Một tiếng sau.
Tô Bình tiến vào khu sinh hoạt nằm bên ngoài Thánh Quang Căn Cứ Khu.
Thánh Quang Căn Cứ Khu này có diện tích lớn gấp ba lần căn cứ khu thông thường.
Hàng rào phòng ngự bên ngoài cao hơn nghìn mét, đủ sức ngăn chặn phần lớn yêu thú cấp chín tấn công. Ngay cả vương thú cũng khó lòng phá vỡ một cách dễ dàng.
Bên trong căn cứ khu chia thành nhiều khu vực khác nhau, bao gồm khu sinh hoạt, khu hành chính và thánh quang khu.
Trong đó, thánh quang khu là khu trung tâm, nơi tọa lạc tổng bộ Hiệp hội Bồi Dưỡng Sư.
Còn khu sinh hoạt là khu dân cư ngoài cùng. Do Tô Bình là người ngoài, không có hộ tịch Thánh Quang Căn Cứ Khu nên chỉ có thể ở khu sinh hoạt này.
Xuống xe, Tô Bình ngắm nhìn xung quanh.
Dù là khu sinh hoạt ngoài cùng, kiến trúc ở đây vẫn vô cùng phồn hoa với những tòa nhà cao tầng mang phong cách độc đáo. Nhiều công trình khắc họa hình Tinh Sủng, thậm chí có kiến trúc được tạo hình theo hình dáng Tinh Sủng, ví dụ như một con cự long phủ phục!
Dọc đường, nhiều người đi đường có Tinh Sủng nhỏ nhắn, đáng yêu đi kèm.
Trên đường phố sạch sẽ cũng in hình đủ loại Tỉnh Sủng, từ ma sủng đến nguyên tố sủng. Cả thành phố tràn ngập bầu không khí Tỉnh Sủng nồng đậm.
Cảm nhận bầu không khí này, Tô Bình không khỏi cảm thán rằng môi trường có vai trò quan trọng trong việc khơi gợi hứng thú bồi dưỡng. Chẳng trách căn cứ khu này năm nào cũng sản sinh ra vài Bồi Dưỡng Sư cấp bậc đại sư, quả nhiên có lý do của nó.
"Nhanh lên, nghe nói cuộc thi Bồi Dưỡng Sư bên kia bắt đầu rồi."
"Đi nhanh thôi."
Một nhóm người đi đường cả nam lẫn nữ vội vã chạy ngang qua.
Nghe được vậy, Tô Bình ngạc nhiên, thi Bồi Dưỡng Sư ư?
Bồi Dưỡng Sư mà cũng có thi đấu sao?
Trong ấn tượng của Tô Bình, Bồi Dưỡng Sư thường phải mất thời gian bồi dưỡng, nhanh thì vài ngày, chậm thì vài tháng mới thấy hiệu quả. Nếu thi đấu thì hẳn phải rất tẻ nhạt?
Tò mò, Tô Bình vội vàng đi theo.
Chẳng mấy chốc, Tô Bình đến trước một đấu trường cỡ trung. Nhóm người kia vừa tiến vào bên trong.
Tô Bình liếc nhìn rồi cũng bước vào.
"Xin chào, xin cho xem vé mời hoặc chứng chỉ Bồi Dưỡng Sư." Hai người bảo vệ chặn Tô Bình lại.
Tô Bình ngớ người, chợt nhớ ra lúc nãy nhóm người kia cũng đưa thứ gì đó.
"Cái này... Tôi không có."
Tô Bình đành phải nói.
Hai người bảo vệ ngạc nhiên. Một người nói: "Chứng chỉ Bồi Dưỡng Sư cũng không có ư, dù là sơ cấp cũng được."
Tô Bình chưa từng đến Hiệp hội Bồi Dưỡng Sư Long Giang nên chưa làm chứng chỉ. Mẹ anh thì có, dù sao trước đây bà là người chăm sóc cửa hàng, một Bồi Dưỡng Sư chuyên nghiệp, chỉ là cấp bậc không cao.
"Tôi chưa làm."
Tô Bình nghĩ rồi nói: "Có thể trả tiền để vào không?"
Hai người bảo vệ lộ vẻ kỳ quái, lắc đầu: "Không được, chỉ có thể vào bằng chứng chỉ. Anh có thể đi làm chứng chỉ rồi quay lại."
Tô Bình không ngờ tiền cũng vô dụng, đành bất đắc dĩ quay người rời đi.
"Anh muốn vào xem thi đấu à, tôi có thể dẫn anh vào." Lúc này, một giọng nói trong trẻo dễ nghe vang lên bên cạnh.
Tô Bình quay đầu lại, thấy hai cô gái đi cùng nhau.
Họ đều khoảng hai mươi tuổi. Một người cột tóc đuôi ngựa, mặc quần cao bồi và áo tay ngắn màu trắng giản dị. Người còn lại để tóc xõa, ăn mặc sành điệu hơn, mặc váy tím và giày cao gót.
"Dung Dung, cậu làm gì vậy, chúng ta có biết anh ta đâu." Cô gái váy tím kéo tay bạn.
“Không sao, anh ấy muốn vào mà, tớ vừa hay có dư một chỗ, giúp anh ấy một chút cũng không sao." Cô gái tóc đuôi ngựa mỉm cười điềm tĩnh.
Cô gái váy tím tức giận nhìn bạn rồi ngước lên nhìn Tô Bình. Nhìn kỹ thì thấy Tô Bình dáng dấp không tệ, trắng trẻo đẹp trai, trông rất hiền lành.
Cô không nói gì thêm.
"Đa tạ." Gặp được người tốt, Tô Bình gật đầu cảm ơn.
Hồ Dung Dung mỉm cười, lấy một chiếc ví nhỏ trong túi quần jean, rút ra một tấm chứng nhận cỡ thẻ ngân hàng đưa cho bảo vệ: "Tôi có thể dẫn anh ấy vào chứ?"
Bảo vệ xem xét chứng nhận, trợn tròn mắt rồi nhìn lại tuổi của cô gái, vội vàng cung kính nói: "Tiểu thư là Bồi Dưỡng Sư trung cấp cấp sáu, đương nhiên có thể.”
Nghe vậy, Tô Bình cũng vô cùng kinh ngạc. Cô gái này trông không hơn anh là bao, lại là Bồi Dưỡng Sư trung cấp cấp sáu?
Cao hơn nữa là Bồi Dưỡng Sư cao cấp.
Bồi Dưỡng Sư cũng như Chiến Sủng Sư, có chín cấp bậc phân chia.
Mà độ khó để thăng cấp của Bồi Dưỡng Sư còn lớn hơn cả Chiến Sủng Sư!
Cùng cấp mà nói, độ trân quý và địa vị của Bồi Dưỡng Sư còn cao hơn nhiều so với Chiến Sủng Sư.
"Ba vị mời."
Bảo vệ lập tức tránh ra, cung kính nói.
Hồ Dung Dung cất chứng nhận, nhét ví tiền về túi rồi nói với Tô Bình: "Nhìn dáng vẻ của anh, chắc là người từ căn cứ khu khác đến?"
Tô Bình gật đầu: "Hôm nay tôi vừa đến Thánh Quang Căn Cứ Khu."
"Đến tham gia đại hội Bồi Dưỡng Sư à?” Cô gái váy tím tò mò hỏi.
"Đại hội Bồi Dưỡng Sư?" Tô Bình hiếu kỳ.
"Anh không biết?"
Hai cô gái ngạc nhiên nhìn Tô Bình. Sự kiện lớn như vậy mà Tô Bình cứ như mới nghe lần đầu?
Tô Bình cũng ý thức được điều gì, nói: "Tôi đến giải quyết việc khác, vừa hay nghe ở đây có thi đấu nên tò mò đến xem."
"Ờ." Cô gái váy tím gật đầu, hỏi: "Đây là thi Bồi Dưỡng Sư, anh cũng là Bồi Dưỡng Sư à? Không phải Bồi Dưỡng Sư thì xem chắc không hiểu lắm."
"Tôi... coi như vậy đi."
"Coi như?" Hai người thấy cách nói của Tô Bình hơi kỳ lạ. Cô gái váy tím hỏi: "Anh là Bồi Dưỡng Sư cấp mấy, sao không làm chứng chỉ mang theo, hay là bị mất?"
"Tôi không có thời gian đi làm." Tô Bình hơi không biết nên trả lời thế nào, nghĩ rồi nói: "Tôi chắc là Bồi Dưỡng Sư sơ cấp."
Anh chưa từng đến Hiệp hội Bồi Dưỡng Sư để khảo chứng. Thân phận Bồi Dưỡng Sư sơ cấp này xem như được kiểm nghiệm thông qua hệ thống.
"Sơ cấp à. Cô gái váy tím tỏ vẻ hiểu rõ, nhìn lại Tô Bình rồi hứng thú rõ ràng giảm đi, cũng không nói nhiều như trước.
Ngược lại Hồ Dung Dung an ủi Tô Bình: "Nhìn anh còn trẻ, có trình độ Bồi Dưỡng Sư sơ cấp cũng rất tốt rồi."
Nghe vậy, Tô Bình hơi im lặng. Đây là lần đầu tiên anh bị người đồng lứa coi như đàn em an ủi. Nhìn cô gái này còn trẻ mà nói chuyện rất chín chắn.
Cười cười, Tô Bình không nói gì thêm.
Ba người tiến vào đấu trường.
Qua trò chuyện, Tô Bình biết tên hai người. Cô gái tóc đuôi ngựa tên Hồ Dung Dung, cô gái váy tím tên Khổng Linh Linh, đều là Bồi Dưỡng Sư, đồng thời vẫn là học sinh của trường danh tiếng về bồi dưỡng.
Hỏi han thêm, Tô Bình cũng hiểu thêm về đại hội Bồi Dưỡng Sư. Hóa ra Thánh Quang Căn Cứ Khu gần đây đang tổ chức đại hội Bồi Dưỡng Sư năm năm một lần. Đại hội này tương đương với vòng thi đấu tinh anh của giới Bồi Dưỡng Sư, vô cùng long trọng. Trong khoảng thời gian này, Bồi Dưỡng Sư từ các căn cứ khu sẽ tụ tập về Thánh Quang Căn Cứ Khu.
Ở đây, họ sẽ thi đấu để tìm ra quán quân.
Người chiến thắng có cơ hội gia nhập tổng bộ Hiệp hội Bồi Dưỡng Sư và có được một vị trí ở đó!
Giờ phút này, đại hội Bồi Dưỡng Sư vẫn đang trong giai đoạn hâm nóng, thi đấu chính thức chưa bắt đầu. Cuộc thi trong đấu trường hiện tại là một cuộc thi tự phát.
Những cuộc thi dân gian như vậy có ở khắp Thánh Quang Căn Cứ Khu. Đây chính là bầu không khí đặc sắc của căn cứ khu này.
Lúc này, ba người tiến vào hành lang đấu trường. Đi không lâu, Tô Bình nghe thấy tiếng hoan hô nhiệt liệt vang lên. Cuối hành lang là một đấu trường lớn với khán đài bao quanh, có hơn nghìn người, quy mô không nhỏ.
Trên sàn đấu, hai bên đều có một người và một Chiến Sủng, thoạt nhìn không khác gì Chiến Sủng Sư giao đấu.
Nhưng khác biệt là, lôi đài vô cùng hoàn hảo.
Giờ phút này, hai người đều không nhìn nhau mà chỉ tập trung vào Chiến Sủng trước mặt.
"Chúng ta tìm chỗ nào tốt một chút mà xem.” Khổng Linh Linh nói, đảo mắt nhìn xung quanh rồi đột nhiên mắt sáng lên, nói với Hồ Dung Dung: "Dung Dung, mau nhìn, học trưởng Tiêu và họ cũng ở đó, chúng ta qua bên kia đi."
Hồ Dung Dung nhìn theo ngón tay cô bạn, hơi do dự, nhưng Khổng Linh Linh đã kéo tay cô đi.