Tái Sinh, Hắc Đạo Cuồng Nữ

Lượt đọc: 3325 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66-1 Chương 66-2 Chương 67 Chương 67-2 Chương 68-1 Chương 68-2 Chương 69-1 Chương 69-2 Chương 69-3 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 74-2 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 78 Chương 78-2 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 80 Chương 80-2 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 133-2 Chương 134-1 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150
Tiến »
Chương 64
kẻ đáng ghét, quán cà phê lãng mạn

❊ ❊ ❊

Ngọc Tình chỉ khẽ cười, không hề có một chút lo lắng rằng người phía sau sẽ đuổi kịp. Quả nhiên khi cô đi vào con ngõ chết đó người đàn ông lẽn lút đi theo phía sau cũng rẽ vào.

Người đàn ông vừa mới rẽ vào thì đã thấy Ngọc Tình đang dựa lưng vào tường, cười tươi như hoa nhìn mình, bàn tay nhỏ bé xinh xắn trắng mềm đó đang cầm một con dao sáng loáng.

Lưỡi dao nhìn có vẻ rất mỏng, nhưng vô cùng chắc và sắc, lúc này con dao ở trong tay cô bé phát ra thứ ánh sáng lạnh lùng.

“Các hạ, đi theo tôi làm gì vậy?” Ngọc Tình ngẩng đầu lên, khuôn mặt thanh tú hiện lên nụ cười mỉm, đôi mắt to tròn chớp chớp nhìn người đàn ông.

“Ấy! Ngọc tiểu thư!” người đàn ông nhìn Ngọc Tình, đột nhiên lo lắng, mất tự nhiên, anh ta thậm chí còn không dám nói dối, anh ta há mồm nhưng không biết mở miệng nói gì.

“Ừm!” Ngọc Tình đưa tay lên day day mũi, cười như không cười nhìn anh ta: “Có chuyện gì à?”

“Cái đó....tôi....” người đàn ông hoàn toàn không biết nên nói gì, ấp a ấp úng mỗi từ cái đó.

Đôi mắt Ngọc Tình dần dần lạnh đi, ngữ khí cũng trầm xuống: “Người Yến Vân phái đi mà vô dụng thế này à? tôi vô cùng nghi ngờ, tất cả những điều tôi nghe được về Vân bang liệ có phải là lời đồn bậy bạ hay không?!”

“Không! Không phải đâu!” người đàn ông nghe thấy sự nhạo báng của Ngọc Tình, lập tức phản bác lại, nhưng dường như anh ta đã nghe nhầm trọng điểm trong lời nói của Ngọc Tình.

“Không, sao cô lại biết tôi là người của Vân bang?” cuối cùng dưới nụ cười chế nhạo của Ngọc Tình và ánh mắt như đang nhìn một tên ngốc thì anh ta cũng đã bình tĩnh trở lại.

“Làm sao tôi biết đó cũng không phải là trọng điểm!” Ngọc Tình lắc đầu, giọng nói lạnh lùng: “Trọng điểm tôi muốn nói đó là, anh đi theo tôi làm gì, trọng điểm là.....”

Ngọc Tình nói rồi ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông, ánh mắt to tròn lóe lên sự lạnh lùng: “Trọng điểm là, anh có thể sống mà rời khỏi đây không!”

Ánh mắt lạnh như băng của Ngọc Tình còn lạnh hơn cả thời tiết của đông đã rõ ràng nói với người đàn ông những gì được nghe về cô bé bảy tuổi này đều là thật, cô thật sự đang suy nghĩ xem có nên để anh ta mãi mãi ở lại đây không!

Người đàn ông đôt nhiên toàn thân run lên lẩy bẩy, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, đứng đó không nói gì.

Ngọc Tình khẽ đưa con dao trên tay lên, sự phản chiếu từ lưỡi dao lướt qua trước mặt người đàn ông, anh ta đứng đó dường như dám khẳng định, hôm nay anh ta sẽ không thoát khỏi được bàn tay của cô.

Đúng lúc này, anh ta đột nhiên nghe thấy giọng nói lạnh lùng như một người máy đang nói vang lên: “15 giây, nói rõ mục đích đi theo tôi!”

15 giây, đối với Ngọc Tình mà nói thì đó là một khoảng thời gian rất dài không, phải biết rằng trong giờ phút mong manh giữa sự sống và cái chết, 15 giây là quá đủ để làm được rất nhiều việc.

“Vân lão đại muốn gặp cô!” quả nhiên người đàn ông không hề làm Ngọc Tình phải thất vọng, lời cô vừa dứt, anh ta liền lập tức nói ra, nói nhanh tới mức làm Ngọc Tình phải bật cười.

“Ha ha! Tốc độ cũng khá nhanh đấy chứ!” Ngọc Tình liếc mắt, cười nhếch.

Trán người đàn ông đột nhiên lấm tấm mồ hôi, anh ta cúi đầu xuống, với tư cách là một người được Yến Vân tín nhiệm nhất, anh ta đương nhiên phải có điều gì đó đặc biệt, nhưng sự uy hiếp của Ngọc Tình thực sự là quá lớn, dưới ánh mắt như vậy của cô, tới dũng khí để nói lời anh ta cũng không có nữa.

“Tôi biết rồi!” Ngọc Tình khẽ cười, cổ tay xoay tròn, thu con dao về: “Dẫn đường đi.”

Người đàn ông nghe thấy vậy thở phào một tiếng như đã được kìm nén rất lâu, xem ra cuối cùng anh ta cũng có thể sống để rời khỏi đây rồi. anh ta lập tức xoay nghiêng người đứng gọn vào một bên, cúi lưng xuống kính cần nói: “Được, Ngọc tiểu thư, xin mời!”

Hức! Ngọc Tình liếc mắt nhìn anh ta, trong đôi mắt là đầy sự chế nhạo, người đàn ông này đúng là mất mặt quá! Anh ta cảm nhận rõ được ánh mắt lạnh lùng của Ngọc Tình vì vậy mà cúi người còn thấp hơn nữa.

Ngọc Tình hai tay cho vào túi quần, thẳng người bước về phía trước.

Cái bộ dạng thanh nhã từ tốn như đang đi trong vườn hoa nhà mình vậy, người đàn ông đứng thẳng người lên nhìn theo bóng dáng của Ngọc Tình, anh ta suýt một tiếng, anh ta cũng tự biết cái bộ dạng của bản thân hôm nay thật đáng xấu hổ, không biết tới lúc về sẽ phải chịu hình phạt gì đây.

Nghĩ rồi anh ta khẽ thở dài, không chết thì chắc cũng bị lột da, đó là điều chắc chắn.

Khi người đàn ông đang nghĩ trước về kết cục mà mình sắp phải đối mặt, tiếng nói lạnh lùng của Ngọc Tình từ phía trước truyền tới: “Anh đứng đó bất động tôi có thể cho rằng là anh đang lừa tôi đấy, định bỏ chạy à?”

Người đàn ông vừa nghe thấy vậy, đột nhiên sợ hãi, lập tức quay người về phía cô, lắc đầu lia lịa: “Không, tôi không dám, sao lại thế được chứ! Ngọc tiểu thư, bây giờ đi luôn đây!”

Ngọc Tình không nói gì, chỉ đứng yên ở đó, đợi anh ta đi tới.

Người đàn ông làm sao dám để Ngọc Tình đợi, anh ta chạy tới phía trước Ngọc Tình, nói nhanh nhảu: “Mời Ngọc tiểu thư!”

Nói rồi anh ta quay người về phía trước dẫn đường, Ngọc Tình sắc mặt không nét biểu cảm đi theo phía sau, mãi cho tới khi ra tới đường lớn, người đàn ông mới với tay ra bắt một chiếc taxi.

“Mời Ngọc tiểu thư!” nói rồi anh ta mở cửa xe ra cho Ngọc Tình, Ngọc Tình nhìn bộ dạng cung kính của anh ta không hề vui mà còn chán nản, tên này đúng là có tiềm năng làm một con chó biết nghe lời chủ đây!

“Hihi...” người đang ông nhìn Ngọc Tình rồi cười, bộ dạng lấy lòng rất giống với Ngân Nguyên.

Ngọc Tình nghĩ mà thấy ghê sợ, cô bước vào trong xe.

Ngọc Tình thấy vậy lập tức đóng cửa xe lại, mở cửa trước của xe rồi bước lên ngồi: “Tòa nhà Kình Thiên!” bốn chữ lạnh lùng anh ta nói như nhổ ra khỏi miệng.

Cái bộ dạng đó mới có chút giống với thái độ của bọn trong thế giới ngầm, Ngọc Tình ngồi ở ghế sau khẽ nướn mày, cái tên này không phải cố ý thế chứ?

Hihi. Anh ta thấy Ngọc Tình nhướn mày lại nhìn qua gương cười cười với cô, để lộ tám chiếc răng đều chằn chặn.

Ngọc Tình lườm cho anh ta một cái, sau đó dựa lưng vào ghế nhắm mắt lại, chẳng thèm quan tâm tới cái tên chỉ biết cười ngốc nghếch đó nữa.

Chiếc taxi được lái với tốc độ ổn định hướng thẳng về phía Kình Thiên, Ngọc Tình vẫn luôn giữ thái độ như lúc ban đầu không hề động đậy, người đàn ông ngồi ở ghế trước nhanh chóng xuống xe, mở cửa cho Ngọc Tình, cười cười lấy lòng: “Tiểu thư, mời!”

Lúc này Ngọc Tình mới mở mắt ra, khẽ nhướn mày, nhếch mép cười, đôi chân nhỏ động đậy, cô bước xuống xe. Đứng trước chiếc xe nhìn toàn bộ kiến trúc tòa nhà trước mặt.

Tòa nhà này cao hơn so với tòa nhà tổng bộ của bang Chim ưng, điều này ngay từ hai chữ Kình Thiên đã thể hiện rất rõ.

Ngọc Tình đứng bên dưới tòa nhà, lặng yên như một tác phẩm điêu khác, mặt cô không chút biểu cảm, cái bộ dạng đó chắc chắn không phải do sự cao lớn của tòa nhà này làm cho ngạc nhiên. Ngược lại, cô đang nghĩ, bao nhiêu thuốc nổ mới có thể hạ gục được tòa nhà này, và để ở vị trí nào là thích hợp nhất!

Người đàn ông này không bao giờ đoán và biết được ý nghĩ lúc này của Ngọc Tình, chỉ lặng yên đứng phía sau cô, không dám nói gì. Mãi một lúc sau, ánh mắt Ngọc Tình khẽ nheo lại, rồi từ tử mở ra, nói lạnh lùng: “ĐI thôi!”

Người đàn ông nghe thấy cô nói mới động đậy, cười cười nói: “Được, Ngọc tiểu thư, mời đi phía bên này! Vân lão đại ở quán cà phê tầng dưới đợi cô.”

Hai người một đi trước một đi sau tới quán cà phê mà người đàn ông nói, Ngọc Tình nhìn quán cà phê được trang trí đẹp đẽ, đáng yêu, lãng mạn như chỉ dành cho những đôi yêu nhau, cô nhếch mép cười khểnh một cái.

Xem ra Yến Vân cũng không được bình thường cho lắm! Bàn công chuyện mà cũng chọn một nơi như thế này? Mẹ kiếp, lẽ nào hai anh em nhà hắn cũng bệnh hoạn như nhau? Nghĩ thế thôi Ngọc Tình đã thấy buồn nôn rồi.

Đúng lúc đó, một tiếng nói lạnh nhạt truyền tới: “Nếu Ngọc tiểu thư đã tới rồi, thì mời vào đi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66-1 Chương 66-2 Chương 67 Chương 67-2 Chương 68-1 Chương 68-2 Chương 69-1 Chương 69-2 Chương 69-3 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 74-2 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 78 Chương 78-2 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 80 Chương 80-2 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 133-2 Chương 134-1 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150
Tiến »