Ta Mở Nông Trường Sau Khi Phi Thăng Thất Bại

Lượt đọc: 3746 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »
Chương 48
vì sao chỉ mỗi ta nghe được!

❊ ❊ ❊

Hạ Chí còn chưa kịp phản ứng, Hồng Dược đã kéo tay Vân Hương Diệp lại: “Có, có thi trùng à…”

Vân Hương Diệp nhướng mày: “Ngươi sợ à?”

Hồng Dược vô thức lắc đầu, sau đó lại do dự gật đầu: “Lúc ta sống cùng nghĩa mẫu ở trong thôn, mỗi khi đến tiết Thượng Tỵ* hay tiết Hàn Y* * , xung quanh mồ mả sẽ xuất hiện rất nhiều thi trùng… Những lúc đó nghĩa mẫu không cho phép bọn ta ra ngoài, người lớn trong thôn đều sẽ đốt cỏ ngải để diệt trùng.”

* Tiết Thượng Tỵ: ngày lễ diễn ra vào mùng 3 tháng 3 âm lịch, sau này trở thành một phần của Tết Thanh Minh.

* * Tiết Hàn Y: ngày lễ diễn ra vào mùng 1 tháng 10 âm lịch, hay còn gọi là lễ thay áo lạnh. Trong ngày này, người dân sẽ chuẩn bị vàng mã và đồ cúng, bảo vệ các linh hồn khỏi cái lạnh mùa đông.

Dường như cô bé nhớ đến hình ảnh sởn tóc gáy nào đó mà run lập cập, càng nép sát vào người Vân Hương Diệp hơn.

Vân Hương Diệp chưa từng chứng kiến, cho dù có tưởng tượng cũng không thể hình dung ra hình dáng gì, mà bản thân nàng ấy cũng rất tò mò: “Nghĩa mẫu của ngươi vẫn ở trong thôn à, bà ấy là phàm nhân bình thường ư?”

“Ừm… Không.” Hồng Dược nói: “Bà là tu sĩ, có điều là tán tu, tán tu trong thôn bọn ta phần lớn là vì muốn bảo vệ thôn chứ không mong sẽ tu ra kết quả gì.”

Mặc dù có thể dựa dẫm vào tông môn gần đấy, nhưng chuyện lớn có thể nhờ, còn mấy việc như diệt thi trùng trừ dã thú, đâu thể suốt ngày tìm tông môn mãi. Nhưng phàm nhân thuần túy lại không có năng lực bảo vệ bản thân, cho nên tán tu mới càng lúc càng nhiều.

Tông môn cũng có ý nâng đỡ tán tu đôi phần, ai có thiên phú thì đưa vào tông môn, ngoài ra cũng sẽ chỉ đạo việc tu hành đôi chút, dạy một số thuật pháp thực tế, thôn trấn càng an toàn thì tông môn càng bớt lo.

Vân Thiêm Y không quay đầu lại, nàng nói: “Mộ địa Long Cốt không có thi trùng, đều bị long khí ép cho tan thành mây khói cả rồi.”

Hồng Dược thở phào một hơi, song vẫn tiếp tục nắm tay Vân Hương Diệp.

“Ngươi thích nhõng nhẽo thật đấy.” Vân Hương Diệp ngoài miệng móc mỉa, nhưng vẫn nắm chặt bàn tay nhỏ của Hồng Dược.

Nếu nàng ấy có một người muội muội, e rằng cũng sẽ thế này.

“Ta nói này…” Hạ Chí nãy giờ không thể xen vào cuộc đối thoại của hai tỷ muội, giờ mới tìm được cơ hội nói chuyện: “Bên cạnh thi trùng, mọi người có nghe thấy… Ừm… Âm thanh kỳ lạ gì không?”

“Âm, âm thanh gì?” Tay còn lại của Hồng Dược chạm vào chuôi kiếm.

Mộ địa Long Cốt không quá yên ắng, trăm dặm không có sinh linh nào là một chuyện, nhưng không phải chỉ sinh linh mới có thể tạo ra tiếng động.

Lúc nào cũng có tiếng gió lùa qua, còn có tiếng ma quỷ gầm gừ thoắt ẩn thoắt hiện, rồi linh áp gào rú từng đoạn ngắt quãng không ngừng.

Vân Thiêm Y căng tai, nàng và Thố Vinh mẫn cảm với âm thanh hơn, vậy mà rất khó nghe ra có âm thanh kỳ lạ nào trong số những âm thanh này.

Vân Hương Diệp và Hồng Dược cũng căng lỗ tai, một người nói: “Có tiếng gió rất lớn.”

Một người nói: “Là, là tiếng quỷ kêu à?”

Hạ Chí nuốt nước bọt: “Không lẽ, không lẽ chỉ có mình ta nghe được, có, có tiếng khóc của trẻ con đó!”

“Không thể nào.” Vân Hương Diệp lập tức phản bác: “Không phải sinh linh ở mộ địa Long Cốt chết hết rồi à?”

Giọng nói của Hồng Dược xen lẫn chút run rẩy: “Có phải là quỷ… Quỷ đang khóc không?”

Mộ địa lớn như vậy, khả năng không chỉ có mỗi kẻ ác táng thân, nhất định cũng có người vô tội, cũng sẽ có trẻ con non nớt.

“Xung quanh thôn bọn ta cũng có nghĩa địa rất lớn, nghĩa mẫu từng dạy ta về các loại quỷ, có quỷ sống, quỷ lang thang… Hai loại này không cần diệt trừ, chỉ cần dẫn chúng về đường luân hồi là được.”

Vân Hương Diệp hỏi: “Dẫn đường thế nào?”

Hồng Dược nói: “Các Trận tu có bán phù trận Luân Hồi Pháp Trận, mở trận đó là có thể truyền tống quỷ hồn đi.”

Vân Hương Diệp: “...”

Trận tu có ích vậy cơ à? Có phải nàng ấy không nên tu kiếm, mà theo Vân Thiêm Y làm Trận tu luôn không?

Vân Thiêm Y hắng giọng, tiếp lời Hồng Dược: “Còn có loại quỷ mất mạng oan và lệ quỷ, hai loại này nếu xuất hiện gần thôn trấn thì phải diệt trừ sạch sẽ. Kiếm tu chúng ta cũng có biện pháp tương ứng, không cần phải ngưỡng mộ Trận tu làm gì.”

Vân Hương Diệp khó hiểu: “Không phải cô là Trận tu nhất phẩm à?”

Vân Thiêm Y hắng giọng: “Kiếp này tu kiếm.”

Hạ Chí không bận tâm đến chuyện bọn họ đôi co, cậu không sợ thi trùng nhưng rất sợ quỷ!

“Không lẽ là, là lệ quỷ trẻ con đang khóc?” Không chỉ giọng nói, ngay cả chân cậu cũng bắt đầu run rẩy, nếu không nhờ Thố Vinh ở sau đỡ lấy, Hạ Chí đã suýt ngã ngồi trên đất: “Ta, ta, ta nghe nói nếu trẻ con chết oan uổng hoặc bị hại chết thì sẽ biến thành lệ quỷ, là loại lợi hại nhất!”

Thố Vinh chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, đá mông cậu một cái: “Lợi hại cái gì, có tôn thượng và thần thú nhị phẩm lão ở đây, chẳng lẽ còn để mấy người xảy ra chuyện sao!”

“Đừng đá, đá hoài sẽ thành trẻ ngốc đấy.” Vân Thiêm Y giải vây giúp Hạ Chí, thuận tiện truyền đạt lại ý của Thố Vinh: “Có bọn ta ở đây, mọi người đừng sợ. Ngươi nghe tiếng khóc truyền đến từ đâu?”

Nghe vậy, Hạ Chí cảm thấy yên tâm không ít, cậu cố can đảm cẩn thận nghe ngóng rồi giơ tay chỉ về một hướng.

“Qua đó xem thử.” Vân Thiêm Y ngẫm nghĩ, nói: “Trước khi ra ngoài ta có phân phát phù trận cho mọi người, lấy hết ra cầm chắc trong tay, chẳng may có chuyện gì lạ thì làm theo phương thức ta dạy cho mọi người, trực tiếp mở phù trận ra. Đừng xen vào việc người khác, trước hết chỉ cần đảm bảo bản thân có thể truyền tống là được.”

Thấy ba đứa nhóc có vẻ không mấy tán thành, Vân Thiêm Y cau mày: “Trả lời xem nào.”

“Vâng!”

“Biết rồi mà…”

“Rồi, rồi, rồi.”

“Mọi người mới là cửu phẩm, không cần nghĩ tới chuyện cứu người, nói cách khác, mọi người an toàn, bọn ta cứu những người còn lại cũng thuận lợi hơn, cứu một người dễ hơn cứu cả ba người, có hiểu không?”

Dưới sự khuyên bảo tận tình của Vân Thiêm Y, ba người trẻ tuổi thân thiết không muốn bỏ rơi một ai mới lần lượt gật đầu.

Có sự bảo đảm từ phía bọn họ, lại kiểm tra phù trận một lượt, Vân Thiêm Y mới dẫn đoàn người đi về phía mà Hạ Chí chỉ.

Càng đi sâu, Vân Thiêm Y lập tức nhận ra đây quả là con đường dẫn về trung tâm của mộ địa Long Cốt.

Nếu toàn bộ linh áp được ví như một cơn gió lốc, vậy càng đi về trước linh áp chắc chắn sẽ càng yếu, cùng lúc đó hơi thở của rồng sẽ càng mạnh hơn.

Trong hơi thở chết chóc vô tận, phảng phất như có một tia sự sống.

Vân Thiêm Y hơi cau mày.

Hạ Chí lại che kín lỗ tai: “Càng lúc càng lớn, tiếng khóc càng lúc càng lớn, mọi người không nghe thấy gì sao?”

“Thố Vinh!”

Vân Thiêm Y nhanh chóng đưa ra quyết định, hét lớn.

Thố Vinh lập tức dùng quải trượng gõ xuống đất, thoáng chốc ánh bạc từ đầu quải trượng tràn đến đuôi, bao quanh toàn bộ đám người Hạ Chí.

Chỉ trễ một giây mà lỗ tai, lỗ mũi và khóe mắt Hạ Chí đã chảy máu.

Vân Hương Diệp thở dốc vì kinh ngạc, nàng ấy và Hồng Dược liếc mắt nhìn nhau.

Hai người họ đều không nghe thấy, cũng không chịu bất kỳ ảnh hưởng gì.

Sao lại như vậy?

Vân Thiêm Y tháo vòng tay ném cho Thố Vinh, sau đó xoay người đi về phía Long Cốt.

“Đại tiểu thư!”

Thố Vinh cản Hồng Dược lại, lắc đầu với cô bé.

Vân Hương Diệp giúp Hạ Chí lau sạch vết máu, sau khi được đại trận màu bạc bao phủ, Hạ Chí không có dấu hiệu bị công kích nữa, cậu thở dốc vài hơi, Vân Mộc Hương cũng bước ra khỏi ảo cảnh, vội vàng chữa trị giúp cậu.

“Đây là…” Vân Mộc Hương nghi hoặc: “Là nguyền rủa à?”

Thố Vinh thở dài: “Là long chú.”

Lão nhìn về phía bóng lưng Vân Thiêm Y: “Không ngờ nơi này còn một con rồng.”

Vân Mộc Hương mở to hai mắt: “Vậy tôn thượng có sao không?”

“Tôn thượng không sao.” Thố Vinh thở dài: “Không có một con rồng nào sẽ gây tổn thương đến Kiếm Đế tôn thượng.”

Có điều, không biết vì sao long chú lại nhắm vào Hạ Chí.

Đây cũng là chuyện mà lão không thể lý giải được.

Có điều tộc Rồng vốn luôn hành xử theo trái tim chúng.

Lão nhìn Hạ Chí, tuy tiểu tử này không có bộ lông mèo đẹp đẽ như Thú Đế tôn thượng, nhưng nhìn cũng khá tuấn mỹ chính trực, sao lại khiến tộc Rồng không ưa?

“Được rồi, không có việc gì thì đứng lên đi.” Lúc này Thố Vinh mới nhận ra sự bất tiện khi Vân Thiêm Y không có mặt, lão dùng quải trượng viết vài chữ trên mặt đất: “Quỷ Bộ Trận.”

Có nghĩa là lão muốn mở Quỷ Bộ Trận, đừng đứng im ở mộ địa Long Cốt nữa, mau đi, mau đi nào!

Trong lòng Vân Thiêm Y không khỏi bất an.

Sau khi kéo giãn khoảng cách với bọn người Thố Vinh, nàng lập tức nhún người phi lên, mũi chân xé gió gần như là bay giữa không trung.

Động tác lớn như vậy, hiển nhiên sẽ hấp dẫn linh áp lẫn quỷ phách xung quanh, nhưng Vân Thiêm Y mặc kệ những thứ này, một tay giơ kiếm Long Minh một tay lập quyết, thoáng chốc linh khí ngưng tụ thành mười sáu thanh kiếm vây quanh người nàng, xếp thành kiếm trận hộ tống nàng! Dưới kiếm khí, yêu ma quỷ quái không dám đến gần Vân Thiêm Y, chỉ có gió trời không biết sợ hãi tiếp tục thổi loạn mái tóc đen của Vân Thiêm Y.

Sắp đến rồi!

Vân Thiêm Y cảm giác hơi thở của rồng càng ngày càng nặng nề.

Là Ứng Long.

Cùng với tử khí còn có hơi thở quen thuộc của loài đã bầu bạn với nàng vạn năm.

Khóe mắt Vân Thiêm Y thoáng chốc đỏ ửng, nàng càng bước nhanh hơn.

Nàng đến rồi, Sương Hồng, nàng đến rồi, nhưng cũng đến chậm rồi!

Rất nhanh sau đó, trước mặt Vân Thiêm Y xuất hiện hài cốt của Chân Long, giống như một ngọn núi lớn, tuyết phủ trắng xóa cao mấy trăm thước, kéo dài vô tận.

Vân Thiêm Y nhắm nghiền mắt.

Mà lúc này, nàng lại nghe được tiếng khóc của trẻ con.

Tiếng khụt khịt rấm rức, khe khẽ.

Truyền đến từ trong xương đầu!

“Kiếm!” Nàng quát lên, kiếm trận tức thì biến hóa tạo thành một mặt kiếm, Vân Thiêm Y vươn người lấy đà nhảy lên, liên tục bước lên trời cao!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »