Ta Không Phải Là Đại Sư Bắt Quỷ

Lượt đọc: 9836 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »
Chương 136

❊ ❊ ❊

Nếu nói Cố Phi Âm muốn tới kế thừa di sản, đây cũng được coi là một bí mật to lớn, dù sao đạo lý không được nói số tiền này ra bên ngoài cô vẫn hiểu, cũng thực sự sợ có người tới cướp mất, cô đã bị cướp không biết bao nhiêu lần rồi? Không thể mất thêm được nữa.

Cho nên lần này bọn họ đi ra ngoài khá là khiêm tốn, còn biết điều nữa, một cô gái tóc dài mang theo hai mươi mấy con quỷ đi từ thành phố A lắc lư đến thành phố E, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của người khác, huống hồ trong tay cô gái tóc dài còn kéo một con quỷ đã bị gặm loạn.

Lại nói họ Trang cũng là một con quỷ phong lưu nổi tiếng trong giới Quỷ, quỷ tới tham dự hôn lễ của hắn cũng phải mấy trăm ngàn con, thực sự nếu nói tới, hắn vẫn là một con quỷ nổi tiếng. Xác thực hắn lớn lên cũng không xấu, phong lưu nho nhã còn nhiều tiền, đặc biệt còn rất hiểu tâm tư của phụ nữ, cho nên có rất nhiều con quỷ thích hắn, quen biết hắn cũng không ít, nhìn lại con đường đã đi qua luôn đứng ở trên cao, có thể khiến người khác không phát hiện ra sao?

Huống hồ dọc theo con đường này thế nào cũng sẽ gặp mấy cô hồn dã quỷ, cho dù kiêng kỵ an nguy của bản thân không dám tới trước mặt hỏi cái gì, nhưng lén lút thảo luận ở phía sau khẳng định không phải ít, như vậy một truyền mười mười truyền trăm, có thể không xảy ra chuyện gì sao?

Đây không phải là, có không ít những người “Vợ trước” của hắn ngửi thấy mùi vị chia di sản vội vàng chạy tới.

Cứ như vậy từng con từng con, một hai ba bốn năm sáu bảy tám, còn rất lợi hại, còn lợi hại hơn bảy anh em nhà hồ lô, đây đã là tám, thêm hai con nữa là đủ một đội bóng rồi!

Đừng nói rằng, đây chỉ mới là nghe phong phanh mà chạy tới, không biết còn bao nhiêu con chưa chạy tới nữa.

Cảnh tượng này, thật sự khiến người khác cảm thấy trợn mắt há hốc mồm, một lời khó nói hết!

Chỉ sợ ngay cả họ Trang cũng không nghĩ tới, có một ngày những người vợ trước sẽ vì phân chia tài sản mà tập hợp lại với nhau, càng khủng bố hơn là, mấy người vợ trước của hắn lại không đánh nhau, mà ngược lại hoà thuận vui vẻ, dựa vào thời hạn làm vợ trước của hắn để làm tiêu chuẩn, cô gọi tôi là chị tôi gọi cô là em, chị em tình thâm!

Điệu bộ đó, thiếu chút nữa khiến người khác nghĩ rằng bọn họ sắp làm chị em kết nghĩa.

“Chị, chị yên tâm, em sẽ không tranh giành nhiều với chị, tùy ý cầm một ít là được rồi, cho có ý nghĩa, tốt xấu gì đây cũng là di sản của lão Trang, cầm một ít cho dù lão Trang thực sự chết rồi, cũng coi như an ủi một chút.”

“Em cũng không cần nhiều, cứ tùy ý chia một ít là được rồi, nếu như có quỷ tới hỏi, em cũng có thể nói em là vợ hợp pháp của lão Trang đã được chia một ít di sản, không phải là một người tùy tiện vứt bỏ.”

“Mấy em nói cái gì vậy? Đã nói chia đều là chia đều, chị không phải là một con quỷ thích chiếm tiện nghi, tất cả mọi người đều được chia công bằng, không ai nhiều cũng không ai ít.”

“Chị tốt như vậy, họ Trang vứt bỏ chị chính là tổn thất của hắn, quả nhiên là mắt bị mù, một viên ngọc đẹp như vậy cũng không nhận ra.”

“Cũng may là mắt hắn bị mù, nếu không phải hắn sớm chạy đi, sao chúng ta có những ngày tháng vui vẻ như bây giờ?”

“Đúng vậy, phải cảm ơn ân huệ của lão Trang đã không kéo chân của chúng ta.”

“……”

Bây giờ lòng họ Trang đã nguội lạnh, không muốn nghĩ tới cái gì nữa, thậm chí hắn bắt đầu suy nghĩ lại, rốt cuộc là hắn đã làm sai chuyện gì? Tốt xấu gì một ngày làm vợ chồng trăm ngày nghĩa, cũng từng ân ái như Kiêm Điệp tình thâm*, cũng đã từng đi ngắm trăng ngắm sao ngắm biển hoa, vì sao bây giờ có thể bình tĩnh nhìn hắn chịu khổ chịu tội đến như vậy, ngay trước mặt hắn bàn bạc xem nên chia di sản của hắn như thế nào?

*Kiêm Điệp: Truyền thuyết cổ đại có nhắc tới một loài chim tên là Kiêm Điệp, con trống có cánh trái, con mái có cánh phải, phải sát cánh mới có thể bay, được ví von với tình cảm sâu đậm, ân ái vĩnh hằng của vợ chồng.

Chẳng lẽ hắn thực sự là một người đàn ông cặn bã sao?

Không không không, không phải, hắn có cặn bã cũng không cặn bã bằng cô gái tóc dài, chính cô gái tóc dài mặt người tâm thú mới thực sự là lòng dạ đen tối!

Ngay lúc hắn đang tự kiểm điểm mình sâu sắc, thì nhìn thấy cô gái tóc dài đột nhiên tức giận, lấy cây chổi từ tay bà lão quét rác, chỉ vào nhóm nữ quỷ đang chị chị em em kia, khí thế nghiêm nghị mà đáng sợ: “Không được, tôi không đồng ý!”

Đôi mắt âm u lạnh lẽo đen như mực nhìn chằm chằm những người vợ trước, sắc mặt càng trở nên khủng bố, giống như giây tiếp theo sẽ lao vào cắn giết từng người một.

Những người vợ trước cùng nhau quay đầu lại nhìn cô gái tóc dài, bị ánh mắt cô nhìn chằm chằm đến mức trong lòng cả kinh lục thân bất nhận*, lui về sau mấy bước! Đây chính là cô gái tóc dài buôn bán quỷ lòng dạ độc ác, hung tàn nham hiểm trong truyền thuyết đó sao? Đúng rồi, hình như nghe nói họ Trang được một cô gái tóc dài kéo tới đây, bọn họ nhất thời kích động, lại quên mất đi chuyện này!

*Lục thân bất nhận: bao gồm bố, mẹ, anh, em, vợ, con đều không nhận.

Chị em tâm sự lẫn nhau, tất cả đều cảm thấy vui vẻ khi họ Trang gặp nạn, ai còn nhớ tới cô gái tóc dài mới là mối đe dọa lớn nhất?

Lúc này mới thực sự nghĩ tới, trong lòng không khỏi có chút chột dạ.

Thủ đoạn của cô gái tóc dài này rất tàn nhẫn, là “Quỷ kiến sầu*” chân chính, muốn nhổ hết lông trên người bọn họ, sau đó sẽ ăn tất cả bọn họ? Huống hồ phía sau cô ấy còn có một nhóm tiểu quỷ……

*Quỷ kiến sầu: Loài hoa dùng để trừ tà, đuổi ma quỷ.

Trong nháy mắt những người ở đây cũng bị khí thế bùng nổ của cô gái tóc dài dọa sợ hết hồn, đây chính là chia tiền không đều, nên bắt đầu tranh giành ngầm sao? Cũng không biết cô gái tóc dài này có bản lĩnh gì, dám hét lên với những con quỷ này, mấy người trao đổi một ánh mắt “Tự bảo trọng”, vội vàng trốn vào trong góc, chỉ sợ bị vạ lây.

Cũng may lúc này mấy nha hoàn cũng không cố chấp ép bọn họ ăn những khói đen đó, để cho bọn họ có cơ hội được nghỉ ngơi.

Nữ quỷ áo đỏ và quỷ cụt tay cũng sửng sốt, đại khái là không nghĩ tới cô gái tóc dài lại khí phách nói không được như vậy, có điều nếu cô gái tóc dài đã nói không đồng ý, vậy thì bọn họ nhất định cũng sẽ không đồng ý, dù sao cô gái tóc dài này cũng rất lợi hại, còn là chủ nhà trọ của bọn họ, bọn họ sẽ luôn đi theo cô gái tóc dài! Mặc dù có chút sợ hãi, dù sao những quỷ vợ trước ở trước mặt nhìn có vẻ mạnh hơn bọn họ rất nhiều, nhưng bọn họ có cô gái tóc dài ở đây, bọn họ chỉ cần trốn phía sau cô gái tóc dài ra vẻ ta đây là được, nếu như cô gái tóc dài không đánh lại, vậy thì bọn họ chỉ có thể khiêng cô gái tóc dài chạy trốn khỏi đây……

Làm một tiểu quỷ, bọn họ sẽ không biết gì khác, ngoài kỹ thuật chạy trốn là số 1, có thể miễn cưỡng sống sót trong giới Quỷ cá lớn nuốt cá bé, dựa vào cái đầu để quan sát tình hình.

Trong lúc nhất thời, tám người vợ trước của họ Trang và cô gái tóc dài giương cung bạt kiếm, những tiểu quỷ đứng phía sau bọn họ tự nhiên cũng là bộc lộ bộ mặt hung ác, không ai nhường ai!

Họ Trang cao hứng muốn chết, nếu như hắn có tay, hắn hận không thể vỗ bạch bạch bạch để ăn mừng.

Cứ cãi nhau đi, tốt nhất là đánh nhau luôn đi, đánh đến khi hai bên đều bị thương, như vậy hắn có thể tìm cơ hội để chạy trốn! Mấy chục năm sau, hắn lại là một hảo hán, hắn có thể Đông Sơn tái khởi*, đến lúc đó lại tìm cô gái tóc dài lòng dạ độc ác này để báo thù cũng không muộn. Nói không chừng đến lúc đó cô gái tóc dài đã trở thành một bà lão, vậy thì không phải để hắn tùy tiện nhào nặn ở trong tay sao?

*Đông Sơn tái khởi: trở lại như ngày xưa.

Chỉ cần nghĩ như vậy, hắn đã hưng phấn đến mức đầu cũng mọc dài ra.

Những người ở đây không ai quen biết cô gái tóc dài, nhưng Oánh Oánh thì biết, dù sao lúc trước cũng từng gặp mặt một lần, khi những con quỷ khác còn đang cảm thấy nghi ngờ, thì Oánh Oánh tiến lên một bước, cười duyên một tiếng, lại bị ánh mắt lạnh lùng của cô gái tóc dài dọa cho hoảng sợ, nói: “Đại sư không đồng ý sao? Vì sao không đồng ý? Là chúng tôi phân chia có vấn đề gì sao?”

Quỷ phu nhân hừ một tiếng: “Nơi này chính là địa bàn của tôi, tôi còn chưa nói gì, cô nói không đồng ý với cái gì?”

Oánh Oánh đi đến bên cạnh quỷ phu nhân, nhỏ giọng nói: “Chị đừng tranh cãi, chúng ta đánh không lại họ Trang, họ Trang đánh không lại cô gái tóc dài, khẳng định chúng ta không phải đối thủ của cô gái tóc dài……”

Quỷ phu nhân chột dạ nhìn họ Trang lăn loạn xạ trên mặt đất, trong lòng cũng có chút hoảng sợ, bà giả vờ bình tĩnh lườm một cái, nói sâu xa: “Chị không có nhát gan như em, em sợ chứ chị không sợ!”

Oánh Oánh à một tiếng: “Vậy chị nói đi.”

Quỷ phu nhân bị kích thích, lông mày dựng đứng, hung tợn nhìn chằm chằm cô gái tóc dài, khí hư không đủ quát: “Hỏi cô đó, vì sao cô lại không đồng ý?”

Oánh Oánh: “……” Thực sự có tiền đồ. = =

Quỷ phu nhân: “……” Em có gan thì nói đi?

Oánh Oánh: “……” Em không có can đảm.

Cô gái tóc dài nhìn chằm chằm bọn họ, bộ dạng âm trầm càng khiến người khác cảm thấy sợ hãi, họ Trang thiếu chút nữa là cổ vũ, đánh đi, bùng nổ đi, tiến lên đi. Không cần khiêm tốn, cứ như vậy mà làm!

Chân cô gái tóc dài dẫm lên bụng của họ Trang, cổ họng họ Trang yết mắc kẹt một chút, bị dẫm đến không còn tính khí, xoay đầu thành 180 độ, vùi đầu vào trong đất…… Thật mất mặt.

Bất luận là người hay quỷ ở tại đây, đều phát run lên, che bụng của mình.

Oánh Oánh nói: “Đại sư cô đừng tức giận, cô có yêu cầu gì cứ việc nói!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của duy khách