Sính Kiêu

Lượt đọc: 12394 | 2 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214
Tiến »
Chương 185

❊ ❊ ❊

Một chiếc xe hơi dừng ở góc đường, Đinh Xuân Sơn ngồi trong xe chờ đợi. Anh ta lại lần nữa xem thời gian.

Đã 7 giờ 5 phút rồi.

Nơi này cách ngõ kia rất gần, dù là đi bộ thì cũng chỉ năm phút là đến, anh ta đã kiểm chứng rồi.

Anh ta rất lo lắng, xem thời gian xong thì ngẩng lên một lần nữa nhìn về hướng con phố phía cửa sau khách sạn kia, bỗng nhiên trong tầm mắt xuất hiện bóng dáng cấp trên của mình. Đồng hành cùng anh là một cô gái trẻ tóc xoăn mang mũ có mạng che mặt, mặc dù có một khoảng cách nhỏ, cộng với việc đèn đường hắt phía sau lưng họ, không nhìn thấy mặt, nhưng Đinh Xuân Sơn biết kế hoạch thoát thân tối nay của Tiểu Tô là đóng giả làm phụ nữ.

Sếp mình đã đón được Tiểu Tô rồi.

Đinh Xuân Sơn thở phào nhẹ nhõm, lập tức khởi động ô tô, vừa lúc Hạ Hán Chử đưa Tô Tuyết Chí đến nơi, mở cửa xe cho cô. Anh nhìn bốn phía, sau đó lên xe.

Chiếc xe lao về phía trước, sau đó tăng tốc nhanh chóng tan vào màn đêm, biến mất trong bóng đêm đầy sao hòa lẫn ánh đèn.

Xe đi dọc theo đường lớn đi thẳng về hướng nhà ga, khi băng qua mấy dãy phố đột ngột rẽ vào một con đường nhỏ, ngừng lại, ngay sau đó, một chiếc xe la có ngoại hình cực kỳ bình thường đối diện đi qua, một người từ trên xe nhảy xuống, tiếp nhận ô tô từ Đinh Xuân Sơn, nhanh chóng lái xe đi. Hạ Hán Chử mang theo Tô Tuyết Chí lên xe la, Đinh Xuân Sơn cùng người đánh xe la ngồi đằng trước, đè thấp vành nón. Người đánh xe vung roi, ruổi xe la chạy ra khỏi con đường nhỏ này, lại tiếp tục đi về hướng trạm xe lửa.

Tô Tuyết Chí lập tức hiểu.

Tuy là đất thủ đô nhưng xe cộ vẫn rất gây chú ý, cộng thêm thời điểm này con đường gần nhà ga tắc nghẽn hỗn loạn, đổi sang loại phương tiện giao thông thuận tiện hoạt động linh hoạt này không chỉ có lợi cho việc che đậy mà đi đường cũng càng thuận tiện hơn.

Hạ Hán Chử đóng cửa xe lại, ngồi xuống bên cạnh cô, hạ thấp giọng nói với cô đợi chút nữa họ sẽ lên xe lửa, hai mươi phút sau ra khỏi kinh sư thì sẽ xuống ở trạm thứ hai, Báo sẽ tiếp ứng ở đó, gặp mặt nhau rồi, anh sẽ đưa cô lên đường.

– Em yên tâm, đừng sợ. Lần này anh sẽ không xảy ra chuyện giống lần trước đâu.

Có lẽ là nghĩ đến chuyện ngoài ý muốn xảy ra lần trước buộc phải bỏ cô ở lại, cuối cùng anh dùng giọng trầm thấp nhưng hết sức trịnh trọng đảm bảo với cô.

Tô Tuyết Chí không có bất kỳ lo lắng gì cả. Ngay như vừa rồi, khi khoảnh khắc nhìn thấy anh kia, trái tim của cô trở nên yên bình đến lạ. Cô tin tưởng anh tuyệt đối. Cô cười gật đầu.

– Em không sợ gì hết. – Cô nhỏ nhẹ nói, cũng rất kiên định.

Loại phương tiện xe la chạy ở kinh sư này toa xe nhỏ và hẹp, chỉ đủ chưa được hai ba người mà thôi, nếu đều là người trưởng thành, ngồi đối mặt với nhau, đầu gối sẽ va chạm vào nhau. Trên đỉnh xe ngựa, có một ngọn đèn dầu cũ kỹ được che bằng thủy tinh, ánh sáng rất mờ, lại bị tấm vải chiên phủ lên, vóc dáng anh lại cao, vừa trèo lên, cỗ xe bởi vì anh bước vào mà rung lắc toàn bộ, không gian càng trở nên chật hẹp.

Hai người đã một thời gian không gặp nhau rồi. Vừa rồi ở trong ô tô có Đinh Xuân Sơn ở giữa, rất không tiện, hiện tại chỉ có hai người họ…

Nhưng mà Tô Tuyết Chí lại nhận thấy sau khi anh thông báo hành trình với cô xong thì không nói lời nào nữa, chỉ chậm rãi cởi mũ ra đặt lên trên đầu gối, tiếp đó lẳng lặng nhìn cô, rất chăm chú nghiêm túc.

Thoạt đầu cô không để y, đợi khi thấy anh cứ mải nhìn mình mà chẳng nói câu nào thì không kìm được nữa, nghiêng mặt sang khẽ hỏi:

– Anh nhìn gì vậy? Dáng vẻ của em lạ lắm ạ?

Trước kia cô cũng để tóc ngắn, bởi vì thường bận rộn với học tập và công việc, thói quen mặc quần áo cũng thiên về y phục cũng quen mặc loại trang phục unisex như áo sơ mi với những đường nét cứng cáp dễ vào nếp. Kiểu ăn mặc trang trọng như tối nay quả thật cô không quen chút nào, giờ phút này lại thấy anh cứ nhìn mình đăm đăm, cả người càng khó chịu. Nói xong cô muốn cởi mũ luôn xuống, anh bỗng đưa tay ra nhẹ nhàng cầm giữ cánh tay của cô, ngăn động tác của cô lại.

– Không, rất đẹp. Dáng vẻ của em so với tưởng tượng của anh còn đẹp hơn gấp trăm lần, gấp ngàn lần….- Anh trầm thấp nói.

– Anh học được kiểu dỗ dành khéo miệng đó ở đâu vậy? – Cô mím môi đáp trả lại anh.

Hạ Hán Chử lắc đầu:

– Không phải dỗ dành em, là thật đấy. Thực ra lúc em đi ra anh nhìn thấy ngay, nhưng anh không dám nhận…

Tô Tuyết Chí giờ mới hiểu vì sao anh không xuất hiện ngay lúc đó, trong lòng ngọt ngào.

– Mắt anh sao vậy, hại em lo lắng suốt. – Cô trách.

Hạ Hán Chử nở nụ cười, ánh mắt sáng rỡ. Cô nhìn anh qua ánh sáng mờ ảo từ ngọn đèn dầu trên đầu, rồi mới nhận ra dáng vẻ hiện tại của anh.

Anh đã gầy đi rất nhiều.

– Thời gian này anh mệt lắm phải không?

Cô xót xa trong lòng, không kìm lòng nổi đưa tay chạm vào gương mặt đầy râu ria của anh.

Hạ Hán Chử lắc đầu, cầm lấy tay cô đưa đến bên môi, nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay của cô.

– Anh không mệt. Tiến triển các bên thuận lợi hơn nhiều so với tưởng tượng của anh, chỉ là…- Anh dừng một chút, – Anh rất nhớ em. Ngày nào cũng nhớ em.

Trong xe yên lặng xuống. Tô Tuyết Chí nhìn chăm chú vào người đàn ông trẻ tuổi này, dịu dàng nói:

– Em cũng rất nhớ anh, Hạ Hán Chử.

Nói xong rồi, cô tới gần hôn lên môi anh.

Hạ Hán Chử cũng không khống chế được tình cảm của mình nữa, anh ôm lấy cơ thể cô vào lòng, ôm thật chặt không muốn rời.

Âm thanh trong lòng đang nhắc nhở anh, hiện tại quan trọng nhất là phải mang cô an toàn rời khỏi đây. Anh cần phải luôn giữ được đầu óc tỉnh táo nhất. Cuối cùng anh hôn thật mạnh vào đôi môi đỏ mọng của cô, mọi nỗi nhớ và áy náy của anh dành cho cô đều biến thành nụ hôn sâu lặng lẽ này rồi buông cô ra ngay lập tức, âm thanh khàn đặc thì thầm bên tai cô:

– Gần anh nữa đi em.

Tô Dịch Chi dịch sát hơn khẽ tựa vào bờ vai rắn chắc của người đàn ông bên cạnh, nhắm mắt lại.

Xe rẽ ra khỏi con phố hẹp, người đánh xe vung roi, con la tung vó phóng về hướng nhà ga.

Cuối cùng đi đường cũng suôn sẻ, rất nhanh là sẽ tới trạm xe lửa, đuổi kịp chuyến tàu đã dự tính săn, đợi khi những người ở khách sạn kia kịp phản ứng thì họ đã thuận lợi thoát thân rồi.

Đinh Xuân Sơn đêm nay tinh thần căng thẳng cực độ giờ phút này cũng thoáng thả lỏng. Vừa thả lỏng xong, anh ta lại bắt đầu suy nghĩ miên man, đoán hiện tại trong toa xe la sếp mình và Tiểu Tô hiện đang làm gì.

Không phải trong đầu anh ta toàn ý nghĩ đen tối, mà là do cách ăn mặc của Tiểu Tô tối nay…

Đúng là làm cho người ta khiếp sợ mà.

Chẳng trách người giữ cửa khách sạn cũng không phát hiện ra, cứ thế mà thả người đi. Nếu đổi lại là mình, nếu không phải trước đó đã biết trước thì có đánh chết anh ta cũng không dám tin tiểu Tô ăn mặc trang điểm thành phụ nữ, mà còn là phụ nữ hơn cả phụ nữ nữa.

Tiếc là…

Anh ta lắc đầu, cũng biết bây giờ không phải thời điểm để mình suy nghĩ lung tung, xua tan những ý nghĩ không đâu vào đâu ra khỏi đầu, tập trung đi đường.

Đúng vào lúc này, phía sau có những tiếng tiếng bước chân dồn dập, như là có người đang đuổi theo.

Đinh Xuân Sơn phát hiện ra ngày tình huống không bình thường, quay đầu lại xem, phát hiện chỉ có một người liền dặn người đánh xe tiếp tục cho xe chạy. Anh ta chạm vào thanh chủy thủ cất trên người, đang muốn nhảy ra khỏi xe để xem có chuyện gì thì nghe tiếng người kia huýt lên.

Tiếng huýt này là ám hiệu của Tứ Phương hội.

Anh ta giật mình. Trong kế hoạch tối nay không hề có sự tham gia của Tứ Phương hội.

Hạ Hán Chử cũng cảm nhận được tình hình, gõ tay vào vách xe. Xe la dừng lại ven đường. Đinh Xuân Sơn nhảy xuống xe la, chạy đến chỗ người kia.

Hết chương 185

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214
Tiến »