“Toà lục địa này có thủ hộ thần trận bên ngoài, nghe nói vậy."
"Lần đầu tiên ta đến Michelle tinh cầu đấy, chậc chậc, nghe bảo yêu thú trong vùng biển này đều được thuần hóa thành sủng vật để thưởng thức. Toàn bộ Michelle tinh cầu, tấc đất tấc vàng, chẳng còn đất hoang sơ khai."
"Ấy khoan, muốn có hộ khẩu Michelle tinh cầu đâu phải dễ, Hư Động cảnh bình thường cũng tốn khối sức."
"Đây là học viện Amir Hoàng tộc à? Cháu gái bạn tôi hình như học ở đây."
Trong tiểu thế giới, đám người Tinh Hải xôn xao bàn tán, ai nấy đều mong chờ.
Lần này, ngoài việc đến xem Tô Bình thi đấu, họ còn mang bụng dạ muốn chọn vài mầm tốt từ đám thí sinh.
Đương nhiên, những tên yêu nghiệt xếp hạng quá cao thì họ chẳng dám mơ, người ta có khi còn chẳng thèm để ý tới họ ấy chứ. Họ chỉ nhắm chọn một vài người mình có thể thu nạp dưới trướng, vừa ý mình, vừa lòng học trò.
Trong thoáng chốc, mọi người đã tới trên không học viện Amir Hoàng tộc.
Đến nơi này, Tinh Nguyệt Thần Nhi không còn tùy tiện xé rách hư không nữa, chủ yếu là khu vực này, không gian tầng sâu đã bị Phong Thần cảnh phong tỏa. Nếu không, người ta đánh nhau ở tầng sâu không gian, lỡ đánh trúng nơi này, xé toạc đến hiện thế, thì cả học viện đổ sụp xuống tầng sâu không gian, thương vong vô số.
Tinh Nguyệt Thần Nhi ngước nhìn pho tượng trên học viện, tượng này nằm trên lưng một pho tượng chiến sủng của học viện. Tượng tạc một người trung niên nho nhã, dáng vóc vĩ ngạn, chính là viện trưởng học viện Amir Hoàng tộc, một cường giả Phong Thần cảnh!
Tượng khắc sống động như thật, toát ra khí thế ngời ngời, người thường nhìn vào ắt nảy sinh lòng kính sợ.
"Viện trưởng Airam!"
"Đại nhân Airam!"
Đám người Tinh Hải thấy pho tượng, mắt đều nghiêm lại, sắc mặt trang trọng, đứng thẳng người hành lễ. Vị trước mắt chính là viện trưởng đương nhiệm của học viện Amir Hoàng tộc, một lão quái vật Phong Thần cảnh, chiến lực cực mạnh, nghe nói tự tay bồi dưỡng ra một học sinh Phong Thần cảnh, thành một giai thoại.
"Hừ, lão già."
Tỉnh Nguyệt Thần Nhi nhíu mày hai lần, dường như có ý kiến với vị viện trưởng này.
Vút!
Đúng lúc này, một thân ảnh lao tới vun vút, là một Tinh Không đỉnh tiêm. Hắn mắt lạnh lùng, mày mang vẻ ngạo nghễ, liếc nhìn đám người Tinh Hải. Khi thấy Tinh Nguyệt Thần Nhi, sắc mặt hắn biến đổi, vẻ ngạo khí giữa mày hơi thu lại, nhưng vẫn mang vài phần lạnh lùng, nói: "Đây là học viện Amir Hoàng tộc, các vị có việc gì?"
"Hử?"
Tinh Nguyệt Thần Nhi nhíu mày, mặt lạnh xuống, nói: "Ngươi mới tới à? Đến ta mà cũng không nhận ra!"
...
Trung niên nhân giật mình. Nếu là Tinh Không cảnh dám nói chuyện với hắn như vậy, hắn đã quát thẳng vào mặt rồi, nhưng người này dù sao cũng là một cự đầu Tinh Chủ cảnh. Hắn hơi nghi hoặc, nhìn kỹ một chút, bỗng người run lên, mắt mở to, kinh ngạc:
"Ngươi, ngươi là Tinh Nguyệt Thần Nhi, đệ nhất bảng Hoàng?!"
Đám người Tinh Hải cũng đều kinh ngạc.
"Đệ nhất bảng Hoàng?"
“Má ơi, bảng xếp hạng giá trị nhất của học viện Amir Hoàng tộc đấy! Minh chủ chúng ta lại là đệ nhất bảng Hoàng?!"
"Đây là vị trí siêu cấp yêu nghiệt mới leo lên được đấy, minh chủ đại nhân quá lợi hại, không hổ là Cửu Thiên Thần Nữ, xưa nay hiếm có!"
"Tôi xin nguyện xưng minh chủ đại nhân là nữ thần của tôi!"
"Bình tĩnh thôi, đối với minh chủ đại nhân mà nói, cái này chỉ là thao tác cơ bản."
"Bình tĩnh, bình tĩnh..."
Tô Bình không nói gì, nhưng thấy đám người này thi nhau nịnh nọt, không khỏi phì cười, thấy hơi khoái trá.
Cái Tinh Hải minh này... quả là một Chiến Minh "thú vị".
Chiến Minh khác, đám Tinh Không cảnh có muốn lấy lòng minh chủ của mình, cũng không đến nỗi lộ liễu tâng bốc như vậy. Chỉ có cô nhị tiểu thư này là không ngại mấy chuyện đó, thậm chí... còn dẫn đầu cổ xúy.
"Đệ nhất bảng Hoàng thì có gì, ta nhập học hai năm đã lên đỉnh rồi, chút lòng thành." Tinh Nguyệt Thần Nhi nghe mọi người nói, mặt làm ra vẻ hờ hững, nhưng trong mắt thì không giấu được vẻ đắc ý.
Hai năm lên đỉnh đệ nhất bảng Hoàng, chuyện này năm đó đã gây chấn động toàn bộ học viện, cả Michelle tinh cầu cũng chấn động, thậm chí mấy học viện thần phủ khác cũng nghe ngóng tin tức, ném cành ô liu về phía nàng.
“Lợi hại lợi hại, minh chủ đại nhân quả nhiên không phải phàm nhân chúng ta có thể tưởng tượng.”
"Chắc chỉ có Bại Thiên huynh mới mong có thể đuổi kịp minh chủ đại nhân thôi."
Mọi người Tinh Hải đều cảm khái, vừa là lấy lòng, vừa là thật lòng. Họ biết rõ bảng Hoàng của Amir Hoàng tộc khó khăn đến mức nào, ít nhất, với tình hình của họ năm đó, muốn leo lên top 10 cái bảng này thì khó hơn lên trời!
Trung niên nhân kia đã mắt tròn mắt dẹt, không ngờ cô gái trước mắt lại chính là tên siêu cấp yêu nghiệt đã phá vỡ kỷ lục học viện. Đây là thiên tài mới tốt nghiệp học viện mấy chục năm gần đây thôi, dù đã qua mấy chục năm, những truyền thuyết về Tinh Nguyệt Thần Nhi vẫn còn lưu truyền trong học viện, thậm chí cả Michelle tinh cầu, những người lớn tuổi bình thường đều có thể gọi ra tên nàng!
"Thì, ra là Thần Nhi tiểu thư, ngài rảnh rang sao lại về đây ạ?" Trung niên nhân lập tức đổi giọng, tươi cười xuề xòa.
Tỉnh Nguyệt Thần Nhi đanh đá nói: "Ta không được về à?”
"Không có không, Thần Nhi tiểu thư ngài nói gì vậy chứ. Nếu sư phụ ngài biết ngài về, chắc chắn mừng lắm đấy ạ. Đây là trường cũ của ngài, lúc nào cũng chào mừng ngài về nhà." Trung niên nhân vội vàng cười làm lành.
Trong học viện, không ít người biết, Tinh Nguyệt Thần Nhi này không chỉ thiên tư yêu nghiệt, sau lưng còn có một cường giả Phong Thần cảnh chống lưng. Đây là một siêu cấp thần nhị đại chính hiệu, không thể đụng vào.
"Hừ, ta cũng đang định tìm lão sư, ngươi giúp ta đi báo một tiếng."
"Vâng vâng, Thần Nhi tiểu thư mời."
Trung niên nhân tỏ vẻ hết sức khiêm tốn, dẫn đường phía trước.
Mọi người Tinh Hải thấy thái độ đối phương thay đổi trước sau, đều hơi xúc động. Họ tuy là Tinh Không cảnh cao quý, cũng coi như một phương đại lão, nhưng trước học viện Amir Hoàng tộc thì chẳng là gì cả. Chỉ có Tinh Chủ cảnh mới có thể nói chuyện được, mà Tinh Nguyệt Thần Nhi không chỉ là cự đầu Tinh Chủ cảnh, mà còn là siêu cấp yêu nghiệt.
Chỉ khi đủ mạnh, mới có được sự tôn trọng.
"Gần đây giải Vũ Trụ thiên tài bắt đầu, học viện có mười suất đi, phân phát hết chưa?" Tinh Nguyệt Thần Nhi vừa bay vừa hỏi.
Trung niên nhân sững người, lập tức biết ý đồ của Tinh Nguyệt Thần Nhi, lắc đầu nói: "Tôi chỉ là người giữ cổng, không biết những chuyện lớn này. Thần Nhi tiểu thư định tiến cử ai ạ?"
Tinh Nguyệt Thần Nhi nhíu mày, không nói gì nữa, đến đáp cũng chẳng buồn đáp.
Trung niên nhân thấy hỏi hớ, ngượng ngùng cười trừ, cũng không dám nổi giận, thành thật dẫn đường phía trước.
Không lâu sau, một thân ảnh từ phía xa trong rừng rậm lao tới vun vút, mặc hắc kim trường bào, xem ra là một loại trang phục chế thức nào đó, ngực đeo huy chương màu vàng kim, rõ ràng là giáo viên cấp cao của học viện Amir Hoàng tộc.
"Thần Nhi!"
Lão giả tóc trắng như tuyết, mặt mũi hiền lành kêu lên, nhanh chóng lao tới, thân pháp phóng khoáng, như bông tuyết bay, tuy không xé rách không gian, nhưng nhanh như thuấn di, lập tức xuất hiện trước mặt mọi người.
"Đạo sư Frankierel”
Trung niên nhân dẫn đường thấy đối phương, vội vàng cung kính gọi.
Lão giả liếc nhìn hắn, khẽ gật đầu.
Trung niên nhân thấy vậy, hành lễ với Tinh Nguyệt Thần Nhi rồi lui đi.
"Để ta xem nào... Nghe nói con đã thành Tinh Chủ cảnh rồi, xem dao động tiểu thế giới của con, gần như sắp đuổi kịp ta rồi, tốt lắm nha đầu, ha ha!" Frankiere xem xét Tinh Nguyệt Thần Nhi xong, không khỏi cười ha hả.
Ông cũng là một cự đầu Tinh Chủ cảnh, làm đạo sư trong học viện, là một trong mười hai đạo sư kim bài của học viện Amir Hoàng tộc!
"Cái gì mà sắp vượt qua ông, con vượt qua rồi, chỉ là con khiêm tốn, giữ lại một chút thôi." Tinh Nguyệt Thần Nhi hừ mũi khoe khoang, dường như đã trở lại những ngày tháng còn ở trong học viện.
Frankiere cười cười, đã quen rồi, nói: "Lần này con về, sao không báo cho ta trước, là về thăm ta à?"
"Không, thăm ông là tiện thể thôi. Chẳng phải giải Vũ Trụ thiên tài bắt đầu rồi sao, học viện mình có mười suất đi, con muốn một suất." Tinh Nguyệt Thần Nhi mặt tỉnh bơ nói.
"Tiện thể..." Frankiere khẽ cười khổ, nhưng cũng không buồn bã để ý, ông đã biết cô nhóc này thích khẩu thị tâm phi, hỏi: "Thế nào, con có ai muốn tiến cử à? Lần này suất rất căng, chỉ riêng trong học viện mình thôi, đã có không ít nhân tài xuất sắc, suất không đủ dùng. Mà lại, viện trưởng có giao hảo với vài người bạn, cũng muốn xin suất, e là..."
"Ể?
Tinh Nguyệt Thần Nhi nghe xong, lập tức không thể bình tĩnh, nói: "Ta vất vả lắm mới về học viện một chuyến, một suất tiến cử cũng không xin được à? Ta là niềm tự hào của học viện mà, các người đối đãi với niềm tự hào như vậy sao?"
Frankiere: "..."
Cái này thì liên quan gì?
Ông bất đắc dĩ nói: "Con đừng có làm ầm ĩ tùy hứng, lần này suất thật sự rất căng. Nếu con còn chưa thành Tinh Không cảnh, suất tiến cử của học viện chắc chắn là ưu tiên cho con đầu tiên. Học viện trước đây đối với con đâu có tệ. Mà này, con xin suất cho ai vậy, ta nhớ con hình như đâu có để ý đến những người dưới Tinh Không cảnh này đâu?"