"Việc này, chắc là sắp đến thôi."
Trước đây, Tô Bình thật sự chưa chắc trả lời được, nhưng hệ thống vừa mới giao nhiệm vụ. Nếu hắn có thể trở thành Bồi Dưỡng Sư sơ cấp, kết hợp với hiệu quả bồi dưỡng từ vị diện kia, có lẽ thật sự có hy vọng tạo ra Chiến Sủng tư chất thượng đẳng.
Nghĩ kỹ thì cũng đúng.
Cách bồi dưỡng thô bạo trước kia ai cũng làm được, hoàn toàn không thể coi là Bồi Dưỡng Sư.
Chỉ là, giờ cửa hàng đã lên cấp 3 rồi, hệ thống mới thông báo nhiệm vụ Bồi Dưỡng Sư, nhắc nhở hắn phải trở thành Bồi Dưỡng Sư, có phải hơi muộn không?
Nghĩ đến đây, hắn thầm oán vài câu trong lòng.
"Kí chủ tự trọng." Hệ thống lạnh lùng nhắc nhở.
Chết tiệt, lại nghe lén mình!
Tô Bình nghiến răng nghiến lợi trong lòng.
"Sắp đến?" Tần Thiếu Thiên kỳ quái nhìn Tô Bình, thấy hắn có vẻ oán hận bất bình, không hiểu ra sao. Về chuyện con Long Sủng kia chỉ cấp sáu, sau khi hết kinh ngạc, hắn hoàn toàn không tin.
Đùa à, nói cấp bảy còn tạm chấp nhận được, chứ cấp sáu thì quá lố rồi!
Long Thú cấp sáu đánh bại Huyết Tinh Ma Thị cấp tám của hắn á?
Mày coi tao là thằng ngốc chắc?!
"Ừm, sắp đến!" Tô Bình lấy lại tinh thần, lặp lại: "Lúc đó tôi sẽ thông báo trên trang web của cửa hàng, anh cứ theo dõi."
Tần Thiếu Thiên cạn lời, thông tin chính xác còn chưa có mà bảo anh theo dõi, muốn từ chối khéo thì cứ nói thẳng ra đi.
Thực tâm mà nói, anh ta căn bản không tin Tô Bình có thể bồi dưỡng Chiến Sủng cao cấp. Nếu con Long Thú kia thật sự được bồi dưỡng ở đây, chứng tỏ nơi này không chỉ có Tật Phong Nữ Yêu cấp bảy, mà đến Long Sủng cấp chín hiếm có cũng bồi dưỡng được.
Nhưng Tô Bình đã nói vậy, anh ta cũng không thể ép, đành nói: "Được thôi, hy vọng trong vòng một tháng sẽ nhận được tin tốt từ ông chủ."
Một tháng nữa anh ta phải rời khỏi Long Giang, đến học viện hàng đầu ở lục địa Á để tu luyện rồi.
Chuyện này anh ta không nói ra, dù sao hành tung của anh ta không cần thiết phải tiết lộ cho người ngoài, tránh gây rắc rối.
Tô Bình gật đầu, anh cũng hy vọng có thể làm được trong một tháng.
Đúng lúc này, ngoài cửa hàng bỗng vang lên một tràng tiếng ồn ào.
Tô Bình ngẩng đầu, thấy mọi người đang xếp hàng đồng loạt quay đầu nhìn, có người còn kêu lên: "Là Tô Lăng Nguyệt!!"
Tô Bình còn tưởng chuyện gì, gây ra động tĩnh lớn vậy, hóa ra là cô nàng vừa ngủ dậy, ăn no nê rồi đến.
Mà sao anh biết cô nàng ăn no? Đơn giản thôi, với thể chất của anh, trong vòng trăm mét anh có thể thấy rõ chân con kiến, anh liếc mắt đã thấy vết mỡ dính trên khóe miệng cô. Nhìn món bữa sáng quen thuộc ở nhà, chắc chắn là ăn bánh quẩy!
"Là Tô Lăng Nguyệt!"
“Trời ơi đúng là cô ấy, tôi không nhìn nhầm chứ!”
"Con Long Thú đáng sợ kia, đang ở trong Không Gian Triệu Hoán của cô ấy."
"Wow, nhìn gần thế này, cô ấy còn xinh hơn trên TV, mà nhìn trẻ vậy, tin đồn cô ấy vẫn còn là sinh viên chắc là thật!"
Mọi người xếp hàng đều kinh ngạc thán phục, vô cùng phấn khích.
Họ nhìn Tô Lăng Nguyệt như nhìn một siêu sao, vô cùng ngưỡng mộ.
Tô Lăng Nguyệt cũng giật mình vì phản ứng của mọi người. Dù biết mình nổi tiếng, nhưng bị người đi đường nhận ra và vây xem ở khoảng cách gần như vậy khiến cô hơi đỏ mặt, vội chạy đến trước quầy.
"Này, điểm tâm của cậu đây, cháo với dưa muối, không đủ tớ đi lấy thêm cho." Tô Lăng Nguyệt đặt thùng giữ nhiệt lên quầy.
"Cảm ơn."
Tô Bình tiện tay đẩy sang một bên, giờ không rảnh ăn, với lại không thể ăn trước mặt khách đang xếp hàng được, xong việc rồi tính.
"A, cậu không phải là..."
Lúc này, Tô Lăng Nguyệt để ý đến Tần Thiếu Thiên đang bịt kín mít trước quầy. Người khác thì cô không mấy để ý, nhưng bộ dạng kỳ quái của người này lập tức thu hút sự chú ý của cô.
Nhìn kỹ lại, cô thấy khí tức này rất quen thuộc, dù sao cũng đã ở chung sàn đấu. Cô hơi suy nghĩ liền nhận ra, có chút giật mình, đồng thời cũng cảnh giác. Tên này đến cửa hàng nhà cô làm gì, chẳng lẽ đến gây sự?
Cô vô thức đứng lên phía trước, chắn giữa quầy và Tô Bình.
Tần Thiếu Thiên cũng đang nhìn cô gái này.
Qua cặp kính râm, ánh mắt anh ta dán chặt vào Tô Lăng Nguyệt.
Người phụ nữ này.
Anh ta tốt nghiệp vượt cấp, chưa từng thua trận ở học viện, sau khi ra ngoài cũng luôn dẫn đầu. Thiếu chủ các gia tộc lớn ở Long Giang anh ta chẳng coi ai ra gì, kết quả lại thua trong tay một người phụ nữ vô danh!
Dù biết mình thua không phải do người phụ nữ này, chủ yếu là Chiến Sủng của cô ta quá biến thái, nhưng Chiến Sủng là của cô ta, thua Chiến Sủng của cô ta chẳng khác nào thua cô ta!
"Ở trận chung kết, tôi sẽ lại lãnh giáo." Tần Thiếu Thiên lạnh lùng nói.
Tô Lăng Nguyệt nhíu mày: "Có bản lĩnh thì gặp trên sàn đấu."
Tần Thiếu Thiên hừ lạnh một tiếng, không nói gì thêm.
"Sư phụ, sư cô?"
Lúc này, ngoài cửa hàng bỗng vang lên một giọng nói hơi bối rối, ngay sau đó một bóng người mang theo một làn gió nhẹ lướt đến. Những khách hàng đang xếp hàng chỉ thấy mắt hoa lên, trước quầy đã có thêm một người.
Khi thấy rõ mặt người này, đám đông lại kinh ngạc, không ngờ ngoài Tô Lăng Nguyệt, họ còn thấy Hứa Cuồng, người đã có màn trình diễn chói sáng. Anh ta đã giành được vé vào top 10, và trận đấu với Liễu Thanh Phong đã khiến mọi người phải mở rộng tầm mắt, buộc Liễu Thanh Phong phải thi triển sức mạnh siêu phàm.
Trong trận chiến đó, mọi người không chỉ thấy được chiến lực của Hứa Cuồng, mà còn thấy được sự đáng sợ của Liễu Thanh Phong.
Dù cuối cùng Hứa Cuồng vẫn thua, nhưng anh ta mạnh ở chỗ chỉ dựa vào một Chiến Sủng mà đánh đến mức này. Còn Liễu Thanh Phong lại có ba Chiến Sủng phối hợp, mà đều là những Chiến Sủng huyết thống cực cao, cực phẩm. Người khác đã sớm bị nghiền nát rồi.
"Ừm?" Tần Thiếu Thiên cũng liếc nhìn. Hôm qua thua trận anh ta đã về nhà, nhưng trên đường đã theo dõi trận đấu qua máy truyền tin. Anh ta rất ấn tượng với người đã đánh với Liễu Thanh Phong đến 64. Dù cảm thấy Liễu Thanh Phong chưa dùng hết sức, nếu không tỉ lệ là 73.
"Chiến Sủng của người này cũng quỷ dị, cảnh giới và chiến lực không tương xứng. Hắn cũng..." Tần Thiếu Thiên nghĩ.
"Sư phụ sư cô, hôm nay không đi đấu trường à!" Hứa Cuồng tiến đến quầy, nhiệt tình chào hỏi Tô Bình.
Tô Bình lười chỉnh đốn anh ta, nói: "Hôm nay cô ấy không đấu, không cần đến đấu trường. Sao cậu cũng chạy đến đây, không đến xem trực tiếp à?"
Hứa Cuồng ngớ ra, cười: "Em định đến cùng mọi người. Nếu mọi người không đi thì em cũng không đi, dù sao em đấu xong cũng chẳng có gì để xem. Xem ở nhà cũng vậy, với lại em tin sư phụ, sư phụ nói có thể đẩy em vào top 10, em tin là em làm được!”
"Sư phụ?" Tần Thiếu Thiên chú ý đến cách xưng hô của người này, hơi nhíu mày.
Người này có màn trình diễn không tệ, lại gọi Tô Bình là sư phụ?
Nghĩ đến chiến lực của Tô Bình và lời khen của Tần Thư Hải, trong mắt anh ta lóe lên tia thoải mái.
Tô Bình lườm Hứa Cuồng: "Dù có tôi đẩy, nhưng bản thân cậu mà quá yếu thì cũng không được đâu. Hôm qua cậu mà xui hơn chút, gặp hai người mạnh hơn trong cùng bảng thì cậu tạch rồi."
Hứa Cuồng nghe mắng thì rụt cổ, gãi đầu: "Sư phụ nói phải, cái tên Liễu Kiếm Tâm nhà Liễu gia đúng là sao chổi, may mà vận em từ trước đến nay không tệ. Người ta bảo, con trai hay cười thì vận không tệ mà.”
Tô Bình và Tô Lăng Nguyệt đều nổi da gà, sao cảm giác tên này không chỉ vô tư, mà còn vô liêm sỉ nữa.
Tô Lăng Nguyệt nhìn Tô Bình, bỗng cảm thấy hai người họ có nét sư đồ, đều trơ tráo như nhau!
Tô Bình nhận ra ánh mắt của Tô Lăng Nguyệt, hiểu ý cô nàng, giận dữ trừng cô một cái.
Lúc này, Hứa Cuồng chú ý đến Tần Thiếu Thiên bên cạnh, anh ta ngớ người, nhịn không được cười: "Ai đây, thận yếu à, trời nóng thế này mà bịt kín mít."
...
Lúc này, những người xếp hàng phía sau cũng thúc giục: "Này anh bạn, không làm gì thì nhanh lên, chúng tôi đợi anh lâu lắm rồi đấy!"
Giọng người này rất khó chịu, rõ ràng đã nhịn anh chàng này lâu rồi. Đứng ở quầy lải nhải mà không mua gì, ăn mặc thì như thằng tâm thần, có vấn đề à.
Mặt Tần Thiếu Thiên đen lại, lạnh lùng nhìn Hứa Cuồng: "Đừng để tôi gặp cậu trên sàn đấu!"
"Ôi dào, muốn gặp tôi á, vào top 10 rồi nói!" Hứa Cuồng lập tức gào lên.
Tô Lăng Nguyệt khâm phục nhìn anh ta, gan to thật.
Tần Thiếu Thiên không nói gì thêm, quay người bỏ đi, trước khi đi còn nói với Tô Lăng Nguyệt: "Tôi đợi cô ở trận chung kết!"
Nói xong, anh ta quay người không ngoảnh lại, vẫy tay rồi đi, rất ngầu.
"Thằng tâm thần kia là ai vậy?" Hứa Cuồng nhìn theo bóng lưng anh ta, kinh ngạc hỏi.
Tô Lăng Nguyệt nói: "Hôm qua đấu với tớ."
"Đấu với cậu?”
Hứa Cuồng định nói, đấu với cậu thì nhiều, nhưng bỗng nhiên não anh ta như bị điện giật. Đấu với Tô Lăng Nguyệt mà còn có tư cách đợi cô ở trận chung kết, hiển nhiên chỉ có một người.
Đó chính là Tần Thiếu Thiên đã vào top 10!
"Má ơi!" Hứa Cuồng suýt nhảy dựng lên, là tên đó á?
Cái tên khống chế Huyết Tinh Ma Thị biến thái đó?!
Sao tên đó lại chạy đến đây?
Tô Lăng Nguyệt thấy Hứa Cuồng kinh hãi thì thấy buồn cười, cười một hồi rồi chào Tô Bình, đi đến phòng huấn luyện.
"Sư phụ, tên kia thật là...?" Hứa Cuồng ngơ ngác nhìn Tô Bình.
Tô Bình gật đầu, thấy anh ta làm quá. Đối phương có ăn thịt người đâu.
Hứa Cuồng ngơ người một lúc, bỗng gục lên quầy khóc lóc: "Sư phụ, đồ nhi có một yêu cầu quá đáng!"
"Nếu là yêu cầu quá đáng thì thôi vậy." Tô Bình nói.
"..."
"Sư phụ, vậy em muốn bồi dưỡng thêm một sủng thú nữa." Hứa Cuồng ấm ức nói.
"Không vấn đề, đi xếp hàng."