Sổ Tay Sinh Tồn Dành Cho Nữ Phụ Ở Mạt Thế

Lượt đọc: 134255 | 23 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137
Tiến »
Chương 84
làm tình với hồ ly chín đuôi (h)

❊ ❊ ❊

Đuôi hồ ly màu đen bắt đầu vươn dài ra, từ đầu vai và hai bên của Sùng Minh về phía Vân Đào.

Chúng nó dường như có ý thức của riêng mình, vừa nghịch ngợm vừa mập mờ trườn dọc theo làn da Vân Đào, quấn lấy hai tay và hai chân cô, sau đó dùng sức kéo một cái, Vân Đào liền bị ép nằm thành hình chữ đại (大).

Ơ?

Vân Đào có chút mơ hồ, kinh ngạc nhìn Sùng Minh, bắt gặp nụ cười nhạt của Sùng Minh.

Cái này… phong thủy luân chuyển, cô hiểu, nhưng có phải đến quá nhanh rồi không?

Huhuhu, quả nhiên đoàn trưởng vẫn tức giận?

Cũng đúng, làm gì có người đàn ông nào có thể chịu được việc bị phụ nữ xích lại và cưỡng hiếp chứ, trừ phi người nọ có máu M, hiển nhiên, Sùng Minh không có M.

Một chiếc đuôi hồ ly xuyên qua gáy cô, áp sát cổ cô, tiến đến gần môi cô, đầu đuôi lông xù lướt qua cánh môi, chiếc đuôi được sương đen mô phỏng có cảm giác chân thực, nhưng không thể bắt chước độ ấm, quét ở trên môi ngứa ngáy, nhưng cũng lành lạnh.

Đột nhiên, lông trên đầu đuôi thu lại, chiếc đuôi mềm mại lập tức co lại bằng cỡ cánh tay em bé, nó cạy mở răng môi Vân Đào rồi chui vào trong miệng, trêu chọc đầu lưỡi Vân Đào.

“Ư ưm~” Vân Đào không kịp đề phòng, bị đuôi quấy nhiễu, liên tục rên rỉ.

Chuyện này vẫn chưa kết thúc, cô cảm thấy hai bầu vú lần lượt bị hai chiếc đuôi bao phủ và xoa bóp, đầu v* cứng rất mẫn cảm bị đầu đuôi lông xù lướt qua lại, ngứa ngáy chết người. Khi cô sắp không chịu nổi nữa, đầu đuôi lại co lại dùng chiêu cũ bắt đầu xoa bóp vú.

“Ư ư~” Tiếng rên rỉ của Vân Đào hoàn toàn bị chặn lại, chỉ có thể kêu ư ư, cô dùng ánh mắt cầu xin nhìn Sùng Minh, nhưng không nhận được phản hồi của đối phương. Nói cách khác, Sùng Minh đã đáp lại, nhưng đáp lại theo cách mà cô không ngờ tới.

Chiếc đuôi thứ tám chạm vào âm đ*o, nó cọ xát lên xuống miệng âm đ*o, để mật dịch động tình chảy ra làm ướt bộ lông, sau đó chậm rãi đi vào.

Khi đi vào, đầu lông mở ra, những sợi lông mịn cọ sát vào thịt huyệt của Vân Đào, vì quá mềm nên Vân Đào không cảm thấy đau đớn mà chỉ cảm thấy hàng ngàn hàng vạn tầng khoái cảm đang lao về phía cô như một cơn sóng thần.

Cô bắt đầu run rẩy, bắt đầu giãy dụa, nước mắt thành chuỗi chảy xuống hai bên tóc mai, vừa chạm vào tóc liền biến thành hạt ngọc trai trắng bóng.

Chiếc đuôi cuối cùng đâm vào chỗ sâu trong âm đ*o, đi tới cửa tử cung. Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Vân Đào liều mạng lắc đầu: Đừng vào, cầu xin anh đừng đi vào, em sẽ phát điên mất!

Chiếc đuôi dừng lại, nó bắt đầu rút ra ngoài. Khi rút ra, bộ lông co lại, đầu nhọn dính vào, Vân Đào cuối cùng có thể thả lỏng một chút, kết quả chiếc đuôi chỉ rời khỏi một nửa, lại bắt đầu đi vào bên trong. Đúng như dự đoán, đầu nhọn mở ra, lại là một đợt sóng thần tấn công Vân Đào.

Sắp chết rồi sắp chết rồi!

Chiếc đuôi bắt đầu bắt chước cắm rút theo dương v*t, tốc độ từ chậm đến nhanh, chín nông một sâu. Mỗi một lần cắm vào, ý thức của Vân Đào sẽ trống rỗng trong giây lát, cô ước gì mình có thể ngất đi, nhưng cô không làm được.

Lần đầu tiên cô ghét thể chất của dị năng giả, không khỏi quá mức rồi!

Cho đến khi chiếc đuôi thứ chín chạm vào âm đ*o, Vân Đào mới biết rằng hôm nay cô có thể sẽ mất đi nửa cái mạng trên giường.

Hu ahhhh, cô thề đời này sẽ không bao giờ cưỡng gian nữa! Sự trả thù của đàn ông thật kinh khủng! Huhuhu!

Khi đầu của chiếc đuôi thứ chín bắt đầu cắm vào âm đ*o, ý thức của Vân Đào đã biến mất khoảng mười giây.

Mười giây, trong chiến đấu của dị năng giả cũng đủ chết hàng chục lần.

Lý do tại sao lại là mười giây mà không phải mười một giây là vì Sùng Minh đã sử dụng dị năng ánh sáng kéo ý thức của cô quay trở lại.

Vân Đào: “…”

A, đoàn trưởng đại nhân, không bằng anh cứ lấy mạng tôi luôn đi, mỉm cười jpg.

Vân Đào có lẽ điên rồi, cho dù không điên cũng sắp phát điên rồi.

Chiếc đuôi cắm vào miệng Vân Đào, đuôi cắm vào âm đ*o và cắm vào cúc hoa bắt đầu đồng thời rút cắm, với cùng tần số và cùng một lực, cùng một cách thức xòe phần đầu cắm vào rồi theo phần đầu rút ra.

Vân Đào… Vân Đào đang cảm thấy rất hối hận, tại sao lại đòi nhìn hồ ly chín đuôi chứ?

Chín chiếc đuôi được Sùng Minh sắp xếp rõ ràng, thiếu một cái không được, nhiều một cái cũng không được.

Vân Đào đã đạt cực khoái vô số lần trong khi ý thức của cô đang dần biến mất, cô thậm chí còn không biết Sùng Minh đích thân ra trận khi nào.

Chiếc đuôi ** hoa huy*t biến thành dương v*t của Sùng Minh, cô vốn tưởng nếu không có gai thì khoái cảm có thể hạn chế hơn một chút, cô sẽ không đến mức không thể chịu đựng được, nhưng hóa ra không phải vậy!

dương v*t của Sùng Minh không có gai mềm, nhưng lại rất nóng!

Ngay khi dương v*t nóng hổi tiếp xúc với hoa huy*t cực kỳ mẫn cảm, hoa huy*t bắt đầu co giật và co rút, nước mật từng đợt tuôn ra ngoài, ga giường ướt một mảnh thật lớn.

“Hừ ưm, Đào Đào.” Sùng Minh bị Vân Đào kẹp liên tục kêu rên.

Suy nghĩ của Vân Đào mất kiểm soát, đôi khi cô trống rỗng, đôi khi cô đang suy nghĩ về việc mình đang làm tình với ai và làm tình với bao nhiêu người.

Sau khi thấy rõ Sùng Minh, ý thức của cô sẽ tỉnh táo một chút, cũng chỉ là một chút mà thôi, vừa đủ để cho cô biết mình đang làm tình với Sùng Minh, nhưng cô nghĩ mãi mà vẫn không hiểu, rõ ràng đối phương chỉ là một người, nhưng ba cái miệng trên dưới của cô đều bị nhét đầy.

Không biết qua bao lâu, cái đuôi trong miệng cuối cùng cũng rút ra, tiếng khóc huhu của Vân Đào truyền đến:

“Huhuhu, đoàn trưởng, anh bắt nạt người ta…”

Sùng Minh ôm Vân Đào, rót tinh dịch vào trong cơ thể Vân Đào, “Ừ, cả đời này chỉ bắt nạt một mình em, Đào Đào.”

٩(๑> ₃ <)۶♥٩(๑> ₃ <)۶♥٩(๑> ₃ <)۶♥٩(๑> ₃ <)۶♥٩(๑> ₃ <)۶♥٩(๑> ₃ <)۶♥

ミ★ hết chương 84 ★彡

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137
Tiến »