Sử Thượng Đệ Nhất Yêu

Lượt đọc: 2930 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175
Tiến »
Chương 39
hôn ước đại tác chiến

❊ ❊ ❊

oOo

Giống như rất nhiều vở kịch kinh điển vậy, nhân vật chính là một tiểu thư nhà giàu dịu dàng thùy mị, bởi vì bị cha ép gả cho một người mà nàng không thích, vậy tình tiết sẽ phát triển như thế nào?

Bà cô Quỳnh Dao nói cho chúng ta biết, phải phản kháng, phải kiên quyết bỏ nhà đi, sau đó bạn sẽ gặp được chân mệnh thiên tử, và sẽ có một cuộc sống hạnh phúc mãi về sau.

Chỉ đáng tiếc là hiện thực không giống như với phim, phản kháng không có hiệu quả, còn rời nhà trốn đi thì không gặp lưu manh cũng gặp sắc lang.

Nhưng đợi mãi thiên sứ vẫn chưa xuất hiện, cuối cùng chỉ có một con heo. Ngay thời phút nguy cấp, con heo cưng mất tích năm xưa của nàng đột nhiên quay trở về, hơn nữa lại biến thành yêu quái.

Mà sau khi nghe được chủ nhân kể lại sự tình thì con heo này liền xung phong nhận việc, tự biên tự tự diễn một vở kịch.

Trên thực tế, kế hoạch này vốn rất thuận lợi nếu không gặp phải tiểu Huân Nhi…

- Trần tiên sinh, thật xin lỗi, tôi sẽ tự nói thật với cha mình!

Nhìn những ánh mắt đang chờ câu trả lời, Lôi Oánh chỉ có thể cúi đầu giải thích, trong gió đêm tấm thân gầy yếu của nàng khẽ run lên.

Trư Đầu Tam nước mắt lưng tròng ở trong lòng nàng đột nhiên hét ầm lên:

- Không được! Không được! Chủ nhân, tên Lưu Nguyên béo kia giống như đầu heo, nhân phẩm lại càng tệ, còn tự cho là phong lưu, làm sao chị có thể gả cho hắn được? Lấy hắn không bằng không bằng lấy một con heo còn sướng hơn!

Nghe được Trư Đầu Tam dùng heo để nhục mạ Lưu Nguyên, Trần Mặc không khỏi trợn mắt, thầm nghĩ vậy mày là con gì?

Nhưng mà khi hắn nhìn thấy Lôi Oánh muốn rời đi thì trong lòng khẽ động, nhẹ nhàng giơ tay cản đường:

- Lôi tiểu thư, hình như tôi cũng chưa nói gì, cô cứ giao chuyện này cho tôi.

Trong chớp mắt, Lôi Oánh vốn đang chua xót cùng tuyệt vọng đột nhiên đứng bất động tại chỗ.

Vài giây sau, nàng nhìn vào nụ cười ôn hòa trên mặt Trần Mặc, khó có thể tin mà run lên:

- Trần tiên sinh, nếu tôi không có nghe lầm, ý của ngài là…

Mỉm cười gật gật đầu, Trần Mặc cùng Gia Địch đưa mắt nhìn nhau rồi cười cười.

Còn chưa ai tiếp lời, Nặc Nặc đã nhảy lên, theo “bệnh nghề nghiệp” an ủi:

- Tiểu Oánh à, chuyện này cứ giao cho tôi là được rồi! Thân là một trong tứ đại biểu tượng của Phúc Phường Nhai, tôi tuyệt đối sẽ không để cho loại chuyện ép hôn này xảy ra, nhất là với một mỹ nữ như cô.

Thật hiển nhiên, những lời cuối mới là trọng điểm trong trọng điểm, chứ nếu đổi Lôi Oánh bằng Phù Dung tỷ không chừng Nặc Nặc nó sẽ kêu đám đồ điện xông lên trừ yêu.

Đáng tiếc Lôi Oánh không biết tâm lý của Nặc Nặc, nàng chỉ thấy cảm động, nhịn không được mà nhìn Trần Mặc, thật cẩn thận hỏi:

- Nhưng mà tôi cùng Trần tiên sinh không quen không biết, sao có thể…

- Hiện tại không phải là quen rồi sao?

Không đợi Trần Mặc trả lời, Nặc Nặc liền dương dương tự đắc hưng phấn nhấp nháy màn hình, sau đó thay đổi cách xưng hô lên một mức độ khác:

- Oánh nhi, em cứ yên tâm đi, lão đại của bọn anh làm người không tồi, trừ tính vô sỉ cùng hay chửi bậy ra thì anh ấy cũng coi như là... Aaaaaa…

Lời nói còn chưa dứt thì cả người Nặc Nặc bị đá bay, hóa thành một ngôi sao băng biến mất trong bầu trời đêm.

Trần Mặc thực khoái trá vỗ vỗ hai tay, lại nhìn vào khuôn mặt đầy vẻ khẩn cầu của Lôi Oánh, rốt cuộc khẽ cười:

- Yên tâm đi, tuy rằng tôi không phải là người tốt gì nhưng mà tôi cũng có khả năng giúp cô một tay. Bất quá tôi cũng rất tò mò, vì sao một con heo như vậy lại đột nhiên biến thành yêu quái?

- Đều là chuyện tốt của mấy tên nghiên cứu kia.

Trư Đầu Tam rất biết điều, nghe vậy thì lập tức hồng hộc nói:

- Bà nó, lão tử đang làm một con heo cảnh sống sung sướng, đột nhiên lại cấy lên người ta cái quái gì đó.

Trư Đầu Tam oán giận rồi bắt đầu kể lại mọi chuyện.

Bởi vì một lần ngẫu nhiên lạc đường, sau khi trải qua vài lần bị mua bán sang tay thì rốt cuộc nó đã lưu lạc đến một phòng thí nghiệm thần bí.

Mà ở trong này vài năm, nó đã trải qua nhiều lần cải tạo kỳ quái, hơn nữa lại còn bị cấy vào nhiều vật thể không rõ, cuối cùng dần dần có trí tuệ cùng yêu lực.

Loại tình huống này kéo dài nhiều năm, thẳng cho đến khi xảy ra động đất, phòng nghiên cứu ấy bị hủy hoại nên Trư Đầu Tam cùng với nhiều vật thí nghiệm khác nhân cơ hội này chạy trốn.

- Phòng thí nghiệm kia hình như là ở vùng núi phía Tây.

Trư Đầu Tam lắc lắc cái đầu, hồng hộc nói:

- Sau khi trốn khỏi đó, ta thật vất vả mới tìm được ra đường cái, tốn rất nhiều khí lực mới tìm được đường về với chủ nhân.

Thở dài một hơi, Trư Đầu Tam hình như đang nhớ lại hành trình của mình, nhân tiện cũng không quên làm nũng ở trong ngực chủ nhân.

Mà nghe thế thì Trần Mặc cùng Gia Địch lại đưa mắt nhìn nhau, đều có thể thấy được rung động trong mắt đối phương — lợi dụng khoa học kỹ thuật để chế tạo yêu quái? Hơn nữa còn thành công?

Trong chớp mắt, hai người không hẹn mà cùng gật đầu, đột nhiên lại đem ánh mắt nhìn ngay Trư Đầu Tam.

Đáng thương cho Trư Đầu Tam, nó chỉ lắp bắp kinh hãi, vội vàng hét rầm lên:

- Đừng mà, đừng có giải phẫu ta, ta biết ca hát còn có năng khiếu múa cột nữa, còn có thể kiếm tiền, rất là có ích.

- Tao cũng không có nói muốn giải phẫu mày.

Trần Mặc nhún nhún vai, cười cười:

- Tao chỉ muốn biết bọn người kia cấy cái gì vào người mày?

Lời vừa nói ra, nhất thời Trư Đầu Tam thở dài một hơi nhẹ nhõm, không đợi Trần Mặc nói tiếp, nó liền biết điều trả lời:

- Còn có thể là cái gì, chính là vật này…

Nói xong, Trư Đầu Tam liền đưa ra một mảnh ngọc vỡ.

Trong chớp mắt, nụ cười trên mặt Trần Mặc liền cứng đờ, ngọc vỡ sao? Chính mình luôn tìm kiếm thứ này, giờ nó cứ như vậy mà xuất hiện sao?

Mừng rỡ như điên, hắn không kìm được mà đưa tay ra muốn lấy, nhưng mà vài giây sau thì cánh tay của hắn lại dừng lại.

- Không đúng, vì cái gì mà mình không thể cảm ứng được mảnh ngọc này? Theo lý mà nói thì cho dù cách xa vài trăm mét mình cũng có thể cảm ứng được sự tồn tại của loại ngọc này mà.

Để chứng minh cảm ứng của mình không xảy ra vấn đề, Trần Mặc lấy ra hai mảnh ngọc trên người thử, sự thật là hắn vẫn cảm ứng được chúng, nhưng mà lại không thể cảm ứng được mảnh ngọc trên tay Trư Đầu Tam.

- Em hiểu rồi.

Đột nhiên Gia Địch khẽ nhíu mày rồi chỉ vào mảnh ngọc kia:

- Mặc, anh chú ý đi, mảnh ngọc này có màu sắc nhạt hơn mảnh ngọc của anh, thoạt nhìn cũng rất đục, giống như là…

- Đồ giả?

Trần Mặc buột miệng nói ra, không khỏi đi đánh giá lại hai miếng này. Quả đúng như lời của Gia Địch nói, màu sắc cùng độ trong suốt của thứ hàng giả này đều kém hơn, căn bản là không so sánh được với hàng chính phẩm.

- Ma hộp Pandora.

Mà đột nhiên Gia Địch lại cấp ra một tin tức kinh người:

- Mặc, em hiểu rồi, bọn hắn dùng ma hộp Pandora để tạo ra những miếng ngọc giả này… Đúng vậy, dựa vào ghi chép của Thần Điện thì ma hộp Pandora có công năng chế tạo chế vật phẩm của chư thần.

Từ đây, tất cả manh mối đều được nối liền với nhau. Mấy trăm năm trước đã có người lẻn vào thần điện Hy Lạp để trộm đi ma hộp Pandora, lại mượn dùng năng lực của ma hộp để tạo ra những mảnh ngọc giả này, hơn nữa còn tiến hành sản xuất số lượng lớn.

Nhưng mà vấn đề là người kia là ai, hắn làm sao biết được nguyên lý của ngọc vỡ, mục đích của hắn là gì? Chẳng lẽ hắn muốn trở thành cao thủ trong truyền thuyết, hoặc muốn trở thành bá chủ thế giới, hay là muốn trả thù ai đó sao?

Trong nháy mắt, toàn trường đều yên lặng như tờ, ngay cả mấy con yêu quái đồ điện thích tranh cãi ầm ĩ cũng đưa mắt nhìn nhau.

Mấy phút sau đột nhiên Trần Mặc thở phào một hơi:

- Quên đi, mặc kệ nó!

Trong ánh mắt ngạc nhiên của mọi người thì hắn nhún vai, như không có việc gì mà nói:

- Muốn làm bá chủ thế giới cứ làm, muốn trả thù cứ trả thù, đâu có liên quan đến tôi, tôi chỉ là ngươi giao thức ăn thôi!

- Ách…

Gia Địch không biết nói gì thu lại quyền trượng, có điều nghĩ cũng đúng vậy, chuyện này quả thật không có quan hệ gì với Trần Mặc.

- Chuẩn rồi lão đại! Lão đại, chúng ta chỉ cần có tiền ăn cơm và câu gái là được rồi!

Bốn đồ điện liên tục phụ họa nói:

- Nhưng mà giải quyết chuyện này với xử lý con heo kia ra sao đây ?

- Bọn đần, suốt ngày cứ thích bạo lực không giải quyết được vấn đề đâu!

Trần Mặc tức giận trừng mắt nhìn chúng nó, sau đó lấy một tờ danh thiếp trong ví ra.

Đợi cho điện thoại được bắt thì hắn cười ha ha, nói :

- Lão Lý à, chưa ngủ sao? Tôi có sinh ý giới thiệu cho anh đây, đại chỉ là khu biệt thự phía Đông thành, nơi có yêu khí nặng nhất đó, anh tới nhanh nhé!

- Lão đại, không phải anh muốn…

Mấy đồ điện đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt đều tỏ ra cổ quái.

Trần Mặc cười cười, quay đầu nhìn cánh đồng bát ngát rồi nói:

- Chờ xem, đợi vị siêu cấp vô địch đại thần côn này đến đây thì mọi chuyện sẽ được giải quyết, tao nghĩ hắn đến rất nhanh thôi.

Sự thực thì Trần Mặc đoán sai bét, bởi mãi 40 phút sau, khi mọi người đợi đến có thể ngủ được một giấc mới có một chiếc taxi chạy như bay đến.

- Thật có lỗi! Thực xin lỗi!

Vội vàng bước xuống xe, quần áo Lỳ Trì cũng không chỉnh tề chạy nhanh tới, liên tục chắp tay nói xin lỗi:

- Chỗ tôi ở rất xa xôi nên không thể đón xe taxi được.

- Ặc, thật không hổ là Grandet (1) của Tu Chân Giới.

Nghe được lý do này thì Trần Mặc không khỏi trợn tròn mắt, thầm nghĩ tiết kiệm linh lực cũng không nên tiết kiệm đến mức này a.

Mà như để chứng minh mình không thẹn với lão Grandet, Lý Trì không chỉ tiết kiệm linh lực, còn thấy tài xế taxi kia xuống xe, khẩn trương nói:

- Nè nè, anh còn chưa trả tiền, 26 đồng.

- Ta ngất.

Trần Mặc trắng mắt, có một loại cảm giác muốn ngã ngửa mà ngất.

Giờ phút này, Lý Trì sờ sờ ví tiền, rốt cuộc nở ra nụ cười ngượng ngùng :

- Cái này… Tôi đi vội quá nên không mang theo tiền trên người.

- Tôi biết rồi!

Cố nén không phụt máu, Trần Mặc chỉ có thể lấy ra 30 đồng để trả.

- Cảm ơn!

Lý Trì vẻ mặt nghiêm túc trả tiền xe cho người tài xế, rồi rất tự nhiên nhét phần tiền thối lại vào trong túi mình.

Lôi Oánh cùng Trư Đầu Tam bên cạnh thấy vậy thì trợn mắt há hốc mồm, thầm nghĩ vị lão huynh này rốt cuộc là thần tiên hay là vô lại, da mặt dày đến độ có thể đi chống lũ rồi.

------------------------------

(1) Grandet: nhân vật trong bộ tiểu thuyết tiếng Pháp “Eugénie Grandet” của nhà văn Balzac, được miêu tả là người nổi tiếng vì sự khôn ngoan, giàu có và đặc biệt là vô cùng keo kiệt. Cái tên Grandet là để ám chỉ người giàu có mà ki bo kẹt xỉ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175
Tiến »