Solo Leveling - Thăng Cấp Một Mình

Lượt đọc: 10883 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4-1 Chương 4-2 Chương 5-1 Chương 5-2 Chương 6-1 Chương 6-2 Chương 7-1 Chương 7-2 Chương 8-1 Chương 8-2 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63-1 Chương 63-2 Chương 64-1 Chương 64-2 Chương 65-1 Chương 65-2 Chương 66-1 Chương 66-2 Chương 67-1 Chương 67-2 Chương 68-1 Chương 68-2 Chương 68-3 Chương 69-1 Chương 69-2 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71-1 Chương 71-2 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 90 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 115 Chương 115 Chương 117-1 Chương 117-2 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151-1 Chương 151-2 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153 Chương 154 Chương 155-1 Chương 155-2 Chương 156-1 Chương 156-2 Chương 157-1 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183-1 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210-1 Chương 210-2 Chương 211-1 Chương 211-2 Chương 212-1 Chương 212-2 Chương 213-1 Chương 213-2 Chương 214-1 Chương 214-2 Chương 215-1 Chương 215-2 Chương 216-1 Chương 216-2 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220-1 Chương 220-2 Chương 221-1 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223-1 Chương 223-2 Chương 224-1 Chương 224-2 Chương 225 Chương 226 Chương 227-1 Chương 227-2 Chương 228-1 Chương 228-2 Chương 229-1 Chương 229-2 Chương 230 Chương 231 Chương 232-1 Chương 232-2 Chương 233-1 Chương 233-2 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235-1 Chương 235-2 Chương 236-1 Chương 236-2 Chương 237-1 Chương 237-2 Chương 238-1 Chương 238-2 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 239-3 Chương 240-1 Chương 240-2 Chương 241-1 Chương 241-2 Chương 242-1 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251-1 Chương 251-2 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »
Chương 56
buổi họp phụ huynh

❊ ❊ ❊

Sau cùng, Jinwoo đã hoàn tất việc kiểm tra tài khoản. Anh đã làm mới quần áo của mình và thay đổi luôn cả kiểu tóc.

‘Hmm.’

Trông Jinwoo khác hoàn toàn so với lúc vừa bước ra khỏi nhà.

‘Có tiền vẫn tốt hơn nhiều…’

Jinwoo dừng lại trước một cửa hàng khi thấy hình ảnh mới của mình phản chiếu qua gương. Trông khá tuyệt.

‘Ít ra nó sẽ không để lại ấn tượng xấu.’

Anh kiểm tra đồng hồ, đã 4 giờ 20 phút.

‘Jinah dặn mình có mặt lúc 5 giờ…’

Vẫn còn thừa thời gian mà.

‘Tắc xi!’

Không việc gì phải vội vã, Jinwoo gọi một chiếc taxi và thong thả đến trường. Jinah đang đợi anh trước cổng.

“Jinah này!”

Cô bé không hề nhận ra Jinwoo đang bước đến gần.

“Oppa?”

Jinah nhìn anh chằm chằm với vẻ mặt ngơ ngác.

“Xin lỗi, ông anh Sung Jinwoo của tôi đâu rồi?”

“Đừng nói là nhóc không nhận ra anh của mình luôn nhá?”

Jinah nhìn lại anh một lần nữa từ trên xuống dưới và thốt lên với vẻ ngạc nhiên không hề giấu giếm.

“Em thấy anh khác hoàn toàn luôn í!”

“Thế em nghĩ anh mặc áo thun mang dép lào để đi gặp cô giáo chủ nhiệm chắc?”

“Wow…”

Jinah quá bất ngờ trước ông anh giản dị thường ngày của mình.

“Khép miệng lại đi nhóc, anh đi trước đây!”

Có vẻ cô bé không ngờ đến tình huống này, cô lóng ngóng chạy theo Jinwoo. Anh từng học ở đây 5 năm trước, nên mọi thứ đã quá quen thuộc. Jinwoo thừa biết cuộc gặp mặt sẽ diễn ra ở phòng họp chứ không phải phòng giáo viên chủ nhiệm. Anh rảo bước về hướng đó. Tốc độ càng lúc càng tăng lên.

“Oppa, chờ em với!!!”

Jinah cũng vội vàng chạy theo anh trai mình.

“Chào thầy ạ!”

“Ồ, xin chào!”

Trên đường đi, JInwoo cúi đầu chào hỏi từng giáo viên. Nhưng mọi người lại khá ngạc nhiên khi chào lại anh.

‘Ai vậy nhỉ?’

‘Cậu đó là cựu sinh viên sao? Tôi không nhớ là có một học sinh như vậy ở trường.’

‘Anh ta là giáo viên mới à?’

Và không chỉ các giáo viên là người duy nhất ngoái đầu lại.

“Whoa… đẹp trai quá!!!”

“Anh ấy là ai vậy?”

“Sao Jinah lại đi bên cạnh ảnh?”

“Đừng nói là anh trai cậu ấy nha? Ngầu quá đi mất!!!”

‘…’

Những lời xì xào bàn tán vang lên. Jinah cảm thấy cực kỳ phấn khích. Cô bé lắng nghe tất cả với vẻ mặt tự hào, sau đó huých cùi chỏ vào hông Jinwoo.

“Oppa à, xem mọi người ngưỡng mộ anh kìa!!!”

Nhưng có vẻ Jinwoo không bận tâm lắm.

“Oppa à, anh chưa có bạn gái mà, đúng không?”

Lần thứ hai, Jinwoo vẫn phớt lờ những lời trêu đùa của Jinah.

“Em giới thiệu ai đó cho anh nha!”

Lần này Jinwoo không để yên cho cô nhóc nữa, anh véo má cô.

“Im dùm anh, không được lộn xộn!!!”

“Ah, em xin lỗi…”

Jinwoo thả cô ra. Jinah xoa đôi má đỏ ửng.

“Em biết anh cũng thích mấy thứ này mà…”

Trong khi vừa đi vừa tị nạnh nhau, họ đã đến nơi. Jinah xoay một vòng trước khi chỉ tay vào phòng.

“Chính là ở đây, oppa…”

Khi chuẩn bị bước vào, đột nhiên Jinwoo quay sang em gái.

“Còn em?”

“Chỉ có người giám hộ và giáo viên nói chuyện với nhau thôi! Nhiệm vụ của em tới đây là hết, tạm biệt oppa.”

‘Đúng nhỉ!’

Jinwoo nhớ lại. Lúc đó, chính bản thân anh còn đang học cấp 3. Thời điểm đó, anh chỉ có một mình.

‘Lúc đó, mẹ đã bắt đầu đi lại khó khăn.’

Sau đó, mẹ ngã bệnh và nhập viện. Jinwoo đã không nói với giáo viên chủ nhiệm về diều đó. Anh đã tự mình chịu đựng sự dè bỉu trong một thời gian dài.

Nhớ lại trải nghiệm không mấy vui vẻ đó, Jinwoo hiểu tại sao Jinah lại khá lo lắng khi nói việc giáo viên muốn gặp người giám hộ. Anh hoàn toàn cảm thông cho em gái mình. Jinwoo mỉm cười xoa đầu Jinah.

“Hôm nay em cũng về trễ à?”

“Dạ oppa, lát anh có thể về trước.”

“Rồi rồi!”

Anh vò tóc Jinah trước khi cô nhóc kịp phản ứng, tóc cô nhóc trở nên rối bù.

“Học cho tốt vào đấy!”

“Arg, anh làm trò gì đó, bỏ tay khỏi đầu em!!!”

“Hẹn gặp em ở nhà.”

Jinwoo cười gian xảo bước vào phòng họp. Jinah bĩu môi vuốt lại mái tóc mình.

“Anh định coi em là con nít tới bao giờ chứ...”

Không hẳn là Jinah ghét điều này, chỉ là cô ngại ai đó bắt gặp. Nhìn trước nhìn sau không có ai, cô nhanh chóng quay về lớp học của mình.

- --

Nếu như ai đó hỏi Jinwoo rằng, anh nhận xét thế nào về giáo viên chủ nhiệm của Jinah, thì đó là một người đức hạnh.

‘Hmm.’

Đó là cảm giác lần đầu tiên Jinwoo gặp cô ấy. Một nữ giáo viên trung niên, có vẻ ngoài thông thái, một nụ cười rạng rỡ và ánh nhìn trìu mến luôn làm người đối diện thấy thoải mái. Sau khi biết được hoàn cảnh gia đình, cô không hề có thái độ gì khi gặp Jinwoo ở buổi họp người giám hộ.

“Rất hân hạnh được gặp em, cô là giáo viên chủ nhiệm của Jinah. Cô không ngờ là con bé có một người anh trai bảnh bao đến vậy!!”

Trước lời chào hỏi bông đùa nhưng đầy dễ chịu của cô, Jinwoo mỉm cười cúi đầu.

‘Mình không nhớ là đã gặp cô trước đây.’

Hẳn là cô mới vào trường sau khi Jinwoo tốt nghiệp. Mọi người thường nói ấn tượng ban đầu rất quan trọng. Và nhờ những lời xã giao của cô mà anh cảm thấy rất dễ chịu.

‘Cô thật biết cách để người khác tôn trọng mình!’

Có vẻ Jinah thật may mắn khi coa một giáo viên cuối cấp như thế này.

“Em ngồi đi!”

Cô ra hiệu về phía cái ghế gần đó. Jinwoo ngồi đối diện giáo viên ở một cái bàn lớn.

“Cô nghĩ em không cần lo lắng nhiều về Jinah.”

Những vấn đề của hai người hết sức bình thường của một cuộc họp phụ huynh. Và Jinah, vốn là một học sinh gương mẫu, nên hầu như là những lời khen của cô giáo về con bé.

“Em có biết Jinah định thi vào trường Y không?”

“Vâng, em có nghe con bé nói.”

Cô giáo đọc lướt qua hồ sơ của Jinah

“Điểm kiểm tra và tổng kết của Jinah đều rất tuyệt vời.Vậy nên con bé sẽ dễ dàng đạt được mục tiêu thôi, em đừng tạo áp lực lớn quá cho Jinah nhé!”

Jinwoo trịnh trọng gật đầu. Khuôn mặt của cô giáo tràn đầy sự hy vọng vào Jinah. Thật ra, nhiều giáo viên tạo cho học sinh phổ thông một áp lực vô hình về điểm số. Thành ra, những năm cuối cùng của đời học sinh đã quyết định lộ trình cuộc sống của chúng.

‘Như mình biết, hầu hết giáo viên đều tránh dạy cuối cấp...’

Anh nghe nói nhiều giáo viên bị ép buộc vào vị trí đó hơn là tự nguyện. Nhưng có vẻ người trước mặt Jinwoo là một nhà giáo tận tụy với nghề. Là anh trai của Jinah, Jinwoo thực sự biết ơn sâu sắc.

Và cuộc nói chuyện đã kết thúc sau 15 phút.

“À xin lỗi...”

Khi Jinwoo chuẩn bị đứng dậy. Cô giáo đã hỏi một câu.

“Cô nghe nói anh trai của Jinah là một Thợ săn, đúng không nhỉ?”

Đôi mắt của cô trở nên nghiêm túc, Jinwoo quay trở lại vị trí.

“Vâng thưa cô!”

“Nếu như Jinah trải qua giai đoạn thức tỉnh, em có muốn cô bé làm một Thợ săn không?”

“Chắc chắn là không, thưa cô!”

Không bao giờ.

Jinwoo trả lời một cách dứt khoát, và chắc chắn không cần suy nghĩ. Như thể anh đã biết trước câu hỏi và chuẩn bị sẵn câu trả lời. Khuôn mặt của cô hơi chùn xuống.

“Đúng như cô dự đoán...”

Jinwoo nhìn cô giáo với đôi mắt nghi ngờ, trong khi cô tiếp tục do dự.

“Nếu không phiền, cô có thể nhờ em giúp một chuyện không?”

Jinwoo gật đầu.

“Nếu chuyện đó trong khả năng của em!”

Tối thiểu, Jinwoo sẽ nghe thử là gì. Anh không từ chối lập tức. Thứ nhất vì chưa biết đó là chuyện gì, thứ hai, là anh cảm thấy cô là một người rất nhiệt thành.

Cô giáo nhanh chóng nói như sợ Jinwoo đổi ý.

“Một học sinh nữ ở đây vừa trải qua giai đoạn thức tỉnh. Và con bé định bỏ học để làm một Thợ săn. Một thời gian rồi con bé vẫn chưa chịu đến lớp...”

‘À...’

Đó là một điều khá phổ biến. Một số người sau khi thức tỉnh và nhận được năng lực, liền nhanh chóng ném mình vào nghề Thợ săn. Dù không biết công việc đó cần gì hay giúp đạt được những gì, họ vẫn tự hào mình đã trở nên khác với người bình thường. Việc đạt được danh hiệu Thợ săn và dễ dàng kiếm tiền đã làm mờ mắt nhiều người.

“Nếu chuyện này cứ tiếp tục, nhà trường không còn cách nào khác là phải làm mạnh tay. Cô không hề muốn điều đó xảy ra. Ngay cả khi em là một Thợ săn, cô nghĩ có thêm bằng tốt nghiệp trung học vẫn tốt hơn chứ?”

Jinwoo gật đầu đồng ý. Trước phản ứng tích cực, gương mặt của cô sáng hơn một chút.

“Em có thể giúp cô, cố thuyết phục con bé, ít nhất là lấy được bằng tốt nghiệp có được không?”

Cô giáo mỉm cười, nhưng giống như đang cầu xin một sự giúp đỡ của Jinwoo.

“Vậy, thứ hạng của con bé sau khi thức tỉnh là gì, thưa cô?”

“Hmm... theo những gì cô được nghe qua, hình như là hạng thấp nhất!”

Hạng E.

‘Con bé sẽ không thể sống sót trong Hầm ngục...’

Jinwoo tặc lưỡi. Bước vào Hầm ngục luôn phải có sự thận trọng. Mười người bước vào Hầm ngục với sự kiêu ngạo, chín người trong đósẽ bị tàn tật hoặc chết. Một cô bé bằng tuổi Jinah sắp bị như vậy. Viễn cảnh không mấy tốt đẹp đang đè nặng lên vai Jinwoo. Nhưng đó là quyết định của con bé, không ai ép buộc được nó. Và Jinwoo, là một người không muốn giành thời gian quý báu để xen vào chuyện người khác.

‘Mình còn chưa chắc là con bé có chịu nghe mình nói hay không...’

Những người như thế không muốn bị ai chỉ bảo. Jinwoo quyết định từ chối và chuẩn bị đứng dậy. Nhưng giáo viên vẫn tiếp tục.

“Con bé tên là Han Songi, và là bạn của Jinah.”

Khi nghe tên giáo viên, Jinwoo không thể đứng dậy. Anh hỏi lại một lần nữa như để xác nhận.

“Thưa cô, cô nói lại tên con bé một lần nữa được không?”

“Han Songi! Em có biết em ấy không?”

“...”

Thế giới này thật nhỏ bé.

‘Huh...’

Jinwoo không nói nên lời.

- --

Vào lúc đó.

Tại tư gia của Chủ tịch tập đoàn Yoojin Yoo Myunghan.

Từ sáng sớm, đã xuất hiện những chiếc xe sang trọng.

Tất cả bọn họ đến đều cùng một lý do.

Lễ tưởng niệm cố Chủ tịch tập đoàn Yoojin, Yoo Byungcheol. Ông là cha của chủ tịch đương nhiệm Yoo Myunghan, doanh nhân số một Hàn Quốc. Vào thời gian này, Yoo Myunghan hủy toàn bộ lịch trình, bất kể bận rộn thế nào để đảm bảo buổi lễ được diễn ra trọn vẹn. Như để minh chứng cho sự thái độ tôn nghiêm, toàn bộ gia tộc đã tề tựu đông đủ vào ngày này.

Chủ tịch của một công ty đầu tư nào đó. Một chủ tịch của công ty dược phẩm. Chủ sở hữu của một trung tâm mua sắm. Vân vân và mây mây. Các thành viên trong gia tộc không thiếu những người đang đứng đầu ở các tập đoàn hay công ty. Ngay cả con cái của họ cũng là tinh hoa trong những tinh hoa, những đứa trẻ vừa sinh ra phải chạy lùi lại khá xa để chạm được vạch đích.

Ngoại trừ một người.

Một người, đáng lẽ không nên làm thế, lặng lẽ ngồi một góc như thể anh không tồ tại.

Là Yoo Jinho.

‘Chán quá đi mất...’

Chàng trai trẻ ước gì buổi lễ sẽ sớm kết thúc. Được lon ton cùng với hyungnim trong Hầm ngục còn vui hơn gấp trăm, à không, gấp ngàn lần so với thế này.

‘Không biết giờ hyungnim đang làm gì nhỉ?’

Jinho đang suy nghĩ về nó. Anh không biết một ngày nghỉ Jinwoo-hyung sẽ dành nó để làm gì.

“Ồ!”

Ai có thể làm được điều này? Trong một khoảnh khắc, giọng nói phát ra đủ để người nghe cảm thấy đó là một người cực kỳ tài năng. Tỏa ra hào quang của một tinh hoa, đôi kính sang trọng cùng chiều cao đáng ngưỡng mộ.

Là Yoo Jinsung, anh trai của Yoo Jinho. Con trai cả của Yoo Myunghan, người sẽ thừa kế tập đoàn Yoojin vào một ngày không xa.

Người đàn ông đứng ngay cạnh em trai mình và chằm chằm nhìn xuống.

“Nên chào hỏi người thân một tiếng đi chứ! Định hành động như một đứa con nít miết vậy à?”

“Mày có biết là những việc làm của mày chỉ làm xấu đi cái tên của cha không?”

Những lời nói của Jinsung, không đi kèm một chút tình cảm anh em nào trong đó. Chỉ có một sự khinh thường của bề trên với người thấp kém. Jinho vốn là người coi trọng anh trai mình, nên không bao giờ lên tiếng.

“...”

Jinsung vốn là một phiên bản hoàn hảo của cha từ khi còn bé. Anh ta là thiên tài trong số các thiên tài. Đứng đầu lớp trong mọi môn học, và điểm số mới chỉ là bề nổi của tảng băng chìm. Sau khi tốt nghiệp, Jinsung bắt đầu làm việc dưới quyền của cha mình, Yoo Myunghan, ở mọi lĩnh vực khác nhau. Và kết quả là trên cả tuyệt vời.

So với anh trai, Jinho không có gì để thể hiện cho chính mình. Ngay cả khi vào đại học cậu cũng cần có sự giúp đỡ từ gia đình. Bất cứ khi nào đứng gần anh trai, Jinho đều cảm thấy mình không hề tồn tại.

“...”

“Thảm hại.”

Jinsung nhìn Jinho cúi đầu. Anh ta quay lại rồi bỏ đi.

“Cháu chào chú!”

“Oh, Jinsung à, vẫn khỏe hả cháu?”

Jinho cuối cùng có thể ngẩng đầu lên. Đây là lý do cậu ghét trở về nhà. Giá như đây không phải là lễ tưởng niệm của ông nội. Trong khi Jinho thở dài, một giọng nói phát ra từ sau lưng làm cậu giật mình.

“Hmm, tên phách lối khó ưa.”

Jinho quay lại, là chị họ của cậu. Yoo Soohyun, cô nàng hơn cậu một tuổi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4-1 Chương 4-2 Chương 5-1 Chương 5-2 Chương 6-1 Chương 6-2 Chương 7-1 Chương 7-2 Chương 8-1 Chương 8-2 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63-1 Chương 63-2 Chương 64-1 Chương 64-2 Chương 65-1 Chương 65-2 Chương 66-1 Chương 66-2 Chương 67-1 Chương 67-2 Chương 68-1 Chương 68-2 Chương 68-3 Chương 69-1 Chương 69-2 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71-1 Chương 71-2 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 90 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 115 Chương 115 Chương 117-1 Chương 117-2 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151-1 Chương 151-2 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153 Chương 154 Chương 155-1 Chương 155-2 Chương 156-1 Chương 156-2 Chương 157-1 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183-1 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210-1 Chương 210-2 Chương 211-1 Chương 211-2 Chương 212-1 Chương 212-2 Chương 213-1 Chương 213-2 Chương 214-1 Chương 214-2 Chương 215-1 Chương 215-2 Chương 216-1 Chương 216-2 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220-1 Chương 220-2 Chương 221-1 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223-1 Chương 223-2 Chương 224-1 Chương 224-2 Chương 225 Chương 226 Chương 227-1 Chương 227-2 Chương 228-1 Chương 228-2 Chương 229-1 Chương 229-2 Chương 230 Chương 231 Chương 232-1 Chương 232-2 Chương 233-1 Chương 233-2 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235-1 Chương 235-2 Chương 236-1 Chương 236-2 Chương 237-1 Chương 237-2 Chương 238-1 Chương 238-2 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 239-3 Chương 240-1 Chương 240-2 Chương 241-1 Chương 241-2 Chương 242-1 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251-1 Chương 251-2 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »