Lần chấn động này mãnh liệt hơn so với trước kia rất nhiều.
Tô Thiên Lăng nhìn về phía vách ngăn giới diện, lực tác động lên đó ngày càng lớn, điều này chứng tỏ bên ngoài vách ngăn có kẻ mạnh hơn đã ra tay. Hoặc cũng có thể là nhiều người cùng hợp lực oanh kích.
Vách ngăn tuy chấn động dữ dội hơn nhưng vẫn nguyên vẹn, chỉ là đã bắt đầu xuất hiện những gợn sóng.
Tô Thiên Lăng chú ý đến vách ngăn vài ngày, thấy lực tấn công không còn tăng thêm nữa, hắn cũng không bận tâm thêm.
Hiện tại, chỉ chờ Ly Nhiên, Diệp Thanh Tuyền và Hoa Khuynh Thành ngộ thấu bản nguyên đại tự nhiên.
Tô Thiên Lăng trở về chỗ ở, trong sân không có ai, hắn liền nằm trên ghế thái sư nhắm mắt dưỡng thần.
Chẳng bao lâu sau, một bóng hồng ung dung quý phái bước vào sân.
Tô Thiên Lăng cảm nhận được có người tới, liền mở mắt nhìn sang.
"Sao nàng lại tới đây?" Tô Thiên Lăng có chút ngạc nhiên hỏi.
Bình thường, Hoa Khuynh Thành rất ít khi tới đây.
Hoa Khuynh Thành ngồi đối diện Tô Thiên Lăng, nhìn hắn rồi mỉm cười: "Tìm ngươi trò chuyện thôi."
Tô Thiên Lăng cười hỏi: "Chuyện gì?"
"Ngươi nghĩ ta sẽ trò chuyện với ngươi về chuyện gì?" Hoa Khuynh Thành đáp.
Tô Thiên Lăng suy nghĩ một chút rồi lắc đầu: "Không đoán ra."
Chưa đợi Hoa Khuynh Thành lên tiếng, Tô Thiên Lăng đã hỏi trước: "Mà này, nàng không nghĩ đến chuyện cá nhân của mình sao?"
Hoa Khuynh Thành nhìn hắn: "Có nghĩ qua."
"Nghĩ thế nào, nói nghe thử xem." Tô Thiên Lăng tò mò, bao nhiêu năm qua, Hoa Khuynh Thành vẫn luôn lẻ bóng một mình.
Hắn có thể khẳng định, Hoa Khuynh Thành không giống Diệp Thanh Tuyền hay Ly Nhiên. Diệp Thanh Tuyền và Ly Nhiên là phượng hoàng, còn Hoa Khuynh Thành là nữ tử bình thường, chắc chắn sẽ thích nam tử. Nhưng bao năm nay, nàng chưa từng rời đi một mình, cũng chẳng thấy tiếp xúc với người đàn ông nào. Điều này khiến hắn thấy lạ.
Rõ ràng là một nữ tử bình thường, lại còn là một nữ tử sống không biết bao nhiêu năm, chỉ cần là người bình thường, ít nhiều đều có nhu cầu.
Hoa Khuynh Thành khẽ lắc đầu, cười nhạt: "Nghĩ thế nào thì không nói cho ngươi biết đâu. Tóm lại, ta định cứ như vậy cả đời này thôi."
Tô Thiên Lăng nhướng mày, cả đời cô độc sao?
"Tại sao không thử một lần xem?" Tô Thiên Lăng trầm ngâm một lát rồi hỏi.
"Thử cái gì?" Hoa Khuynh Thành hỏi lại.
"Thì thử tiếp xúc với nam tử khác xem sao." Tô Thiên Lăng đáp.
Hoa Khuynh Thành lắc đầu cười: "Không hứng thú."
"..." Tô Thiên Lăng không biết nói gì, liền hỏi: "Thế nàng tìm ta có chuyện gì?"
Hoa Khuynh Thành nhìn hắn bằng đôi mắt đẹp, mỉm cười: "Cũng không có gì, chỉ là đi dạo tiện đường ghé qua chỗ ngươi xem sao."
"Được rồi." Tô Thiên Lăng rót cho nàng chén trà, tự rót cho mình một chén rồi chậm rãi thưởng thức.
Hai người im lặng một hồi, chậm rãi nhấp trà. Tô Thiên Lăng cũng không cố bắt chuyện gượng gạo, tính cách Hoa Khuynh Thành vốn trầm lặng, phần lớn thời gian hắn và nàng chẳng có gì để nói.
Hoa Khuynh Thành ngồi một lúc rồi đứng dậy cáo từ. Tô Thiên Lăng cũng không giữ lại, tiếp tục nằm trên ghế thái sư nhắm mắt dưỡng thần.
Thế nhưng, chưa nghỉ ngơi được bao lâu, đôi mắt hắn đột nhiên bị che khuất. Có thể cảm nhận được đó là một đôi bàn tay, rất mềm mại, tựa như không xương.
Không cần đoán cũng biết là Tô Tiểu Khả.
"Lại rảnh rỗi buồn chán rồi à?" Tô Thiên Lăng gỡ tay nàng ra, cười nói.
Tô Tiểu Khả ngồi xuống chiếc ghế đối diện, rót cho Tô Thiên Lăng chén trà, vừa rót vừa nói: "Ngươi thấy Khuynh Thành thế nào?"
"Cũng thường thôi, sao vậy?" Tô Thiên Lăng nhìn nàng.
Tô Tiểu Khả đưa chén trà cho Tô Thiên Lăng, thản nhiên nói: "Bao nhiêu năm trôi qua, ngươi không nhận ra Khuynh Thành có ý với ngươi à?"
Tô Thiên Lăng nhìn nàng: "Thật hay giả đấy?"
"Tất nhiên là thật rồi." Tô Tiểu Khả đáp đầy vẻ hờn dỗi.
Tô Thiên Lăng suy nghĩ lại, hầu hết thời gian Hoa Khuynh Thành không chủ động tiếp cận hắn, lúc nào cũng ở cùng Ly Nhiên và những người khác. Đôi khi hắn cảm thấy sự hiện diện của Hoa Khuynh Thành hơi mờ nhạt. Hắn chưa bao giờ nghĩ Hoa Khuynh Thành lại thích mình.
"Rồi sao nữa?" Tô Thiên Lăng nhìn Tô Tiểu Khả, giờ đã nói toạc ra rồi, là có ý gì?
"Không sao cả, chỉ là nói cho ngươi biết thôi." Tô Tiểu Khả cười nói.
"Ta còn tưởng nàng muốn ta cưới người vợ thứ tư chứ." Tô Thiên Lăng cười.
Tô Tiểu Khả dần thu lại nụ cười...
Từ rất lâu trước đây, nàng đã nhận ra Hoa Khuynh Thành có tình ý với Tô Thiên Lăng, chỉ là nàng ấy chôn chặt cảm xúc đó trong lòng và rất ít khi chủ động tiếp xúc với hắn. Cho đến tận bây giờ, Hoa Khuynh Thành cũng chưa từng hành động gì để muốn ở bên cạnh Tô Thiên Lăng.
Tô Tiểu Khả không nói gì thêm, trạng thái hiện tại đối với ai cũng tốt.
"Đúng rồi, chấn động của vách ngăn giới diện lớn hơn trước rồi." Tô Tiểu Khả chuyển đề tài.
Tô Thiên Lăng khẽ gật đầu: "Đợi Ly Nhiên và những người khác ngộ thấu bản nguyên đại tự nhiên, ta sẽ mở khe hở vách ngăn."
"Ừm." Tô Tiểu Khả gật đầu nhẹ, bên ngoài vách ngăn kia, sớm muộn gì cũng phải đi xem thử.
"Ta ngủ một lát đây." Tô Thiên Lăng ngáp một cái. Hiện tại trời yên biển lặng, không có việc gì phiền phức, được ngủ cũng là một chuyện rất thoải mái.
"Ta ngủ cùng ngươi." Tô Tiểu Khả nói theo.
Tô Thiên Lăng nhìn nàng.
Tô Tiểu Khả cười cười: "Chỉ là ngủ đơn thuần thôi, đừng nghĩ nhiều."
"Ừm..." Tô Thiên Lăng đáp.
Sau đó, cả hai vào phòng, nằm xuống như hai chú heo, bắt đầu ngủ.
Chẳng bao lâu sau, Liễu Tuyết và Hạ Thanh Nhiên cùng bước vào sân. Hai người thấy Tô Thiên Lăng và Tô Tiểu Khả đang ngủ, quả thực là ngủ đơn thuần, không làm chuyện gì khác. Cả hai không khỏi nhìn nhau, ngủ đơn thuần như vậy thật hiếm thấy.
"Giờ chúng ta làm gì?" Hạ Thanh Nhiên hỏi.
Liễu Tuyết lắc đầu, nàng cũng không biết. Hiện tại trời yên biển lặng, bình thường họ cũng chẳng có việc gì làm.
"Vậy thì cùng ngủ đi." Hạ Thanh Nhiên đề nghị.
Liễu Tuyết cạn lời: "Sao mà buồn ngủ dữ vậy?"
"Dù sao cũng chẳng có gì làm mà." Hạ Thanh Nhiên đáp.
... Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã ba năm. Đối với Tô Thiên Lăng và những người khác, họ đã bất tử bất diệt, có tuổi thọ vĩnh hằng, thời gian đối với họ không còn là điều đáng bận tâm.
Ngày hôm nay, mọi người tụ tập trong sân, cả thảy bảy người.
Tô Thiên Lăng nhìn Liễu Tuyết và những người khác, hiện tại họ đều đã ngộ thấu bản nguyên đại tự nhiên, mỗi người đều có thể nắm giữ ba ngàn quy tắc.
Hắn dời ánh mắt, nhìn về phía vách ngăn giới diện. Có một vị trí liên tục bị tấn công, trong ba năm qua, lực chịu đựng của vách ngăn ngày càng lớn, có một lần, vách ngăn thậm chí đã xuất hiện vết nứt. Tuy nhiên, vách ngăn có khả năng tự phục hồi, khi vết nứt xuất hiện, nó lại nhanh chóng lành lại.
"Đến lúc rồi." Tô Thiên Lăng nói với họ.
"Đã chuẩn bị xong cả rồi." Liễu Tuyết nhìn hắn.
Tô Thiên Lăng khẽ gật đầu. Trước khi mở khe hở vách ngăn, để phòng ngừa vạn nhất, bảy người bọn họ đã bố trí nhiều lớp quy tắc để bảo vệ sinh linh trong Hồng Hoang thế giới.
"Ta đi trước." Thân hình Tô Thiên Lăng tựa như bóng ma, trong chớp mắt đã xuất hiện tại vị trí vách ngăn đang chấn động.
"Mở!" Tô Thiên Lăng khẽ niệm, chậm rãi mở một khe hở tại vị trí vách ngăn đang dao động.