Solo Leveling - Thăng Cấp Một Mình

Lượt đọc: 10822 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4-1 Chương 4-2 Chương 5-1 Chương 5-2 Chương 6-1 Chương 6-2 Chương 7-1 Chương 7-2 Chương 8-1 Chương 8-2 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63-1 Chương 63-2 Chương 64-1 Chương 64-2 Chương 65-1 Chương 65-2 Chương 66-1 Chương 66-2 Chương 67-1 Chương 67-2 Chương 68-1 Chương 68-2 Chương 68-3 Chương 69-1 Chương 69-2 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71-1 Chương 71-2 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 90 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 115 Chương 115 Chương 117-1 Chương 117-2 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151-1 Chương 151-2 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153 Chương 154 Chương 155-1 Chương 155-2 Chương 156-1 Chương 156-2 Chương 157-1 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183-1 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210-1 Chương 210-2 Chương 211-1 Chương 211-2 Chương 212-1 Chương 212-2 Chương 213-1 Chương 213-2 Chương 214-1 Chương 214-2 Chương 215-1 Chương 215-2 Chương 216-1 Chương 216-2 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220-1 Chương 220-2 Chương 221-1 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223-1 Chương 223-2 Chương 224-1 Chương 224-2 Chương 225 Chương 226 Chương 227-1 Chương 227-2 Chương 228-1 Chương 228-2 Chương 229-1 Chương 229-2 Chương 230 Chương 231 Chương 232-1 Chương 232-2 Chương 233-1 Chương 233-2 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235-1 Chương 235-2 Chương 236-1 Chương 236-2 Chương 237-1 Chương 237-2 Chương 238-1 Chương 238-2 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 239-3 Chương 240-1 Chương 240-2 Chương 241-1 Chương 241-2 Chương 242-1 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251-1 Chương 251-2 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »
Chương 238-2
bước vào trận chiến - phần 2

❊ ❊ ❊

Cả ba vị tướng đều cố gắng can ngăn Jinwoo tiến hành kế hoạch của mình.

Không nói gì, anh đưa mắt nhìn bộ ba.

Những người lính bóng tối sẽ không chết trừ khi Hoàng đế của họ bị tiêu diệt. Điều đó có nghĩa là họ sẽ luôn lo lắng về sự an toàn của Hoàng đế trước tiên.

Tuy nhiên, đôi khi người ta buộc phải mạo hiểm, dù biết nguy hiểm đang chờ đợi.

Đối với Jinwoo, đây là một dịp như vậy.

“Osborne… Không, Cựu Hoàng đế bóng tối nói rằng ông ấy thích khía cạnh này của ta.”

Anh sẵn sàng đối mặt với nguy hiểm cho dù có chuyện gì xảy ra đi nữa.

Jinwoo tiếp tục.

“Nếu ông ta ở trong hoàn cảnh giống như ta bây giờ, ông ấy sẽ làm gì?”

Bellion nhớ lại những hành động trong quá khứ của cựu Hoàng đế Bóng tối và nghẹn lời.

Osborne, cựu Hoàng đế Bóng tối, là người tự mình cố gắng ngăn chặn sự nổi loạn của các Mảnh vỡ Ánh sáng rực rỡ khác. Ông sẵn sàng đối đầu với kẻ địch đông gấp bội.

Nếu là cựu Hoàng đế bóng tối, ông ta sẽ không bao giờ từ bỏ nhiệm vụ của mình, bất kể phải đối đầu với kẻ thù nào.

Nghĩ đến đó, Bellion ngẩng đầu lên.

Jinwoo đang mỉm cười với anh ta.

‘Họ… giống hệt nhau.’

Trong mắt Bellion, khuôn mặt của Jinwoo chồng chéo với khuôn mặt của Osborne.

Thật vậy.

Bellion lại cúi đầu xuống và nghiêm túc nói với Jinwoo.

“Thần sẽ đi theo người cho đến phút cuối cùng, thưa Đức Vua.”

Dường như các Nguyên soái khác cũng quyết định giống anh ta vì họ không còn bận tâm đến việc can ngăn Jinwoo nữa.

“Tốt.”

“Đúng ra các ngươi nên như thế ngay từ đầu.”

Jinwoo cười toe toét với họ.

Anh cảm thấy thực sự không còn nhiều thời gian nữa, và rút điện thoại ra khỏi túi. Đây có thể là cơ hội cuối cùng để nói chuyện với gia đình.

‘…’

Tuy nhiên, sau một hồi suy nghĩ, anh không thể chạm vào nút ‘Gọi’. Jinwoo nghĩ rằng, nếu anh nghe thấy giọng nói của những người thân yêu mình bây giờ, anh sẽ không thể dấn bước thực hiện kế hoạch của mình.

Dù sao, anh cũng là một con người.

Rắc

Chiếc điện thoại bị nghiền nát từ từ rơi khỏi tay Jinwoo.

Thời điểm này, anh không nghe thấy tiếng nói của họ thì tốt hơn.

Jinwoo đã tái khẳng định quyết tâm của mình và triệu hồi cặp dao găm ‘Cơn cuồng nộ của Kamish’ từ không gian thứ nguyên.

Sau đó, anh xé chiếc áo phông anh đang mặc để tạo thành những sợi dây dài và quấn chúng quanh tay, nơi anh cầm hai con dao găm. Không ngư ngày xưa, vũ khí của anh khó có thể tuột khỏi tầm tay trong trận chiến. Jinwoo làm thế này chỉ để đánh thức tinh thần chiến đấu của mình.

Sợi dây làm từ chiếc áo phông rách buộc chặt hai con dao găm trong lòng bàn tay.

Những đường gần của anh hằn lên, run rẩy và quằn quại mỗi khi anh hít thở, như thể chúng là những sinh vật sống.

‘Được rồi,’

Jinwoo rùng mình, anh đang chìm vào cảm giác khởi động cho trận chiến. Tim anh cũng đập thình thịch.

Jinwoo luôn thích cảm giác này, mỗi khi anh chuẩn bị bước vào ngục tối.

Cả tâm trí và cơ thể anh đã được chuẩn bị xong.

Phù ù ù ù …

Jinwoo khẽ thở dài, và ánh nhìn lạnh lẽo bắt đầu tỏa ra từ sâu trong mắt anh.

Trong tâm trí anh, toàn bộ kế hoạch bắt đầu hiện ra một lần nữa. Từ lúc này, anh không thể để xảy ra bất kỳ sai lầm nào.

Những vị tướng của Jinwoo, đọc được biểu cảm của chủ nhân, đồng loạt gật đầu.

Jinwoo nói với giọng kiên quyết.

“Đi thôi.”

—-

Bên trong văn phòng Chủ tịch Hiệp hội Thợ săn Hàn Quốc.

Woo Jincheol đang nhớ lại lời khuyên đậm chất triết lý của ông nội anh ta, khi ông ấy còn sống.

Nếu muốn biết mức độ nghiêm trọng của một sự cố, ta phải xem xét kỹ những biểu hiện của người truyền tin tức.

Ông nội của anh ta đã từng sống sót sau chiến tranh và nhiều thiên tai ở Hàn Quốc trong quá khứ, vì vậy ông ấy có rất nhiều kinh nghiệm sống.

Và đây là một trong số những kinh nghiệm của ông ấy.

“Nếu khuôn mặt của người truyền tin trông sáng sủa, thì không có gì cần phải lo lắng. Nếu biểu hiện của họ có một chút ảm đạm, thì nên thận trọng một chút. Tuy nhiên… điều đáng sợ nhất là khi…”

Woo Jincheol đang xem xét biểu hiện của nữ phóng viên và lẩm bẩm nhắc lại lời ông mình.

“… Đáng sợ nhất là khi người truyền tin đang cố gắng tỏ ra bình tĩnh.”

Trong trường hợp các sự kiện thực sự là thảm họa, người truyền tin sẽ cố gắng giữ bình tĩnh và tỏ ra bình thản, nhằm ngăn chặn tình trạng bất ổn và kích động nở rộ trong lòng người xem TV.

Ông nội của Woo luôn bảo anh ta đừng bỏ lỡ khoảnh khắc đó mỗi khi xem truyền hình trực tiếp.

Và bây giờ, nữ phóng viên đang cố duy trì biểu cảm bình tĩnh cũng như giọng nói bình thường để báo cáo về sự kiện đang diễn ra ở Bắc Mỹ.

“… Mọi liên hệ với các Thợ săn ở Canada đã bị cắt đứt, chính phủ Hoa Kỳ đã khẩn trương huy động tất cả lực lượng quân sự của họ để có thể câu giờ cho dân thường di tản ….”

Woo Jincheol nhắm nghiền mắt.

Anh ta dám theo dõi tiếp thảm kịch đang diễn ra ở phía bên kia hành tinh.

Thông qua ký ức của Jinwoo, anh ta đã chứng kiến sức mạnh khủng bố của kẻ thù. Jinwoo đã hoàn toàn nghiêm túc – đó là một tai họa không có gì trên thế giới này có thể chống lại được.

Quốc gia tự hào là mạnh nhất thế giới, Hợp chủng quốc Hoa Kỳ, đã sụp đổ một cách bất lực dưới bàn tay của những con quái vật chết tiệt đó. Và bây giờ, điều duy nhất loài người có thể làm là cầu nguyện một phép màu xảy ra.

Thật không may, thứ phép màu nào có để ngăn chặn được những sinh vật đó?

Những hình ảnh khủng khiếp tiếp tục hiện lên trong trí óc Woo Jincheol. Anh từ từ lắc đầu, hy vọng thoát khỏi những suy nghĩ đáng sợ đó.

‘Nghĩ lại thì…’

Đã hơn ba ngày kể từ khi mọi liên lạc với thợ săn Sung Jinwoo bị cắt đứt.

Woo Jincheol đã chứng kiến Jinwoo tạo ra hàng tá Cánh cổng trong cuộc họp với đại diện của các quốc gia trên thế giới. Nếu muốn, thợ săn Sung Jinwoo hoàn toàn có thể trốn sang một thế giới khác.

Rất có thể là anh đã di tản đến nơi an toàn nào đó. Kể cả thế, ai có thể chỉ trích quyết định của anh?

Đó là cuộc chiến chống lại mười triệu chiến binh có sức mạnh hủy diệt. Chuyện ai đó chạy trốn là điều hoàn toàn bình thường.

Ngay cả khi Woo Jincheol, nếu phải lựa chọn, cũng không chắc mình sẽ chọn phương án này.

Vì vậy, tất cả những gì còn lại là cầu nguyện một phép màu.

“Xin anh. Đừng ….”

Dù biết sẽ không có câu trả lời, Woo Jincheol vẫn nhìn lên trần văn phòng và khẽ thì thầm.

“….. Đừng bỏ rơi chúng tôi.”

Nhưng, ngay lúc đó.

“…???”

Woo Jincheol nhảy dựng lên vì sốc và ánh mắt của anh ta dán vào màn hình TV.

Một hình ảnh kinh hoàng diễn ra trước mắt anh.

—-

“Uwaaaahk!!”

Lực lượng không quân mạnh nhất trên thế giới, Không quân Hoa Kỳ từng tự hào về lịch sử bất bại. Song, họ cũng chịu chung số phận với các đồng nghiệp Canada khi đối mặt với sức mạnh của Đội quân Hủy diệt.

BÙM!

Động cơ của một máy bay chiến đấu bị phá hủy và phi công bên trong đã nhanh chóng cố gắng phóng ra khỏi máy bay.

Khi phi công này lơ lửng trong không trung, anh ta hét lên trong tuyệt vọng khi nhìn bạn bè và đồng nghiệp của mình bị tàn sát trong chớp mắt.

“Không! Không! ”

ẦM!!!

ẦM!!!

ẦM!!!

Tiếng nổ vang lên và những quả cầu lửa lấp đầy bầu trời.

Viên phi công tiếp tục gọi tên những người đồng đội của mình ngay cả khi đang quay cuồng trong không trung.

Mặt đất đã ở ngay trước mắt. Ngay trước khi anh ta va vào mặt đất và nát bét như tương, chiếc dù của anh ta đã tự bung ra.

Viên phi công té nhào và lăn lộn vài vòng trên mặt đất. Sau đó, anh ta nôn thốc nôn tháo mọi thứ trong dạ dày, nôn ra mật xanh mật vàng.

“Ọe, ọeeee…”

Sau đó, những giọt nước mắt chảy dài trên má anh ta.

Đó là kết quả của nỗi đau đang tàn phá cơ thể, hay vì sự cay đắng trước tình huống bất lực?

Thật không may, anh ta không có nhiều thời gian để xem xét vấn đề đó.

Mặc dù xung quanh tràn ngập mùi máu nồng nặc và mùi khói của hóa chất, lũ quái vật vẫn cảm nhận được hơi thở của một sinh vật sống và bắt đầu lao về phía vị trí của anh ta.

Viên phi công vội vàng cắt đứt dây dù và rút ra một khẩu súng lục gắn trên hông.

“Chết đi!! Đi chết đi, bọn khốn! Chết đi!!!”

Pằng! Pằng!

Pằng!!Pằng!!

Những tiếng rúng rền vang trong không trung, nhưng đúng như dự đoán, chúng không đủ làm xước da lũ quái vật.

TẠCH

Không lâu sau, anh ta đã hết đạn. Viên phi công lập tức hối hận về hành động của mình. Anh ta nên dành viên đạn cuối cùng cho khoảnh khắc cuối cùng của chính mình.

Đôi tay anh ta bất lực buông thõng xuống đất.

Con quái vật đầu tiên bước đến trước mặt anh ta, là một quái vật trông giống như một con gián khổng lồ.

Shashashashak!

Sau khi con quái vật loại côn trùng che lấp tầm nhìn của mình, đôi chân của viên phi công mất hết sức lực và anh ta gục xuống mặt đất.

Một tiếng rên tuyệt vọng phát ra từ miệng anh ta.

“Mẹ kiếp…”

Ngay lúc đó…

XOẸT

Những con côn trùng đang lao vào anh ta đột nhiên bị xé toạc ngay lập tức, như thể móng vuốt của một sinh vật khổng lồ đã cắt qua chúng.

“Ôi Chúa ơi!”

Đôi mắt đẫm lệ của anh ta dáo dác tìm kiếm nguồn gốc của phép màu đó. Và chẳng mấy chốc, anh ta thấy một người đàn ông châu Á, đơn độc đáp xuống trước mắt anh ta.

Mặc dù chỉ thấy bóng lưng, nhưng viên phi công có thể đoán ra tên người đàn ông này bằng cách nhìn vào cặp dao găm có hình dạng độc đáo trong tay anh ta.

“Thợ săn Sung Jinwoo …Hộc, hộc… Là Thợ săn Sung??”

Jinwoo ngoái nhìn người phi công phía sau anh.

Khuôn mặt anh nhăn nhó và phẫn nộ mãnh liệt khiến viên phi công hoảng sợ. Nhưng, đôi mắt anh như thể muốn nói nói: “Chạy ngay đi, Trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn!”

Team MoonsNovel mới add thêm số điện thoại ví Momo để các bạn có thể donate cho team. Rất mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình!

Ví Momo: 0916965192 – Nguyễn Trà

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4-1 Chương 4-2 Chương 5-1 Chương 5-2 Chương 6-1 Chương 6-2 Chương 7-1 Chương 7-2 Chương 8-1 Chương 8-2 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63-1 Chương 63-2 Chương 64-1 Chương 64-2 Chương 65-1 Chương 65-2 Chương 66-1 Chương 66-2 Chương 67-1 Chương 67-2 Chương 68-1 Chương 68-2 Chương 68-3 Chương 69-1 Chương 69-2 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71-1 Chương 71-2 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 90 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 115 Chương 115 Chương 117-1 Chương 117-2 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151-1 Chương 151-2 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153 Chương 154 Chương 155-1 Chương 155-2 Chương 156-1 Chương 156-2 Chương 157-1 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183-1 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210-1 Chương 210-2 Chương 211-1 Chương 211-2 Chương 212-1 Chương 212-2 Chương 213-1 Chương 213-2 Chương 214-1 Chương 214-2 Chương 215-1 Chương 215-2 Chương 216-1 Chương 216-2 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220-1 Chương 220-2 Chương 221-1 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223-1 Chương 223-2 Chương 224-1 Chương 224-2 Chương 225 Chương 226 Chương 227-1 Chương 227-2 Chương 228-1 Chương 228-2 Chương 229-1 Chương 229-2 Chương 230 Chương 231 Chương 232-1 Chương 232-2 Chương 233-1 Chương 233-2 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235-1 Chương 235-2 Chương 236-1 Chương 236-2 Chương 237-1 Chương 237-2 Chương 238-1 Chương 238-2 Chương 239-1 Chương 239-2 Chương 239-3 Chương 240-1 Chương 240-2 Chương 241-1 Chương 241-2 Chương 242-1 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251-1 Chương 251-2 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »