“Thần Lâm Thạch?”
"Nghe nói là thần thạch có thể cảm ứng được sức mạnh Phong Thần!"
"Chẳng lẽ định trực tiếp sắp xếp dựa trên sức mạnh Phong Thần? Như vậy có phải quá tùy tiện không?"
Không ít người Phong Thần xôn xao bàn tán, còn những Thiên Quân trong số đó lại giữ vẻ mặt bình tĩnh, dường như đã sớm biết một vài nội tình, bao gồm cả quy tắc tranh cử.
"Tống Uyên, ngươi lên trước làm gương cho mọi người đi." Thần Tôn ngồi trở lại vương tọa, thản nhiên phân phó.
Tống Uyên, đại sư huynh đứng ở vị trí đầu tiên bên phải nhóm Tô Bình, lập tức đứng dậy, cúi đầu đáp lời rồi quay người bay về phía Đọa Lạc Thiên Sứ trong hư không phía trước.
Trong số các đệ tử của Xích Hỏa Chí Tôn và Hư Không Chí Tôn, có vài người lộ vẻ không vui, hiển nhiên cảm thấy việc Thần Tôn để đệ tử của mình lên đầu tiên là quá phô trương.
Tuy nhiên, Tống Uyên cũng được xem là một trong những Thiên Quân hàng đầu, dù có chút không cam lòng nhưng cũng không ai biểu lộ ra điều gì. Dù sao thì đây là liên minh tam quân, nếu chỉ vì chuyện nhỏ này mà tranh chấp thì thật nực cười.
Rất nhanh, Tống Uyên đã đến trước mặt Đọa Lạc Thiên Sứ.
"Ta nhớ không nhầm thì, sức mạnh Phong Thần của Đại sư huynh từng được kiểm tra, hình như là hơn 9000 phải không?" Chúc Phong, Thất sư huynh tính tình bộc trực, lên tiếng.
“Hơn 9000. Đại sư huynh đúng là quái vật!” Một sư huynh khác lắc đầu cảm thán.
Cơ Tuyết Tình khẽ cười, nói: "Tam quân thống soái chỉ có một người được ngồi, sư phụ để Đại sư huynh ra tay cũng là để trấn an hai bên còn lại."
Tô Bình ngồi cạnh Cơ Tuyết Tình, nghe bọn họ nói chuyện, tò mò hỏi: "Trước đây mọi người cũng kiểm tra sức mạnh Phong Thần rồi à? Hơn 9000 là đẳng cấp gì?"
Sức mạnh Phong Thần và thần lực là hai loại sức mạnh hoàn toàn khác biệt.
Thần lực thuộc về sức mạnh tự nhiên, chỉ là được gọi là Thần lực.
Về bản chất, nó cũng giống như tiên lực, tinh lực, đều thuộc về một loại sức mạnh tự nhiên, chỉ là uy lực mạnh mẽ hơn.
Còn sức mạnh Phong Thần lại khác, cần phải độ kiếp Phong Thần, được thiên địa vũ trụ tán thành mới có thể nắm giữ một loại lực lượng đặc thù!
Loại lực lượng này trong vũ trụ của Tô Bình được gọi là sức mạnh Phong Thần, nhưng ở các kỷ nguyên cổ xưa và các chủng tộc khác, nó có những tên gọi riêng.
Trong thần tộc, nó được gọi là trật tự chi lực.
Còn trong tiên tộc, nó là tiên phạt chi lực.
"Bọn ta cơ bản đều đã kiểm tra, dùng dụng cụ của Liên Bang là có thể kiểm tra được, chỉ là dụng cụ kiểm tra sẽ có nhiều sai số, trị số sẽ dao động. Trị số càng lớn, dao động càng lớn. Giống như trị số của Đại sư huynh là hơn 9000, biên độ dao động ước chừng trên dưới 500, có khả năng phá vạn, cũng có khả năng chỉ là hơn 8000.” Cơ Tuyết Tình giải thích cho Tô Bình.
"Tiểu sư đệ, cậu phải biết rằng, người mới Phong Thần thành công, giá trị Phong Thần chỉ có 500 thôi đấy!" Du Long ngồi cách mấy chỗ, cười nói.
Trước đây anh ta đã chiếu cố Tô Bình một thời gian, khá quen thuộc với Tô Bình, trong số các sư huynh đệ thì quan hệ cũng coi như thân thiết.
Tô Bình khẽ giật mình, mới Phong Thần chỉ có 500?
Chẳng phải là nói, lực lượng của Đại sư huynh, so với người bình thường mới Phong Thần, chênh lệch đến hơn 20 lần!
“Khó trách." Tô Bình hít một hơi, có chút chấn động, đây chính là lực lượng của Thiên Quân hàng đầu, chênh lệch với cùng cảnh giới lớn thật!
Sư huynh Chúc Phong cười nói: "Tính theo trị số thì Đại sư huynh cũng chỉ mạnh hơn người Phong Thần bình thường 20 lần thôi, đợi tiểu sư đệ cậu Phong Thần, chắc cũng đạt được thôi, dù sao thì với lực lượng hiện tại của cậu, ước chừng mạnh hơn Tinh Chủ cảnh bình thường cả trăm lần. Tuy nói đợi đến Phong Thần cảnh, chênh lệch lực lượng sẽ thu nhỏ lại, nhưng thành tựu Thiên Quân không phải việc khó gì."
"Tiểu sư đệ, cố lên nhé, bọn ta rất xem trọng cậu đấy." Một nữ tử xinh đẹp động lòng người khác khẽ cười nói, Tô Bình nhớ cô là Bát sư tỷ.
"Tiểu sư đệ là kỳ tài hiếm có, tương lai nhất định có thể siêu việt chúng ta." Các sư huynh sư tỷ nhập môn sau cũng nhao nhao lên tiếng, nửa đùa nửa thật nói.
Giờ phút này, Tô Bình ngồi ở vị trí đầu, tuy chỉ là Tinh Chủ cảnh, lại có cảm giác được chúng tinh phủng nguyệt.
Tô Bình đã tạo ra vô số chiến tích, giành được sự tôn trọng và tán thành của họ, không ai xem nhẹ Tô Bình.
"Đâu có đâu có." Tô Bình liên tục xua tay, có chút thụ sủng nhược kinh.
Ở cuối đám người, Soái Thiên Hầu và Dias ngồi cách Tô Bình mấy chục chỗ, nghiêng đầu nhìn sang, ánh mắt có chút phức tạp. Dù những sư huynh sư tỷ này trong lời nói có khách khí và tán dương Tô Bình, nhưng việc có thể khiến những sư huynh sư tỷ cao ngạo này khen ngợi như vậy, cũng đủ để chứng minh bản lĩnh của Tô Bình.
Cùng là tiểu sư đệ trong môn hạ, bọn họ và Tô Bình đều là Tinh Chủ cảnh, nhưng địa vị lại khác biệt một trời một vực.
"Đa trọng tiểu thế giới..." Đôi mắt Soái Thiên Hầu chớp động, âm thầm nắm tay. Việc Tô Bình biểu hiện kinh thế trong truyền thừa, rung động toàn bộ Vũ Trụ, tất cả đều nhờ vào Tô Bình nắm giữ đa trọng tiểu thế giới.
Hắn nhớ, chí cao pháp tắc của Tô Bình, còn chưa tự mình tu hành sâu.
Ít nhất hắn đã có ba chí cao pháp tắc đạt tới viên mãn cảnh.
Ngoài đa trọng tiểu thế giới ra, hắn thật không cảm thấy mình kém hơn Tô Bình.
"Hắn đã nói, pháp hội tu hành đa trọng tiểu thế giới sẽ công khai. Hắn có thể chọn công khai, chắc chắn có nguyên nhân. Dù thế nào, đồng môn sư huynh đệ một trận, ta hẳn là có thể học được phiên bản thật sự..." Soái Thiên Hầu thầm nghĩ trong lòng.
"Cái tên này..."
Dias nhìn thấy Tô Bình làm náo động, có chút hâm mộ và ghen ghét, nhưng trong lòng càng nhiều hơn là bất đắc dĩ. Hắn biết chênh lệch giữa mình và Tô Bình đã quá xa, ngay cả lão ca tu hành năm vạn năm bên cạnh cũng bị Tô Bình bỏ lại phía sau. Chênh lệch tu hành năm vạn năm cũng không cách nào bù đắp được, hắn đừng hòng nghĩ đến chuyện đó.
Trong lúc mọi người trò chuyện, Đại sư huynh Tống Uyên đã bắt đầu tự mình trắc nghiệm.
Hắn toàn thân hiện lên kim sắc quang mang cực hạn nội liễm, ẩn chứa dao động lực lượng đặc thù. Lực lượng này từ trái tim của hắn bắn ra, lan tràn khắp cơ thể, càng ngày càng sáng. Lúc đạt tới cực thịnh, tất cả quang mang trong nháy mắt co vào, chảy vào lòng bàn tay hắn, đột nhiên một chưởng ấn về phía Thần Lâm Thạch mà Đọa Lạc Thiên Sứ đang ôm ấp.
Viên đá hình bầu dục này trong nháy mắt nở rộ hào quang. Tượng điêu Đọa Lạc Thiên Sứ phía sau Thần Lâm Thạch, lại chậm rãi mở mắt!
Dưới mí mắt, đúng là một đôi mắt đen như mực thâm thúy.
Ngoài đôi mắt ra, bốn cánh sau lưng Đọa Thiên Sứ cũng nhẹ nhàng lay động, từng sợi lông vũ dần dần hiển hiện, hai cánh chim lông vũ gần như hoàn toàn biến thành màu vàng kim.
"Hai cánh!"
Xích Hỏa Chí Tôn và Hư Không Chí Tôn ánh mắt ngưng lại. Dù đã sớm biết Tống Uyên dưới trướng Thần Tôn chiến lực cực mạnh, danh tiếng rất lớn trong giới Thiên Quân, nhưng không ngờ lại có thể khiến Đọa Thiên Sứ kích hoạt ra hai cánh!
"Khó trách từng danh chấn Vũ Trụ, đáng tiếc ta chưa từng giao thủ với hắn, không biết rõ sâu cạn thế nào..." Xích Hỏa Chí Tôn đôi mắt chớp động, thấp giọng cảm thán.
"Gần hai cánh, là 1728 chiếc lông vũ!" Hàn sư huynh xếp hạng ba phấn chấn nói, đôi mắt sáng lên.
Cơ Tuyết Tình cảm thán nói: "Mấy vạn năm không gặp, Đại sư huynh lại tinh tiến rất nhiều."
"Đại sư huynh trâu bò quá!" Chúc Phong giơ ngón tay cái lên, ngắn gọn súc tích.
Tô Bình nghe được các sư huynh sư tỷ kinh ngạc thán phục, nhỏ giọng hiếu kỳ hỏi Cơ Tuyết Tình bên cạnh: "Cơ sư tỷ, vậy coi là rất mạnh à, cùng với giá trị Phong Thần lúc trước nói thì tính thế nào?"
Cơ Tuyết Tình thu hồi ánh mắt, nhìn Tô Bình mỉm cười nói: "Đây coi như là mạnh phi thường. Người Phong Thần bình thường, thậm chí không thể làm cho Đọa Thiên Sứ này mở mắt, đừng nói đến chuyện lực xâu toàn thân, kích hoạt cánh. Cậu nhìn bốn cánh chim sau lưng nó, mỗi cánh đều có 999 phiến lông vũ, ẩn chứa đại đạo đặc thù."
"Đại sư huynh kích hoạt gần hai cánh, 1728 chiếc lông chim. Nếu muốn đổi thành giá trị Phong Thần thì cũng có hơn tám nghìn, một chiếc lông vũ tương đương với 5 điểm giá trị sức mạnh Phong Thần!"
Tô Bình sững sờ, có chút bừng tỉnh, nói: "Nhưng lúc trước Đại sư huynh không phải kiểm tra ra hơn 9000 à?”
"Đó là lực lượng toàn lực xuất thủ của Đại sư huynh, còn vừa rồi, Đại sư huynh chỉ là cực hạn dưới trạng thái bình thường. Ta nhớ mấy vạn năm trước, dưới trạng thái bình thường của anh ấy còn khó khăn lắm mới có thể kiểm tra đến giá trị khoảng 8000, bây giờ đã thêm được trọn vẹn 500."
Cơ Tuyết Tình khẽ cười nói: "Tuy sư phụ nói phải dùng toàn lực, nhưng đây dù sao chỉ là mở màn, không cần thiết bộc lộ quá nhiều át chủ bài, phía sau mới thật sự là tranh phong!"
"Thì ra là thế." Tô Bình hiểu rõ ra.
Lúc này, Đại sư huynh Tống Uyên trắc nghiệm xong, hơi chắp tay với ba vị Chí Tôn, rồi quay người về chỗ ngồi bên cạnh Tô Bình.
Còn ở những nơi khác, mọi người vẫn còn bàn tán xôn xao. Có không ít người Phong Thần bối cảnh kém cỏi, hiển nhiên chưa từng thấy tượng điêu Đọa Thiên Sứ này, không biết lai lịch, đối với tình huống này cũng không hiểu ra sao, kéo đồng bạn bên cạnh hỏi thăm.
"Đại sư huynh lợi hại!"
Tống Uyên vừa trở về, Hàn sư huynh, Chúc Phong, Cơ Tuyết Tình và những người khác liền chúc mừng.
Tống Uyên cười cười, không nói gì.
"Chẳng qua là miễn cưỡng hai cánh thôi, có gì mà phải khoe khoang."
Vài bóng người ở Xích Hỏa tỉnh khu nhìn thấy Tô Bình và những người khác xung quanh đang tán thưởng và trò chuyện, có chút khó chịu.
"Đợi Tam sư huynh chúng ta ra sân, sẽ cho bọn họ biết thế nào là Thiên Quân hàng đầu thực sự!"
"Có Tam sư huynh chúng ta ở đây, cuộc cạnh tranh này cũng không có gì cần thiết, thà trực tiếp nhường cho anh ấy còn hơn."
"Đã đến lúc cho những người này mở mang tầm mắt, nhìn xem lực lượng của Xích Hỏa tinh khu chúng ta!"
Những người Phong Thần ở Xích Hỏa tinh khu có tính tình hơi khác so với Hoàng Kim tinh khu, tương đối phóng khoáng và tùy tiện, có chuyện cứ việc nói thẳng, không hề che giấu. Tục "thẳng tính" này cũng khiến Xích Hỏa tinh khu không được lòng người trong toàn bộ vũ trụ.
Sau khi Tống Uyên vừa xuống đài, đã có người từ Xích Hỏa tỉnh khu bước ra, chính là thủ tịch đệ tử đưới trướng Xích Hòa Chí Tôn.
Điều khiến người ngoài ý muốn là, vị thủ tịch đệ tử này lại là một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần, nhìn qua xinh đẹp gợi cảm, nhưng khuôn mặt khuynh thành tuyệt thế lại lộ ra vẻ băng sương, rất có vài phần trang nghiêm và uy nghiêm. Điều này càng khiến cho vẻ quyến rũ tự nhiên trên đuôi lông mày của nàng trở nên hấp dẫn hơn, càng thêm trí mạng.
"Lưu Hạ."
Nữ tử giống như Tống Uyên báo ra bản danh, đây không phải là phong hào của nàng, bởi vậy không ít người Phong Thần tương đối trẻ tuổi cảm thấy lạ lẫm, chưa từng nghe qua cái tên này.
"Là Vĩnh Dạ La Sát!"
Có người khẽ thở nhẹ, trong giọng nói lộ ra vẻ chấn động.
"Đây chính là bộ mặt thật của nàng à, nghe nói ai gặp qua nàng, cơ bản đều đã chết. Nàng đã hơn mười vạn năm không đi lại trong vũ trụ."
"Chỉ nghe tên La Sát, không thấy mặt La Sát, bóp chết tất cả kẻ địch trong vĩnh dạ, đây chính là nữ ma đầu khiến người ta nghe tin đã sợ mất mật từ mười vạn năm trước!"
"Nàng lại sốt sắng như vậy."
Tống Uyên nhìn thấy đối phương, không khỏi lắc đầu cười một tiếng, có vài phần bất đắc dĩ.
Hàn sư huynh khẽ cười nói: "Đại sư huynh, nghe nói anh từng giao thủ với cô ta, ai thắng?”
Cơ Tuyết Tình che miệng cười nói: "Anh còn chưa biết tính Đại sư huynh sao, thấy phụ nữ là mềm lòng, không thua thì cũng chạy."
Tống Uyên không tò mò liếc cô một cái, thấy các sư huynh đệ khác ném tới ánh mắt bát quái hừng hực, đành phải bất đắc dĩ nói: "Sáu vạn năm trước, tôi từng giao thủ với cô ta một lần. Lúc ấy hơn một chút, đoán chừng cô ta tức không chịu nổi, bây giờ liền muốn lên phá kỷ lục của tôi."
"Nguyên lai là nghiệt duyên của Đại sư huynh." Chúc Phong cười nói, miệng không che đậy.
Tống Uyên liếc nhìn anh ta, nói: "Giữa chúng ta hình như lâu rồi không luận bàn, đợi lần này đoạt soái kết thúc, chúng ta luyện một chút."
“Tôi sai rồi.” Chúc Phong vẻ mặt đau khổ, cấp tốc cầu xin tha thứ.
"Đại sư huynh, cô ấy đang nhìn anh kìa." Cơ Tuyết Tình cười đùa nói.
Tống Uyên ngẩng đầu nhìn lại, vừa hay thấy Lưu Hạ đang trừng hắn, không khỏi bất đắc dĩ buông tay.
Rất nhanh, trắc nghiệm của Lưu Hạ bắt đầu. Toàn thân nàng tản mát ra hai loại sức mạnh, màu đen và màu vàng kim hỗn hợp, lẫn nhau xen lẫn. Tô Bình từ khí tức hắc ám kia, ẩn ẩn thấy một chút quy tắc ám chiến thể, trong lòng khẽ động. Vĩnh Dạ La Sát này mở Phong Thần đại đạo, cũng có thể giúp được hắn.
"Kích phát ám chiến thể trong Kim Ô tộc, tuy là chiến thể Vu tộc hàng đầu, nhưng hình như vì quá mức đỉnh cao, dẫn đến khai phá cực chậm. Hiện nay tôi cũng chỉ miễn cưỡng nắm giữ ám chi đạo..." Tô Bình thầm nghĩ.
Bây giờ hắn lại có Cổ Tiên thể, Thần tộc bán nguyên thể và hồn thể. Nhưng Tô Bình phát hiện trong cơ thể mình vẫn còn lực lượng ám chiến thể, chiến thể này không bị tịnh hóa, chỉ là vì quá lâu không dùng, tiềm ẩn sâu trong cơ thể.
Nếu là chiến thể bình thường, sớm đã bị huyết mạch đồng hóa.
"Có lẽ quay lại có thể tìm người Phong Thần này nghiên cứu thảo luận." Tô Bình thầm nghĩ.
Lúc này, kết quả trắc nghiệm của Lưu Hạ cũng ra. Đọa Thiên Sứ mở mắt, lông vũ trên hai cánh từng mảnh từng mảnh nhuộm kim, cánh thứ ba rung động, có mười mấy chiếc lông chim nhiễm thần lực.
"Còn nhiều hơn Đại sư huynh." Cơ Tuyết Tình và những người khác thấy cảnh này, nụ cười trên mặt thu liễm, có chút ngưng trọng.
“Nhưng cô ta dường như vận dụng một chút lực lượng chiến thể." Chúc Phong cau mày nói.
"Đây không phải là chiến thể của cô ta, là cô ta đem lực lượng bản thân và sức mạnh Phong Thần triệt để dung hợp." Nhị sư huynh Xuân Vũ luôn kiệm lời ít nói lên tiếng.
Cơ Tuyết Tình ngưng mắt nói: "Cô ta hẳn là sẽ là kình địch của Đại sư huynh."
Tống Uyên thần sắc bình tĩnh, không nói gì.
Trắc nghiệm kết thúc, Vĩnh Dạ La Sát nhìn Tống Uyên một cái, khuôn mặt lạnh như băng sương không có bất kỳ biểu lộ gì, quay người trở về Xích Hỏa tinh khu.
Sau khi Lưu Hạ trắc nghiệm kết thúc, Hư Không tỉnh khu cũng có chút không nhẫn nại được, rất nhanh có người ra sân.
Cũng là thủ tịch của Hư Không Chí Tôn, thanh danh cực lớn, nhìn qua là lão giả, nhưng kết quả trắc nghiệm sau lại không phân cao thấp với Tống Uyên.
Khi các thủ tịch đệ tử của ba đại tinh khu Chí Tôn thay nhau xuất hiện, bầu không khí nghiêm túc trở nên nóng hơn. Những người khác cũng lần lượt ra sân, nhưng kết quả kiểm tra lại khiến người ta cảm nhận được sức mạnh của thủ tịch đệ tử ba đại Chí Tôn.
"Thế mà chỉ miễn cưỡng mở mắt!"
"Dù sao Bích Lạc cũng là Phong Thần lâu năm, khi còn bé ta cũng nghe chuyện về truyền thuyết của anh ta, không ngờ lại thành ra như vậy."
“Thế nào là thành ra như vậy, có thể mở mắt là tốt rồi, anh cho rằng ai cũng là quái vật à!”