Tâm Độc

Lượt đọc: 7036 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 36-2 Chương 37 Chương 38 Chương 38-2 Chương 39 Chương 39-2 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 58-2 Chương 59 Chương 59-2 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 61-2 Chương 62 Chương 62-2 Chương 63 Chương 63-2 Chương 64 Chương 64-2 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 67-2 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 69-2 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 73 Chương 73-2 Chương 74 Chương 74-2 Chương 75 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 77-2 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 97-2 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 101-2 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 103-2 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 106-2 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 108-2 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160-2 Chương 161 Chương 161-2 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »
Chương 59

❊ ❊ ❊

Hồ sơ báo cáo vụ án đã đến tay công an tỉnh Hàm, mọi người lập tức hành động. Sau khi xác minh lại, thì phát hiện trong danh sách 21 người Liễu Chí Tần cung cấp đã mất tích ba người, một người ở tỉnh Chương tên Lương Nhụy Nhi, hai người ở tỉnh Khúc tên Thích Lợi Siêu và Chu Tử Hãn. Cả ba đều mất tích vào tháng 1 năm nay, cùng thời điểm với khoảng thời gian "Vương Sấm" vừa vào Lạc Thành, thuê phòng ở thôn Trương Mậu.

"Thành vụ án toàn quốc rồi, chắc chắn sẽ thành lập tổ chuyên án. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, "quê nhà" của cậu sẽ cử người đến giám sát chúng ta phá án." Nghe Từ Kham thuật lại xong, Hoa Sùng quay sang Liễu Chí Tần nói: "Mất tích thì lành ít dữ nhiều rồi. Hoá ra nạn nhân ở Lạc Thành không phải là người đầu tiên, trước khi sát hại Trịnh Kỳ và Hà Dật Đào, hắn cũng đã giết chết ba người. Thảo nào hắn có thể xử lý hiện trường sạch sẽ như vậy."

Liễu Chí Tần mới vừa tỉnh, trầm giọng "Ừm" một tiếng, mở cửa sổ ra non nửa, bị gió thổi đến nheo lại mắt.

Từ Kham liếc nhìn cả hai qua kính chiếu hậu, nói tiếp: "Lúc kiểm nghiệm thi thể thấy hung thủ ra tay rất lưu loát, giờ ngẫm lại, hoá ra là do hắn ta đã có "kinh nghiệm"."

Hoa Sùng đặt tay sau gáy, tựa lưng vào ghế ngồi, "Ba người kia có khi nào cũng bị mất quả tim không?"

"Tổ trưởng Hoa, ông hơi sai rồi" Từ Kham nói: "Hiện tại họ chỉ mất tích, chưa xác định tử vong. Cảnh sát tỉnh Chương đang toàn lực tìm kiếm, ông đừng nói gở."

"Này không phải nói gở nha. Thế ông nghĩ họ có bao nhiêu phần trăm sống?" Hoa Sùng lắc đầu.

"Chỉ cần chưa phát hiện thi thể......"

"Đừng tự lừa mình nữa lão Từ, ông nói chuyện nãy giờ toàn mâu thuẫn." Hoa Sùng gõ gõ lên lưng ghế dựa: "Câu trước còn nói hung thủ có "kinh nghiệm", câu sau thì bảo tôi nói gở. Nếu hung thủ không giết chết ba người kia rồi thì hắn lấy đâu ra kinh nghiệm?"

Từ Kham ngạc nhiên rồi bất đắc dĩ thở dài, "Thêm ba mạng người nữa. Giết người thì đền mạng, hành vi của các nạn nhân thật sự đáng giận, nhưng cũng không đến mức phải "đền mạng" mà? Tôi thương Lâm Kiêu Phi, nhưng không cho rằng mấy người như Trịnh Kỳ đáng chết. Nếu bị trừng phạt, phải là do pháp luật định đoạt, chứ không phải dao mổ của hung thủ."

"Nhưng pháp luật có chế tài được bọn họ đâu?" Hoa Sùng khụ một tiếng: "À xin lỗi tôi phải đổi lại cách nói, lần trước Đội trưởng Trần đã cảnh cáo nói tôi không được trực tiếp nói chuyện như hung thủ."

Liễu Chí Tần nghiêng mặt nhìn anh.

"Hung thủ cho rằng, pháp luật không chế tài được bọn họ. Họ cũng vậy, dửng dưng cho rằng pháp luật không phạt, chưa kể nhục mạ người khác ở trên mạng không nghiêm trọng đến thành vụ án hình sự." Hoa Sùng nói: "Nhưng mà đối với hung thủ, những người này đã cướp đi mạng sống của người thân yêu nhất của hắn."

Từ Kham mím môi, "Nhưng mà cũng không nên......"

"Không thể dùng tư duy bình thường đi tự hỏi hành vi của hung thủ được." Hoa Sùng ngồi rất thoải mái, nhưng lời nói lại không hề dễ nghe như vậy, "Giết chết liên tục năm người, còn moi tim phanh thây, đã không còn là người bình thường rồi, ông còn "hẳn là", "không nên" đi phân tích hắn?"

Nói tới đây, Hoa Sùng lắc đầu, không nóng cũng chẳng lạnh mà nói tiếp, "Hắn cho rằng những người đó đều đáng chết, chỉ có chết mới có thể rửa sạch tội nghiệt. Họ đã từng không kiêng nể gì đâm dao vào Lâm Kiêu Phi, 5 năm sau, lưỡi dao sẽ phải cắm vào tim bọn họ. Chúng ta đều chỉ là người ngoài cuộc. Đối với một số người, bạo lực internet, bạo hành ảo không đáng để đem ra toà, cũng đối với vài người khác, những kẻ tham gia bạo lực internet hẳn phải bị trừng phạt, nhưng tội không đến chết. Nhưng đối với người thân Lâm Kiêu Phi thì sao? Đám người Trịnh Kỳ trong mắt họ là những "kẻ giết người". Đời này không thiếu kẻ điên, không bị trả thù là bởi vì không chọc tới kẻ điên, bọn người Trịnh Kỳ thì đã chọc tới."

Qua hai giây, Từ Kham thở dài, "Ông nói đúng, hung thủ là một tên điên, tôi không nên dùng suy nghĩ của người bình thường để nghĩ về hắn."

Liễu Chí Tần đột nhiên nói: "Đây là đúc kết lại từ việc anh mỗi lần phá án xong đều kiên trì nghe hung thủ kể lại nguyên nhân sao?"

Hoa Sùng không nghĩ cậu nhắc tới cái này, giật mình một cái, "Hả?"

"Lần trước anh có nói, cảnh sát hình sự không thể giống như người bình thường quần chúng. Người bình thường không cần biết nội tâm hung thủ, nhưng cảnh sát hình sự thì phải tìm hiểu bọn họ để giúp ích cho các vụ án sau này."

"À, cậu hỏi cái này hả." Hoa Sùng cười nhẹ, "Cứ coi như là vậy đi."

Liễu Chí Tần gật gật đầu, kéo lại đề tài về vụ án, "Hung thủ lúc gây án ở Lạc Thành không thủ tiêu thi thể, tuy rằng phanh thây Trịnh Kỳ nhưng cũng không chôn, chỉ là vứt bỏ ở rừng cây nhỏ Đại học Lạc Thành, còn thi thể Hà Dật Đào thì để ngay ở cửa hàng bán hoa. Vậy tại sao ba nạn nhân trước hắn lại giấu thi thể, nguỵ tạo thành mất tích?"

"Tâm lý hắn ta có biến đổi, ban đầu hắn sợ hãi bại lộ, nên mới xử lý thi thể, nghĩ kéo được ngày nào hay ngày đó. Nhưng hai lần sau thì hắn bắt đầu cho rằng, dù không xử lý thi thể cảnh sát cũng không bắt được hắn." Hoa Sùng nói: "Rất nhiều những vụ án giết người hàng loạt đều có cùng chi tiết đặc thù. Giết chóc cho hắn "tự tin", cũng làm hắn càng ngày càng điên cuồng, hắn nhất định sẽ gây án với tần suất nhanh hơn, cũng dùng những nghi thức hành hạ hơn.

Cũng may cậu đã lập được danh sách nạn nhân khả năng. Một khi các sở cảnh sát địa phương nhận được tin tức, sẽ bắt đầu hợp tác điều tra, chuyện hắn sa lưới chỉ là vấn đề thời gian. Đúng rồi, ba người mất tích trên mạng đã làm những gì?"

"Lương Nhụy Nhi là phụ nữ, nếu tôi nhớ không lầm thì cô ta là fans của Hạo Lang E, chính là người đầu têu kêu gọi cộng đồng mạng tẩy chay Lâm Kiêu Phi. Sau khi video bán sách ở tàu điện ngầm của Lâm Kiêu Phi phát tán, cô ta cắt ghép thành một đoạn clip hài châm chọc Lâm Kiêu Phi, dùng từ ác độc, được chia sẻ rất nhiều. Khách quan mà nói thì hành vi của cô ta còn quá đáng hơn Hà Dật Đào."

Liễu Chí Tần dừng một chút, tiếp tục nói: "Thích Lợi Siêu và Chu Tử Hãn cũng giống Trịnh Kỳ không phải là fans. Làm "người qua đường" mà còn chửi bới nhiều hơn cả fans. Tuổi tác hai người này còn nhỏ hơn Trịnh Kỳ, lúc ấy chỉ đang là học sinh cấp hai, là lúc trạng thái tâm lí không ổn định nhất. Có lẽ đối với họ cuồng hoan trên internet còn thú vị hơn tán gái trong cuộc sống thật."

Từ Kham nắm chặt tay lái, sau một lúc lâu thở dài, "Họ có lẽ không ý thức được một câu nói của mình sẽ tạo ra bao nhiêu thương tổn cho một người còn chưa từng quen biết."

"Không, Lão Từ, ông lại tâm địa hiền lương rồi." Hoa Sùng nói: "Bọn họ đều ý thức được việc mình làm."

"Hả?"

"Có phải ông sắp cảm thán hai người kia đều là con nít chưa biết gì phải không?"

"Tôi......"

"Ác ý của con nít có đôi khi vượt quá tưởng tượng của chúng ta." Hoa Sùng khoanh tay, "Giết người là phạm pháp, mà nấp sau internet ảo, có ngàn ngàn vạn vạn "đồng đội", hủy diệt một người không cần phải giơ dao, chỉ cần không ngừng nhục mạ, điều này mang cho bọn họ khoái cảm cực đại khó miêu tả nổi."

Từ Kham hít một hơi lạnh.

Liễu Chí Tần như suy tư điều gì: "Nhân tâm có thể chí thiện, cũng có thể chí ác."

Hoa Sùng trầm mặc một lúc, nhỏ giọng nói: "Cũng không biết lần này đi đến nhà Lâm Kiêu Phi có lấy được thêm manh mối nào không. Gã tên "Vương Sấm" kia bị camera an ninh quay lại nhưng góc xấu quá, không có đoạn nào chụp được chính diện khuôn mặt."

"Quan trọng là chẳng điều tra ra được thông tin thật của gã này, làm cho có cảm giác, hắn ta như tách biệt với xã hội luôn vậy." Liễu Chí Tần nói.

"Tách biệt xã hội......" Hoa Sùng gác khuỷu tay lên khung cửa sổ, đột nhiên loé lên một suy nghĩ, "Có khi nào hắn ta cũng là tác giả tiểu thuyết mạng?"

"Tác giả tiểu thuyết mạng?"

"Dữ liệu DNA không nhập kho, suy ra hắn đã nhiều năm không đi bệnh viện, kiểm tra sức khoẻ hằng năm cũng không tham gia." Hoa Sùng nói: "Một người trường kỳ ở nhà sáng tác, không có công việc cố định, cũng không có công ty để bắt kiểm tra sức khoẻ định kỳ. Mà tiểu thuyết gia cũng ít khi ra khỏi nhà quan hệ xã giao với người khác, còn không phải là tách biệt xã hội sao?"

(hihi frelance artist cũng vậy nha..... nhột quá....) Liễu Chí Tần nghĩ nghĩ, "Có lý. Nhưng nếu hắn chỉ là một tác giả tiểu thuyết mạng, thế hắn giết hại bọn Trịnh Kỳ để làm gì?"

"Người thân của Lâm Kiêu Phi có khi nào cũng là nhà văn?"

"Chuyện này......" Liễu Chí Tần nói: "Thời gian điều tra gấp quá, tôi chưa tra tới chỗ này."

"Không có gì đâu" Hoa Sùng vỗ vỗ vai cậu, "Giờ mình cũng đến Trạch Thành mà."

Trạch Thành là một thành phố nhỏ, quy mô chỉ khoảng một nửa Lạc Thành, kinh tế không phát đạt. Lúc đang cải cách kinh tế thì Trạch Thành miễn cưỡng trở thành thành phố công nghiệp, vừa sau cải cách, thì các nhà máy thi nhau đóng của, tình hình kinh tế xuống dốc rối ren.

Lúc ba người Hoa Sùng đến Trạch Thành, đã là buổi chiều, đồn công an địa phương nhanh chóng phối hợp đưa cả ba đến nhà Lâm Kiêu Phi.

Nhà họ Lâm sống ở trong một nhà ngang (*), mái ngói, trông còn cũ kỹ hơn mấy nhà ở đường Đạo Kiều trong khu Phú Khang nghèo nhất Lạc Thành nữa. Vì mới mưa xong nên mặt đất lầy lội bùn lầy, mùi hôi thối từ cống thoát nước không ngừng xộc lên, tràn ngập tanh tưởi trong không khí.

(*) [1] nhà ngang (筒子楼 - đồng tử lâu): một loại kiến trúc chung cư Trung Quốc từ những năm 90, có 3 – 6 tầng và không có thang máy. Các phòng liền kề đường đi, thường có kết cấu dưới 20m2, không có nhà vệ sinh, phòng tắm hay phòng bếp riêng.

Xe dừng lại trước nhà ngang, cảnh sát địa phương tên Tiểu Hướng chỉ vào một nhà gỗ đóng chặt cửa ở lầu hai: "Đó chính là nhà Lâm Kiêu Phi. Giờ trong nhà chỉ còn mẹ anh ta là bà Trần thôi."

Đoàn người bước lên những bậc thang âm u chật hẹp, lụp xụp không bao giờ được tu sửa đi lên lầu. Đứng trước cửa gỗ, Tiểu Hướng gõ hai tiếng. Rất nhanh sau đó, trong căn phòng chẳng cách âm vang lên tiếng bước chân thong thả. Một giọng nói già nua cất lên: "Chờ tý, đến ngay."

Tiểu Hướng nói: "Bà Trần, là cháu nè."

Cửa mở ra, mẹ Lâm Kiêu Phi, năm nay đã bảy mươi đứng sau, cánh cửa. Bà già nua thấp bé, mặt đầy nếp nhăn, hai mắt vẩn đục, cho dù không khóc, trong mắt hình như cũng vương lệ.

Hoa Sùng đột nhiên thấy buồn. Anh biết hai mắt bà lão tại sao lại thành ra như thế.

Đây là đôi mắt đã khóc người quá lâu.

Năm đó lúc vừa từ Tây Bắc về lại Lạc Thành, anh đi thăm mẹ một người đồng đội đã hy sinh, đôi mắt bà ấy cũng giống như thế, nước mắt cứ quẩn quanh chực khóc, như đang cố gắng cất giấu một nỗi đau vô tận.

Thấy có nhiều người tới, Bà Trần thụt lùi, vội vàng định đóng cửa lại.

Tiểu Hướng vội vàng nói: "Bà Trần, đây là đồng nghiệp của cháu, đều là cảnh sát cả, bà đừng sợ!"

Bà Trần lúc này mới nửa tin nửa ngờ mà mở cửa.

Trên đường, Tiểu Hướng và một vị cảnh sát khác tên Lão Khâu có nói qua, Lâm Kiêu Phi sinh thời là công nhân viên chức ở một nhà máy hóa chất, năm đó nhà máy có chế độ "thay ca", tức là nếu cha mẹ không làm nổi nữa, con cái có thể trực tiếp thay vào. Bố Lâm Kiêu Phi lúc anh ta còn chưa trưởng thành đã bệnh rồi mất đi. Lâm Kiêu Phi khi đó, đang ở trường điểm cấp ba thành phố, học rất giỏi, vốn dĩ định thi lên đại học, nhưng trụ cột trong nhà lại ngã quỵ, lại còn thiếu nợ người ta lúc chữa trị cho bố, chỉ dựa vào sức của mẹ thì không đủ nuôi cả nhà. Anh ta không còn cách nào, đành phải từ bỏ giấc mơ đại học, nhận lấy công việc của bố làm công nhân. Căn hộ nhỏ này là của nhà máy hóa chất phân cho bố anh ta, đã ở được mấy chục năm rồi.

Hoa Sùng cùng Từ Kham vào nhà vừa thấy, nội thất trong phòng cực kỳ đơn giản cũ xưa, một phòng một sảnh, phòng bếp và buồng vệ sinh đều phải dùng chung. Cạnh ban công đặt một cái bàn, để rất nhiều sách cũ, trên bàn còn một cái máy tính rất cũ. Hoa Sùng đi đến gần, mới phát hiện sau máy tính còn để vài quyển sách.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 36-2 Chương 37 Chương 38 Chương 38-2 Chương 39 Chương 39-2 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 58-2 Chương 59 Chương 59-2 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 61-2 Chương 62 Chương 62-2 Chương 63 Chương 63-2 Chương 64 Chương 64-2 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 67-2 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 69-2 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 73 Chương 73-2 Chương 74 Chương 74-2 Chương 75 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 77-2 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 97-2 Chương 98 Chương 98-2 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 101-2 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 103-2 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 106-2 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 108-2 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160-2 Chương 161 Chương 161-2 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của sơ hòa

Truyện bạn đang đọc dở dang