Sư Phụ Quá Mê Người, Đồ Đệ Phạm Thượng!

Lượt đọc: 3385 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »
Chương 224
kết thúc

❊ ❊ ❊

Hắn không chỉ hoàn toàn xứng đáng là mỹ nam tử đệ nhất Tần vương triều, càng thêm việc vương triều này mới thành lập đã bắt đầu dẫn dắt mười vạn đại quân quét ngang nhân mã khắp nơi, là một Chiến thần không có cái gì không thắng!

Tự nhiên, một nam tử ưu tú đến trăm năm khó gặp như vậy, cũng là đối tượng mà các thiếu nữ quý tộc lẫn thường dân tranh nhau mơ mộng!

Nhưng ngày Tần Trọng Hoa trưởng thành, dùng màu vẽ tự tay miêu tả ra bức họa một nữ tử, cũng từng nói: cuộc đời này, chỉ cưới người trong bức họa!

Chuyện này từng chấn động một thời, bể nát bao nhiêu tấm lòng hoài xuân* của thiếu nữ.

Hoài xuân*: mơ mộng chuyện tình yêu.

Vậy mà hôm nay, Tần Trọng Hoa muốn thành thân rồi!

Mùa xuân tháng ba, mùa hoa lê tung bay, nắng xuân ấm áp.

Ngày Bát Vương gia thành thân, đập vào mắt đều là màu sắc đỏ hồng, trời đất tràn đầy vui sướng!

Trong Kinh Thành kín người hết chỗ, dân chúng Kinh Thành không chỉ có vì muốn thấy tư thế oai hùng của Bát Vương gia, còn có khắp nơi giai lệ ôm tình thương, chờ đợi ở Bát Vương gia đón người mới trở về trên đường, không để ý lễ nghi chen lấn muốn nhìn thấy nữ tử trong kiệu hoa kia, đến tột cùng, là tiên tử nơi nào!

Người phàm đại khái đều là như thế, thắng thua có lẽ cũng không quan trọng, nhưng phải biết đã thua bởi người nào. Phần tâm tư này so với thiên hạ vô song tự luyến, chắc chắn cố chấp hơn.

Hai bên đường, trong đám người chen vai thích cánh* ngươi đẩy ta nhường, các binh lính phụ trách trật tự thành vệ bị bầy người chen mũ giáp nghiêng lệch quan phục xốc xếch, lại không thể làm dân chúng bị thương, một hai người nhìn quần tình hùng dũng, chỉ có cười khổ.

chen vai thích cánh*: người đông chen chúc nhau.

Đúng lúc này, một tiếng nhạc vang lên!

Cuối đường lớn, lụa đỏ tung bay, một đội kỵ sĩ nghênh diện mà đến, vẻ mặt giống nhau, mũ áo giống nhau, bước chân giống nhau, cùng nhau mà đến, khí thế nghiêm trang hào hùng!

Một tân lang lộng lẫy cao quý đập vào mắt thì đám người chợt yên tĩnh, sau một khắc tiếng hô chấn động đất trời!

Tần Trọng Hoa anh tuần ngồi trên Bạch Mã, dung mạo y hệt Tiên Nhân, lộ ra vẻ vắng lạnh. Đôi mắt lạnh nhạt giống như đầm sâu đen tối.

Dân chúng sục sôi, rối rít vẩy hoa thét chói tai. Trên đường lớn trong này bách hoa bay múa xoay tròn, gió xuân như tay của mỹ nhân, dịu dàng vuốt ve vùng đất này.

Gió mát vén vung màn kiệu tân nương, rất nhiều người thấy, trong kiệu hoa lệ tám người khiêng kia, không thấy tân nương, chỉ thấy một thiếu nữ xinh đẹp đơn thuần khẽ cười duyên, bên môi một đôi má lúm đồng tiền giống như mật ngọt.

Bàn luận xôn xao giống như là một trận ôn dịch lan tràn ra!

Gió xuân nổi lên, như lông trâu như sợi tơ. Khói mù mông lung, cánh hoa như rơi xuống, giống như trời mưa.

Không có ai trông thấy, ở nơi cuối cùng của con đường, có một thiếu nữ, thanh cao thoát tục, dung nhan tuyệt lệ.

Nàng đứng nghiêm ở giữa, vẻ mặt không màng danh lợi nhìn chăm chú vào rước dâu đội ngũ chậm rãi đi tới.

Bên cạnh bách tính cuồng nhiệt giống như không có chút liên quan nào với nàng, trong vạn hoa tung bay, đội ngũ rước dâu càng ngày càng gần với nàng..

Đỏ, là màu sắc chủ diện trong trời đất này.

Mà Thiên Âm, liền an tĩnh nghênh đón nam tử kia, chậm rãi chờ.

Gió xuân nắm kéo hỉ bào đỏ tươi của hắn, tóc đen dài lẳng lặng nằm ở đầu vai. Hắn ngửa mặt lên trời, làm như cười cười, trong nháy mắt khi hắn thu hồi ánh mắt thì tùy tùng bên cạnh đưa lên một cây dù màu đỏ.

Sau một khắc, hắn trong vạn chúng chú ý, xuống ngựa.

Cho nên mọi người không hiểu ra sao.

Nhưng kinh ngạc đi qua, bọn kỵ sĩ rối rít rơi xuống đất, cung kính phân chia hai bên đường.

Tất cả mọi người giương mắt mà nhìn Bát Vương gia y hệt tiên nhân này, chống dù, mang theo tươi cười ấm áp, đi đến cuối đường.

Hắn vươn tay, khẽ cười nói: "Nàng đã đến rồi."

Thiên Âm kinh ngạc vươn tay bỏ vào bàn tay thon dài của hắn, mấy trăm năm qua lần đầu tiên lần nữa cảm nhận được nhiệt độ đã lâu, bàn tay quen thuộc đã lâu.

Mọi người chỉ thấy một bàn tay cừu trắng nõn thon dài như ngọc rơi vào trong tay Trọng Hoa, sau đó là một ánh sáng lóe lên, mưa phùn, cuối cùng lộ ra một bóng người rực rỡ.

Đây là một nữ tử vô cùng xinh đẹp!

Mọi người kinh ngạc cảm thán, e ngại sợ hãi. Còn ở suy đoán nữ tử này là tiên là yêu thì Trọng Hoa và Thiên Âm, cũng đã biến mất ở nơi cuối con đường!

Nhiều loại hoa tung bay, mưa bụi đang mông lung.

—— hết trọn bộ ——

Lời của editor: Còn hai ngoại truyện nữa nha mọi người ơi mọi người ơi:3

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226
Tiến »