“Tình hình ở Long Kình thế nào rồi?” Tô Bình đã chuẩn bị tâm lý nên khá bình tĩnh hỏi.
"Tô lão bản cũng biết chuyện Long Kình?" Đao Tôn có vẻ nhẹ nhõm hẳn, vội vàng nói: "Long Kình đã hoàn toàn thất thủ, yêu thú ở đó đều từ trong vực sâu tràn ra, chúng có chuẩn bị từ trước, Vương Thú bên trong rất nhiều, trinh sát được đến thời điểm hiện tại đã có đến bốn năm chục con..."
Nghe con số này, Tần Độ Hoàng đứng bên cạnh khẽ giật mình.
Bốn năm chục con Vương Thú?
Trong đầu ông ta gần như có thể hình dung cảnh tượng từng con Vương Thú to lớn như núi cao tùy ý tàn phá, càn quét căn cứ Long Kình.
Đừng nói bốn năm chục con Vương Thú, với nhiều căn cứ khu, việc phòng thủ mấy chục con yêu thú cấp chín thôi đã là cố hết sức rồi!
"Chúng tôi đang bàn kế hoạch vây giết đám Vương Thú này tại Long Kình, dùng phục sát trận pháp vốn có của căn cứ để tiêu diệt chúng một mẻ, dù không thể giết hết cũng phải dồn chúng trở về Thâm Uyên!"
"Nếu không, nhiều Vương Thú như vậy mà xổng ra, chạy loạn khắp nơi thì chắc chắn sẽ nhập vào các đợt Thú triều khác, cực kỳ bất lợi cho những căn cứ đang di chuyển."
Giọng Đao Tôn lộ rõ vẻ lo lắng, ông tha thiết nói: "Tô lão bản, tôi biết chiến lực của ngài phi phàm, không phải hạng Truyền Kỳ Hãn Hải Cảnh như tôi có thể sánh được, mong ngài giúp đỡ, chuyện ở phòng tuyến trước kia, chúng tôi rất áy náy với Long Giang, nhưng dân chúng vô tội, tôi..."
"Ừm, tôi sẽ đi." Tô Bình không đợi ông nói hết đã đáp.
Sự ây náy và khó xử của Đao Tôn, anh đã cảm nhận được.
Đã là bạn bè gặp khó, thì không cần để bạn phải nói ra lời khó nói.
"Anh cũng cẩn thận một chút, cố gắng cầm cự, chờ tôi đến." Tô Bình nói.
"Tô lão bản..."
Đao Tôn có chút ngẩn người, vốn tưởng với tính tình Tô Bình thì rất khó thuyết phục, không ngờ anh đã đồng ý trước khi ông kịp chính thức thỉnh cầu.
Ông nghiến răng, siết chặt máy truyền tin.
Nhìn những bóng dáng đang chém giết và tiếng thú rống vọng lại từ xa, cùng những đạo thân ảnh Truyền Kỳ vụt qua, ánh mắt Đao Tôn có chút phức tạp. Ông không hiểu vì sao Phong Tháp lại đối đầu với Tô Bình đến mức này, đến cả đại cục cũng không thể bỏ thành kiến, trái lại Tô Bình lại không so đo những chuyện đó.
Hít một hơi thật sâu, Đao Tôn lắc đầu, gạt bỏ những ý niệm trong đầu, chỉ âm thầm quyết tâm, đợi tai họa lần này qua đi, ông sẽ rời khỏi Phong Tháp!
Phong Tháp như thế này, không phải là Phong Tháp trong lòng ông!
...
"Cậu muốn đi?”
Tần Độ Hoàng đã nghe được cuộc trò chuyện của Tô Bình, không khỏi hỏi.
Ông có chút lo lắng.
Tô Bình là Định Hải Thần Châm của Long Giang, là bảo vật trấn Giang!
Tuy ông cũng là Truyền Kỳ, nhưng ông biết rõ thực lực của mình, cũng biết chênh lệch giữa mình và Tô Bình, Chiến Sủng của ông đều là Tô Bình bán cho, Chiến Sủng Tô Bình giữ lại há có thể kém hơn?
Huống chi, yêu thú Bi Ngạn khủng bố đến vậy còn bị Tô Bình đánh lui, bây giờ Tô Bình đã mạnh đến mức nào, ông hoàn toàn không nhận ra.
Nhưng ông biết, chỉ dựa vào ông thì không đủ sức bảo vệ Long Giang chu toàn.
Thú triều bây giờ không thể xem thường, những đợt Thú triều cực lớn như định nghĩa trước đây xuất hiện ở khắp nơi, có Thú triều thậm chí lẫn cả bảy tám con Vương Thú, chuyện này trước đây đủ để gây chấn động toàn cầu, còn được đưa lên tin xuyên lục địa!
Nhưng bây giờ, nó đã trở nên rất phổ biến.
Không ít căn cứ đã sụp đổ vì những đợt Thú triều như vậy, vô số dân chúng biến thành thức ăn cho yêu thú, người già trẻ em phụ nữ đều chết thảm dưới móng vuốt thú.
“Tôi đi một lát rồi về, không sao đâu, tôi đi về rất nhanh." Tô Bình an ủi Tần Độ Hoàng, nghĩ ngợi, một vòng xoáy triệu hoán hiện ra bên cạnh anh, một bóng dáng u ám mang theo yêu khí và long khí hỗn tạp bước ra, là
Nhị Cẩu trước mặt Tô Bình tuy tinh nghịch, nhưng dù sao cũng là Chiến Sủng được bồi dưỡng qua vô số lần sinh tử, nếu rời khỏi Tô Bình thì nó là một ác thú cực kỳ hung hãn.
Khí tức uy hiếp tự thân của nó khiến Tần Độ Hoàng dựng tóc gáy, cảm thấy áp lực.
"Đây là Chiến Sủng của tôi, cứ để nó ở đây, có gì nguy hiểm thì ông liên hệ tôi ngay, tôi sẽ về ngay lập tức, nó sẽ giúp ông ngăn chặn." Tô Bình nói.
Tần Độ Hoàng giật mình, nhìn con Chiến Sủng tựa chó tựa sói, lại có đuôi rồng và vảy rồng kia, cảm nhận được khí tức tử vong cực kỳ nồng đậm từ đối phương, như một lão binh vừa trở về từ chiến trường.
"Cậu để Chiến Sủng của cậu lại cho tôi, vậy cậu đi tiếp viện ở đó chẳng phải rất nguy hiểm?” Tần Độ Hoàng lo lắng nói.
Bốn năm chục con Vương Thú, không phải chuyện đùa, nếu đám Vương Thú đó có trí thông minh cao, biết dùng kỹ năng phối hợp thì sức tàn phá càng mạnh!
"Không vấn đề, tôi còn có đồng bọn." Tô Bình nói.
Anh xoa đầu Nhị Cẩu, truyền ý định của mình cho nó.
Nhị Cẩu có chút không nỡ, khẽ gầm gừ.
Tô Bình tức giận nói: "Bảo mày ở đây trông nhà thì trông, coi chừng cho tao, không được lười biếng, nếu nơi này bị công phá thì mày biết tay tao."
Nhị Cẩu có phần không tình nguyện, nhưng vẫn "Ngao" một tiếng đáp lời.
Giao phó xong cho Nhị Cẩu, Tô Bình không nán lại, gọi ra Luyện Ngục Chúc Long Thú, nhảy lên vai nó rồi bay đi.
...
Khu căn cứ Long Kình.
Rống!
Rống!!
Tiếng thú gào thét khắp nơi, khói lửa bốc lên tứ phía, khắp nơi đều là tiếng nổ của hỏa lực và kỹ năng, toàn bộ khu căn cứ đã thất thủ.
Những tòa nhà dân cư, những công trình kiến trúc cao ngất, độc đáo, giờ phút này trong chiến đấu đều trở nên tan hoang, đổ nát, nằm ngổn ngang trong căn cứ.
Khắp nơi trên đất là tàn cốt, mảnh vỡ.
Từng con Vương Thú với thân hình to lớn như cao ốc đang phá hủy, tấn công tứ phía trong căn cứ, có con thể tích khổng lồ, cuốn cả tòa nhà hơn hai mươi tầng ném thẳng vào trận địa Chiến Sủng Sư, tòa nhà rơi xuống đất vỡ tan, cốt thép xi măng đều đứt gãy, văng tung tóe, khiến mặt đất rung chuyển, đường xá bị phá nát, lộ ra cống thoát nước bên dưới.
Trong cống thoát nước cũng có không ít bóng dáng yêu thú nhảy nhót.
Có con còn ngậm nửa xác phụ nữ bị gặm dở, hai cánh tay buông thõng, vung vẩy vô lực trên mặt đất.
"Nhanh nhanh nhanh nhanh!"
"Dùng kỹ năng tường nước thép chặn chúng lại!"
“Nhanh, tiếp viện, có người bị thương!”
Trên chiến trường, các đội Chiến Sủng Sư đang liều mạng, một số thương binh bị gãy tay, có người bị đè bẹp từ ngực trở xuống thành bùn nhão, chỉ còn nửa thân trên, được kéo khỏi chiến tuyến.
Một số Chiến Sủng cũng đang chém giết với yêu thú, ruột gan lòi ra, ngã trong vũng máu, hấp hối, chưa kịp cứu chữa đã bị yêu thú từ phía sau lao lên dẫm nát đầu, Chiến Sủng Sư đứng phía sau chiến tuyến nhìn Chiến Sủng của mình chết, đều giận tím mặt.
Chém giết, đổ máu, kêu rên!
Ở trong chiến trường, giữa hỏa lực và tiếng kêu thảm thiết, một số Chiến Sủng Sư nhát gan run rẩy, còn một số nhiệt huyết Chiến Sủng Sư thì sôi trào, chỉ muốn xông lên giết, dù dùng máu nóng của mình cũng muốn chém giết thêm vài con yêu thú!
"Chết tiệt, nhiều quá!"
"Nhiếp lão, chúng ta rút thôi, ở đây thật sự không thủ được nữa rồi."
Trên không trung, bốn năm vị Truyền Kỳ tụ tập, lấy Nhiếp lão ở giữa làm mũi nhọn, không ngừng tìm kiếm Vương Thú trong căn cứ để chém giết, nhưng đám Vương Thú này cũng không ngốc, rất ít khi đơn độc, có con quá hưng phấn, chém giết lẫn nhau rồi bị bọn họ hợp lực giải quyết, những con khác thấy vậy đều đã khôn ra.
Khi Vương Thú tụ tập thành đàn, bọn họ đã khó chống cự.
Mỗi người bọn họ đều có ba đến năm, có người bảy tám con Vương Thú, nhưng Chiến Sủng của họ so với Vương Thú Thâm Uyên... Dù cùng cảnh giới, chiến lực cũng thua kém rõ rệt!
Vương Thú Thâm Uyên như tinh binh cường tướng, chiến đấu điên cuồng, hiệu quả kỹ năng uy hiếp cực mạnh.
Còn Vương Thú của họ đều là bắt được từ trên lục địa, một số cũng bắt từ trong vực sâu, nhờ quan hệ vận chuyển ra, nhưng về tay họ thì được nuôi dưỡng, dần dà trở nên an nhàn sung sướng!
Dù sao họ cũng là Truyền Kỳ, thỉnh thoảng luận bàn rèn luyện cũng chỉ là điểm đến là dừng, Chiến Sủng của họ rất ít khi liều mạng chiến đấu.
Gặp nguy hiểm thật sự, họ đều chọn cách chuồn là thượng sách, về Phong Tháp gọi người, rồi lấy đông hiếp ít đánh lại, cần gì phải liều mạng?
Nếu liều mạng bị thương, hoặc để Chiến Sủng bị thương thì chi phí chữa trị không hề nhỏ.
Thậm chí nếu để lại ám thương gì thì còn ảnh hưởng đến cả đời.
"Tiếp tục thế này thì dù chúng ta chết hết ở đây cũng không ngăn được chúng."
"Mấy con chết tiệt này, Vương Thú còn liên tục tràn ra từ cửa vào, đúng là không dứt!"
"Tôi thấy nên bỏ nơi này trước, đợi Thú triều và Vương Thú tản bớt rồi tiêu diệt từng nhóm nhỏ, dựa vào nhân lực của chúng ta mà cưỡng ép tiêu diệt chúng thì quá khó!"
Mấy vị Truyền Kỳ đều lo lắng, Chiến Sủng của họ đã có con ngã xuống, bị thương nặng, khiến họ đau lòng vô cùng, dù sao chi phí chữa trị Vương Thú cực cao, mà việc bồi dưỡng Vương Thú lại là vấn đề lớn, hiện tại toàn cầu có chưa đến ba người là Bồi Dưỡng Sư Thánh Linh cấp.
Những Bồi Dưỡng Sư cấp chín đỉnh cấp hoàn toàn không đáng nhắc đến trước Vương Thú, chỉ cần khí thế uy hiếp thôi cũng đủ khiến Bồi Dưỡng Sư cấp chín run rẩy chân tay, nhiều loại thuốc tê hàng phục yêu thú cấp chín cũng có tác dụng quá nhỏ với Vương Thú, rất khó phối hợp bồi dưỡng.
"Niếp lão, không được!"
Một người nghiến răng, mở miệng nói: "Đám Vương Thú này rõ ràng có dự mưu, đột ngột tập kích, Long Kình trước đó không trinh sát được gì cả, chúng đã mai phục! Dù rời khỏi Long Kình thì chúng vẫn sẽ bão đoàn, chúng có tổ chức, có mưu đồ!"
"Đao Tôn, anh đang nghĩ gì vậy, chẳng lẽ anh muốn chúng ta chết hết ở đây, mặc cho yêu thú đi tàn phá các căn cứ khác à?"
"Mạng của chúng ta quý giá, chúng ta sống sót mới cứu được nhiều người hơn!"
"Đúng đấy, anh mới thành Truyền Kỳ, không nhìn ra cục diện này thì tôi không trách anh.”
Mấy vị Truyền Kỳ khác đều tức giận.
Tử thủ?
Nếu có thể giữ được thì họ cũng muốn giữ, dù sao giữ được thì họ có tiếng, cũng dễ ăn nói, nhưng tình hình hiện tại rõ ràng là tử thủ sẽ hy sinh quá nhiều!
"Đừng nói nữa!"
Người đàn ông lớn tuổi tóc bạc ở giữa mặt mày u ám, quát khẽ.
Nghe Niếp lão lên tiếng, mấy người nhìn Đao Tôn rồi im lặng.
"Niếp lão, chúng ta có thể gọi tiếp viện, có thể tạm thời mời mấy vị Truyền Kỳ từ các phòng tuyến khác đến, nhưng nơi này thật sự không thể bỏ!" Đao Tôn lo lắng nói.
Nếu bỏ nơi này thì toàn bộ phòng tuyến sẽ xuất hiện một lỗ hổng lớn, đến lúc đó các căn cứ lân cận càng khó thủ, chắc chắn trở thành vong hồn dưới gót sắt Thú triều!
Một khi rút lui thì sẽ rút lui mãi!
Đến lúc đó không chỉ Long Kình hy sinh, toàn bộ phòng tuyến Tĩnh Kình sẽ sụp đổ.
Có lẽ dựa vào các Truyền Kỳ ở đây có thể di tản người dân từ một hai căn cứ khi Thú triều quét sạch toàn bộ phòng tuyến Tinh Kình, nhưng còn những người khác thì sao?
Hơn một tỷ người!
"Anh nói bậy bạ gì vậy, gọi tiếp viện từ các phòng tuyến khác? Anh có biết bây giờ Truyền Kỳ khan hiếm đến mức nào không, nếu vì tiếp viện chúng ta mà các phòng tuyến khác xảy ra vấn đề thì sao?" Một Truyền Kỳ tóc vàng mắt xanh phẫn nộ quát, ông ta đến từ một châu lục khác, cũng được phân phối đến đây.
"Đúng đấy, nếu vì nơi này mà liên lụy các phòng tuyến khác thì thương vong cũng không ít đâu."
Mấy vị Truyền Kỳ khác cũng không đồng ý Đao Tôn, ánh mắt nhìn ông ta cũng trở nên bất thiện.
Về lực chiến, Đao Tôn là người yếu nhất ở đây, dù sao cũng mới thành Truyền Kỳ, trong tay chỉ có một Vương Thú, còn họ có mấy con, cùng là Hãn Hải Cảnh nhưng chiến lực gấp mấy lần Đao Tôn!
Rống!!
Xa xa, mặt đất đột nhiên rung chuyển, ầm vang chấn động.
Một con yêu thú Voi Ma mút đột nhiên xông ra, hất tung con Vương Thú to lớn kia, khiến nó phun máu tươi.
Con Vương Thú vừa ngã xuống đất thì mặt đất xung quanh liền rung chuyển, từng mũi nhọn bắn ra, dây leo quấn quanh, siết chặt thân thể nó, toàn thân bị mũi nhọn đâm vào, không ngừng chảy máu.
Sắc mặt Niếp lão thay đổi, đây là Chiến Sủng của ông.
Chỉ là một con Vương Thú Hãn Hải Cảnh nhưng giờ phút này lại bị thương nặng.
"Rút lui!"
Nghiến răng hồi lâu, Niếp lão thốt ra từ này.
Ông không muốn rút lui, nếu có lựa chọn thì ông thà ở lại chiến đấu, vì một khi rút lui thì ông không ăn nói được với Phong Tháp, trấn thủ nơi này là mệnh lệnh trên giao xuống!
Nhưng tình hình thế này thì ông thật sự không thể thủ được nữa.
Ông thà trở về chịu phạt.
Bây giờ là lúc cần người, ông tin rằng trên cũng sẽ không quá khắt khe.
"Niếp lão!"
Đao Tôn gấp gáp: "Rút lui."
"Không cần nói nữa, anh cứ ở lại phụ trách đoạn hậu đi, giúp đỡ những người khác, đừng cho yêu thú cơ hội truy kích." Niếp lão lạnh mặt, nhìn ông ta với ánh mắt băng giá.
Đao Tôn ngẩn người, sắc mặt ông ta có chút trắng bệch.
Vừa tức giận vừa bị chấn nhiếp.
"Cứu viện! Cứu viện a!!"
"Ở đây sắp không thủ được rồi!"
Trong chiến tuyến bên dưới, có người kêu gào trong một đội Chiến Sủng Sư, phòng tuyến của họ chỉ còn mười mấy con Chiến Sủng duy trì, con nào cũng bị thương, đều là cấp bậc bát cửu giai, giờ phút này lung lay sắp đổ, có thể ngã xuống bất cứ lúc nào, có con đã không nhấc nổi móng vuốt, nhưng phía sau là chủ nhân, nhận được mệnh lệnh tử thủ của chủ nhân nên chúng lộ vẻ tuyệt vọng nhưng không thể lui lại.
Nhìn yêu thú hung hãn lao tới, một số Chiến Sủng run rẩy, cảm thấy sợ hãi cái chết.
Rống!!
Đột nhiên, bên ngoài phòng tuyến phía sau, có hai ba chục Chiến Sủng Sư, dẫn đầu là cấp Phong Hào, tạo thành phòng tuyến, ngăn chặn yêu thú lao tới.
Nhưng phía sau yêu thú này, đột nhiên xuất hiện một bóng người to lớn, che khuất ánh sáng.
Đó là Vương Thú!
Các Chiến Sủng Sư kinh hãi, không ngờ Vương Thú lại lao đến đây.
Tuyệt vọng!
Nhìn khí thế và thân thể vĩ đại của Vương Thú, mọi người đều cảm thấy tuyệt vọng, người dẫn đầu là cấp Phong Hào, ông ta phản ứng nhanh nhất, nhìn lên không trung, nơi mấy vị Truyền Kỳ đang quay lưng về phía họ, bay đi.
Là đang chạy đến các chiến trường khác tiếp viện sao?
Hiển nhiên, những Truyền Kỳ đó không để ý đến nơi này.
Người dẫn đầu có chút tuyệt vọng.
Chỉ dựa vào họ thì dù nhân số gấp đôi cũng không thể chống lại Vương Thú!
Chạy?
Chạy không thoát!
Ngao!!
Tiếng kêu như bò rống phát ra từ một bộ phận cơ thể khó thấy của Vương Thú, không thấy rõ miệng nó nhưng bàn tay không to lớn dị thường lại vỗ xuống đám người.
Trong chốc lát, ánh sáng mờ đi, mọi hy vọng bị bóp chết!
Nhưng ngay sau đó, một tiếng rít bén nhọn vô cùng từ xa đến gần, như chiến cơ hàng không mẫu hạm, lao tới với tiếng vang kinh động toàn bộ chiến trường!
Oanh!!!
Bàn tay khổng lồ đột nhiên dừng lại, như đập vào vật gì đó, chấn động khiến hư không rung chuyển!
Sau đó, bàn tay lớn này đột nhiên đứt từng khúc, sưng lên, rồi ầm vang nổ tung, biến thành mưa máu và thịt nát văng tung tóe.
Trước bàn tay khổng lồ là một bóng dáng sắc bén, cùng một nắm đấm vàng giơ lên và đôi mắt đen lạnh lùng.
Một quyền đánh nổ!