Tô Bình không quan tâm thực hư ra sao, dù chỉ còn một tia hy vọng, hắn cũng phải nắm lấy.
"Tôi đi tìm lão Tạ ngay."
Vừa nói, Tô Bình định vận chuyển Tinh Lực để di chuyển, đột nhiên ngũ tạng đau đớn dữ dội, không kìm được ho ra một ngụm máu tươi, cả người khuỵu xuống.
Mọi người giật mình, hoảng sợ biến sắc. Tần Độ Hoàng nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy Tô Bình: "Tô lão bản, cẩn thận!"
Tô Bình cảm thấy mắt mờ đi, toàn thân đau nhức không chịu nổi. Hắn yếu ớt nói: "Đưa tôi đi... Tìm lão Tạ."
Tần Độ Hoàng vội nói: "Tô lão bản, anh đang rất yếu, cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.”
"Đưa tôi đi..."
Tô Bình nhìn Tần Độ Hoàng, trong mắt ngập tràn cuồng bạo và tia máu.
Tần Độ Hoàng bị ánh mắt của Tô Bình làm cho chấn động. Dù đã tấn thăng Truyền Kỳ, giờ phút này hắn vẫn cảm thấy rợn tóc gáy, khó lòng chống lại cái nhìn chằm chằm của Tô Bình.
Hắn hơi biến sắc, vội vàng nói: "Được, tôi đưa anh đi, tôi đưa anh đi ngay."
Nói xong, hắn vận chuyển Tỉnh Lực toàn thân, lập tức đỡ Tô Bình, ngự không bay lên.
"Các vị, nơi này giao cho các anh trấn thủ, tôi về phía đông trước." Tần Độ Hoàng nói với những người còn lại.
Mọi người gật đầu. Những Chiến Sủng Sư trấn thủ ở mặt nam cùng Mục Bắc Hải sắc mặt phức tạp. Họ đều biết Tô Bình vội vàng như vậy là vì cái gì. Trong trận chiến vừa rồi, Luyện Ngục Chúc Long Thú Chiến Sủng nổi tiếng của Tô Bình đã bị Bỉ Ngạn bóp nát.
Không ít người đã chứng kiến cảnh tượng đó.
Sủng thú là vận mệnh của Chiến Sủng Sư. Nhưng họ không ngờ Tô Bình lại có thể vì Chiến Sủng của mình mà điên cuồng đến vậy.
Vút!
Tần Độ Hoàng lập tức bộc phát Tinh Lực, tiến về căn cứ phía đông.
Tử Thanh Cổ Mãng trên mặt đất cũng lướt đi, theo sát phía sau.
...
Khu căn cứ, chiến trường phía đông.
Hỏa lực không ngớt. Vũ khí nóng trên tường thành liên tục oanh tạc vào thú triều. Vô số Chiến Sủng Sư điều khiển Chiến Sủng của mình, đẩy lùi và tiêu diệt thú triều ở biên giới.
Ở trung tâm thú triều, một con Ma Ngạc to lớn hùng vĩ đang mạnh mẽ lao tới, điên cuồng tàn sát.
Cái miệng ngạc khổng lồ cắn xé cuồng bạo, không có yêu thú nào có thể ngăn cản được lực cắn của nó.
"Con tọa kỵ của Tô lão bản thật hung tàn."
"Đúng vậy, lúc trước nó lấy một địch hai, liên sát hai Vương Thú, thật khó tin."
“Nghe nói Vương Thú trong tiệm Tô lão bản nhiều lắm, lúc nào cho chúng ta gặp mặt thì tốt."
Trên tường thành, một vài phong hào mệt mỏi sau chiến đấu ngồi nghỉ, nhìn con Ma Ngạc đang đại sát tứ phương trong thú triều, đều kinh hãi và ngưỡng mộ.
Giá mà họ cũng có Chiến Sủng như vậy thì tốt.
Nhưng họ chỉ dám nghĩ thôi. Đừng nói đến Ma Ngạc, ngay cả Vương Thú bình thường, họ cũng khó mà mơ tới.
"Không biết tình hình phía đông thế nào."
"Nghe nói Bi Ngạn ẩn hiện ở phía đông, Tần gia lão tộc trưởng đã đến.”
Một vài phong hào lộ vẻ ưu sầu. Tình hình phía đông hiện tại đã ổn định. Vương Thú trong thú triều đã bị tiêu diệt sạch. Thú triều còn lại tuy vẫn rất lớn, nhưng có con Ma Ngạc như xe tăng cản đường, khiến thế công của thú triều không thể tập hợp lại, giờ đã tan rã thành từng mảnh, bị phản công và tàn sát liên tục.
Chỉ là, tình hình phía đông dù tốt, nếu mặt nam bị phá thì cũng vô nghĩa.
Chỉ cần Bỉ Ngạn còn, chiến đấu sẽ không kết thúc, sẽ không có chiến thắng.
Tạ Kim Thủy đứng trên đầu thành, không trực tiếp tham chiến mà chỉ huy những người khác tác chiến, giảm thiểu thương vong đến mức thấp nhất.
“Tình hình mặt nam thế nào?”
Ông tranh thủ thời gian liên lạc với tướng lĩnh mặt nam để hỏi thăm tình hình.
Rất nhanh, đầu dây bên kia báo cáo tình hình, giọng đầy kích động.
Sau khi nghe xong, hai mắt Tạ Kim Thủy trợn trừng, có chút nghi ngờ tai mình.
Bỉ Ngạn lại bị đánh chạy? Bị Tô Bình truy sát đào tẩu?
Mặt nam đã được giữ vững?
Những tin tốt liên tiếp khiến ông ngỡ như đang mơ. Đó là những điều ông hy vọng nhất, nhưng lại không dám hy vọng quá nhiều.
Ông lặp đi lặp lại xác nhận mấy lần mới biết mình không nghe nhầm, đối phương không nói dối, tất cả đều là sự thật!
Bỉ Ngạn chạy rồi...
Tin tức này gây chấn động, nhưng Tạ Kim Thủy nghĩ đến những điều thần bí khó lường trước đây của Tô Bình, đáy lòng lại nhen nhóm chút chờ đợi, cảm thấy tin tức có thể là thật.
Có lẽ thiếu niên kia thật sự có thể làm được chuyện nghịch thiên này!
Như vậy, Long Giang đã được cứu.
Tất cả người dân Long Giang đều được cứu!
Hốc mắt Tạ Kim Thủy ướt át.
Có người hỏi vì sao ông khóc, ông lại cười ha hả, chỉ là nụ cười đẫm nước mắt vui mừng.
Được cứu rồi.
Trước khi khai chiến, Tạ Kim Thủy không dám tưởng tượng đến điều này.
Ông đã chuẩn bị tâm lý cùng Long Giang chết theo, đến tham chiến.
Đối mặt Bỉ Ngạn, ông không hề có chút tự tin nào. Trong thâm tâm ông biết, nếu không mời được Truyền Kỳ của Phong Tháp đến, chỉ bằng họ, khả năng giữ vững là con số không tròn trĩnh!
Nhưng bây giờ, kỳ tích đã xảy ra.
"Ha ha ha."
Tạ Kim Thủy ngửa mặt lên trời cười lớn, giải tỏa hết những lo lắng, sợ hãi đè nén trong lòng.
Tiếng cười sảng khoái vang vọng trời cao.
Những Chiến Sủng Sư xung quanh đều ngạc nhiên, không hiểu vì sao vị thị trưởng luôn trầm ổn lại đột nhiên vui mừng đến vậy.
Nhưng vào giờ phút này, hiển nhiên chỉ có tin tức tốt mới có thể khiến ông như vậy.
Điều này cũng khiến không ít người nhen nhóm hy vọng.
"Thị trưởng, có tin gì vậy ạ?" Một phong hào không nhịn được hỏi.
Sau khi cười lớn, Tạ Kim Thủy nhìn những người xung quanh đang nghi ngờ, hít một hơi thật sâu, bỗng hét lớn: "Bỉ Ngạn bị đánh chạy rồi, chúng ta thắng! Tất cả mọi người, theo tôi toàn lực chém giết!!"
Nói xong, ông phóng lên trời, bộc phát Tinh Lực toàn thân, xông vào thú triều.
Mọi người kinh ngạc, lập tức kích động đến run rẩy.
Bi Ngạn bị đánh chạy?
Bị ai đánh chạy?
Nhưng bất kể là ai, Bỉ Ngạn đã chạy, vậy Long Giang chẳng phải là thật sự giữ được!
Họ đã giữ được căn cứ từ tay Bỉ Ngạn!
Không thể tin được!
Tất cả mọi người đều kích động, hưng phấn, sĩ khí toàn bộ tường ngoài tăng vọt đến đỉnh điểm, vô số tiếng hô xung phong vang lên. Những phong hào hao tổn nhiều sức lực trước đó cũng phấn chấn dùng dược tề bổ sung, xông vào chiến trường.
Giết! Giết! Giết!
Thế công như cầu vồng, thú triều tan rã càng nhanh chóng.
...
Không lâu sau, Tần Độ Hoàng đưa Tô Bình cùng Chiến Sủng của hắn đến phía đông.
Tần Độ Hoàng liếc mắt liền thấy Tạ Kim Thủy đang chém giết trong thú triều, có chút giật mình, không ngờ ông ta lại đích thân ra trận, lão già này cũng không nhịn được sao?
Hắn đỡ Tô Bình xuống tường thành, nói: "Tô lão bản, anh chờ một lát, tôi đi gọi lão Tạ đến ngay."
Tô Bình giờ phút này vô cùng suy yếu, chỉ miễn cưỡng gật đầu.
Vút!
Tần Độ Hoàng lập tức xông ra khỏi tường thành, đuổi theo Tạ Kim Thủy đang ở trong thú triều.
Tạ Kim Thủy đang hăng say chém giết thì thấy Tần Độ Hoàng đến, lập tức mời hắn cùng chiến đấu, nhưng Tần Độ Hoàng nói Tô Bình có việc tìm ông, Tạ Kim Thủy lập tức quay đầu, nhìn thấy Tô Bình trên tường thành.
Sắc mặt ông khẽ biến, lập tức dừng tay, không chút do dự đi theo Tần Độ Hoàng trở lại tường thành.
"Tô lão bản."
Tạ Kim Thủy nhìn Tô Bình, trong mắt lóe lên vẻ kinh hãi.
Ông chưa từng thấy thiếu niên này yếu ớt đến vậy. Tô Bình lúc này tái nhợt như tờ giấy, không có một chút huyết sắc nào, như thể máu trong cơ thể đã bị rút cạn. Đứng ở đó cũng có cảm giác khó nhọc, lung lay sắp đổ, như thể sắp ngã xuống bất cứ lúc nào.
Nghĩ đến tin tức vừa nhận được, hốc mắt Tạ Kim Thủy hơi phiếm hồng, bỗng nhiên hướng Tô Bình kính một quân lễ.
"Tô lão bản, ngài bị liên lụy rồi!"
Giọng ông nghẹn ngào.
"Không sao..." Tô Bình thở dốc, trừng mắt nhìn Tạ Kim Thủy, nói: "Nghe nói, ông biết Dưỡng Hồn Tiên Thảo?"
Từ lời của Tần Độ Hoàng, Tạ Kim Thủy biết Tô Bình tìm ông có việc. Nghe vậy ông giật mình, lập tức gật đầu, nói: "Tôi có nghe nói, Tô lão bản có ý gì?"
"Tôi muốn." Tô Bình vội nói: "Ông biết ở đâu không?”
Thấy Tô Bình sốt ruột như vậy, Tạ Kim Thủy không khỏi biến sắc, nhìn Tần Độ Hoàng bên cạnh, lập tức hiểu ra.
Ông biết công dụng của Dưỡng Hồn Tiên Thảo là ôn dưỡng linh hồn, chỉ khi thân thể vỡ vụn, linh hồn may mắn bảo lưu lại mới cần dùng đến.
Nhìn Tô Bình khẩn thiết như vậy, ông có thể đoán được chuyện gì đã xảy ra.
"Tô lão bản đừng lo, Dưỡng Hồn Tiên Thảo có trong tàng bảo khố của Phong Tháp. Nếu Tô lão bản muốn, tôi có thể đưa ngài đi lấy bất cứ lúc nào." Tạ Kim Thủy vội nói.