Ta Thu Các Tiểu Lão Đại Làm Đồ Đệ

Lượt đọc: 2349 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »
Chương 23
23: kẻ thức thời

❊ ❊ ❊

Đã có vết xe đổ, Ngu Sở còn tưởng rằng Thẩm Hoài An sẽ không thích ứng được tốc độ nhanh như vậy, không nghĩ tới Thẩm Hoài An có thể thích ứng tốt, thế mà còn chưa ngất.Dù vậy Ngu Sở vẫn khống chế thời gian về trong khoảng hai ngày rưỡi, tranh thủ nghỉ chân tiện đường đi mua ít đồ vật trong thành.Buổi sáng ngày thứ ba, cuối cùng bọn họ cũng trở lại Vân Thành.

Ngu Sở không dừng lại mà trực tiếp để kiếm xuyên vào màn sương trắng vòng vào Huyền Cổ sơn mạch.“Chúng ta tới rồi.” Lục Ngôn Khanh cười nói.Nghe được lời này, Thẩm Hoài An vội vàng thăm dò nhìn ra ngoài.Trường kiếm giống như con thuyền nhỏ cắt qua mây mù dày nặng không ngừng đi tới, đột nhiên ánh mặt trời từ đỉnh đầu chiếu xuống, theo bản năng Thẩm Hoài An nheo mắt lại rồi chậm rãi mở ra.Cậu ta hít một hơi lạnh.Bên trong mây mù lại có núi non xanh biếc liên miên không ngừng, môn phái chiếm cứ mấy dãy núi lớn bé khác nhau, từ trên bầu trời quan sát xuống cực kỳ đồ sộ.Chưa bàn đến kiến trúc môn phái, chỉ cần xem đến toàn bộ cây cối trên núi toàn một màu xanh biếc, đỉnh đầu trời xanh mây trắng, toàn bộ núi non xinh đẹp như trong mộng tiên cảnh thế ngoại đào nguyên.Kiếm của Ngu Sở dừng lại trên đất trống trước chính điện ở Chủ phong, ba người vững vàng tiếp đất, Ngu Sở thu kiếm, hành trình này đi mất mấy tháng, cuối cùng hiện giờ cũng trở về làm nàng nhịn không được nhẹ nhàng thở ra.“Hai con tự mình đi chơi đi, ta ra sau núi nghỉ ngơi một chút.”Lục Ngôn Khanh có lễ nói, “vâng ạ.”Lại xem bên đó, đôi mắt của Thẩm Hoài An đã bị những sự vật mới mẻ hấp dẫn, vừa nghe đến Ngu Sở nói đi chơi, cậu ta liền chạy ra.Cậu nhóc chạy được vài bước lại trở về túm Lục Ngôn Khanh, “Đi mau đi mau, mang ta đi tham quan nơi này một chút, ta sợ ta đi lạc không về được.”Lục Ngôn Khanh đành bất đắc dĩ đi theo cậu ta.Ngu Sở trở lại hành lang dài nối liền nhau trên không trung từ chính điện ra sau núi, nàng tùy tay mở một thuật chắn cao cấp rồi mới đi đến bên cạnh suối nước nóng.Sau núi tổng cộng có hai tuyền trì, một cái lạnh đến tận xương tủy, một cái ấm áp mờ ảo, trong nước suối ẩn chứa linh khí, là nơi tốt để tu tiên.Ngu Sở cởi ra xiêm y rồi đi xuống suối nước nóng, lúc này mới cảm thấy thư giãn.Tuy hai đứa nhỏ này một đứa hiểu chuyện một đứa đơn thuần không chọc lấy phiền toái, nhưng chuyện mang theo hài tử như này vẫn khiến người mỏi mệt.

Đặc biệt là khi ở bên ngoài luôn sợ hai đứa xảy ra chuyện.Hiện giờ rốt cuộc cũng về tới địa bàn của mình, Ngu Sở liền an tâm.Dù xét về phương diện ẩm thực hay thân thể thì người tu tiên đều bảo trì một loại cơ chế không đổi, nhưng ngâm mình tắm thì vẫn thoải mái hơn nhiều.Ngu Sở dựa vào bên cạnh ao, mở ra không gian, dùng ý thức sửa sang lại tất cả đồ vật đã mua đang để ở bên trong, mang một số đồ muốn lấy ra sắp xếp để vào một bên, bên trong có một đống đồ chơi mà Thẩm Hoài An bỏ vốn to mua về.Đúng là đáng yêu ghê.Tắm xong, Ngu Sở hong khô tóc, thay quần áo mới xong mới có tâm tình đi xem đất trồng rau dưa trái cây cùng linh thảo của mình.

Thiếu đi mộc hệ phụ trợ của Lục Ngôn Khanh, mấy tháng qua các loại cây trái đó không khô vàng đi nhưng phát triển thô to.///Truyện này chỉ được đăng trên web ‘’.

Editor là Thiên Châu Vũ Nhiên, truyện đăng ở bất kỳ đâu cũng đều là ăn cắp.

Mọi người muốn cùng cmt chia sẻ về nhân vật và cốt truyện với editor thì hãy vào đúng web nhé! Thân!///Trong lúc Ngu Sở ra sau núi kiểm tra đất trồng rau, ở một góc của môn phái, Lục Ngôn Khanh theo Thẩm Hoài An đi dạo lung tung.“Môn phái này cũng thật tốt quá đi! So với nơi này, nhà của ta quả thực chính là đại viện nông thôn.”Ánh mắt đầu tiên của Thẩm Hoài An đã bị hấp hẫn bởi sự trang trọng, cảm giác sạch sẽ có cách điệu của môn phái tu tiên.

Cậu ta đi vào sân nghỉ của đệ tử phát hiện ra ngay cả phương tiện nơi này dường như đều không thể kém so với Ngu phủ thì không khỏi vừa lòng.“Phòng chính sao lại trống không vậy?” Thẩm Hoài An kỳ quái hỏi, “Huynh ngủ chỗ nào?”Lục Ngôn Khanh chỉ vào sương phòng bên trái.Thẩm Hoài An hỏi, “Vì sao huynh không ngủ nhà chính vậy?”“Ở sương phòng cũng đủ sinh hoạt rồi.” Lục Ngôn Khanh trả lời.Thẩm Hoài An lại không thấy vậy.

Cậu ta nhìn vào sương phòng Lục Ngôn Khanh ở, bên trái phía trong có thể chứa ít nhất là sáu bảy đệ tử ngủ ở giường đất dài, trung gian là bàn trà và ghế dựa hướng về cửa, bên phải là giá sách án thư.***Án thư: Là bàn thời xưa dùng để viết, sắp xếp sách vở, bút nghiên.

Hay được trang trí bằng các đường hoa văn chạm trổ tinh mỹ.Nói như thế nào nhỉ…… Nhìn đơn điệu quá.Lại đi xem phòng chính, tuy rằng cách sắp xếp khác hơn so với những nhà bình thường, nhưng nói thế nào thì khí tràng trong phòng chính vẫn phải có, phòng to rộng cùng với nguyên cả phòng ngủ chính, vừa thấy là biết ngay đây là nơi chủ căn nhà sinh hoạt.Ở tại đây quá mát mặt có được không?“Ta muốn ở phòng chính!” Thẩm Hoài An không chút do dự nói.“Đệ xác định?” Lục Ngôn Khanh nhìn sang cậu ta, do dự nói, “Phòng quá lớn, có khả năng bổi tối đệ sẽ sợ hãi.”Nói đùa, Thẩm Hoài An hắn từ khi sinh ra đến giờ trong từ điển không có hai chữ đó nhé!Thẩm Hoài An hừ hừ hát, vào phòng ngủ trong phòng chính tự trải chăn cho bản thân.

Cậu ta ngửa mặt nằm trên giường, cảm giác hạnh phúc trào ra, cảm thấy mình cũng được làm chủ một nhà.Lục Ngôn Khanh mang đèn nến thường phải dùng đến, trong lòng Thẩm Hoài An có chút phức tạp.Dọc theo cuộc hành trình vừa qua, Lục Ngôn Khanh đều rất chiếu cố mình, kiểu chiếu cố này không giống như sư huynh quan tâm sư đệ mà cảm giác giống như huynh trưởng vậy.Thẩm Hoài An rối rắm không thôi, mấy tháng qua cậu ta đã biết tính cách của Lục Ngôn Khanh là ôn hòa trầm ổn, cũng không có cố ý giả vờ giả vịt, nhưng cậu ta cẫn không có biện pháp hoàn toàn tiếp thu Lục Ngôn Khanh.Cậu ta đã chịu giáo dục làm trang chủ là muốn thống lĩnh mọi người thì cần thiết phải làm tấm gương và có thực lực mạnh nhất.

Sư đệ nghe sư huynh nói thì đương nhiên sư huynh cũng cần có thực lục cao siêu.Ngay cả chính mình, Thẩm Hồng vẫn luôn nói với cậu ta, cậu ta là Thiếu trang chủ, là người thừa kế, cho nên cậu ta cần thiết là kẻ ưu tú nhất mới có thể phục chúng.Vì vậy Thẩm Hoài An thật ưu tú, ưu tú đến mức các đệ tử từ lớn đến bé đều cam tâm tình nguyện tôn xưng cậu ta một câu ‘Thiếu trang chủ’.Hiện giờ mình thành tiểu sư đệ, tuy Lục Ngôn Khanh này làm người không tồi nhưng kiếm thuật quá cùi bắp.

Thẩm Hoài An đọc trong sách hiểu biết về cấp bậc tu tiên, một chuỗi danh sách dài dằng dặc về cảnh giới tấn chức, Lục Ngôn Khanh cũng chỉ là Trúc Cơ hậu kỳ mà thôi, mới chỉ ở giai đoạn ba sau khi nhập môn.Trình độ như vậy căn bản không thể làm đại sư huynh được!Lục Ngôn Khanh tiến vào đưa đồ vật thì cảm giác được ánh mắt của Thẩm Hoài An sáng quắc nhìn chằm chằm vào mình.Cậu ta xoay người hỏi, “Làm sao vậy?”Thẩm Hoài An muốn nói lại thôi, sau đó lại hung hăng nói, “Dù cho huynh rất tốt với ta thì ta cũng không tiếp thu hối lộ của huynh, thừa nhận huynh là sư ca của ta đâu!”Lục Ngôn Khanh cảm thấy bộ dáng nghiêm trang của cậu nhóc thật sự buồn cười, khẽ cười, “Ừ.”Nhìn bóng Lục Ngôn Khanh rời đi, Thẩm Hoài An cảm giác như một khang nhiệt huyết của mình đánh vào kẹo bông gòn vậy.Ngày đầu tiên của môn phái trôi qua nhanh, ba người lặn lội đường xa thì dù thân thể còn chịu đựng được nhưng về mặt tinh thần vẫn cần thả lỏng, sau khi ăn cơm tối xong là tất cả trở về phòng của mình.Ngu Sở về sau núi, Lục Ngôn Khanh cùng Thẩm Hoài An trở về sân thứ nhất rồi chia tay nhau ai về phòng nấy.Thẩm Hoài An đẩy cánh cửa to lớn dày nặng của nhà chính ra, băng qua phòng khách trống, đi vào phía sau phòng ngủ chính, cậu ta thổi tắt nến chuẩn bị đi ngủ.Cậu nhóc ngã lên giường, kéo chăn qua thoải mái lăn một cái rồi vừa lòng nhắm mắt lại.Thẩm Hoài An và Lục Ngôn Khanh thiên phú dị bẩm hơn người, trời sinh ngũ quan nhạy bén.

Người thường chỉ có khả năng cảm nhận được trong phòng mình có động tĩnh gì, còn đối với Thẩm Hoài An mà nói thì lại không chỉ có thế.Ban ngày còn không thấy gì, vậy mà đến bây giờ vạn vật tĩnh lặng, lỗ tai Thẩm Hoài An có thể nghe được rất nhiều thanh âm nhỏ.Tiếng gió rít gào trên đỉnh núi thổi quét tới, toàn bộ núi gần như không có động vật nào, trống rỗng, an tĩnh không thôi, chỉ còn lại bóng tối bao phủ.Gió từ khe hở chen vào trong phòng thổi từ dưới chân bàn ghế theo mặt đất quét qua, rung động ào ào.Thẩm Hoài An không khỏi mở to mắt, cậu ta nhìn về phía phòng ngủ ngoài hành lang, nơi này rời xa dân cư nên cho người ta cảm thấy bóng tối càng thêm sâu thẳm, xung quanh chỉ toàn một màu đen mà thôi.Gió bên ngoài thổi qua, phòng chính to lớn vang lên tiếng sột soạt, người nghe được cảm thấy tâm lý bất an không thôi.Tuy Thẩm Hoài An cũng lớn lên ở trong núi nhưng từ nhỏ đến lớn bên người cậu ta đều là hàng ngàn các đệ tử, cho dù sau nửa đêm vẫn có ngọn đèn dầu lập lòe, vẫn có người tuần tra.Nhưng nơi này…… Nơi này chỉ có một mình cậu ta.Thẩm Hoài An lăn qua lộn lại không ngủ được, gió thổi thì không yên lòng, gió ngừng thì cái sự yên tĩnh đến mức liền sâu đều không kêu lại làm cậu ta bực bội.Ban ngày còn không có cảm giác gì, hiện giờ cậu ta mới ý thức rõ được toàn bộ núi non chỉ có ba người ở.Thẩm Hoài An đột nhiên ngồi dậy, ngực cậu ta phập phồng.Trong sương phòng, Lục Ngôn Khanh vừa mới thổi nến nhắm mắt không lâu thì nghe được tiếng cửa kẽo kẹt truyền đến.Cậu ta mở to mắt nhìn thấy thiếu niên bọc chăn chạy chậm vài bước, nhanh chóng bò lên trên giường đất nằm bên cạnh mình.“Sao đệ lại tới đây?” Lục Ngôn Khanh nghi hoặc hỏi.“Phòng chính đó thật sự là quá, quá ----” Vốn dĩ Thẩm Hoài An định nói quá lớn quá tối nhưng nhớ đến ban ngày còn hô hào như thế nên Thẩm Hoài An vận khí thật sâu, sau đó vờ đứng đắn phản biện, “Huynh là sư ca còn chưa ngủ nhà chính thì sao ta có thể không biết xấu hổ ngủ ở đó chứ?”Lục Ngôn Khanh cười như không cười nói, “Không có việc gì, dù sao đệ cũng không nhận ta là sư ca, đệ đi ngủ đi.”Thẩm Hoài An muốn nói lại thôi, sắc mặt thiên biến vạn hóa, dãy dụa giữa tôn nghiêm mặt mũi với áp lực hiện thực.

Cuối cùng, Thẩm Hoài An hướng sát vào Lục Ngôn Khanh vô cùng đáng thương nói, “Sư huynh----”Giang hồ có câu nói, kẻ thức thời là trang tuấn kiệt.__________________________Tác giả có lời muốn nói:Thẩm Hoài An: Chúng ta là trang tuất kiệt biết thức thời, sao lại có thể nói là túng quẫn chứ?.

Đã có vết xe đổ, Ngu Sở còn tưởng rằng Thẩm Hoài An sẽ không thích ứng được tốc độ nhanh như vậy, không nghĩ tới Thẩm Hoài An có thể thích ứng tốt, thế mà còn chưa ngất.Dù vậy Ngu Sở vẫn khống chế thời gian về trong khoảng hai ngày rưỡi, tranh thủ nghỉ chân tiện đường đi mua ít đồ vật trong thành.Buổi sáng ngày thứ ba, cuối cùng bọn họ cũng trở lại Vân Thành.

Ngu Sở không dừng lại mà trực tiếp để kiếm xuyên vào màn sương trắng vòng vào Huyền Cổ sơn mạch.“Chúng ta tới rồi.” Lục Ngôn Khanh cười nói.Nghe được lời này, Thẩm Hoài An vội vàng thăm dò nhìn ra ngoài.Trường kiếm giống như con thuyền nhỏ cắt qua mây mù dày nặng không ngừng đi tới, đột nhiên ánh mặt trời từ đỉnh đầu chiếu xuống, theo bản năng Thẩm Hoài An nheo mắt lại rồi chậm rãi mở ra.Cậu ta hít một hơi lạnh.Bên trong mây mù lại có núi non xanh biếc liên miên không ngừng, môn phái chiếm cứ mấy dãy núi lớn bé khác nhau, từ trên bầu trời quan sát xuống cực kỳ đồ sộ.Chưa bàn đến kiến trúc môn phái, chỉ cần xem đến toàn bộ cây cối trên núi toàn một màu xanh biếc, đỉnh đầu trời xanh mây trắng, toàn bộ núi non xinh đẹp như trong mộng tiên cảnh thế ngoại đào nguyên.Kiếm của Ngu Sở dừng lại trên đất trống trước chính điện ở Chủ phong, ba người vững vàng tiếp đất, Ngu Sở thu kiếm, hành trình này đi mất mấy tháng, cuối cùng hiện giờ cũng trở về làm nàng nhịn không được nhẹ nhàng thở ra.“Hai con tự mình đi chơi đi, ta ra sau núi nghỉ ngơi một chút.”Lục Ngôn Khanh có lễ nói, “vâng ạ.”Lại xem bên đó, đôi mắt của Thẩm Hoài An đã bị những sự vật mới mẻ hấp dẫn, vừa nghe đến Ngu Sở nói đi chơi, cậu ta liền chạy ra.Cậu nhóc chạy được vài bước lại trở về túm Lục Ngôn Khanh, “Đi mau đi mau, mang ta đi tham quan nơi này một chút, ta sợ ta đi lạc không về được.”Lục Ngôn Khanh đành bất đắc dĩ đi theo cậu ta.Ngu Sở trở lại hành lang dài nối liền nhau trên không trung từ chính điện ra sau núi, nàng tùy tay mở một thuật chắn cao cấp rồi mới đi đến bên cạnh suối nước nóng.Sau núi tổng cộng có hai tuyền trì, một cái lạnh đến tận xương tủy, một cái ấm áp mờ ảo, trong nước suối ẩn chứa linh khí, là nơi tốt để tu tiên.Ngu Sở cởi ra xiêm y rồi đi xuống suối nước nóng, lúc này mới cảm thấy thư giãn.Tuy hai đứa nhỏ này một đứa hiểu chuyện một đứa đơn thuần không chọc lấy phiền toái, nhưng chuyện mang theo hài tử như này vẫn khiến người mỏi mệt.

Đặc biệt là khi ở bên ngoài luôn sợ hai đứa xảy ra chuyện.Hiện giờ rốt cuộc cũng về tới địa bàn của mình, Ngu Sở liền an tâm.Dù xét về phương diện ẩm thực hay thân thể thì người tu tiên đều bảo trì một loại cơ chế không đổi, nhưng ngâm mình tắm thì vẫn thoải mái hơn nhiều.Ngu Sở dựa vào bên cạnh ao, mở ra không gian, dùng ý thức sửa sang lại tất cả đồ vật đã mua đang để ở bên trong, mang một số đồ muốn lấy ra sắp xếp để vào một bên, bên trong có một đống đồ chơi mà Thẩm Hoài An bỏ vốn to mua về.Đúng là đáng yêu ghê.Tắm xong, Ngu Sở hong khô tóc, thay quần áo mới xong mới có tâm tình đi xem đất trồng rau dưa trái cây cùng linh thảo của mình.

Thiếu đi mộc hệ phụ trợ của Lục Ngôn Khanh, mấy tháng qua các loại cây trái đó không khô vàng đi nhưng phát triển thô to.///Truyện này chỉ được đăng trên web ‘’.

Editor là Thiên Châu Vũ Nhiên, truyện đăng ở bất kỳ đâu cũng đều là ăn cắp.

Mọi người muốn cùng cmt chia sẻ về nhân vật và cốt truyện với editor thì hãy vào đúng web nhé! Thân!///Trong lúc Ngu Sở ra sau núi kiểm tra đất trồng rau, ở một góc của môn phái, Lục Ngôn Khanh theo Thẩm Hoài An đi dạo lung tung.“Môn phái này cũng thật tốt quá đi! So với nơi này, nhà của ta quả thực chính là đại viện nông thôn.”Ánh mắt đầu tiên của Thẩm Hoài An đã bị hấp hẫn bởi sự trang trọng, cảm giác sạch sẽ có cách điệu của môn phái tu tiên.

Cậu ta đi vào sân nghỉ của đệ tử phát hiện ra ngay cả phương tiện nơi này dường như đều không thể kém so với Ngu phủ thì không khỏi vừa lòng.“Phòng chính sao lại trống không vậy?” Thẩm Hoài An kỳ quái hỏi, “Huynh ngủ chỗ nào?”Lục Ngôn Khanh chỉ vào sương phòng bên trái.Thẩm Hoài An hỏi, “Vì sao huynh không ngủ nhà chính vậy?”“Ở sương phòng cũng đủ sinh hoạt rồi.” Lục Ngôn Khanh trả lời.Thẩm Hoài An lại không thấy vậy.

Cậu ta nhìn vào sương phòng Lục Ngôn Khanh ở, bên trái phía trong có thể chứa ít nhất là sáu bảy đệ tử ngủ ở giường đất dài, trung gian là bàn trà và ghế dựa hướng về cửa, bên phải là giá sách án thư.***Án thư: Là bàn thời xưa dùng để viết, sắp xếp sách vở, bút nghiên.

Hay được trang trí bằng các đường hoa văn chạm trổ tinh mỹ.Nói như thế nào nhỉ…… Nhìn đơn điệu quá.Lại đi xem phòng chính, tuy rằng cách sắp xếp khác hơn so với những nhà bình thường, nhưng nói thế nào thì khí tràng trong phòng chính vẫn phải có, phòng to rộng cùng với nguyên cả phòng ngủ chính, vừa thấy là biết ngay đây là nơi chủ căn nhà sinh hoạt.Ở tại đây quá mát mặt có được không?“Ta muốn ở phòng chính!” Thẩm Hoài An không chút do dự nói.“Đệ xác định?” Lục Ngôn Khanh nhìn sang cậu ta, do dự nói, “Phòng quá lớn, có khả năng bổi tối đệ sẽ sợ hãi.”Nói đùa, Thẩm Hoài An hắn từ khi sinh ra đến giờ trong từ điển không có hai chữ đó nhé!Thẩm Hoài An hừ hừ hát, vào phòng ngủ trong phòng chính tự trải chăn cho bản thân.

Cậu ta ngửa mặt nằm trên giường, cảm giác hạnh phúc trào ra, cảm thấy mình cũng được làm chủ một nhà.Lục Ngôn Khanh mang đèn nến thường phải dùng đến, trong lòng Thẩm Hoài An có chút phức tạp.Dọc theo cuộc hành trình vừa qua, Lục Ngôn Khanh đều rất chiếu cố mình, kiểu chiếu cố này không giống như sư huynh quan tâm sư đệ mà cảm giác giống như huynh trưởng vậy.Thẩm Hoài An rối rắm không thôi, mấy tháng qua cậu ta đã biết tính cách của Lục Ngôn Khanh là ôn hòa trầm ổn, cũng không có cố ý giả vờ giả vịt, nhưng cậu ta cẫn không có biện pháp hoàn toàn tiếp thu Lục Ngôn Khanh.Cậu ta đã chịu giáo dục làm trang chủ là muốn thống lĩnh mọi người thì cần thiết phải làm tấm gương và có thực lực mạnh nhất.

Sư đệ nghe sư huynh nói thì đương nhiên sư huynh cũng cần có thực lục cao siêu.Ngay cả chính mình, Thẩm Hồng vẫn luôn nói với cậu ta, cậu ta là Thiếu trang chủ, là người thừa kế, cho nên cậu ta cần thiết là kẻ ưu tú nhất mới có thể phục chúng.Vì vậy Thẩm Hoài An thật ưu tú, ưu tú đến mức các đệ tử từ lớn đến bé đều cam tâm tình nguyện tôn xưng cậu ta một câu ‘Thiếu trang chủ’.Hiện giờ mình thành tiểu sư đệ, tuy Lục Ngôn Khanh này làm người không tồi nhưng kiếm thuật quá cùi bắp.

Thẩm Hoài An đọc trong sách hiểu biết về cấp bậc tu tiên, một chuỗi danh sách dài dằng dặc về cảnh giới tấn chức, Lục Ngôn Khanh cũng chỉ là Trúc Cơ hậu kỳ mà thôi, mới chỉ ở giai đoạn ba sau khi nhập môn.Trình độ như vậy căn bản không thể làm đại sư huynh được!Lục Ngôn Khanh tiến vào đưa đồ vật thì cảm giác được ánh mắt của Thẩm Hoài An sáng quắc nhìn chằm chằm vào mình.Cậu ta xoay người hỏi, “Làm sao vậy?”Thẩm Hoài An muốn nói lại thôi, sau đó lại hung hăng nói, “Dù cho huynh rất tốt với ta thì ta cũng không tiếp thu hối lộ của huynh, thừa nhận huynh là sư ca của ta đâu!”Lục Ngôn Khanh cảm thấy bộ dáng nghiêm trang của cậu nhóc thật sự buồn cười, khẽ cười, “Ừ.”Nhìn bóng Lục Ngôn Khanh rời đi, Thẩm Hoài An cảm giác như một khang nhiệt huyết của mình đánh vào kẹo bông gòn vậy.Ngày đầu tiên của môn phái trôi qua nhanh, ba người lặn lội đường xa thì dù thân thể còn chịu đựng được nhưng về mặt tinh thần vẫn cần thả lỏng, sau khi ăn cơm tối xong là tất cả trở về phòng của mình.Ngu Sở về sau núi, Lục Ngôn Khanh cùng Thẩm Hoài An trở về sân thứ nhất rồi chia tay nhau ai về phòng nấy.Thẩm Hoài An đẩy cánh cửa to lớn dày nặng của nhà chính ra, băng qua phòng khách trống, đi vào phía sau phòng ngủ chính, cậu ta thổi tắt nến chuẩn bị đi ngủ.Cậu nhóc ngã lên giường, kéo chăn qua thoải mái lăn một cái rồi vừa lòng nhắm mắt lại.Thẩm Hoài An và Lục Ngôn Khanh thiên phú dị bẩm hơn người, trời sinh ngũ quan nhạy bén.

Người thường chỉ có khả năng cảm nhận được trong phòng mình có động tĩnh gì, còn đối với Thẩm Hoài An mà nói thì lại không chỉ có thế.Ban ngày còn không thấy gì, vậy mà đến bây giờ vạn vật tĩnh lặng, lỗ tai Thẩm Hoài An có thể nghe được rất nhiều thanh âm nhỏ.Tiếng gió rít gào trên đỉnh núi thổi quét tới, toàn bộ núi gần như không có động vật nào, trống rỗng, an tĩnh không thôi, chỉ còn lại bóng tối bao phủ.Gió từ khe hở chen vào trong phòng thổi từ dưới chân bàn ghế theo mặt đất quét qua, rung động ào ào.Thẩm Hoài An không khỏi mở to mắt, cậu ta nhìn về phía phòng ngủ ngoài hành lang, nơi này rời xa dân cư nên cho người ta cảm thấy bóng tối càng thêm sâu thẳm, xung quanh chỉ toàn một màu đen mà thôi.Gió bên ngoài thổi qua, phòng chính to lớn vang lên tiếng sột soạt, người nghe được cảm thấy tâm lý bất an không thôi.Tuy Thẩm Hoài An cũng lớn lên ở trong núi nhưng từ nhỏ đến lớn bên người cậu ta đều là hàng ngàn các đệ tử, cho dù sau nửa đêm vẫn có ngọn đèn dầu lập lòe, vẫn có người tuần tra.Nhưng nơi này…… Nơi này chỉ có một mình cậu ta.Thẩm Hoài An lăn qua lộn lại không ngủ được, gió thổi thì không yên lòng, gió ngừng thì cái sự yên tĩnh đến mức liền sâu đều không kêu lại làm cậu ta bực bội.Ban ngày còn không có cảm giác gì, hiện giờ cậu ta mới ý thức rõ được toàn bộ núi non chỉ có ba người ở.Thẩm Hoài An đột nhiên ngồi dậy, ngực cậu ta phập phồng.Trong sương phòng, Lục Ngôn Khanh vừa mới thổi nến nhắm mắt không lâu thì nghe được tiếng cửa kẽo kẹt truyền đến.Cậu ta mở to mắt nhìn thấy thiếu niên bọc chăn chạy chậm vài bước, nhanh chóng bò lên trên giường đất nằm bên cạnh mình.“Sao đệ lại tới đây?” Lục Ngôn Khanh nghi hoặc hỏi.“Phòng chính đó thật sự là quá, quá ----” Vốn dĩ Thẩm Hoài An định nói quá lớn quá tối nhưng nhớ đến ban ngày còn hô hào như thế nên Thẩm Hoài An vận khí thật sâu, sau đó vờ đứng đắn phản biện, “Huynh là sư ca còn chưa ngủ nhà chính thì sao ta có thể không biết xấu hổ ngủ ở đó chứ?”Lục Ngôn Khanh cười như không cười nói, “Không có việc gì, dù sao đệ cũng không nhận ta là sư ca, đệ đi ngủ đi.”Thẩm Hoài An muốn nói lại thôi, sắc mặt thiên biến vạn hóa, dãy dụa giữa tôn nghiêm mặt mũi với áp lực hiện thực.

Cuối cùng, Thẩm Hoài An hướng sát vào Lục Ngôn Khanh vô cùng đáng thương nói, “Sư huynh----”Giang hồ có câu nói, kẻ thức thời là trang tuấn kiệt.__________________________Tác giả có lời muốn nói:Thẩm Hoài An: Chúng ta là trang tuất kiệt biết thức thời, sao lại có thể nói là túng quẫn chứ?.

Đã có vết xe đổ, Ngu Sở còn tưởng rằng Thẩm Hoài An sẽ không thích ứng được tốc độ nhanh như vậy, không nghĩ tới Thẩm Hoài An có thể thích ứng tốt, thế mà còn chưa ngất.Dù vậy Ngu Sở vẫn khống chế thời gian về trong khoảng hai ngày rưỡi, tranh thủ nghỉ chân tiện đường đi mua ít đồ vật trong thành.Buổi sáng ngày thứ ba, cuối cùng bọn họ cũng trở lại Vân Thành.

Ngu Sở không dừng lại mà trực tiếp để kiếm xuyên vào màn sương trắng vòng vào Huyền Cổ sơn mạch.“Chúng ta tới rồi.” Lục Ngôn Khanh cười nói.Nghe được lời này, Thẩm Hoài An vội vàng thăm dò nhìn ra ngoài.Trường kiếm giống như con thuyền nhỏ cắt qua mây mù dày nặng không ngừng đi tới, đột nhiên ánh mặt trời từ đỉnh đầu chiếu xuống, theo bản năng Thẩm Hoài An nheo mắt lại rồi chậm rãi mở ra.Cậu ta hít một hơi lạnh.Bên trong mây mù lại có núi non xanh biếc liên miên không ngừng, môn phái chiếm cứ mấy dãy núi lớn bé khác nhau, từ trên bầu trời quan sát xuống cực kỳ đồ sộ.Chưa bàn đến kiến trúc môn phái, chỉ cần xem đến toàn bộ cây cối trên núi toàn một màu xanh biếc, đỉnh đầu trời xanh mây trắng, toàn bộ núi non xinh đẹp như trong mộng tiên cảnh thế ngoại đào nguyên.Kiếm của Ngu Sở dừng lại trên đất trống trước chính điện ở Chủ phong, ba người vững vàng tiếp đất, Ngu Sở thu kiếm, hành trình này đi mất mấy tháng, cuối cùng hiện giờ cũng trở về làm nàng nhịn không được nhẹ nhàng thở ra.“Hai con tự mình đi chơi đi, ta ra sau núi nghỉ ngơi một chút.”Lục Ngôn Khanh có lễ nói, “vâng ạ.”Lại xem bên đó, đôi mắt của Thẩm Hoài An đã bị những sự vật mới mẻ hấp dẫn, vừa nghe đến Ngu Sở nói đi chơi, cậu ta liền chạy ra.Cậu nhóc chạy được vài bước lại trở về túm Lục Ngôn Khanh, “Đi mau đi mau, mang ta đi tham quan nơi này một chút, ta sợ ta đi lạc không về được.”Lục Ngôn Khanh đành bất đắc dĩ đi theo cậu ta.Ngu Sở trở lại hành lang dài nối liền nhau trên không trung từ chính điện ra sau núi, nàng tùy tay mở một thuật chắn cao cấp rồi mới đi đến bên cạnh suối nước nóng.Sau núi tổng cộng có hai tuyền trì, một cái lạnh đến tận xương tủy, một cái ấm áp mờ ảo, trong nước suối ẩn chứa linh khí, là nơi tốt để tu tiên.Ngu Sở cởi ra xiêm y rồi đi xuống suối nước nóng, lúc này mới cảm thấy thư giãn.Tuy hai đứa nhỏ này một đứa hiểu chuyện một đứa đơn thuần không chọc lấy phiền toái, nhưng chuyện mang theo hài tử như này vẫn khiến người mỏi mệt.

Đặc biệt là khi ở bên ngoài luôn sợ hai đứa xảy ra chuyện.Hiện giờ rốt cuộc cũng về tới địa bàn của mình, Ngu Sở liền an tâm.Dù xét về phương diện ẩm thực hay thân thể thì người tu tiên đều bảo trì một loại cơ chế không đổi, nhưng ngâm mình tắm thì vẫn thoải mái hơn nhiều.Ngu Sở dựa vào bên cạnh ao, mở ra không gian, dùng ý thức sửa sang lại tất cả đồ vật đã mua đang để ở bên trong, mang một số đồ muốn lấy ra sắp xếp để vào một bên, bên trong có một đống đồ chơi mà Thẩm Hoài An bỏ vốn to mua về.Đúng là đáng yêu ghê.Tắm xong, Ngu Sở hong khô tóc, thay quần áo mới xong mới có tâm tình đi xem đất trồng rau dưa trái cây cùng linh thảo của mình.

Thiếu đi mộc hệ phụ trợ của Lục Ngôn Khanh, mấy tháng qua các loại cây trái đó không khô vàng đi nhưng phát triển thô to.///Truyện này chỉ được đăng trên web ‘’.

Editor là Thiên Châu Vũ Nhiên, truyện đăng ở bất kỳ đâu cũng đều là ăn cắp.

Mọi người muốn cùng cmt chia sẻ về nhân vật và cốt truyện với editor thì hãy vào đúng web nhé! Thân!///Trong lúc Ngu Sở ra sau núi kiểm tra đất trồng rau, ở một góc của môn phái, Lục Ngôn Khanh theo Thẩm Hoài An đi dạo lung tung.“Môn phái này cũng thật tốt quá đi! So với nơi này, nhà của ta quả thực chính là đại viện nông thôn.”Ánh mắt đầu tiên của Thẩm Hoài An đã bị hấp hẫn bởi sự trang trọng, cảm giác sạch sẽ có cách điệu của môn phái tu tiên.

Cậu ta đi vào sân nghỉ của đệ tử phát hiện ra ngay cả phương tiện nơi này dường như đều không thể kém so với Ngu phủ thì không khỏi vừa lòng.“Phòng chính sao lại trống không vậy?” Thẩm Hoài An kỳ quái hỏi, “Huynh ngủ chỗ nào?”Lục Ngôn Khanh chỉ vào sương phòng bên trái.Thẩm Hoài An hỏi, “Vì sao huynh không ngủ nhà chính vậy?”“Ở sương phòng cũng đủ sinh hoạt rồi.” Lục Ngôn Khanh trả lời.Thẩm Hoài An lại không thấy vậy.

Cậu ta nhìn vào sương phòng Lục Ngôn Khanh ở, bên trái phía trong có thể chứa ít nhất là sáu bảy đệ tử ngủ ở giường đất dài, trung gian là bàn trà và ghế dựa hướng về cửa, bên phải là giá sách án thư.***Án thư: Là bàn thời xưa dùng để viết, sắp xếp sách vở, bút nghiên.

Hay được trang trí bằng các đường hoa văn chạm trổ tinh mỹ.Nói như thế nào nhỉ…… Nhìn đơn điệu quá.Lại đi xem phòng chính, tuy rằng cách sắp xếp khác hơn so với những nhà bình thường, nhưng nói thế nào thì khí tràng trong phòng chính vẫn phải có, phòng to rộng cùng với nguyên cả phòng ngủ chính, vừa thấy là biết ngay đây là nơi chủ căn nhà sinh hoạt.Ở tại đây quá mát mặt có được không?“Ta muốn ở phòng chính!” Thẩm Hoài An không chút do dự nói.“Đệ xác định?” Lục Ngôn Khanh nhìn sang cậu ta, do dự nói, “Phòng quá lớn, có khả năng bổi tối đệ sẽ sợ hãi.”Nói đùa, Thẩm Hoài An hắn từ khi sinh ra đến giờ trong từ điển không có hai chữ đó nhé!Thẩm Hoài An hừ hừ hát, vào phòng ngủ trong phòng chính tự trải chăn cho bản thân.

Cậu ta ngửa mặt nằm trên giường, cảm giác hạnh phúc trào ra, cảm thấy mình cũng được làm chủ một nhà.Lục Ngôn Khanh mang đèn nến thường phải dùng đến, trong lòng Thẩm Hoài An có chút phức tạp.Dọc theo cuộc hành trình vừa qua, Lục Ngôn Khanh đều rất chiếu cố mình, kiểu chiếu cố này không giống như sư huynh quan tâm sư đệ mà cảm giác giống như huynh trưởng vậy.Thẩm Hoài An rối rắm không thôi, mấy tháng qua cậu ta đã biết tính cách của Lục Ngôn Khanh là ôn hòa trầm ổn, cũng không có cố ý giả vờ giả vịt, nhưng cậu ta cẫn không có biện pháp hoàn toàn tiếp thu Lục Ngôn Khanh.Cậu ta đã chịu giáo dục làm trang chủ là muốn thống lĩnh mọi người thì cần thiết phải làm tấm gương và có thực lực mạnh nhất.

Sư đệ nghe sư huynh nói thì đương nhiên sư huynh cũng cần có thực lục cao siêu.Ngay cả chính mình, Thẩm Hồng vẫn luôn nói với cậu ta, cậu ta là Thiếu trang chủ, là người thừa kế, cho nên cậu ta cần thiết là kẻ ưu tú nhất mới có thể phục chúng.Vì vậy Thẩm Hoài An thật ưu tú, ưu tú đến mức các đệ tử từ lớn đến bé đều cam tâm tình nguyện tôn xưng cậu ta một câu ‘Thiếu trang chủ’.Hiện giờ mình thành tiểu sư đệ, tuy Lục Ngôn Khanh này làm người không tồi nhưng kiếm thuật quá cùi bắp.

Thẩm Hoài An đọc trong sách hiểu biết về cấp bậc tu tiên, một chuỗi danh sách dài dằng dặc về cảnh giới tấn chức, Lục Ngôn Khanh cũng chỉ là Trúc Cơ hậu kỳ mà thôi, mới chỉ ở giai đoạn ba sau khi nhập môn.Trình độ như vậy căn bản không thể làm đại sư huynh được!Lục Ngôn Khanh tiến vào đưa đồ vật thì cảm giác được ánh mắt của Thẩm Hoài An sáng quắc nhìn chằm chằm vào mình.Cậu ta xoay người hỏi, “Làm sao vậy?”Thẩm Hoài An muốn nói lại thôi, sau đó lại hung hăng nói, “Dù cho huynh rất tốt với ta thì ta cũng không tiếp thu hối lộ của huynh, thừa nhận huynh là sư ca của ta đâu!”Lục Ngôn Khanh cảm thấy bộ dáng nghiêm trang của cậu nhóc thật sự buồn cười, khẽ cười, “Ừ.”Nhìn bóng Lục Ngôn Khanh rời đi, Thẩm Hoài An cảm giác như một khang nhiệt huyết của mình đánh vào kẹo bông gòn vậy.Ngày đầu tiên của môn phái trôi qua nhanh, ba người lặn lội đường xa thì dù thân thể còn chịu đựng được nhưng về mặt tinh thần vẫn cần thả lỏng, sau khi ăn cơm tối xong là tất cả trở về phòng của mình.Ngu Sở về sau núi, Lục Ngôn Khanh cùng Thẩm Hoài An trở về sân thứ nhất rồi chia tay nhau ai về phòng nấy.Thẩm Hoài An đẩy cánh cửa to lớn dày nặng của nhà chính ra, băng qua phòng khách trống, đi vào phía sau phòng ngủ chính, cậu ta thổi tắt nến chuẩn bị đi ngủ.Cậu nhóc ngã lên giường, kéo chăn qua thoải mái lăn một cái rồi vừa lòng nhắm mắt lại.Thẩm Hoài An và Lục Ngôn Khanh thiên phú dị bẩm hơn người, trời sinh ngũ quan nhạy bén.

Người thường chỉ có khả năng cảm nhận được trong phòng mình có động tĩnh gì, còn đối với Thẩm Hoài An mà nói thì lại không chỉ có thế.Ban ngày còn không thấy gì, vậy mà đến bây giờ vạn vật tĩnh lặng, lỗ tai Thẩm Hoài An có thể nghe được rất nhiều thanh âm nhỏ.Tiếng gió rít gào trên đỉnh núi thổi quét tới, toàn bộ núi gần như không có động vật nào, trống rỗng, an tĩnh không thôi, chỉ còn lại bóng tối bao phủ.Gió từ khe hở chen vào trong phòng thổi từ dưới chân bàn ghế theo mặt đất quét qua, rung động ào ào.Thẩm Hoài An không khỏi mở to mắt, cậu ta nhìn về phía phòng ngủ ngoài hành lang, nơi này rời xa dân cư nên cho người ta cảm thấy bóng tối càng thêm sâu thẳm, xung quanh chỉ toàn một màu đen mà thôi.Gió bên ngoài thổi qua, phòng chính to lớn vang lên tiếng sột soạt, người nghe được cảm thấy tâm lý bất an không thôi.Tuy Thẩm Hoài An cũng lớn lên ở trong núi nhưng từ nhỏ đến lớn bên người cậu ta đều là hàng ngàn các đệ tử, cho dù sau nửa đêm vẫn có ngọn đèn dầu lập lòe, vẫn có người tuần tra.Nhưng nơi này…… Nơi này chỉ có một mình cậu ta.Thẩm Hoài An lăn qua lộn lại không ngủ được, gió thổi thì không yên lòng, gió ngừng thì cái sự yên tĩnh đến mức liền sâu đều không kêu lại làm cậu ta bực bội.Ban ngày còn không có cảm giác gì, hiện giờ cậu ta mới ý thức rõ được toàn bộ núi non chỉ có ba người ở.Thẩm Hoài An đột nhiên ngồi dậy, ngực cậu ta phập phồng.Trong sương phòng, Lục Ngôn Khanh vừa mới thổi nến nhắm mắt không lâu thì nghe được tiếng cửa kẽo kẹt truyền đến.Cậu ta mở to mắt nhìn thấy thiếu niên bọc chăn chạy chậm vài bước, nhanh chóng bò lên trên giường đất nằm bên cạnh mình.“Sao đệ lại tới đây?” Lục Ngôn Khanh nghi hoặc hỏi.“Phòng chính đó thật sự là quá, quá ----” Vốn dĩ Thẩm Hoài An định nói quá lớn quá tối nhưng nhớ đến ban ngày còn hô hào như thế nên Thẩm Hoài An vận khí thật sâu, sau đó vờ đứng đắn phản biện, “Huynh là sư ca còn chưa ngủ nhà chính thì sao ta có thể không biết xấu hổ ngủ ở đó chứ?”Lục Ngôn Khanh cười như không cười nói, “Không có việc gì, dù sao đệ cũng không nhận ta là sư ca, đệ đi ngủ đi.”Thẩm Hoài An muốn nói lại thôi, sắc mặt thiên biến vạn hóa, dãy dụa giữa tôn nghiêm mặt mũi với áp lực hiện thực.

Cuối cùng, Thẩm Hoài An hướng sát vào Lục Ngôn Khanh vô cùng đáng thương nói, “Sư huynh----”Giang hồ có câu nói, kẻ thức thời là trang tuấn kiệt.__________________________Tác giả có lời muốn nói:Thẩm Hoài An: Chúng ta là trang tuất kiệt biết thức thời, sao lại có thể nói là túng quẫn chứ?.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »