Ta Dựa Vào Mỹ Nhan Để Ổn Định Thiên Hạ

Lượt đọc: 2967 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 117 Chương 118 Chương 120 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 127
chương 127

❊ ❊ ❊

Thời điểm Cố Nguyên Bạch hôn mê, đã thấy một giấc mộng.

Giấc mộng kia thật sự rất chân thật, trong lúc hoảng hốt, Cố Nguyên Bạch cảm thấy như mình đã trở về hiện tại vậy.

Y ngồi trên trực thăng, tiếng gió lớn như gào thét bên tai.

Sợi tóc tung bay theo gió, gió trên cao xen lẫn với ánh sáng chói mắt, lạnh lẽo như tuyết như băng.

Cố Nguyên Bạch chỉ nhìn một cái, đã nhận ra đây là lúc trước khi nhảy dù.

Chính vào lần nhảy dù này, thời điểm khi y xuyên qua tầng mây, tỉnh dậy đã thấy bản thân ở trong thân thể tiểu hoàng đế rồi.

Người điều khiến quay đầu lại, gân cổ lên hét to: "Chuẩn bị nhé."

Gió lớn ập vào mặt, cùng khuôn mặt rung rung của người điều khiển khi gân cổ lên nói, mỗi một chi tiết đều chân thật đến mức không giống như là một giấc mơ.

Nếu không phải là mơ, vậy y đã trở lại rồi sao?

Cố Nguyên Bạch nâng tay lên chạm vào cơn gió vô hình, găng tay da màu đen ôm gọn lấy bàn tay, năm ngón tay từ trong găng tay lộ ra, thon dài có lực, khớp xương rõ ràng.

Trắng, nhưng trắng rất khỏe mạnh.

Y cuộn tròn ngón tay lại, đây là một bàn tay hoàn toàn không giống tiểu hoàng đế.

Nhảy nữa không?

Cố Nguyên Bạch cúi đầu sửa sang lại trang bị trên người, y là tay già đời, nhảy dù không cần người theo.

Y di chuyển đến chỗ cửa khoang, theo trí nhớ nói "OK" một cái, sau đó bước lên phía trước một bước thả người nhảy ra ngoài.

Toàn bộ thế giới đều yên tĩnh.

Ngọn núi, con sông, những đám mây tầng tầng lớp lớp đẹp đẽ hiện ra ngay trước mắt.

Tâm trí y trống rỗng, thời điểm khi sắp xuyên qua tầng mây, Cố Nguyên Bạch nhắm mắt lại.

Khi có ý thức một lần nữa, trên đôi mắt là một bàn tay vô cùng ấm áp.

Thanh âm Tiết Viễn ở bên cạnh vang lên, có chút thấp, lại có chút khàn khàn: "Còn chưa tỉnh sao, Cố Liễm?"

Cố Nguyên Bạch nghe giọng nói của hắn, cảm nhận giường đệm mềm mại dưới thân, thầm nghĩ, ta đã trở về.

Y không thể động đậy thân thể, vì thế chậm rãi chớp chớp mắt.

Hàng mi dài khẽ lướt qua lòng bàn tay Tiết Viễn, cả người Tiết Viễn cứng đờ, sau khi sửng sốt một lúc lâu, hắn mới vội vàng cúi đầu, cái trán cách một bàn tay dán lên Cố Nguyên Bạch, thật cẩn thận hỏi: "Ngươi tỉnh rồi sao?"

Hắn sốt ruột đến mức thanh âm phát run.

Cố Nguyên Bạch lại chậm chạp chớp chớp đôi mắt một lần nữa.

Tỉnh.

☆ ☆ ☆

Sắc mặt Thánh Thượng tái nhợt, ho khan đứt quãng, y buông tay xuống, nhìn thần tử vẻ mặt đầy hoảng sợ phía dưới, chậm rãi cười: "Sao vậy, nhìn thấy trẫm sao không nói nữa?"

Sắc mặt Vương thái úy và mấy thần tử xung quanh trắng bệch, hai đầu gối mềm nhũn quỳ rạp xuống đất.

Thánh Thượng thấp giọng kêu một tiếng, "Vương thái uý."

Trên mặt Vương thái úy lộ ra vẻ tuyệt vọng: "Có thần."

"Ngươi còn chưa trả lời trẫm." Thánh Thượng tiến lên phía trước một bước, khi ngọc quan* bước ra ánh nắng mặt trời, ánh nắng lướt qua người y, lộ ra một bóng hình thon dài nhẹ nhàng đong đưa trên mặt đất: "Trẫm chưa chết, lý do này đủ chưa?"

*cái cài trên đầu á

Thánh Thượng từng bước đi xuống bậc thang, từng bước đi đến trước mặt Vương thái úy.

Bước chân y giống như một thanh đao đòi mạng, nhóm văn võ bá quan đang quỳ lạy, vội nhường ra một đường cho Thánh Thượng.

Cuối con đường này, chính là Vương thái úy và đồng đảng.

Đầu óc Vương thái úy là một mảnh trắng xóa, hai chân nhũn ra, ngay cả sức để thẳng lưng cũng không còn nữa, hối hận và sợ hãi đang không ngừng gào thét trong lòng, Thánh Thượng hôn mê mấy chục ngày đã khiến Vương thái úy hoàn toàn quên mấy sự uy nghiêm và đáng sợ của y, đến khi Thánh Thượng tỉnh dậy, lại một lần nữa đứng trước mặt Vương thái úy, mỗi một lỗ chân lông của hắn đều kêu gào sợ hãi, thì hắn mới nhớ tới vị này.

Cố Nguyên Bạch, đây chính là Cố Nguyên Bạch đã từng huyết tẩy Tề vương phủ, chém quân phản loạn.

Tay Vương thái úy không tự chủ được mà run rẩy, hắn nghe thấy bên tai có tiếng hàm răng va vào nhau cành cạch, nghiêng đầu nhìn thử, thì ra là mấy quan viên đồng đảng kia.

Bọn họ đã sợ hãi đến bắt đầu run rẩy cả người rồi.

Cuối cùng, Cố Nguyên Bạch đi đến trước mặt Vương thái úy và đồng đảng.

Kim long hung mãnh uốn lượn trên đôi giày màu vàng, hai mắt lạnh lùng.

Kim long lọt vào trong mắt của đám người đang quỳ gối dưới đất, khiến mồ hôi trên trán bọn họ chảy đầm đìa, nhỏ giọt xuống ngay trước du long.

"Thánh Thượng." Đã có người nhịn không được dập đầu, từng tiếng nặng nề vang lên: "Thần sai rồi!"

Trên mặt Cố Nguyên Bạch thiếu chút khí huyết, mùi nước thuốc trên người dày đặc, y nhẹ nhàng khụ một tiếng, ôn nhu nói: "Trẫm không chịu nổi sai của các ngươi."

Tiếng bước chân nặng nề đồng thời vang lên, một đội cấm quân mặc giáp đen từ bên ngoài chạy vào.

Tay cấm quân cầm khiên lớn và đại đao, dáng người cao to cường tráng, nhìn đám quan viên quỳ đầy đất như hổ rình mồi.

Cố Nguyên Bạch nói: "Bắt lấy."

Cấm quân xông lên trước, như mãnh hổ mà bắt giữ toàn bộ vây cánh đám quan viên âm thầm cấu kết với Vương tiên sinh lại, áp giải xuống.

Cố Nguyên Bạch nhìn nhóm thần tử không ngừng kêu oan nhận sai, vẻ mặt bình tĩnh không chút dao động.

Có thần tử liều chết can ngăn, thanh âm phát run nói: "Thánh Thượng, mấy người Vương đại nhân đưa ra ý kiến như vậy, cũng chỉ vì muốn củng cố triều đình, yên lòng bá tánh mà thôi."

"Trẫm biết." Cố Nguyên Bạch đột nhiên cười: "Điền Phúc Sinh."

Điền Phúc Sinh tức khắc cầm thánh chỉ nhanh chân bước ra, tuyên đọc hành vi phạm tội của đám người được ghi chép rõ ràng bên trong.

Thánh Thượng ở bên trong tiếng tuyên đọc này mà quay người lại, không nhanh không chậm hướng về cung điện.

Các vị quan viên ngửa đầu lên, nhìn theo bóng dáng Thánh Thượng, bất an và khủng hoảng trong lòng cũng dần bình tĩnh lại.

Đợi Điền Phúc Sinh tuyên đọc xong, còn cười tủm tỉm nói một câu "Các vị đại nhân, xin hãy trở về nha môn đi.", các vị quan viên không phản bác lấy một câu, yên tâm cùng đồng liêu tốp ba tốp năm, hướng về phía nha môn của chính mình.

Một khi Thánh Thượng tỉnh lại, liền giống như một ngọn núi nguy nga, chỉ cần ngọn núi này còn ở đây, là có thể kiềm chế toàn bộ quan viên, ổn định lòng bá tánh trong thiên hạ.

Trong điện, Vương tiên sinh và vị bằng hữu tốt kia của hắn bị đè chặt quỳ gối trong đại điện.

Ngón tay của người Phù Tang đã bị đứt mất bốn ngón, máu tươi chảy lênh láng đầy đất.

Hai con sói hung dữ bị thị vệ túm chặt một bên, nước dãi từ răng nanh chảy xuống còn nhiễm chút máu tươi khi cắn đứt ngón tay của tên Phù Tang.

Cố Nguyên Bạch được Tiết Viễn đỡ vào, chậm rãi đi đến trước bàn ngồi xuống.

Lần té xỉu này, cộng thêm mấy chục ngày hít phải quốc hương Tây Hạ lúc trước, đã khiến cho thân thể Cố Nguyên Bạch trở nên vô cùng suy yếu.

Y dựa vào lưng ghế, mỗi khi nói xong một câu đều phải nghỉ ngơi lấy sức một chút, thở dốc mấy ngụm.

"Người Phù Tang," Cố Nguyên Bạch hơi hơi nhắm hai mắt lại, bảo người lấy hương liệu chưa từng đốt tới: "Hương liệu của Phù Tang."

Khuôn mặt Vương tiên sinh vẫn luôn bình tĩnh thấy chết không sờn, vào giờ phút này rốt cuộc trầm xuống.

Cố Nguyên Bạch cười khẽ vài tiếng, đưa hương liệu cho Tiết Viễn: "Cầm lấy, đưa cho bọn hắn xem thử."

Tiết Viễn nhận lấy hương liệu rồi tiến lên, ném tới trước mặt Vương tiên sinh.

Vương tiên sinh nhìn chằm chằm hồi lâu, sau đó nhắm mắt lại, không nói lời nào.

Tiết Viễn "hừ" một tiếng, đứng thẳng người dậy bước sang một bên.

Cố Nguyên Bạch lẳng lặng hô hấp vài lần, mới nói tiếp: "Thời điểm trẫm ngất xỉu, nhị hoàng tử Tây Hạ đã dẫn người chạy về Tây Hạ rồi."

Y chậm rãi nói chuyện: "Người trẫm phái đi tra xét truyền tin về, nói những nhân tài hữu dụng với Tây Hạ, hoặc là bị nhốt ở đại lao, hoặc là ở nhà đóng cửa tránh nạn."

"Những người Tây Hạ hút hương liệu do các ngươi điều chế, đều là đối thủ của nhị hoàng tử Tây Hạ, là cường hào, là khối u ác tính của Tây Hạ." Cố Nguyên Bạch lại ho vài tiếng, rồi mới nói tiếp: "Hắn dùng hương liệu, âm thầm khiến đối thủ hãm hại lương thần, sau đó hắn lại âm thầm cứu giúp, hiện nay những nhân tài, lương thần bị nhốt trong đại lao, đều đã quy thuận dưới tay của nhị hoàng tử Tây Hạ rồi."

Cố Nguyên Bạch rầu rĩ nở nụ cười: "Tướng quân tay nắm binh quyền, cũng đã thành người đi theo hắn."

"Hắn nói với trẫm rất hay, nào là Phù Tang làm hại người, Tây Hà chỉ là bên bị hại mà thôi." Ý cười trên mặt Cố Nguyên Bạch càng sâu, chỉ chỉ vào người Phù Tang bên cạnh Vương tiên sinh đã rơi vào trạng thái nửa hôn mê vì quá đau đớn: "Nhưng rõ ràng, hắn mới là người lợi dụng Phù Tang các ngươi."

Nhị hoàng tử Tây Hạ dùng hương liệu Phù Tang để thanh tẩy toàn bộ thượng tầng của Tây Hạ, cho nên trong nguyên tác, hắn mới có thể không để ý đến xuất thân của Khổng Dịch Lâm, bởi vì hắn không còn người nào để dùng nữa.

Những nhân tài, những lương thần trong đại lao mà hắn thu phục được, hoàn toàn không đủ, thiếu lại càng thiếu.

Hiện tại nhị hoàng tử Tây Hạ cảm thấy hương liệu của Phù Tang không còn tác dụng, cảm thấy Phù Tang bắt đầu như củ khoai nóng phỏng tay, vì thế muốn Đại Hằng nhúng tay, khơi mào chiến tranh giữa Đại Hằng và Phù Tang.

Rồi sau đó, Tây Hạ mới có thể trai cò đánh nhau, ngư ông đắc lợi.

Bởi vì Cố Nguyên Bạch hôn mê thời gian dài, bởi vì nhị hoàng tử Tây Hạ đang trên đường về nước, cho nên phòng bị của bọn chúng giảm xuống, cho nên người của Giám Sát Xứ mới tra xét ra được tin tức kinh người như vậy, đợi đến khi Cố Nguyên Bạch vừa tỉnh lại, liền đưa cho Cố Nguyên Bạch một phần lễ lớn.

Hô hấp của Vương tiên sinh dần trở nên thô nặng.

Hôm nay hắn đã chuẩn bị tinh thần để chịu chết, thế nhưng đến khi nghe hoàng đế Đại Hằng nói những lời này, hắn vẫn cảm thấy không cam lòng, nếu hắn có thể truyền tin tức này về nước, nếu hắn có thể truyền tin tức hoàng đế Đại Hằng đã tỉnh lại về nước, thì tốt biết bao!

Nhưng hiện tại bản thân đã như cá nằm trên thớt, Vương tiên sinh căn bản không thể làm những chuyện này được.

Dường như Cố Nguyên Bạch nhìn thấu suy nghĩ trong lòng hắn, nhẹ nhàng cười cười, thản nhiên nói: "Ta đã phái người truyền tin trẫm bỏ mạng đến cho đồng đảng người Phù Tang của ngươi rồi."

Y đứng lên, chậm rãi đi đến trước mặt Tiết Viễn, rút thanh đại đao bên hông Tiết Viễn ra.

"Hoàng đế Đại Hằng đã chết, Phù Tang sẽ nhanh chóng phái Thủy Sư đến công chiếm vùng duyên hải." Khóe miệng Cố Nguyên Bạch nhếch lên, cộng thêm sắc mặt tái nhợt, giống hệt như ác quỷ chốn địa ngục: "Trẫm sẽ bố trí thiên quân vạn mã, chuẩn bị sẵn thiên la địa võng, khiến bọn chúng có đến mà không có về, khiến bọn chúng phải táng thân trên quốc thổ Đại Hằng ta!"

Gân xanh trên cổ Vương tiên sinh nổi đầy lên, dữ tợn quát to: "Cố Liễm, ngươi là đồ bạo quân! Ta nguyền rủa ngươi có một ngày chết không toàn thây, vạn kiếp bất phục!"

"Trẫm sẽ cho các ngươi vạn kiếp bất phục trước!" Trống ngực Cố Nguyên Bạch phập phồng kịch liệt, hiện lên vẻ tàn nhẫn: "Ta muốn để ngươi tận mắt chứng kiến quốc gia của ngươi sẽ điên đảo trong tay ta như thế nào, ta muốn bọn chúng thua đến mức không thể thua hơn nữa! Khiến bọn chúng tưởng rằng mình là người Đại Hằng, nói tiếng Đại Hằng, ta muốn ngươi nhìn xem, ngươi sẽ trở thành tội nhân của quốc gia ngươi như thế nào!"

Bỗng chốc y nâng tay lên, thanh đao sắc lạnh vụt một cái kề lên cổ Vương tiên sinh: "Đây chính là cái giá phải trả cho việc ngươi hại chết Uyển thái phi."

Lời editor: Chợt phát hiện phản diện trong bộ này toàn mấy kiểu làm sai nhưng cứ nghĩ mình chẳng làm gì sai, hoặc ko nghiêm trọng ý, xong đến khi ngta trả thù thì bảo ngta ác độc này nọ >_< ờ ám sát ngta bao nhiêu lần, hại chết mẹ ngta, lại còn âm mưu dùng thuốc phiện nữa, chết là nhẹ á.

Đam Mỹ, Xuyên Không, Cung Đấu, Cổ Đại
Nguồn: Sưu tầm
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 117 Chương 118 Chương 120 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »