“Cái vòng xoáy kia thông đến thế giới nào?”
Tô Bình vừa nghĩ đến đây, lập tức thôi thúc hắn khám phá thực hư. Dù sao đây là thế giới bồi dưỡng, dù bỏ mạng hắn cũng có thể sống lại.
Ý tưởng này vừa xuất hiện đã bén rễ, Tô Bình không chần chừ, cấp tốc lao về phía kiếp vân, tiến vào vòng xoáy hư vô cuồn cuộn kia.
Vòng xoáy này cực kỳ mờ ảo, nếu không phải Tô Bình nắm giữ quy tắc Hư Đạo, rất khó phát giác ra.
Kiếp ý ẩn hiện từ bên trong truyền ra, cho Tô Bình một cảm giác khủng bố, tựa hồ có một hung thú tiền sử nào đó đang ngủ say bên trong.
Tô Bình hít sâu một hơi, thu liễm khí tức, bước vào vòng xoáy.
"Cảnh báo!"
"Túc chủ sắp rời khỏi Bán Thần Vẫn Bồi Dưỡng Thế Giới, tiến vào Hỗn Độn Bồi Dưỡng Địa, Cao Thiên Tàn Giới!"
"Chúc mừng túc chủ, khai phá ra Hỗn Độn cấp bồi dưỡng địa, phí vào cửa 1 ức năng lượng!"
"Mỗi lần phục sinh cần 100 vạn năng lượng!"
Liên tiếp tiếng nhắc nhở vang lên đột ngột khiến Tô Bình khựng lại. Đồng thời, Tô Bình cũng cảm nhận được vòng xoáy trước mắt, tuy nhìn như gần ngay gang tấc, nhưng giữa hai bên tựa hồ có vô tận không gian ngăn cách, chặn đứng bước chân hắn.
"Hỗn Độn cấp bồi dưỡng địa? Chuyện gì thế này?"
Tô Bình thu chân, có chút ngơ ngác, hỏi hệ thống.
"Hỗn Độn cấp bồi dưỡng địa, là bồi dưỡng địa chí cao chung cực, siêu việt bồi dưỡng địa đỉnh cấp!" Hệ thống hừ nhẹ nói: "Lúc đầu khi cửa hàng của ngươi đạt cấp 7, hoặc ngươi tự thân tu vi đạt tới Chí Tôn cảnh mới có thể mở khóa. Nhưng bây giờ ngươi đã phát hiện ra nó trước, chỉ cần nộp đủ năng lượng là có thể tiến vào..."
Tô Bình ngơ ngẩn. Anh không ngờ ngoài Thái Cổ Thần Giới, Hỗn Độn Tử Linh Giới và những bồi dưỡng địa đỉnh cấp khác lại còn có thế giới cao cấp hơn.
Cao Thiên Tàn Giới?
Chẳng lẽ là nơi ở của Thần Ma cổ xưa?
Nhưng Tô Bình nhớ bộ tộc Kim Ô ở không phải Hỗn Độn cấp bồi dưỡng địa.
"Cao Thiên... Chắc là, đây là nơi ở của Thiên chi nhất tộc trong truyền thuyết?" Tô Bình suy đoán, càng cảm thấy khả năng này rất cao.
Lôi kiếp, thiên đạo…
Tô Bình nhìn vòng xoáy trước mắt, tim đập thình thịch, nơi sâu trong lôi kiếp lại ẩn chứa chư thiên.
"Đẳng cấp bồi dưỡng có liên quan đến chiến lược và sinh vật bên trong. Nơi này được xếp vào Hỗn Độn cấp bồi dưỡng địa siêu việt Thái Cổ Thần Giới, sinh mệnh bên trong chắc mạnh đến mức không thể tưởng tượng."
Tô Bình nhìn vòng xoáy, cuối cùng vẫn từ bỏ ý định tiến vào.
Chủ yếu là hiện tại anh không có một trăm triệu năng lượng.
Hơn nữa mỗi lần phục sinh tốn 100 vạn, quá khoa trương, với số tích lũy hiện tại của anh, chết vài lần là hết sạch.
"Đợi tương lai góp đủ năng lượng, nhất định phải vào khám phá thực hư. Nói mới nhớ, phải tranh thủ thời gian tăng cấp cửa hàng. Tiểu Bạch đã bước vào Tinh Chủ cảnh, tư chất vẫn là thượng đẳng, mình đã mở khóa một trong những điều kiện để tăng cửa hàng lên cấp 6."
"Còn lại là vấn đề doanh thu."
Tô Bình lùi về phía dưới kiếp vân, nhìn chằm chằm lôi vân đang tan biến, lẩm nhẩm trong lòng, danh sách thế giới bồi dưỡng hiện ra, trên cùng xuất hiện bốn chữ "Cao Thiên Tẫn Giới".
Màu chữ không phải vàng kim đỉnh cấp mà là đỏ thẫm màu rượu vang, tựa hồ tràn ngập mùi máu tanh nồng đậm.
"Chúc mừng Tô tiên sinh."
Lúc Tô Bình đang suy tư, Hi Phù và những người khác bay tới, nén sự rung động trong lòng, liên tục chúc mừng.
Giờ khắc này, bọn họ không còn khinh thị Tô Bình nữa. Điều này không liên quan đến cường giả phía sau Tô Bình, chỉ riêng những gì Tô Bình thể hiện đã khiến họ run rẩy.
Trong khoảng thời gian này, Tô Bình độ kiếp và tu luyện, không hề bố trí phòng vệ. Bọn họ chỉ cần liếc mắt là có thể nhận ra chiến lực của Tô Bình vượt xa Tinh Chủ cảnh, thậm chí so với Joanna thời đỉnh phong cũng không kém bao nhiêu. Với thiên phú như vậy, trong Thái Cổ Thần Giới mà họ biết cũng thuộc hàng có một không hai.
Tô Bình gật đầu, thấy Joanna đang nhìn mình với nụ cười dịu dàng, không cần nói nhiều, Tô Bình đã hiểu tâm ý và suy nghĩ của cô, khẽ gật đầu với cô. Đồng thời, anh chợt cảm thấy cảnh này có chút quen thuộc, đôi mắt Joanna tựa hồ đã gặp ở đâu đó...
Ở đâu nhỉ...?
Tô Bình suy nghĩ, cảm giác như đã gặp ở một nơi rất quan trọng nào đó.
Tuy anh có trí nhớ siêu phàm, nhưng bộ não chứa quá nhiều thông tin, phải tìm kiếm mới được.
Lúc Tô Bình đang suy tư hồi ức, Chivarello thân thiết nói: "Tô tiên sinh, bây giờ ngài đã mở ra đệ thất giới, thành tích này dù là trong toàn bộ Thần Giới cũng thuộc hàng có một không hai xưa nay. Hy vọng tương lai khi ngài Siêu Thoát cảnh giới, đừng quên chúng tôi."
"Không dám."
"Tô tiên sinh, ngài còn muốn người độ kiếp không?"
"Không cần.”
Tô Bình lắc đầu. Dù tiếp tục độ kiếp cũng có thể có hiệu quả tu luyện, nhưng anh đang gấp rút thời gian, con đường cướp bóc đã hoàn thành, Tiểu Khô Lâu và những người khác cũng đã thu hoạch được rất lớn. Tô Bình muốn đi hoàn thiện suy nghĩ của mình.
"Không biết nếu ám chiến thể bao hàm ám chi đạo có thể tự thành một giới không..." Ánh mắt Tô Bình lóe lên. Muốn có đáp án, anh chỉ có thể đến bộ tộc Kim Ô.
"Chuyện trở về Thái Cổ Thần Giới, tôi sẽ ghi nhớ. Các vị còn muốn đưa gì cho tôi thì tranh thủ đi, tôi phải về đây." Tô Bình nói.
Chivarello và những người khác nhìn nhau, lần đầu gặp người đòi quà trực tiếp như vậy.
“Tô tiên sinh, chỗ tôi còn chút lễ mọn." Chivarello dẫn đầu tỏ thái độ, lấy ra một vài chí bảo chiến giáp, đều là bảo vật Phong Thần cảnh, có chút tiếc nuối đưa cho Tô Bình.
Lúc trước bị Tô Bình vơ vét qua, hiện tại anh ta nhìn một bộ chiến giáp Phong Thần cũng thấy xinh đẹp, không nỡ chia ly.
Hi Phù và Alivy có chút câm nín, thầm chửi rủa trong lòng, vừa mới vơ vét xong, trước khi đi còn muốn tha đi một mảng. Nhân tộc quả nhiên là chủng tộc tham lam!
Nhưng họ không dám nói ra. Đã bị mất máu rồi, nói ra lại chọc giận Tô Bình, ai biết gia hỏa này có nổi cáu không. Đến lúc đó náo loạn không vui vẻ lại bị sư tử ngoạm thêm.
"Thật là khách khí quá, vừa mới tặng tôi đại lễ rồi, khiến tôi nhận cũng có chút ngại." Tô Bình nhận đồ từ tay bốn người, vẻ mặt "từ chối" nói.
Bốn người cười ha ha: @#$%.
"Đi thôi."
Tô Bình xua tay với bốn người, gọi Tiểu Khô Lâu và những người khác trở về không gian sủng thú, rời khỏi Bán Thần Vẫn Địa.
Cuối cùng cũng tiễn được Tô Bình cường đạo này, bốn người thở phào nhẹ nhõm, nhìn nhau cười khổ.
...
Trở lại cửa tiệm, Tô Bình thả Joanna xuống, không đợi lâu, trực tiếp liên kết đến bồi dưỡng địa của bộ tộc Kim Ô.
Xuất hiện lần nữa trong tinh cầu cổ xưa nơi Thần Ma ở lại, Tô Bình lập tức cảm nhận được cảm giác áp bức xung quanh, rõ ràng mạnh hơn nhiều so với ở Bán Thần Vẫn.
Xung quanh vẫn là cát vàng đầy trời đất hoang. Tô Bình ý thức triển khai, rất nhanh cảm nhận được khí tức sinh mệnh ẩn giấu trong cát ở sâu bên ngoài bảy tám dặm.
Hơn nữa khí tức sinh mệnh này đang tiếp cận anh.
"Là một tiểu gia hỏa Tinh Chủ cảnh..." Tô Bình cảm ứng được khí tức đối phương, có chút hứng thú. Tiểu gia hỏa này có khí tức Hỗn Độn lực lượng cực kỳ yếu ớt, nhưng so với Hỗn Độn Thú nhỏ thì kém xa.
Tô Bình không khách khí, gọi Tiểu Khô Lâu và những người khác ra.
Ngao!
Hỗn Độn Thú nhỏ vừa xuất hiện đã nhanh chóng tìm đến yêu thú Tinh Chủ cảnh đang tiềm hành. Yêu thú kia dường như cũng bị việc Tô Bình đột ngột triệu hồi chúng thú làm cho kinh sợ, dừng tiếp cận.
Hỗn Độn Thú nhỏ không quan tâm nhiều như vậy, vui vẻ lao tới. Rất nhanh cát đất tung lên, phong tỏa không gian cũng bị Hỗn Độn Thú nhỏ phá vỡ, ép yêu thú bên trong ra ngoài.
Tiểu Khô Lâu và những người khác thấy mục tiêu thì cấp tốc bay tới, đề phòng Hỗn Độn Thú nhỏ bị thương.
Bây giờ bọn chúng ở chung lâu ngày, quan hệ giữa Hỗn Độn Thú nhỏ và bọn chúng cũng khá tốt.
Nhưng không đợi bọn chúng đến gần, Hỗn Độn Thú nhỏ đã ba năm lần đánh yêu thú kia sắp chết, thân thể vỡ ra. Bên trong có một thú hạch, bên trên lưu chuyển khí tức hỗn tạp tinh thuần. Khí tức này ẩn chứa một tia Hỗn Độn lực lượng, đồng thời còn có thần lực và tử linh lực lượng hỗn hợp.
"Ở vùng hoang dã Thái Cổ Thần Giới, phần lớn đều là thần thú. Dù yêu thú bị trục xuất đến Thần Giới, ở lại một thời gian cũng sẽ dần chuyển biến thể chất. Trải qua mấy đời sinh sôi, sẽ dần dần thay đổi thành thần thú, dù sao ảnh hưởng của hoàn cảnh đối với sinh mạng là lớn nhất."
"Ở Tử Linh Giới là hồn thú, ở đây yêu thú dường như có chút thể chất Hỗn Độn Thú, chỉ là so với Hỗn Độn Thú nhỏ thì kém quá xa. Cảm giác giống sinh mệnh Thần Ma có huyết thống cực thấp!"
Tô Bình cầm thú hạch nghiên cứu một chút, không tìm được gì liền ném cho Hỗn Độn Thú nhỏ đang ôm đùi lề mề của anh.
Hỗn Độn Thú nhỏ hoan hô một tiếng, một ngụm nuốt ăn hết, giống như ăn kẹo quả, cắn đến kêu răng rắc.
"Được rồi, lên đường thôi."
Lúc này Tô Bình dẫn bọn chúng đi về phía trước, tìm kiếm bộ tộc Kim Ô, hoặc là chờ bộ tộc Kim Ô tìm được.
Tinh cầu này cực lớn, nói là tinh cầu, kì thực còn lớn hơn bất kỳ tinh cầu nào trong Nguyên Thủy Vũ Trụ của Tô Bình.
Ầm!
Một dã thú Phong Thần cảnh bị chém xuống. Tô Bình vung thần kiếm lấy được từ bảo khố của Chivarello, cảm thấy có chút hài lòng.
"Phong Xà này có chiến lực so sánh với Thiên Quân hạ vị. Đây chính là thú Phong Thần phổ thông ở đây sao?" Tô Bình lột da rút gân Phong Xà đã chết, giao huyết nhục tinh hoa cho Tiểu Khô Lâu và Nhị Cẩu, nội hạch giao cho Hỗn Độn Thú nhỏ đang chờ đợi không kịp.
Hỗn Độn Thú nhỏ dường như cực kỳ yêu thích nội hạch của những sinh mệnh Thần Ma này. Tô Bình cũng không keo kiệt, Tiểu Khô Lâu và những người khác không tranh giành thì cứ cho nó hết.
Tiểu Khô Lâu và những người khác cũng nắm giữ quy tắc viêm đạo viên mãn, dùng viêm đạo đốt cháy loại bỏ cặn bã trong thân thể Phong Xà, chỉ giữ lại tinh hoa. Vì vậy Phong Xà dài vài trăm mét, phần tinh hoa thật sự còn lại chỉ có chưa đến hai tấn, bị bọn chúng chia nhau ăn, còn chưa đủ nhét kẽ răng.
Tô Bình mang theo bọn chúng một đường tiến lên, vượt qua hoang mạc và bình nguyên, dọc đường chém giết vô số dã thú, có đến mấy ngàn loài khác nhau.
Dã thú Tinh Không cảnh trở xuống Tô Bình lười ra tay, còn những tiểu gia hỏa kia cảm giác được khí tức mênh mông không hề che giấu của Tô Bình và những người khác thì đã sớm sợ hãi bỏ chạy, không dám ló đầu ra.
Sau một đường cho ăn, thân thể Hỗn Độn Thú nhỏ cũng dần phát sinh một vài biến hóa, càng thêm tròn trịa, trắng trẻo, trên thân ẩn hiện một vài mật văn màu xanh, màu sắc cực mỏng, giống như gân xanh.
Tô Bình có thể cảm nhận được lực lượng của Hỗn Độn Thú nhỏ đang tăng lên, vì vậy không nóng lòng tìm kiếm bộ tộc Kim Ô, vừa giết vừa đi cũng là một cách rèn luyện.
Bảy tám ngày trôi qua.
Tô Bình và những người khác đến lãnh địa của một sinh mệnh Thần Ma cường hãn. Sinh mệnh Thần Ma này rõ ràng là Chí Tôn cảnh. Tô Bình hợp thể với Tiểu Khô Lâu, thêm Luyện Ngục Chúc Long Thú, dẫn đầu Nhị Cẩu và những người khác toàn lực chém giết, nhưng cuối cùng vẫn bị đánh chết từng người, khó mà chống đỡ.
“Lực lượng Chí Tôn cảnh quá khoa trương.
Tô Bình nâng lên thất trọng tiểu thế giới, bị ảnh thu nhỏ vũ trụ màu đỏ thẫm của đối phương cứ thế mà nện xuyên, cảm giác không phải lực lượng của một chiều không gian.
"Bất quá, mình có thể miễn cưỡng chống đỡ được hơn 10 phút, cũng coi như rất mạnh rồi chứ?"
Trong vũ trụ, Thiên Quân có thể đào thoát khỏi tay Chí Tôn, nhưng chỉ là đào thoát, giao phong cực ngắn ngủi. Dù bị đuổi giết ba ngày ba đêm, thời gian giao thủ thật sự cũng không quá ba phút.
Còn chính diện chém giết mười phút tuyệt đối là kinh khủng và ngang ngược.
Sau khi bị đánh chết, Tô Bình không cứng đầu, chọn ngẫu nhiên phục sinh.
Qua giao chiến anh đã cảm nhận được chênh lệch với đối phương, sinh mệnh Thần Ma này còn chưa dùng toàn lực thật sự. Cố gắng tiêu hao bằng cách phục sinh liên tục là vô nghĩa.
Huống chi đến cấp độ Chí Tôn, đối phương có trí tuệ cực cao. Nếu Tô Bình thật sự tiêu hao bằng cách phục sinh, có lẽ đối phương sẽ giam cầm phong ấn anh!
Một khi bị giam cầm tư tưởng, Tô Bình sẽ mãi mãi dừng lại ở đây, không có cơ hội thoát thân, chỉ có thể chờ thời gian kết thúc tự nhiên trở về.
Sau khi ngẫu nhiên phục sinh, Tô Bình tiếp tục hành trình mới.
Năm ngày sau, một con chim hót lướt qua bầu trời. Tô Bình nhìn từ xa, mắt sáng lên, thân ảnh sáng chói kia chính là Kim Ô!
Anh lập tức kích hoạt thân thể Kim Ô, hóa thành một con Kim Ô phóng lên trời, nhanh chóng thu hút sự chú ý của đối phương.
Kim Ô biến hóa của Tô Bình thuộc ấu niên kỳ, nhưng khác biệt rất lớn so với Kim Ô cùng tuổi. Thể phách tráng kiện, tản ra uy thế cực kỳ cường tráng. So với Kim Ô thành niên thì nhỏ yếu hơn nhiều, nhưng trong Kim Ô còn nhỏ lại thuộc hàng hạc giữa bầy gà.
Vút!
Kim Ô kia bay lượn đến, một luồng sóng lửa nóng bỏng quét qua, khiến hạt cát trên mặt đất xung quanh trở nên khô cứng hơn. Hạt cát ở đây có chút đặc thù, cực kỳ chịu nhiệt độ cao, không trực tiếp biến thành cháy đen.
"Ừm?"
Kim Ô này dáng người ưu mỹ, lông vũ sáng chói, tản ra thần huy. Nó đánh giá Tô Bình, có chút kinh ngạc và nghi hoặc: "Mùi của ngươi có chút quen thuộc..."
Tô Bình thoáng cái biến trở về hình dáng con người, nói: "Chào ngươi, có thể đưa ta đến bộ tộc của các ngươi không?"
Thấy Tô Bình, Kim Ô đột nhiên trợn to mắt. Ngay sau đó một đoàn liệt diễm màu vàng kim quét qua, bao phủ toàn thân. Khi liệt diễm tan ra, lộ ra một nữ tử yêu kiều duyên dáng, chân dài thon thả, phong hoa tuyệt đại. Nữ tử này mặc đồ cực kỳ mát mẻ, cách ăn mặc khác lạ, một đôi quần cắt che khuất bắp đùi trắng như tuyết khiến đôi chân dài sáng bóng của cô khiến người ta khó rời mắt.
"Là ngươi?"
Tô Bình thấy đối phương cũng kinh ngạc, không ngờ lại trùng hợp như vậy.
"Thật là ngươi!"
Đế Quỳnh nhìn Tô Bình, có chút kinh hỉ, không ngờ còn có thể gặp lại kẻ ngoại lai này. Dưới sức mạnh của Thủy Tổ, bọn chúng đã phong tinh, Tô Bình là sinh mệnh duy nhất có thể xuyên qua đến đây.
Cô vô cùng hiếu kỳ về thế giới bên ngoài, Tô Bình là người duy nhất cô có thể hiểu về thế giới đó.
"A?"
Lúc này, Đế Quỳnh đột nhiên cảm giác được khí tức trên người Tô Bình rõ ràng mạnh hơn rất nhiều so với trước. Vừa nãy khi bay tới từ xa, cô còn tưởng là một đồng tộc sắp trưởng thành trong tộc.