Ta Tại Phàm Nhân Khoa Học Tu Tiên

Lượt đọc: 98456 | 3 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1850
Tu luyện kế hoạch

❊ ❊ ❊

Có lẽ việc Bắc Hàn tiên vực loạn hay không, hoàn toàn nhờ vào Lạc Hồng định đoạt.

Trong khi Lạc Hồng an ổn chờ đợi trong khoang thuyền, bên ngoài hoàn toàn gió êm sóng lặng. Chớp mắt, đã đến thời điểm Kim Nguyên thương đội lên đường.

Nhìn thoáng qua cảnh ngàn thuyền đồng loạt khởi hành, linh quang rực rỡ qua cửa sổ mạn thuyền, Lạc Hồng phất tay đóng cửa sổ lại, chuẩn bị bắt đầu tu luyện.

Phải nói, khóa vực thương đội này quả thực bất phàm. Không chỉ số lượng phi thuyền đông đảo, mà còn lấy ba chiếc Kim Nguyên cự thuyền làm trung tâm, tạo thành một tòa đại trận di động.

Với trận pháp này bảo vệ, thiên địa dị tượng căn bản không thể gây ảnh hưởng gì đến thương đội.

Lạc Hồng thấy rõ điểm này, liền an tâm tu luyện.

Mở Kim Dương Nghịch Vũ Đại Trận, Lạc Hồng bước vào trong đó, lật tay lấy ra một cái bồ đoàn màu ngà sữa, trông như làm bằng đá.

Bồ đoàn này cứng rắn, không hề thoải mái, nhưng lại là do Lạc Hồng dùng hơn ngàn khối Tiên Nguyên thạch hợp luyện thành.

Ngồi xếp bằng trên bồ đoàn này tu luyện, Lạc Hồng có thể giảm bớt phiền phức phải thường xuyên dùng Tiên Nguyên thạch.

"Với tốc độ của Kim Nguyên thương đội, đại khái chỉ cần một trăm năm là có thể đến Hắc Sơn tiên vực.

Nếu không ai quấy rầy, ta có thể bế quan trong trận một vạn tám ngàn năm. Thời gian này không ngắn, ta phải an bài thật kỹ."

Tốc độ tiến lên của Kim Nguyên thương đội không nhanh, nhưng được cái Thiên Đình uy danh lớn, không ai dám cản trở.

Còn Hàn lão ma một mình bay nhanh hơn, nhưng để tránh nguy hiểm, hắn phải vừa đi vừa nghỉ. Cho nên, trong nguyên tác, hắn tốn tận hơn ba trăm năm mới đến Hắc Sơn tiên vực.

Kế hoạch tu luyện đơn giản là bắt đầu từ bốn phương diện: tu luyện pháp lực, tu luyện pháp tắc, tu luyện nhục thân và tu luyện nguyên thần.

Đầu tiên, tu luyện pháp lực dĩ nhiên là quan trọng nhất. Thái Ất cảnh giới là một giai đoạn biến đổi lớn. Lạc Hồng hiện tại đã là Kim Tiên hậu kỳ, lẽ ra phải mau chóng mở hết các tiên khiếu còn lại!

Vì sát khí không đủ, Huyền Sát Minh Linh Công hiện tại không còn hiệu quả gia tăng tốc độ tu luyện rõ rệt như trước.

May mắn là Lạc Hồng có được hai viên đan dược tu luyện cấp bậc Thái Ất. Tin rằng chỉ cần ăn vào, tốc độ tu luyện của hắn chắc chắn có thể lại tiến triển một ngày ngàn dặm!

Nhưng dược lực của Thái Ất đan dược chắc chắn rất mạnh mẽ. Dù Lạc Hồng tự tin vào nhục thân của mình, nếu không kịp thời luyện hóa dược lực, chắc chắn sẽ lãng phí rất lớn.

"Việc này không khó giải quyết, chỉ cần bố trí một tòa thời gian pháp trận cỡ nhỏ, làm chậm lại tốc độ phóng thích dược lực là được."

Lạc Hồng lật bàn tay, mười hai mai Thời Gian Tinh Hạt xuất hiện trên tay hắn.

Miệng lẩm bẩm, từng đạo cấm chế phù văn hiện lên bên ngoài những Thời Gian Tinh Hạt này.

"Đi!"

Lạc Hồng rung cổ tay, mười hai mai Thời Gian Tinh Hạt bay ra, lơ lửng xung quanh Lạc Hồng trong vòng một trượng, khí tức giữa chúng ẩn ẩn liên kết.

Đây chỉ là một tòa thời gian pháp trận giản dị. Dựa vào sự huyền diệu của Thời Gian Tinh Hạt, Lạc Hồng có thể dễ dàng bố trí.

Trận này chỉ cần khẽ vận hành có thể làm chậm thời gian trôi qua trong phạm vi nhỏ gấp mười hai lần. Toàn lực vận hành, hiệu quả này sẽ tăng gấp đôi, chỉ là Thời Gian Tinh Hạt sẽ tiêu hao gấp đôi.

Nếu không có được bí tàng của Võ Sinh đạo nhân, Lạc Hồng thật sự không đám tiêu hao thái sơ chỉ khí như vậy.

Ngoài ra, cần nhắc tới là, vì Thời Gian Tinh Hạt quá hữu dụng, Lạc Hồng dứt khoát lấy việc tiêu hao thái sơ chi khí để tạo ra Thời Gian Tinh Hạt làm đơn vị tính toán.

Chuyển đổi như vậy, thái sơ chi khí hiện tại của Lạc Hồng khoảng chừng mười vạn năm ngàn tinh!

Từ đó có thể thấy, năm đó Thiên Đình vơ vét ở Minh Hàn Tiên Vực hung ác đến mức nào.

Vấn đề mở tiên khiếu mới đã giải quyết, nhưng tu luyện pháp lực vẫn còn một vấn đề khác, đó là nghịch luyện các tiên khiếu ngũ hành hiện có thành tiên khiếu thái sơ.

“Việc này cứ từ từ đã. Hiệu suất nghịch luyện tầng thứ nhất của Mệnh Nguyên Công quá thấp. Cố gắng tu luyện thực tế là quá lãng phí thời gian."

Tính toán một hồi, Lạc Hồng vẫn quyết định tạm bỏ việc nghịch luyện tiên khiếu.

Dù sao, có công mài sắt có ngày nên kim, đợi đến Hắc Sơn tiên vực, có được công pháp tiếp theo của Mệnh Nguyên Công, hắn tu luyện lại cũng không muộn.

Tiếp theo, tu luyện pháp tắc sẽ đơn giản hơn nhiều.

Lạc Hồng có được pháp tắc linh tài, đủ để Kim Hồn Diễm và Mê Thiên Chung tiến giai lục phẩm tiên khí, không cần tiêu hao thêm thái sơ chi khí.

Chỉ là có một vấn đề khiến Lạc Hồng hơi xoắn xuýt. Từ Kim Tiên lên Thái Ất, dù sao cũng là một lần tăng lên đại cảnh giới.

Kim Hồn Diễm và Mê Thiên Chung một khi tiến giai, với tu vi Kim Tiên của Lạc Hồng, muốn thúc đẩy chúng sẽ rất tốn sức.

Nhưng đổi lại, Lạc Hồng có thể tăng tu vi thời gian pháp tắc và luân hồi pháp tắc lên tới cảnh giới Thái Ất sơ kỳ. Hai thần thông tương ứng chắc chắn sẽ mạnh hơn rất nhiều.

Vậy nên, hành động này có lợi có hại.

Suy nghĩ kỹ càng, Lạc Hồng cuối cùng quyết định cho Kim Hồn Diễm tiến giai trước, Mê Thiên Chung thì để sau.

Vì Kim Hồn Diễm một khi tiến giai, uy năng của Huyễn Thế Tinh Đồng chắc chắn tăng lên cực lớn, mà huyễn thuật thần thông có một đặc điểm là hoặc không trúng, hoặc khiến địch nhân mất sức phản kháng, nên uy năng càng mạnh càng tốt.

Còn Mê Thiên Chung là tiên khí hộ thân mạnh nhất của Lạc Hồng hiện tại, thường xuyên phải vận dụng. Nếu mỗi lần thúc đẩy đều tốn rất nhiều tiên nguyên lực, sẽ rất bất lợi cho Lạc Hồng.

Phá Thiên thương cũng tương tự. Nếu không có lo lắng này, hắn đã sớm tiêu hao năm ngàn tinh thái sơ chi khí, cưỡng ép khiến nó tiến giai.

Việc tu luyện nhục thân và tu luyện nguyên thần thì không có gì đáng nói.

Việc tu luyện nhục thân lợi dụng Đại Hắc Thiên Lôi từ từ rèn luyện thân thể, mở huyền khiếu là được. Còn việc tu luyện nguyên thần thì Lạc Hồng đã sớm an bài tốt, đảm bảo Minh Linh phản thần đại pháp không bị đình trệ.

Sắp xếp xong kế hoạch tu luyện, Lạc Hồng lấy ra một chiếc bình ngọc. Mở nắp bình, hắn không chút do dự ngửa đầu đốc ngược, nuốt viên đan được trong bình vào bựng.

Lập tức, một cỗ tiên linh khí bành trướng nổ tung trong bụng hắn, điên cuồng tràn vào kinh mạch, khiến hắn cảm thấy căng đau!

"Quả nhiên đủ mạnh!"

Lạc Hồng bấm pháp quyết, mở tiểu thời gian pháp trận, lập tức khiến áp lực trong kinh mạch giảm đi hơn mười lần.

Dù vẫn có cảm giác tràn đầy rõ rệt, Lạc Hồng hoàn toàn có thể chịu được!

Cứ như vậy, Lạc Hồng vừa tu luyện, vừa lên đường đến Hắc Sơn tiên vực.

Hơn mười năm sau, Mạn Hoang đại lục, biển cát mênh mông.

Trong đại điện cao nhất của Kim Nguyên cự thuyền, một cuộc hội nghị đang diễn ra.

"Vương đạo hữu, mới vừa tiến vào Mạn Hoang, ngươi đã có chuyện gì muốn chúng ta cùng nhau thương nghị?"

Sau chiếc bàn gỗ lớn lộn xộn, Lý chủ sự mặc thanh bào rộng rãi nhìn hai đạo linh khí hư ảnh trước mặt, mở miệng hỏi.

“Vương mỗ nhận được tin tức, nói là vùng sa mạc này có Sa thú làm loạn. Mấy năm trước, chúng còn nuốt chứng một chiếc độ thuyền, khiến tu sĩ nhân tộc tử thương thảm trọng, nên cố ý đến nhắc nhở nhị vị."

Một đạo linh khí hư ảnh có thân hình như Di Lặc, đầu trọc lốc cười đáp.

"Chỉ là Sa thú thôi. Số lượng nhiều đến đâu cũng xông không qua Thiên Kim Phá Không Đại Trận của thương đội. Vương chủ sự có phải chuyện bé xé ra to?"

Một đạo linh khí hư ảnh khác thân hình thon gầy, tay cầm phất trần, không hề lo lắng nói.

"Nếu chỉ là trùng triều tầm thường, bọn ta tự nhiên có thể bỏ qua. Nhưng theo lời người sống sót trở về, hôm đó dường như còn xuất hiện Sa thú vương cự hình cảnh giới Thái Ất!"

Vương chủ sự lúc này một mặt thành thật nói.

Nghe vậy, thần sắc của Lý và Ma chủ sự lập tức nghiêm túc.

Sa thú tuy lấy thú làm tên, nhưng thực tế lại là Trùng tộc, tính tình hung ác, thiếu linh trí.

Nếu gặp thương đội, súc sinh này phần lớn sẽ không cố kỵ uy danh của Thiên Đình.

"Ừm... Sa thú dựa vào nuốt đất đá tu luyện. Có thể xuất hiện Sa thú vương tu vi Thái Ất, ắt hẳn dưới lòng đất sa mạc này có một đầu khoáng mạch cao giai quy mô không nhỏ!"

Trầm ngâm một lát, Lý chủ sự sờ căm nói.

"Ý của Lý đạo hữu là chúng ta chủ động đi săn giết con Sa thú vương kia, tìm ra khoáng mạch kia? Việc này có làm chậm trễ hành trình của chúng ta không?"

Ma chủ sự vung phất trần, có chút ý động, nhưng cũng có chút lo lắng nói.

"Ma đạo hữu nói sai rồi. Chúng ta đã biết súc sinh kia chắc chắn sẽ tập kích thương đội, sao có thể để bản thân ở vào thế bị động? Chỉ có chủ động xuất kích mới có thể nhanh chóng giải quyết mối họa ngầm này.

Còn khoáng mạch kia chỉ là tiện thể thôi.

Nếu thuận tiện khai thác, chúng ta sẽ điều động khôi lỗi và nhân thủ dừng lại một thời gian. Nếu khó khăn quá, chúng ta lấy quáng mẫu rồi lên đường cũng được.”

Hiển nhiên, Vương chủ sự đã có kế hoạch trước khi triệu tập bọn họ thương nghị.

"Vương đạo hữu suy nghĩ rất chu toàn. Chỉ là Sa thú ẩn náu dưới biển cát, địch tối ta sáng, không biết Vương đạo hữu có biện pháp dụ chúng ra không?"

Tán đồng gật đầu, Lý chủ sự lại đưa ra một nan đề.

"Ha ha, việc này không khó. Trên thuyền của Vương mỗ vừa vặn có một nhóm lớn Kinh Thần Châu. Vốn là muốn đưa đến Vu Sơn tiên cung giúp họ chống cự Địa Uyên quỷ bầy. Tham ô một chút cũng không sao."

Vương chủ sự khẽ cười nói.

"Ừm... Sa thú trời sinh rất mẫn cảm với thần thức dò xét. Dùng Kinh Thần Châu quấy nhiễu chúng quả là một biện pháp hay."

Lý chủ sự lại gật đầu.

"Đã vậy, chỉ cần Vương đạo hữu đưa Kinh Thần Châu tới, Ma mỗ lập tức phái ra một nửa hộ vệ Kim Tiên."

Ma chủ sự cam kết.

"Lý đạo hữu, ngươi thấy sao?”

"Lý mỗ cũng vậy."

"Tốt, vậy quyết định vậy."

Vừa dứt lời, hai đạo linh khí hư ảnh đồng thời tan đi.

"Dao Quang!"

Thấy cảnh này, Lý chủ sự truyền âm.

"Có thuộc hạ!"

Vài giây sau, Tống Dao Quang đã bay vào điện, cung kính hành lễ.

Kể chi tiết sự việc, Lý chủ sự phân phó:

"Lần này ngươi dẫn đội chấp hành nhiệm vụ. Nhớ cẩn thận, nếu Sa thú vương kia thực sự có tu vi Thái Ất, các ngươi không phải đối thủ đâu.

Nhớ kỹ, một khi cảm ứng được khí tức của nó, lập tức rút về thương đội.

Chỉ cần dụ được nó vào trận, coi như các ngươi lập đại công."

"Vâng, thuộc hạ nhất định dốc toàn lực."

Tống Dao Quang đáp.

Nửa ngày sau, trong khoang thuyền của Lạc Hồng, một đạo tử sắc độn quang đột nhiên xuất hiện, chui vào Kim Dương Nghịch Vũ Đại Trận, rơi xuống trước mặt Lạc Hồng.

...

Tử quang tan đi, lộ ra thân hình A Tử.

"Chuyện gì?"

Thì ra, Lạc Hồng đã rút kinh nghiệm từ lần trước, khi mở thời gian pháp trận tu luyện, đã an bài A Tử canh gác bên ngoài.

Nhờ vậy, mọi động tĩnh bên ngoài, nàng đều có thể kịp thời báo cáo.

“Thương đội chủ động giải tán đại trận. Ba chiếc Kim Nguyên cự thuyền có dấu hiệu tách ra hành động."

A Tử bẩm báo tình huống dị thường mà nàng nhìn thấy.

"Ồ? Trước đó trong thương đội có động tĩnh lớn nào không?"

Lạc Hồng khẽ chau mày, rõ ràng là đang nghi ngờ nội bộ thương đội có vấn đề.

"Không có. Tình huống này đột nhiên xuất hiện, trước đó không có dấu hiệu nào.

À đúng, trước đó thương đội phái ra không ít tu sĩ Kim Tiên, Tống Dao Quang cũng ở trong đó, không biết đi làm gì.”

Nói đến đây, A Tử nhớ ra một tình huống khác không tính là dị thường.

"Xem ra thương đội muốn hành động. Giải trận xong mới có thể kết trận, đây là muốn bố trí một cái bẫy."

Nghĩ ngợi một chút, Lạc Hồng nghĩ ra một khả năng.

"Cạm bẫy? Trong thương đội có ba vị tu sĩ Thái Ất tọa trấn. Thực lực như vậy mà còn dùng cạm bẫy để đối phó địch nhân, ít nhất cũng phải là tồn tại trên Thái Ất!"

Trong mắt A Tử thoáng hiện vẻ kinh hãi.

"Ừm, ta đại khái biết chuyện gì xảy ra.

Ngươi tiếp tục đi dò xét tình hình, đợi cạm bẫy này khởi động thì đến gọi ta."

Tính toán thời gian, Lạc Hồng biết họ hiện tại hẳn là ở trên sa mạc biên giới Mạn Hoang. Mà theo những gì hắn biết, tồn tại Thái Ất duy nhất ở đây là một con Sa thú vương.

Nghĩ đến tập tính của Sa thú, Lạc Hồng hiểu ra.

"A Từ lĩnh mệnh!”

A Tử nghe vậy lại cung kính thi lễ, lập tức hóa thành tử sắc độn quang, bay vút lên trời.

"Vốn định lập tức phục dụng viên Thái Ất đan dược còn lại, xem ra phải hoãn lại một chút. Dù sao, đứng ngoài quan sát đại chiến của tu sĩ Thái Ất cũng là cơ duyên không tệ."

Đan dược mà tu sĩ Thái Ất dùng để tinh tiến tu vi quả thực có dược lực kinh người. Lạc Hồng đã ngày đêm không nghỉ luyện hóa trong đại trận hơn hai ngàn năm, đến giờ vẫn còn một chút dược lực chưa luyện hóa hết.

Tính ra, một viên đan dược như vậy đủ cho tu sĩ Thái Ất luyện hóa hai ba mươi năm.

“Còn lại mười hai tiên khiếu cuối cùng chưa mở. Hiện tại có tình huống như vậy, nhất cố tác khí là không thể.

Nhưng trong thời gian trước khi dị biến xuất hiện, có lẽ vẫn có thời gian để phân tích đại đạo kim văn mới xuất hiện trên Kim Hồn Diễm.

Một khi hoàn thành, ta có thể dùng thời gian pháp tắc cấp bậc Thái Ất để thúc đẩy Huyễn Thế Tinh Đồng. Dù đến lúc đó có chút ngoài ý muốn, ta vẫn có đủ thực lực ứng phó."

Suy tư một hồi, Lạc Hồng thoáng thay đổi kế hoạch tu luyện.

Thời gian bên ngoài trận trôi qua hơn nửa năm.

Một ngày, Tổng Dao Quang và những người đã rời đi từ lâu đột nhiên xuất hiện, chạy trốn về phía thương đội.

Nhận được tin tức của A Tử, Lạc Hồng đã thu hồi Kim Dương Nghịch Vũ Đại Trận, đứng bên cửa sổ mạn thuyền, linh quang trong mắt chớp động, quan sát.

Chỉ thấy, Tống Dao Quang và những người mới rời thương đội hơn nửa năm có vẻ rất chật vật. Kim giáp trên người có nhiều vết bị ăn mòn, còn có không ít vết máu, sắc mặt cũng tái nhợt, rõ ràng là hao tổn quá nhiều tiên nguyên lực.

Phía sau họ, trên đường chân trời, một dải màu đen dài như thủy triều lao tới, rõ ràng là một loại trùng triều nào đó.

"Đây là... Nhân diện bọ cạp?"

Chủng loại Trùng tộc quá nhiều, chỉ dựa vào bề ngoài, Lạc Hồng không thể xác định được.

"Chủ nhân, chúng thơm quá!"

A Tử lại bắt đầu chảy nước miếng.

Huyền Huyễn
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »