Ta Sống Lại Sau Khi Ở Góa

Lượt đọc: 30342 | 4 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »
Chương 37

❊ ❊ ❊

Ngồi trong xe ngựa nửa ngày, Hoa Dương hơi mệt, tạm thời nàng không có hứng đi dạo quanh Ninh Viện.

Nước ấm đã được bên phòng tắm đưa tới, Triều Vân và Triều Nguyệt thuần thực hầu hạ Công chúa, Phò mã rửa mặt và rửa tay.

Hoa Dương liếc mắt nhìn Trần Kính Tông, nói với Ngô Nhuận đang đứng bên cạnh: "Phòng bếp đã làm cơm xong chưa? Truyền đi."

Nàng không đói lắm nhưng Trần Kính Tông thân thể cường tráng, ăn ngon miệng, lúc này đã qua giờ trưa nên chắc hắn đã đói bụng rồi.

Ngô Nhuận cười nói: "Phùng công công đã chuẩn bị xong cả rồi, nô tài sẽ sai người đi thúc giục."

Nói xong, y hơi khom lưng lui ra ngoài, đứng dưới mái hiên sai một tiểu thái giám khác, xong chuyện lại đi vào trong chờ.

Trần Kính Tông lườm y mấy cái.

Trong cung đều không xem thái giám là nam nhân nhưng trong mắt của Trần Kính Tông, thái giám cũng là nam nhân, không nên ở bên cạnh Hoa Dương như hình với bóng.

"Phùng công công là?" Trần Kính Tông đưa chiếc khăn mình đã lau tay xong cho Triều Nguyệt và hỏi.

Hoa Dương ra hiệu cho Triều Vân giải thích cho hắn.

Triều Vân cười nói: "Hồi Phò mã, Phùng công công cũng là lão nhân bên cạnh Công chúa, trước lúc Công chúa bốn tuổi ông ấy phụ trách ăn uống cho Công chúa, có thể nói Công chúa ăn đồ ăn của ông ấy mà lớn lên đấy."

Lúc đầu trước khi Công chúa gả vào Trần gia, nàng cũng định dẫn Phùng công công theo nhưng không may Phùng công công bước xuống thang bước hụt nên ngã bị thương ở chân, không thể làm việc nên ở phủ Công chúa dưỡng thương.

Trần Kính Tông đã hiểu, bây giờ người ở Ninh Viện đều là lão nhân bên cạnh nàng, Phò mã là hắn đây mới là người mới.

Rửa mặt xong xuôi, hai phu thê đi tới chủ trạch.

Phùng công công dẫn theo bốn tiểu thái giám bưng cơm trưa tới, tay Phùng công công trống không đứng ở cửa nhìn Công chúa đã một năm không gặp. Phùng công công gần như chạy chậm đến, quỳ gối trước mặt Hoa Dương nói: "Công chúa, cuối cùng nô tài cũng được gặp ngài!"

Trần Kính Tông thấy ông ấy cũng sắp năm mươi tuổi, mặt bóng loáng bụng phệ, cuối cùng sắc mặt cũng dễ chịu hơn một chút.

Từ lúc Hoa Dương vào Ninh Viện đến nay, nhìn ai cũng thấy thân thiết, nàng vươn tay như nâng Phùng công công dậy, vui vẻ nói: "Ta cũng rất nhớ công công, lâu như vậy không ăn cơm do công công làm, ngươi nhìn xem có phải ta gầy rồi không?"

Phùng công công đứng thẳng dậy ngẩng đầu nhìn chủ tử xinh đẹp của mình, đau lòng nói: "Quả nhiên là hơi gầy một chút, Công chúa yên tâm, giờ nô tài đã đến rồi, Công chúa muốn ăn gì thì cứ nói, nô tài làm được hết!"

Trần Kính Tông thầm xùy một tiếng, Hoa Dương mới đá cầu để giảm bảy tám cân, chỉ sợ người khác khen nàng gầy nàng còn vui ấy chứ.

"Đây là Phò mã, ngươi còn chưa gặp bao giờ." Chủ tớ hàn huyên vài câu, sau đó Hoa Dương giới thiệu với Phùng công công.

Phùng công công lại cung kính nhìn Phò mã, cười nói: "Phò mã dung mạo tuấn lãng, khí thế oai hùng, rất xứng đôi với ngài."

Với câu nói này, Phùng công công đã trở thành người được lòng Trần Kính Tông nhất trong phủ Công chúa.

Hoa Dương cười nhạt, trừ khuôn mặt và thân thể, từ văn chương đến tính tình, Trần Kính Tông chẳng có cái nào là xứng đôi với nàng.

"Công chúa bận rộn cả buổi trưa rồi, ngài nghỉ ngơi trước đi."

"Đúng vậy, Công chúa và Phò mã từ từ dùng, nếu có chỗ nào không hợp khẩu vị thì gọi người nói với nô tài, lần sau nô tài sẽ sửa công thức một chút."

Phùng công công dẫn đám tiểu thái giám của phòng bếp cáo lui, Hoa Dương và Trần Kính Tông cũng ngồi xuống dùng cơm.

Dưới sự dạy dỗ của Hoa Dương, lễ nghi trên bàn cơm của Trần Kính Tông đã tốt hơn lúc hai người mới thành thân rất nhiều, chẳng biết Trần Kính Tông cố ý hay như thế nào mà không chịu học theo những người văn nhã như Trần Bá Tông và Trần Hiếu Tông, nhìn kiểu gì cũng lộ ra vài phần thô kệch. Ví dụ dù quân tử có gặp được món mình thích thì cũng sẽ không gắp liên tục, Trần Kính Tông không thèm quan tâm đến thứ kia, phàm là đồ ăn mà Hoa Dương không thích thì hắn có thể ăn sạch cả đĩa.

Hoa Dương đã quen rồi nhưng Ngô Nhuận đứng bên cạnh lại âm thầm nhíu mày mấy lần.

Cơm nước xong xuôi, Hoa Dương nói với Ngô Nhuận: "Ta đi nghỉ một lát, nửa canh giờ sau sẽ tắm rửa."

Ngô Nhuận: "Vâng, lát nữa nô tài sẽ đi dặn dò phòng tắm."

Hoa Dương đi sang phòng bên cạnh, đương nhiên Trần Kính Tông cũng đi theo, hắn trở tay đóng cửa phòng lại, ngăn thái giám và nha hoàn ở bên ngoài.

Hoa Dương vốn muốn để Triều Vân vào xoa bóp vai cho nàng nhưng khi thấy Trần Kính Tông làm như vậy, nàng miễn cưỡng nằm trên giường, sai sử Trần Kính Tông: "Bả vai của ta đau, chàng xoa bóp giúp ta đi."

Nói xong thì thoải mái nhắm mắt lại.

Trần Kính Tông cởi giày rồi ngồi sau lưng nàng, vừa xoa bóp vai cho nàng vừa nhìn gương mặt của nàng: "Ta biết nơi này rất lớn, thế nào, nàng thật sự muốn tách ra ở à?"

Hoa Dương hưởng thụ lực vừa phải của hắn, giọng điệu có phần hờ hững: "Bây giờ chàng đang làm việc, nếu dùng chung một thư phòng với ta thì không ổn, cộng với việc sau này sẽ có đồng liêu đến nhà bái phỏng hoặc thương thảo việc ở Vệ Sở, đương nhiên phải có viện tử của mình."

Trần Kính Tông: "Được, vậy ta sẽ dùng Lưu Vân điện làm chuyện chính, buổi tối ta vẫn muốn ngủ cùng với nàng.". Truyện Sắc

Hoa Dương: "Ta nghe nói phu thê nhà quan cũng không ngủ cùng nhau mỗi đêm, tách ra cả hai không làm phiền đến nhau, tốt biết bao? Đương nhiên, nếu ta muốn chàng sẽ bên cạnh thì sẽ tự gọi chàng qua."

Trần Kính Tông cười lạnh: "Nói như vậy, nàng cũng giống với Vương gia kia, ta là thê thiếp ở hậu trạch của nàng, có thể thị tẩm hay không toàn phải nhờ vào tâm trạng của nàng?"

Hoa Dương mỉm cười mở mắt ra, ánh mắt nhìn hắn toàn là ý cười: "Phò mã trên đời này đều như thế, giờ chàng mới phát hiện à?"

Trần Kính Tông đối mặt với nàng một lát, bỗng nhiên nắm lấy vai nàng xoay người nàng lại: "Luôn có một hai người không giống như bình thường."

Hắn bá đạo đè người xuống, Hoa Dương bị hắn nắm cổ tay chặn môi, lời khiển trách còn chưa kịp ra khỏi miệng đã biến thành tiếng rên rỉ mập mờ.

Ninh Viện là do Tương vương đời thứ nhất xây, dùng cửa sổ bằng thủy tinh, trải qua mấy lần đổi chủ cũng đều cố gắng tu sửa theo nguyên dạng.

Gió bị chặn lại, chỉ có ánh mặt trời ấm áp chiếu vào, dưới sàn đốt địa long.

Đợi đến khi Trần Kính Tông buông đôi môi của Hoa Dương ra, khi đầu của hắn dời xuống cũng lộ ra gương mặt đỏ hồng của Hoa Dương. Búi tóc vì giãy giụa mà trở nên lộn xộn, những sợi tóc đen nhánh xõa tung trên gối để cho cảnh này càng thêm hương diễm.

Trong viện mơ hồ truyền đến tiếng nói chuyện của Triều Vân, Triều Nguyệt và Ngô Nhuận, Hoa Dương rất sợ họ bỗng đi ngang qua cửa sổ và nhìn thấy một màn hỗn loạn trong phòng.

Nàng nắm lấy tóc của Trần Kính Tông: "Chàng kéo màn cửa lại đi!"

Trần Kính Tông liếc nhìn cửa sổ, một tay ôm này vào lòng một tay kéo màn lụa thêu hoa mẫu đơn lại, loạt soạt vài cái, tấm màn rộng hai thước bị kéo đến tận đầu bên kia, che đi ánh nắng khiến nội thất bên trong trở nên mơ hồ.

Trong khung cảnh mờ tối này, Trần Kính Tông càng không kiêng nể gì cả.

Bởi vì không chuẩn bị thứ đó nên hắn không thể không dừng lại nửa chừng, chỉ ôm Hoa Dương vào lòng để nàng không có sức bày ra uy phong của Công chúa nữa.

"Còn chia phòng nữa không?" Hắn khàn giọng hỏi.

Hoa Dương mềm nhũn ghé vào bả vai hắn, muốn cắn hắn để trả thù nhưng lại không cắn nổi.

Mặc dù như thế, miệng nàng vẫn không chịu nhận thua, nói như bố thí: "Nể tình tối nay là đêm đầu tiên ta với chàng đến nơi mới, ta cho chàng thể diện, cho chàng qua đêm ở Tê Phượng điện."

Trần Kính Tông có thể chiếm được buổi chiều đầu tiên, không sợ không chiếm được những buổi sau.

Cuối cùng cũng vì lo nàng bị lạnh, Trần Kính Tông kéo ngược từng mảnh quần áo bị kéo xuống tận hông của nàng lên.

Hoa Dương vẫn còn buồn bực vì sự thô bạo của hắn, không cắn được bả vai nên nàng đành cắn vành tai của hắn.

Trần Kính Tông bật cười: "Sau này ta phải đến Vệ Sở, nàng cắn mạnh vào, để người bên cạnh và thậm chí là người của toàn bộ Lăng Châu này đều biết Phò mã là ta đây được sủng ái như thế nào."

Hoa Dương:...

Hoa Dương nhả ra, không yên tâm kiểm tra vành tai của Trần Kính Tông, xác định chỉ để lại bốn cái dấu răng mờ mờ, lúc này nàng mới thấy yên lòng.

Trần Kính Tông nắm lấy bàn tay của Hoa Dương, hất cằm về phía cửa sổ: "Đầu tiên là Chu Cát bây giờ lại thêm Ngô Nhuận, sao nam nhân bên cạnh nàng đều anh tuấn như thế?"

Hoa Dương: "Họ là do phụ hoàng và mẫu hậu ban thưởng cho ta, một người chủ nội một người chủ ngoài, đều là những người thường xuyên gặp ta, nếu không đẹp chẳng lẽ tìm một người xấu làm chướng mắt ta à?"

Trần Kính Tông mấp máy môi.

Hoa Dương nhíu mày: "Sao thế, chàng tự ti à?"

Trần Kính Tông cụp mắt nhìn nàng, thản nhiên nói: "Đến nàng còn chưa khiến ta thấy mặc cảm, bọn họ xứng sao?"

Hoa Dương:...

Đúng vậy, với xuất thân của Trần Kính Tông, người bình thường nên coi nàng như tiên nữ mà kính trọng, chỉ có mình Trần Kính Tông mới dám ghé vào tai nàng nói nàng "trong trắng" vào đêm tân hôn!

Phàm là Du Tú chỉ cần học được một phần tự tin của Trần Kính Tông thì đè đầu La Yến Ngọc từ lâu, sao đến mức để bị một người em dâu bắt nạt?

Trong viện truyền đến mấy tiếng bước chân nặng nề, là tiểu thái giám mang nước nóng tới.

Hoa Dương thầm giật mình, nửa canh giờ qua nhanh như thế sao?

Đẩy Trần Kính Tông ra, Hoa Dương bước nhanh vào phòng trong, gỡ từng món trang sức trên đầu xuống và sửa sang lại mái tóc lộn xộn, vờ như chuẩn bị đi tắm.

Trần Kính Tông mở cửa phòng ra lần nữa, hắn quay lại giường thoải mái dựa vào đó, dù sao cũng phải chờ đến khi Hoa Dương tắm xong mới tới lượt hắn.

Triều Vân, Triều Nguyệt đi vào, Ngô Nhuận đi theo sau.

Thấy Ngô Nhuận nhìn về phía cửa sổ phía nam, Trần Kính Tông chợt nhớ tới, hắn đưa tay kéo màn cửa ra để ánh nắng chiếu vào.

Mắt Ngô Nhuận đảo quanh vạt áo lộn xộn của hắn rồi lại cúi đầu.

Hoa Dương đi ra, mái tóc dài như thác xõa trên vai, hai gò má đỏ hồng, quyến rũ hơn bình thường rất nhiều.

Nhìn thấy Ngô Nhuận, Hoa Dương cũng khó tránh khỏi có mấy phần khó chịu.

Theo lý thuyết, thái giám trong cung hầu hạ phi tần thay quần áo cũng là lẽ thường, Hoa Dương mưa dầm thấm đất, từ lâu đã không xem thái giám là nam nhân bình thường.

Nhưng khi đã thật sự chạm vào thân thể của nam nhân, sau đó lại dáng người cao lớn của Ngô Nhuận và cũng không khác văn nhân Trần gia là bao, Hoa Dương không thể nào thoải mái ở cùng y như lúc còn bé được nữa.

Đi tới chủ trạch, Hoa Dương dịu giọng nói với Ngô Nhuận: "Công công, ta xuất giá đã hơn một năm, quen gọi Triều Vân hầu hạ bên cạnh, sau này công công hãy tập trung quản lý mọi việc ở Ninh Viện giúp ta, sáng mỗi ngày đến báo cáo là được."

Ngô Nhuận cười nói: "Vâng, Công chúa đã trưởng thành, có Triều Vân chăm sóc, nô tài cũng yên tâm."

Dứt lời, y hành lễ cáo lui.

Triều Vân, Triều Nguyệt đi theo Công chúa vào phòng trong.

Triều Vân nhỏ giọng nói: "Công chúa bảo Ngô công công quản chuyện bên ngoài, có phải là vì sợ Phò mã ghen không?"

Hoa Dương: "Không liên quan đến Phò mã, chỉ là ta đã nhìn thấy nhiều nam tử ngoài cung, chợt nhìn thấy y nên ta vô thức xem y như những nam tử kia."

Triều Vân đã hiểu, Triều Nguyệt cũng gật đầu phụ họa.

Thái giám trong cung nhiều như vậy, thân hình và vẻ ngoài của Ngô Nhuận được xếp vào nhóm xuất sắc nhất. Có rất nhiều cung nữ thầm ngưỡng mộ y nhưng từ năm mười tám tuổi Ngô Nhuận đã bắt đầu hầu hạ Công chúa, đến năm trước khi Công chúa xuất giá thì đã hầu hạ được mười ba năm. Trong những năm tháng dài đằng đẵng kia, dường như trong mắt Ngô Nhuận chỉ có một mình Công chúa, bất kể là Công chúa xảy ra chuyện gì, Ngô Nhuận mãi mãi là người chạy đến đầu tiên.

Đáng tiếc cuối cùng Công chúa cũng phải xuất giá, Công chúa có Phò mã, trải qua việc hoa ái giữa nam nữ, cách nhìn thái giám bên cạnh cũng thay đổi.

Chỉ hy vọng rằng Ngô Nhuận sẽ không hiểu lầm, cho dù thế nào thì chủ tử và hắn đã có vài chục năm tình nghĩa, niềm tin kia vĩnh viễn không thay đổi.

Khi đến lượt Trần Kính Tông tắm rửa xong, hắn đi dạo qua mấy căn phòng rồi lại đi quanh xem xét, thế mà lại chẳng thấy Ngô Nhuận.

Sau khi tắm rửa xong xuôi, Trần Kính Tông đi tới chỗ cửa sổ thủy tinh nơi Hoa Dương đã hong tóc, hắn hỏi: "Sao không thấy vị công công tuấn tú bên cạnh nàng đâu vậy?"

Hoa Dương vuốt tóc mình, không thèm nhấc mắt nói: "Y có việc quan trọng hơn phải làm, để y ở lại trong trạch viện nhỏ này là lãng phí nhân tài."

Trần Kính Tông im lặng.

Hoa Dương liếc hắn một cái, nói chuyện giữa hai phu thê: "Đêm nay chàng ngủ bên ngoài."

Trần Kính Tông lập tức nhíu mày: "Vì sao?"

Hoa Dương khẽ nói: "Trước khi vào thành chàng không biết giữ mồm giữ miệng nên đắc tội ta, lúc ấy ta đã thầm thề nếu đêm nay cho chàng vào cửa, ta không phải là Công chúa."

Trần Kính Tông:...

Hắn không biết giữ miệng biết sao lần, sao trước kia không thấy nàng thề?

Chỉ đơn giản là đổi chỗ, còn thêm hai trăm thị vệ là kiếm cớ để thể hiện uy phong với hắn.

Thật lâu sau, Trần Kính Tông mới bình tĩnh nói: "Được, lần này ta nghe nàng, lần sau nàng đắc tội ta thì ta cũng sẽ thề độc."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206
Tiến »