Ta Dựa Vào Mỹ Nhan Để Ổn Định Thiên Hạ

Lượt đọc: 2960 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 117 Chương 118 Chương 120 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 7

❊ ❊ ❊

Sắc mặt Chử Vệ khó coi, bên trong mắt phượng lửa giận bừng bừng, nhưng sắc mặt Cố Nguyên Bạch xốc màn lên so với hắn còn khó coi hơn, thậm chí mới chỉ nhìn hắn một cái đã lập tức phất tay áo rời đi.

Đây là lần đầu tiên Chử Vệ bị người trói lại đặt lên giường, cũng là lần đầu tiên bị người nhìn với ánh mắt ghét bỏ như vậy, hắn nhìn thấy rất rõ, cái tên vốn là hôn quân ngu ngốc vô nhân đạo trong mắt hắn, thời điểm vừa nhìn thấy hắn, đáy mắt liền hiện lên một tia khiếp sợ cùng chán ghét.

Cứ như Chử Vệ là một thứ đồ gì đó không sạch sẽ, chỉ cần liếc mắt một cái thôi cũng có thể làm bẩn mắt của y vậy.

Thánh Thượng không có ý định động tay động chân với hắn, thế nhưng lửa giận trong lòng Chử Vệ lại không hề suy giảm, hắn gắt gao nhìn chằm chằm màn sa mỏng, nhìn đến thân ảnh mở ảo bên ngoài.

Sắc mặt Cố Nguyên Bạch trầm xuống, ngồi trên long ỷ mềm mại bên ngoài chờ Điền Phúc Sinh giải thích.

Sau khi nhận ra người nằm trên giường y chính là thụ chính - Chử Vệ, Cố Nguyên Bạch vỗ mạnh xuống tay cầm một cái, thanh âm trầm thấp vang lên khiến nhân tâm run lên một trận, Cố Nguyên Bạch dùng sức siết chặt tay cầm, đầu ngón tay trắng bệch.

Điền Phúc Sinh chưa bao giờ nhìn thấy Thánh Thượng phẫn nộ như vậy, trong lòng không khỏi run lên, biết lần này bản thân gây họa rồi.

"Điền Phúc Sinh." Thanh âm Thánh Thượng từ trong nội điện truyền ra: "Hình tượng của trẫm trong lòng ngươi rốt cuộc hoang dâm vô độ cỡ nào...!khụ...!"

Thiên tử giận dữ, toàn bộ người trong tẩm cung đều quỳ rạp xuống đất.

Chử Vệ bị trói chặt trên giường nghe thấy những lời này, cũng thấy được những người đang quỳ trên mặt đất, trong mắt hắn lạnh lùng, che giấu châm biếm.

Một lát sau, có cung nhân đi vào thắp đèn lên, tẩm cung mờ mịt liền sáng rõ như ban ngày.

Đôi mắt Chử Vệ khó chịu chớp chớp vài cái, ở ngoài màn, thân ảnh hoàng sắc đang đỡ lấy long ỷ khom người ho khan, thanh âm nặng nề, hơi thở gấp gáp.

Hoàng Thượng chỉ mặc áo trong, thân hình mảnh mai thon gầy, lửa giận trong lòng Chử Vệ dần dịu đi, lại biến thành băng đàm sâu không lường được.

Thật vất vả mới dứt được cơn ho, Cố Nguyên Bạch gắng đứng thẳng người lên, chậm rãi đi tới mép giường.

Chử Vệ xuyên qua màn mỏng nhìn chằm chằm y, nếu như Hoàng Thượng không biết chuyện hắn bị trói đến, vậy chứng tỏ khả năng khống chế nội đình của Hoàng Thượng cũng quá kém cỏi rồi.

Hoàng Đế như y đã kéo quyền thần Lư Phong xuống ngựa như thế nào vậy?

Bảy năm trước Chử Vệ ra ngoài học hỏi, tuy rằng hắn rời xa triều đình, thế nhưng vẫn có thể biết được một vài tin tức từ miệng phụ thân.

Bất quá chức quan của phụ thân không cao, con đường làm quan cũng chẳng có dã tâm, cho nên Chử Vệ đối với chuyện triều chính không hoàn toàn hiểu rõ.

Trong đầu hắn suy nghĩ giây lát liền hiện lên trăm ngàn ý tưởng, nhưng một đôi tay đột ngột duỗi vào trong đã chặn đứt tất cả.

Bàn tay này cực kỳ xinh đẹp, trắng nõn mà thon dài, bất quá mới nhìn một chút, màn sa đã bị Hoàng Thượng nhấc lên.

Cố Nguyên Bạch không phải là người có tư tưởng ích kỷ, sau khi lên làm Hoàng Đế cũng không bị quyền lực trong tay mê hoặc, trong chớp mắt đổi vị trí y đã tự hỏi, nếu y bị người cưỡng bách trói tới trên giường một nam nhân khác, y nhất định cũng sẽ đối với người đó tràn ngập sát ý.

Bất luận dùng biện pháp gì, bất luận đối phương là ai, đều phải giết hắn.

Thế nên y rất nhanh đã tha thứ cho việc Chử Vệ lộ ra sát ý, thậm chí vì trấn an vị nam chính bị Điền Phúc Sinh liên lụy này mà thanh âm mềm nhẹ đi rất nhiều.

"Việc này sẽ không có bất cứ kẻ nào biết..." Nói đến một nửa, một cỗ cảm giác ngứa ngáy trong cổ họng lại dâng lên, Cố Nguyên Bạch siết nắm tay đặt bên môi, nghiêng đầu ho khan ra tiếng.

Mái tóc đen hỗn loạn, theo động tác của y mà khẽ run, cung nhân ở bên ngoài quỳ đầy đất, thân thể run rẩy mãnh liệt, không một ai dám tiến lên đỡ Hoàng Thượng.

Trận ho khan này thế nào cũng không chịu dừng, ho đến mức tê tâm phế liệt, tay Cố Nguyên Bạch run rẩy cong eo, vô lực chống lên mép long sàng.

Tấm khăn trải giường bằng tơ lụa có thêu hoa văn hình rồng bị y siết đến nhăm nhúm, bừng tỉnh lại, chợt có một loại ảo giác triền miên lâm li hương diễm.

Chử Vệ chậm rãi nhăn mày lại, lúc này mới nhớ tới năm trước Hoàng Đế mới lập quan, không chỉ có vậy, thân thể còn vô cùng ốm yếu.

.......!

Thật là vô dụng.

"Thánh Thượng." Thanh âm lạnh như băng vang lên: "Ngài có khỏe không?"

Cố Nguyên Bạch chợt siết chặt khăn trải giường trong tay.

Mu bàn tay tái nhợt hiện lên gân xanh, hệt như một miếng ngọc bội được điêu khắc tỉ mỉ, Cố Nguyên Bạch dựa vào mép giường, thanh âm ho khan rốt cuộc cũng dần nhỏ lại.

Sau khi tiếng ho khan dứt đi, chỉ còn lại tiếng hít thở thô nặng, Cố Nguyên Bạch nhắm mắt lại, từng ngụm từng ngụm thở dốc, một lúc lâu sau y mới run run chống giường đứng dậy.

Thân thể này, Cố Nguyên Bạch đã sớm quen rồi.

Y cố sức đứng lên, rõ ràng rất chật vật lại thập phần trấn định mà tiếp tục nói chuyện với Chử Vệ: "Không cần lo lắng có người biết chuyện này, trẫm sẽ phái người âm thầm đưa ngươi về nhà, cũng sẽ trừng trị đám nô tài tự tiện trói ngươi đến đây."

Chử Vệ lẳng lặng nhìn y.

Thân thể của vị Hoàng Đế trẻ tuổi so với trong tưởng tượng của hắn tệ hơn rất nhiều, chỉ một trận ho khan cũng làm cho khóe mắt đỏ ửng, môi hồng mặt đỏ như nhuộm màu, hệt như vừa mới khóc vậy.

Tướng mạo, so với trong tưởng tượng của hắn cũng đẹp hơn rất nhiều.

Chử Vệ được xưng là mỹ nam tử đệ nhất kinh thành, lúc trước cảm thấy làm mỹ nam tử là một chuyện cũng rất tao nhã.

Thế nhưng sau khi nghe thấy rất nhiều lời bàn tán không hay từ một đám nam tử từ bé đến lớn, Chử Vệ liền bắt đầu chán ghét tất cả những nam tử có ý tưởng không an phận với hắn.

Thời điểm bị trói đi, trong lòng hắn đã bốc lên sát ý ngập trời, đến khi biết mình bị đưa lên long sàng, sát ý càng hung mãnh hơn, cho dù đại nghịch bất đạo sẽ liên lụy cửu tộc, hắn cũng muốn tên hôn quân này trả giá đại giới!

Chỉ là cuối cùng không ngờ tới đây chẳng phải là chủ ý của Hoàng tượng, cũng không nghĩ tới tới Hoàng Thượng lớn lên xinh đẹp như vậy.

Trong lòng Chử Vệ hung ác dùng hai chữ "xinh đẹp" để hình dung Hoàng Thượng nhằm tiêu tan cơn phẫn nộ trước đó.

Tiểu hoàng đế xinh đẹp thế này, ánh mắt đầu tiên khi nhìn thấy hắn chính là chán ghét, có lẽ y cũng không thích nam nhân đâu nhỉ?

Nếu suy nghĩ này của hắn bị Cố Nguyên Bạch nghe thấy được, chỉ sợ Cố Nguyên Bạch sẽ cạn lời luôn, Chử Vệ này rõ ràng sợ đồng tính a.

Trong truyện gốc một người là thẳng nam, một tên là thổ phỉ, rốt cuộc vì cái gì mà đến với nhau được vậy?

Chử Vệ trời sinh đẹp, nhưng không phải là đẹp kiểu nam sinh nữ tướng, mà nét đẹp của hắn là tuấn tú cực hạn, như minh nguyệt sáng trong, sáng sủa cao phong, giữa mày còn rất có khí phách oai hùng, đặc biệt là thân hình thon dài mạnh mẽ, hệt như một con liệp báo tràn đầy sức mạnh.

Nếu cho Cố Nguyên Bạch chọn, y thích nhất là thân thể kiểu này, tuấn lãng, khỏe mạnh, so với Chử vệ, bộ dáng hiện tại của y còn thiếu chút khí phách oai hùng.

Chử Vệ trầm mặc không nói, Cố Nguyên Bạch tưởng rằng trong lòng hắn vẫn còn để ý chuyện lúc trước, đành thở dài, tùy ý ngồi bên mép giường: "Nếu trẫm nhớ không lầm, phụ thân của ngươi hẳn là Lễ Bộ lang trung đi?"

Tư thế ngồi nói chuyện phiếm này, người làm ra cư nhiên lại là Hoàng Đế khiến người đối diện cảm thấy vô cùng thụ sủng nhược kinh.

Chử Vệ được người nới lỏng dây trói, cung kính từ trên giường đi xuống hành lễ với Thánh Thượng: "Thánh Thượng nhớ phải."

Cố Nguyên Bạch âm thầm đánh giá hắn, vẫy vẫy tay áo, để người mang ghế dựa tới, y cũng tự mình khoác thêm một lớp áo ngoài, ngồi bên cạnh bàn ngày thường hay ngồi để xử lý chính vụ.

"Phụ thân ngươi từng dâng tấu chương lên cho trẫm, nhắc đến vấn đề giải quyết lũ lụt ở sông Hoàng Hà." Thánh Thượng cười nói: "Trẫm còn nhớ rất rõ nội dung trong đó, tuy có chút khuyết điểm, thế nhưng có thể xem như là một kế sách hay.

Nhưng khi đó trẫm không có quyền lực trong tay, không thể tiến hành ngay được."

Chử Vệ bất giác nhíu mày.

Phụ thân hắn đối với chuyện giải quyết lũ lụt hiểu biết rất sâu, bản tấu chương kia hắn cũng từng xem qua, có thể nói, biện pháp mà phụ thân hắn nhắc đến trong tấu chương đã là biện pháp hoàn mỹ nhất rồi.

Vậy mà bây giờ vị Thánh Thượng chưa bao giờ ra khỏi cửa cung này lại nói bản tấu chương đó có khuyết điểm?

Thừa tướng tương lai cúi đầu, trầm giọng thỉnh giáo: "Mong Thánh Thượng chỉ giáo."

Cố Nguyên Bạch cũng không khách khí, hắn tìm một lát, liền từ trong đống tấu chương lấy ra bản tấu chương của phụ thân Chử Vệ, Chử Vệ vừa nhìn thấy, sắc mặt hơi hòa hoãn, ít nhất thì Hoàng Đế cũng thật sự để trong lòng.

"Từ trước đến nay vấn đề lũ lụt ở sông Hoàng Hà vẫn luôn khiến các triều đại đau đầu, Chử khanh nói rõ ba điểm, một là dự phòng trước lũ lụt, hai là cứu giúp trong lũ lụt, ba là cứu tế sau lũ lụt." Cố Nguyên Bạch chỉ theo từng chữ trong tấu chương, Chử Vệ bất giác nhìn theo đầu ngón tay di động của y: "Đường Thái Tông cho xây dựng kho lương và kho Trường Bình để chuẩn bị cho năm mất mùa, ông ấy đã làm rất tốt công tác chuẩn bị.

Triều Đường khởi công xây dựng thủy lợi, Tây Hán tiến hành "Giả Nhượng Tam Sách*", một là thay đổi hướng chảy của dòng sông, hai là phân tách, thông kênh rạch, ba là xây đắp đê cũ..."

*Ba chiến lược quản lý sông ngòi của Giả Nhượng (Giả Nhượng là một nhà thủy lưu nổi tiếng thời Tây Hán)

Hoàng Thượng không nhanh không chậm, từng chữ từng chữ nói ra suy nghĩ của mình, đến đoạn cảm thấy có hứng thú liền cầm bút lông lên vẽ ra từng khúc từng khúc của sông Hoàng Hà, dòng nước chảy xiết, dưới ngòi bút của y lại trở nên thật nhu thuận.

Đĩnh đạc mà nói, hàm chứa ý cười.

Chử Vệ cơ hồ ngây ngẩn cả người, hắn không ngờ rằng Hoàng Thượng cũng có một mặt như vậy, cái đầu thông minh khiến hắn rất nhanh đã lý giải được ý tứ của Hoàng Thượng, bởi vì lý giải được, cho nên mới cảm thấy kinh ngạc.

Thánh Thượng nói một lúc xong mới cảm thấy tay chân lạnh lẽo, mũi y phiếm hồng đáng thương, đợi người mang lò sưởi cầm tay vào mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Y nhìn Chử Vệ đang tinh tế suy ngẫm, khóe miệng lóe lên một tia bỡn cợt, chậm rãi dạo bước, bỗng nhiên mở miệng nói: "Chử Vệ, ngươi có biết trẫm muốn một Đại Hằng như thế nào không?"

Trẫm muốn mở ra một thời đại cho người tài!

Chử Vệ trở về nhà trong trong đêm khuya gió lạnh, hắn trầm mặc không nói mà bỏ qua lời quan tâm hỏi han của người nhà, tự nhốt chính mình trong thư phòng.

Hắn cứ thế ngồi suốt một đêm, đến khi chân trời bắt đầu lóe sáng, tiếng chim hót xuyên qua cửa truyền vào bên trong, hắn mới biết thì ra trời sáng rồi.

Chử Vệ đứng lên, đẩy cửa thư phòng ra, sáng sớm mang theo hơi thở lạnh lẽo tươi mát, khiến cho đầu óc phát trướng của hắn nháy mắt bình ổn xuống.

Trong lòng Thánh Thượng có giang sơn a.

Hắn ngồi suốt một đêm, cuối cùng cho ra kết luận này.

Hoàn toàn không phải nhỏ yếu vô dụng như hắn đã nghĩ, không, Thánh Thượng có lẽ nhỏ yếu thật, nhỏ yếu đến nỗi không thể không chế binh quyền, thậm chí không thể khống chế cung vua, thế nhưng sâu bên trong thân thể ốm yếu đơn bạc kia lại cất giấu dã tâm bừng bừng của một đấng minh quân.

Trong đầu Chử Vệ chợt hiện lên hình ảnh Thánh Thượng cong eo ho khan tối hôm qua.

Ngón tay thon dài tinh tế trắng nõn nắm lấy chiếc khăn trải giường tơ lụa, móng tay như muốn đâm sâu vào bên trong đệm chăn.

Ho đến trong mắt ngập nước, khóe mắt phiếm hồng, đôi môi quật cường mím chặt nhưng so với đuôi mắt còn đỏ hồng hơn.

Chử Vệ chậm rãi xoay người, bước chân hắn cứng đờ, sau đó từ cứng đờ dần dần trở nên kiên định, từng bước từng bước đi về phía kệ sách.

Chử đại nhân vừa đến thư phòng liền thấy nhi tử đang ôm sách chăm chú đọc.

Nhi tử nghe thấy tiếng bước chân của hắn, đột nhiên buông quyển sách trong tay xuống, thản nhiên nhìn hắn: "Ta muốn tham gia thi hội vào tháng ba."

Từ bảy năm trước, Chử Vệ đã sớm thi đậu cử nhân rồi, lần đỗ cử nhân Giải Nguyên khi ấy hắn mới mười bảy tuổi, tài hoa của hắn được rất nhiều người chú ý.

Chỉ là Chử Vệ không có chí làm quan, suốt bảy năm sau đó cũng không thi khoa cử lần nào nữa, bây giờ chỉ sau một đêm, Chử đại nhân không biết hắn nghĩ gì, thế nhưng có thể tiếp tục thi khoa cử là một chuyện rất tốt.

"Tốt tốt tốt!" Hốc mắt Chử đại nhân hơi ướt: "Tốt!"

Chử Vệ gật đầu với Chử đại nhân, sau đó tiếp tục đọc quyển sách trên tay.

Nếu đã muốn tham gia khoa cử, danh hiệu Trạng Nguyên này sao có thể để lọt vào tay người nào khác ngoài hắn được?

Tác giả có lời muốn nói: Hoàng Thượng phạt điền phúc sinh, chỉ là không viết, sau văn trung có một câu mang quá, tại đây giải thích hạ.

Đam Mỹ, Xuyên Không, Cung Đấu, Cổ Đại
Nguồn: Sưu tầm
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 117 Chương 118 Chương 120 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »