Mãi đến khi không gian thông đạo hoàn toàn khép kín, vùng tỉnh không kia mới im bặt, không còn chút động tĩnh nào.
Nhưng vào khoảnh khắc cuối cùng, sâu trong hư không bỗng lóe lên một điểm sáng màu đồng thau, vừa xuất hiện đã chủ động bay về phía Lạc Hồng.
Thần thức quét qua, Lạc Hồng nhận ra ngay đó là một chiếc nhẫn đồng thau, mặt ngoài bóng loáng, không có bất kỳ hoa văn nào.
"Là ngươi!"
Lạc Hồng lập tức nhận ra chiếc nhẫn này, chính là Tôn Ma Giới, một trong lục đại khởi nguyên chi bảo!
"Là ta, nhưng ngươi đừng hòng luyện hóa ta, nếu không đừng trách ta lại biến mất ngay lập tức như lần trước."
Từ Tôn Ma Giới truyền ra một giọng nói trong trẻo, mở miệng đã cảnh cáo Lạc Hồng.
Lạc Hồng đã sớm biết Tôn Ma Giới có khả năng biến mất bất cứ lúc nào.
Vì liên quan đến Vô Cực Thần Thông của nàng, Lạc Hồng tạm thời chưa tìm ra cách giải quyết.
"Bọn họ đưa nó đến đây, chẳng lẽ đã quyết định thực hiện lại lời hứa?"
Lạc Hồng hiểu rõ, lôn Ma Giới không đời nào chủ động đến đây. Sự xuất hiện của nó có nghĩa là các Hỗn Độn Ma Tổ muốn khởi động lại điều ước hòa bình, đáp ứng ba điều kiện Lạc Hồng từng đề ra khi nhìn trời diễn thần.
Điều kiện thứ nhất, là thu thập thông tin về những Hỗn Độn Ma Tổ cực đoan.
Điều kiện thứ hai, là từ bỏ ý định xâm chiếm Tiên Giới.
Điều kiện thứ ba, chính là trao trả Tôn Ma Giới.
"Ngươi đã có được truyền thừa, thực sự có khả năng phát động kỷ nguyên đại chiến bất cứ lúc nào, bọn họ còn có lý do gì để thoái thác?"
"Thông tin ngươi muốn nằm trong nhẫn, tự mình kiểm tra đi."
Giới linh hệt như một con quỷ lười biếng, nói chuyện qua loa cho xong.
Thực ra, sau khi có được bí thuật truyền thừa, Lạc Hồng mới nhận ra trước đây mình dọa dẫm thế giới Hỗn Độn bằng việc mở ra kỷ nguyên đại chiến thật ngốc nghếch.
Đúng là hắn có khả năng đó, nhưng khi đó, dù hắn toàn lực thúc đẩy Thái Sơ Thần Thông, việc luyện hóa tất cả thế giới Thái Sơ cũng tốn không ít thời gian.
Các Hỗn Độn Ma Tổ hoàn toàn kịp thời phản ứng!
Do đó, bọn họ mới dám đánh cược đến vậy.
Còn bây giờ, dựa vào chín đạo Thái Sơ bí thuật vừa đoạt được, Lạc Hồng chỉ cần khẽ động ý nghĩ, có thể tuyên bố kết thúc kỷ nguyên này.
Lúc trước tinh không u ám, tất cả thế giới Hỗn Độn cùng nhau im lặng, một phần vì uy thế vô thượng của Thái Nhất Kiếm, phần khác vì Lạc Hồng thực sự nắm giữ chìa khóa diệt thế!
Đưa tay nắm lấy Tôn Ma Giới, Lạc Hồng vuốt nhẹ hai lần, rồi đeo nó vào ngón giữa tay trái, không vội kiểm tra thông tin bên trong.
Giới linh quá cảnh giác với hắn, uy năng tuy mạnh, nhưng phạm vi sử dụng quá hẹp.
Trái lại, Đại Thiên Thế Giới Liên vừa mất chủ, bản thân suy yếu cực độ, ai cũng có thể luyện hóa.
Uy năng của nó tuy còn thua xa Tôn Ma Giới và những khởi nguyên chí bảo lâu đời, nhưng bản chất không khác biệt, chỉ cần chậm rãi bồi dưỡng, cường hóa là được.
Vẫy tay, Đại Thiên Thế Giới Liên chậm rãi bay vào lòng bàn tay Lạc Hồng.
Chỉ thấy một mảng tứ sắc hỗn tạp bẩn thỉu đang ăn mòn bảo liên, tỏa ra những luồng lực lượng không gian vặn vẹo, hòng kéo nó vào một không gian đặc thù.
Rõ ràng, Hỗn Độn Ma Tôn đang vô thức mượn Tứ Dục Lô, cướp đoạt Đại Thiên Thế Giới Liên!
Lạc Hồng thấy vậy, mặt không đổi sắc, há miệng niệm chú, liên tục phun ra tám mươi mốt đạo Thái Sơ pháp ấn, rơi lên bảo liên.
Lập tức, một kết giới huyền diệu hình thành, đám tứ sắc bẩn thỉu kia liền rút lui như thủy triều.
"Lạc sư huynh, vì sao hơi thở của Cổ Hoặc Kim vẫn còn?"
Sau khi Cổ Hoặc Kim tự trảm một đao, những Đạo Tổ hình chiếu quấn lấy Hàn Lập cũng biến mất.
Thấy đại cục đã định, Hàn Lập liền dẫn mọi người bay tới, nhíu mày hỏi.
“Chân linh của Cổ Hoặc Kim đã hóa thành khí linh của bảo vật này, trừ phi gặp phải kỳ nguyên đại kiếp, không thể diệt sát, đó là chỗ độc đáo của Hỗn Nguyên Vô Cực cảnh.”
Lạc Hồng cảm nhận rõ tình hình của Cổ Hoặc Kim, việc chân thân bị diệt gây tổn thương không nhỏ cho hắn, khiến hắn gần như rơi vào trạng thái ngủ say.
"Vậy phải làm sao mới ổn thỏa? Cổ Hoặc Kim không phải người thường, nếu sau này hắn lại làm mưa làm gió, e rằng lại thêm một mối phiền phức."
Hàn Lập chau mày, vẫn muốn nhổ cỏ tận gốc, vĩnh viễn trừ hậu họa.
"Hắn giờ đã là khí linh, nếu muốn hắn triệt để không thể trở mình, chỉ cần để người luyện hóa bảo liên này, làm chủ nhân là được.
Hàn sư đệ là một người rất thích hợp, không biết ý ngươi thế nào?”
Lạc Hồng nhìn Hàn Lập, nghiêm túc hỏi.
"Việc này... Luân Hồi Điện Chủ thì sao?"
Hàn Lập nghe vậy, trong lòng khẽ động, nhưng rất nhanh lộ vẻ chần chừ.
"Khi Cổ Hoặc Kim bỏ mình, hắn cũng bị nhiếp trở lại Đại Thiên Thế Giới Liên. Vừa rồi vi huynh cảm ứng một phen, phát hiện hắn đã có bố trí từ trước ở thế giới kia, hiện giờ đã giải quyết được tâm ma."
Lạc Hồng trả lời.
"Nếu vậy, Lạc sư huynh hãy để cơ hội này cho người khác đi."
Hàn Lập lập tức từ chối.
Một là hắn không muốn cả ngày ở chung với một "mình" khác, hai là hắn vẫn còn "ý đồ xấu" với Chưởng Thiên Bình.
"Lạc đạo... Tiên tôn, lão phu có một đề nghị, không biết tiên tôn có hứng thú nghe không?"
Thương Ngô Chân Quân đột nhiên bay ra, chắp tay hướng Lạc Hồng nói.
"Có gì cứ nói, Thương Ngô đạo hữu cứ nói, trận chiến này thắng lợi, ngươi cũng góp một phần công, bản tôn sẽ không quên."
Lạc Hồng gật đầu với ông ta.
"Bảo vật này lúc trước triệu hoán lịch sử hình chiếu sở dĩ hoàn toàn nghe theo mệnh lệnh của Cổ Hoặc Kim, là vì hắn là chủ của bảo liên.
Mà giờ Cổ Hoặc Kim đã thành khí linh, bảo liên lại không có trí tuệ, vậy nếu triệu hồi lịch sử hình chiếu, há chẳng phải không ai khống chế?"
Thương Ngô Chân Quân hưng phấn nói.
"Lời này có lý, bản tôn đang lo làm sao cứu về những đạo hữu đã vẫn lạc trước đây, phương pháp này có thể thử!"
Lạc Hồng nghe vậy rất tán thành, gật đầu.
Những người như Lý Nguyên Cứu và các tu sĩ vẫn lạc dưới Tam Thiên Đạo Thần Đại Trận, không thể bước vào luân hồi, lại liên lụy quá sâu với lực lượng hỗn độn, không thể phục sinh bằng những thủ đoạn thông thường.
Nếu để bọn họ trở lại hiện thế bằng hình thức lịch sử hình chiếu, lại không có đối tượng nào để thần phục, vậy thì việc phục sinh này chẳng khác gì luân hồi chuyển thế.
Tuy Đại Thiên Thế Giới Liên chưa khôi phục thần thông triệu hoán, nhưng Lạc Hồng có một đối tượng để kiểm tra.
Chỉ thấy hắn khẽ động thần niệm, một đạo hồng sậm quang mang thoát ra từ Đại Thiên Thế Giới Liên, hóa thành Luân Hồi Điện Chủ.
Vừa hiện thân, Luân Hồi Điện Chủ đã nhìn quanh một vòng, thấy Lạc Hồng cầm Thái Nhất Kiếm trong tay, liền hài lòng gật đầu:
"Xem ra đại cục đã định, tiên tôn vất vả."
"Điện chủ, người cảm thấy thế nào?"
Lạc Hồng không dây dưa mà hỏi.
"Tiên tôn muốn dùng thần thông của bảo liên này phục sinh Lý Nguyên Cứu bọn họ? Ý kiến hay! Ta giờ ngoài việc cảm thấy thân thiết với bảo liên này, muốn bảo vệ nó, thì không có gì khác thường."
Luân Hồi Điện Chủ hình như có phương pháp xác nhận, tỉ mỉ cảm ứng một hồi, rồi đưa ra kết luận.
Nói xong, ông ta thi pháp vận công, rồi nói tiếp:
"Ở trong bảo liên, ta không thể tu luyện, nhưng nếu ở lại hiện thế, hình như vẫn có thể tinh tiến.
Ngày khác nếu ta cũng có thể thành tựu Hỗn Nguyên Võ Cực, có lẽ có thể lại lần nữa siêu thoát, thực sự trở thành một tồn tại hoàn toàn mới!”
Luân Hồi Điện Chủ rất lợi hại, chỉ một lát đã kiểm tra ra tất cả những gì Lạc Hồng muốn biết.
Giờ chỉ còn một vấn đề:
Làm thế nào để Đại Thiên Thế Giới Liên không gây ra chuyện khi không có chủ nhân.
Bảo vật này nằm trong tay Lạc Hồng một ngày, thì một ngày sẽ không bị ngoại lực quấy nhiễu.
Nhưng mấu chốt là Cổ Hoặc Kim luôn có ngày khôi phục, nên biết rõ thái độ của hắn là rất quan trọng.
Không đợi Lạc Hồng tiến hành câu thông, Cổ Hoặc Kim đã suy yếu lên tiếng:
"Cổ mỗ giờ chỉ muốn tìm cách siêu thoát, tiên tôn chỉ cần đáp ứng tương trợ, Cổ mỗ cũng có thể hợp tác, cũng có thể phục vụ."