Tô Thiên Lăng toát mồ hôi, nhìn nàng nói: "Nếu ta xóa bỏ ký ức, các nàng không ở bên cạnh ta, chẳng lẽ để ta cô độc một mình sao?"
"Chưa biết được, còn tùy tình hình nữa." Hoa Khuynh Thành cười đáp: "Có lẽ sẽ ở cùng chàng, nhưng mà bây giờ trên trời dưới đất, điện thoại đã phổ cập hoàn toàn, không ai là không biết chúng ta. Nếu ở cùng chàng, dù chàng có xóa bỏ ký ức thì thông qua vài cách thức, người ta vẫn biết thân phận của chàng và cả chúng ta nữa."
"Có thể thay đổi diện mạo mà." Tô Thiên Lăng nói.
"Cách này cũng được..." Hoa Khuynh Thành suy nghĩ một chút rồi nói.
"Vậy cứ quyết định thế đi, đợi khi nào ta muốn xóa ký ức rồi tính tiếp." Tô Thiên Lăng nói.
"Ừm ừm." Hoa Khuynh Thành gật đầu.
"Vậy giờ làm gì không?" Tô Thiên Lăng cười hỏi.
"Được chứ." Hoa Khuynh Thành mỉm cười, dù đối với nàng mà nói, cảm giác như mới chìm vào giấc ngủ ngày hôm qua vậy.
Thế nhưng cơ thể nàng lại nhắc nhở rằng, nàng thực sự đã ngủ say suốt một trăm triệu năm.
Rất nhớ, rất nhớ.
Tô Thiên Lăng mỉm cười bế nàng lên, bước vào trong phòng.
Thoắt cái, hai tháng đã trôi qua.
Hôm nay, Hoa Khuynh Thành đang nấu bữa sáng, Tô Thiên Lăng đột nhiên xuất hiện phía sau, ôm chầm lấy nàng.
"Đừng quậy nữa." Hoa Khuynh Thành cạn lời.
Trong hai tháng này.
Lúc tắm rửa, lúc đi ngủ, lúc ăn cơm, lúc nấu nướng, hắn đều không buông tha cho nàng.
Ngay cả lúc chơi game cũng không tha.
Vừa chơi game sinh tồn, vừa làm chuyện ấy.
Dường như làm bất cứ việc gì, hắn đều có thể kết hợp chuyện đó, chẳng hề ảnh hưởng chút nào.
"Cứ quậy đấy." Tô Thiên Lăng đáp.
"..." Hoa Khuynh Thành cạn lời, vừa nấu ăn vừa mặc kệ Tô Thiên Lăng.
Một bữa cơm mà phải mất tận hai tiếng đồng hồ mới nấu xong.
Hoa Khuynh Thành lườm hắn một cái: "Chàng còn như thế nữa, ta đi ngay bây giờ đấy."
"Đừng mà, ta mới ở bên nàng có hai tháng, còn một tháng nữa cơ." Tô Thiên Lăng cười nói.
"..." Hoa Khuynh Thành bó tay, vẫn còn một tháng.
Hai người ăn cơm xong cũng không nghỉ ngơi.
Thoắt cái, lại một tháng trôi qua.
Hoa Khuynh Thành chật vật bỏ chạy. Mặc dù nàng đã ngủ say một trăm triệu năm, nhu cầu về phương diện đó rất lớn, nhưng khoảng thời gian này đã sớm được thỏa mãn.
Thế là, thời hạn vừa đến, nàng lập tức rời đi.
Tô Thiên Lăng cạn lời, có cần phải thế không?
Hắn lóe thân hình, đi tìm người tiếp theo.
Ly Nhiên.
Đây là người vợ thứ năm trong đời hắn.
Nói đến thì, lần tiếp xúc ngượng ngùng đầu tiên với Ly Nhiên là từ rất nhiều năm trước, lúc ấy Ly Nhiên vẫn còn là tông chủ của Ly Tông.
Số lần tâm tình với Ly Nhiên rất ít.
Trong số các người vợ, hắn tâm tình với Liễu Tuyết, Tô Tiểu Khả và Hạ Thanh Nhiên là nhiều nhất.
Hoa Khuynh Thành xếp thứ hai.
Cuối cùng mới là Diệp Thanh Tuyền và Ly Nhiên.
Bởi vì ở bên Diệp Thanh Tuyền và Ly Nhiên không gặp nhiều trắc trở, do trong thâm tâm hắn có chút chiếm hữu, thêm vào đó Diệp Thanh Tuyền và Ly Nhiên cũng tình nguyện, hơn nữa Liễu Tuyết và những người khác cũng không phản đối.
Thế nên, họ liền đến với nhau.
Nếu nói về tình cảm giữa hai bên thì chắc chắn là có.
Chỉ là, số lần tâm tình quá ít.
Tính ra, dường như chưa từng tâm tình lấy một lần.
Về phương diện tình cảm, không bằng Liễu Tuyết, Tô Tiểu Khả và Hạ Thanh Nhiên.
"Lần này có thể trò chuyện tử tế rồi." Tô Thiên Lăng tự nhủ.
Vợ chồng mà chưa từng tâm tình thì không thể gọi là hoàn mỹ.
Hắn bước một bước, xuất hiện trong hư không, chính là nơi Ly Nhiên đang ngủ say.
Nơi ngủ say.
Ly Nhiên mặc váy đỏ, trang điểm giống hệt Hạ Thanh Nhiên, nằm đó ngủ say sưa.
Khuôn mặt tinh xảo, vóc dáng cao gầy hoàn hảo, mái tóc dài càng tuyệt mỹ hơn.
Tô Thiên Lăng đến trước mặt nàng, nhẹ nhàng lay hai cái. Ly Nhiên không kìm được mở mắt, nhìn thấy Tô Thiên Lăng thì có chút ngạc nhiên.
Nàng ngồi dậy, mái tóc dài tự nhiên rủ xuống phía sau. Đôi mắt nàng sáng ngời, như thể biết câu hồn, nhìn Tô Thiên Lăng: "Chàng tỉnh từ bao giờ vậy?"
"Tỉnh được hơn nửa năm rồi." Tô Thiên Lăng nhìn nàng cười đáp: "Đây chẳng phải là đến tìm nàng sao."
"Tiểu Tuyết và các nàng ấy đâu?" Ly Nhiên hỏi.
"Họ đang chơi bên ngoài, chỉ còn nàng và Thanh Tuyền chưa tỉnh thôi." Tô Thiên Lăng nói.
Ly Nhiên gật đầu, không nói gì thêm.
Những người khác đều đã tỉnh, chứng tỏ Tô Thiên Lăng đã ở bên họ trước, còn nàng là người thứ năm.
Nhìn vào thứ tự là biết vị trí của họ trong lòng Tô Thiên Lăng.
Nàng xếp áp chót, hoặc ngang hàng với Diệp Thanh Tuyền ở vị trí cuối cùng.
Với thân phận thiếp thất, nàng không quá để tâm những chuyện này, cũng sẽ không tranh sủng với Liễu Tuyết hay những người khác.
Chẳng có chút cần thiết nào cả.
"Đi dạo chút không? Khoảng thời gian này ta sẽ ở bên nàng." Tô Thiên Lăng nói.
"Ừm, đi dạo đi." Ly Nhiên gật đầu.
Hai người quay về Thiên Đình, Tô Thiên Lăng đã sớm chuẩn bị sẵn điện thoại mới cho Ly Nhiên, thẻ sim đương nhiên cũng là loại mới nhất.
Ly Nhiên nhận lấy điện thoại, lập tức nghịch ngợm. Ngủ say một trăm triệu năm, trời đất chắc hẳn đã xảy ra những thay đổi rất lớn.
Nhìn những nội dung hoàn toàn mới trong điện thoại cùng một vài thay đổi, nàng không khỏi cảm thán, may mà bản thân đã sớm đứng trên đỉnh cao của thế giới.
Nếu không.
Sợ rằng đã lạc hậu, không theo kịp thời đại rồi.
Bây giờ vẫn còn coi là tốt.
Ly Nhiên nghịch một lúc rồi nhìn sang Tô Thiên Lăng: "Chàng nói ở bên ta, không phải là muốn ngày nào cũng làm cái chuyện đó với ta chứ?"
"..." Tô Thiên Lăng toát mồ hôi, nói với nàng: "Chuyện đó là bình thường mà? Nhưng đó không phải là chính, cái chính là muốn hai người ở bên nhau ăn uống vui chơi thôi."
"Ừm, ta còn tưởng trong đầu chàng chỉ có mấy thứ đó." Ly Nhiên đáp.
"..." Tô Thiên Lăng uất ức: "Ta tệ hại đến thế sao?"
"Ai mà biết được?" Ly Nhiên cười hỏi ngược lại.
"Vậy nếu ta chỉ muốn ngày nào cũng ngủ cùng nàng thì sao?" Tô Thiên Lăng cười nói.
"Nếu vậy, trong lòng ta sẽ thấy hơi khó chịu, cảm thấy chàng không coi ta là người vợ thực sự. Đương nhiên, ta cũng sẽ không từ chối, dù sao ta cũng ngủ say một trăm triệu năm, cũng rất muốn, nhưng mà trong lòng ít nhiều sẽ thấy không vui." Ly Nhiên cười nói.
Tô Thiên Lăng khẽ gật đầu, nói với nàng: "Tính ra, từ lúc thành thân đến giờ, chúng ta chưa từng có một lần tâm tình đúng nghĩa."
"Chàng muốn tâm tình với ta?" Ly Nhiên chớp mắt, cảm thấy ngạc nhiên.
"Vợ chồng mà không tâm tình thì không hoàn mỹ, giống như thiếu mất một quá trình quan trọng vậy." Tô Thiên Lăng nói.
"Được thôi, ta đi nấu cơm, chàng chuẩn bị rượu, hôm nay ta sẽ tâm tình với chàng." Ly Nhiên nói.
Nàng xoay người đi vào bếp.
Nàng và Tô Thiên Lăng quả thực chưa từng tâm tình. Dù điều đó không cản trở việc hai bên vô cùng tin tưởng nhau, cũng sẵn sàng giao phó tử huyệt cho đối phương, nhưng đó là nhờ trải nghiệm nhiều năm mới có được sự tin tưởng ấy.
Dù không phải vợ chồng cũng có thể tin tưởng nhau.
Thế nhưng đã là vợ chồng.
Thì phải tâm tình, để biết được suy nghĩ chân thật nhất trong lòng đối phương.
Tô Thiên Lăng ngồi trên ghế, chuẩn bị chút rượu.
Số rượu này đủ để khiến Ly Nhiên say khướt.
Hắn rót hai chén rượu.
Vừa chờ đợi Ly Nhiên mang cơm canh lên để bắt đầu ăn.
Nửa giờ sau, Ly Nhiên bưng lên sáu món mặn một món canh.
Và xới hai bát cơm.
"Uống một chén trước đã." Ly Nhiên ngồi xuống, nâng chén rượu lên.