Siêu Cấp YY Hệ Thống

Lượt đọc: 4018 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127. Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350
Tiến »
Chương 215
vị socola.

❊ ❊ ❊

Doremin đứng dậy, nàng đầu cúi xuống nơi ngực, cung kính nói: "Chào bác, Con tên là Doremin, hân hạnh được gặp bác. Mong bác ngày sau chăm sóc cháu nhiều hơn."

Tamako đi tới, thấy Doremin lễ phép, lại xinh đẹp như vậy, nàng rất hài lòng, gật đầu nói ra: "Được rồi, cháu cứ ở đây tự nhiên như ở nhà mình, với lại thằng nhóc Nobita nhà cô có chút hậu đậu, ngốc nghếch, có gì cháu ngày sau thay cô chăm sóc nó nhiều hơn."

Nobita sắc mặt đen, hậu đậu, ngốc nghếch, coi như Tamako nói cái Nobita kia đi, đáng tiếc, từ hôm nay, ta không còn là Nobita hiện lương ngu ngốc kia nửa rồi, mà là một Nobita hoàn toàn mới, hoàn toàn... kha kha kha.

"Vâng thưa bác." Doremin rất bài bản lễ phép, sau đó hai người nói chuyện một chút, Tamako hỏi thăm về gia đình, bản thân của Doremin...

Dưới sự dẫn dắt của Doremin, hơn nửa nàng còn có thiên phú diễn kịch, một mặt tội nghiệp, một mặt ôn nhu, dịu dàng. Tamako rất nhanh đối với Doremin từ "cháu – bác" chuyển thành "con – mẹ", xưng hô thân thiết hơn trước.

Nobita không khỏi đối với Doremin thay đổi cách nhìn mới, chỉ mới vài phút ngắn ngủi đã đem Tamako thu phục rồi.

Vài phút sau, chờ đến khi Tamako rời đi, Doremin thần sắc biến đổi, hai tay bắt lấy vai Nobita, nhẹ nhàng nói ra: "Cậu nhanh trả cho tớ bảo bối Sổ Như Ý đi Nobita, cái bảo bối kia rất nguy hiểm, cậu hiện tại không thể sử dụng."

Nobita cười tà, tay chỉ vào dưới chân Doremin, vẻ mặt giật mình, bật thốt lên: "Chuột kìa!"

"Chuột, chuột!" Vừa nghe chữ chuột, Doremin theo bản năng cả người run lên, sắc mặt đổi thành trắng bệch, bởi vì quá sợ hãi cho nên bộ ngực phập phồng, đôi ngực nóng bóng của nàng theo đó lắc lên xuống trái phải.

Doremin không tiếp tục đòi Nobita Sổ Như Ý nửa, vội vàng mở cửa, chạy ra khỏi phòng.

"Biết ngay." Nobita nở nụ cười đê tiện, từ túi đồ lấy ra sổ như ý, đặt cuốn Sổ Như Ý lên bàn, sau đó lấy cây viết, viết vào trong đó:

-Từ nay về sau Doremin vĩnh viễn nghe lời Nobita, dù Nobita nói gì, cũng không được cãi lệnh hay phản kháng.

-Từ nay về sau Doremin không được đụng vào Sổ Như Ý hay thay đổi những gì mà Nobita đã viết.

...

Nobita vừa viết xong hai dòng, cửa mở ra, khi này Doremin hớt hãi chạy vào, nàng nhìn xung quanh căn phòng một vòng, ánh mắt chuyển đến Nobita, tức giận đến chu mỏ, tay chống hông, lớn tiếng nói ra: "Nobita, cậu lừa tớ, làm gì có chuột trong phòng!"

Nobita nở cười dâm tà nhìn nàng, hai mắt nheo lại, nói ra: "Doremin, tớ lừa cậu thì làm sao?"

"Cậu quá đáng!!!" Doremin tức giận nói ra, nàng không ngờ tới Nobita lại xấu xa đến vậy, đầu tiên là xô ngã nàng, tiếp đó cướp đi bảo bối, còn có vừa nãy lừa dối nàng...

Khác với ấn tượng của Doremin trong lòng là: Nobita hiền hậu, Nobita lương hiện, Nobita ngốc nghếch, Nobita hậu đậu...

Nhìn nụ cười khuôn mặt không nhận lỗi kia của Nobita, Doremin càng tức giận hơn, nàng chỉ tay vào Nobita, lạnh lùng nói ra: "Cho cậu 10 giây, không trả lại bảo bối đừng trách tớ ra tay!"

"Tốt, ra tay đi." Nobita lúc này cũng muốn thử nghiệm bảo bối ra sao, hắn cười nói, ánh mắt vui vẻ nhìn Doremin, không xem lời nàng ra gì.

"Được rồi, cậu đợi đấy." Doremin trừng Nobita nói, hai tay luồng vào túi thần kỳ, lục lọi bảo bối.

Một giây sau, nàng lấy ra cây súng giống đồ chơi, cầm trên tay cái súng, nàng nói ra: "Đây là súng gây mê, có khả năng gây tê liệt, nào, Nobita, mau đưa bảo bối kia đây, nếu không là tớ bắn." Nói xong, nàng chỉ súng về hướng Nobita, một mắt nhắm lại, tư thế chuẩn bị bắn.

Tư thế nàng rất sex, nha, giống như trong phim jav: cô cảnh sát và tội phạm...

Nhìn bộ dáng đáng yêu sex xi kia của Doremin, Nobita cảm giác có chút buồn cười.

"Bắn đi." Nobita thúc giục nàng.

Doremin thấy Nobita không sợ mà còn cả gan như vậy, nàng hừ một tiếng, tay bóp cò.

Tại lúc này, khi tay còn tới cò vài cen-ti-met thì Doremin cảm giác cả ngón tay cứng ngắt, không hoạt động được.

"Đây là sao?" Doremin ánh mắt khó hiểu nhìn ngón tay mình, nàng tay gồng lên, muốn bóp cò, nhưng tay vẫn như cũ, cứng ngắt, không cử động được.

"A!" Doremin thét lên một tiếng yêu kiều, nàng dùng toàn bộ sức lực muốn bóp vào, nhưng dù cố thế nào đi nửa vẫn vậy.

Nobita nở nụ cười, biết bảo bối có hiệu nghiệm, cũng không che dấu gì, nói ra: "Doremin, cậu đừng cố gắng nửa vô ích thôi, tớ ghi vào Sổ Như Ý là: Doremin từ nay về sau vĩnh viễn..."

"Cái gì!" Doremin nghe xong Nobita nói, ánh mắt khiếp sợ, khó tin nhìn Nobita, không nghĩ Nobita chỉ mới 10 tuổi mà đã nghĩ đến những thứ như vậy, khác với suy nghĩ của trẻ con 10 tuổi mà nàng gặp.

"Nào, Doremin, cở hết áo ra đi, rồi đứng im đó." Nobita lạnh lùng ra lệnh.

"Không, không được Nobita, mau thu hồi lại mệnh lệnh của cậu, cậu làm vậy là rất xấu." Doremin sắc mặt đỏ lên, thân thể không nghe điều khiển, hai tay tự động cở quần áo ra.

30 giây sau, thân thể trần chuồng như nhộng của Doremin xuất hiện trước mặt Nobita.

"Không được, Nobita, cậu mau thu hồi mệnh lệnh, nếu bác Tamako thấy cảnh này thì không hay." Doremin ánh mắt cầu xin nhìn Nobita nói, hai tay run rẩy che ngực cùng nơi nào đó.

Nhưng làm Doremin thất vọng, Nobita như không nghe thấy lời nàng, hai mắt hắn cứ nhìn chằm chằm, rồi liếc lên liếc xuống, trong miệng còn kêu chặc chặc, tựa như đang bình phẩm món đồ.

Doremin đối với hành động này của Nobita trong lòng xuất hiện tia sợ hãi, nghĩ đến khả năng... chẳng lẽ, chẳng lẽ...hắn muốn..."Không thể nào, Doremin, ngươi không thể suy nghĩ bậy bạ như vậy được, Nobita mới học lớp 5, 10 tuổi thôi, làm sao có thể làm chuyện như vậy được."

Nàng liên tục lắc đầu, đem ý nghĩ xấu xa về Nobita bỏ đi.

Nobita thấy nàng liên tục lắc đầu, tưởng rằng đang cố vùng vẫy trong tuyệt vọng, khóe miệng vểnh lên, hắn cười tà đi đến.

"Nha, nơi này của cậu thật lạ, tớ lần đầu tiên thấy nha, nó là bưởi à? To thật nha" Nobita ra vẻ kinh ngạc nói, đi đến trước mặt Doremin, năm ngón tay hắn sờ vào ngực nàng.

"Không!!!~" Doremin tựa như có dòng điện chạy qua,thân thể nàng, kêu lên một cái.

Âm thanh đầy tính du hoặc

Nobita như không nghe thấy, ánh mắt chăm chú nhìn ngực Doremin, cười nói: "Wow, nó còn rất mềm cùng cứng nửa, nó là bưởi thật à Doremin?" hắn năm ngón tay bóp bóp hồng phấn đầu hoa.

"Ah~ Đừng...cá..i đó khô...ng phải bưởi," Doremin khó khăn lắm mới nói ra một câu như vậy.

"Vậy à..." Nobita không tiếp tục quấy bưởi nửa, mà chuyển sang phần dưới. Hắn ngồi xổm xuống, nhìn lên cái chỗ kia ^_^, như phát hiện vùng đất mới, hai mắt sáng lên, vội hỏi: "cái này là gì vậy, bên trong sao có hồng hồng thế Doremin? Chẳng lẽ là thịt?"

"Cái đó, cái đó..." Doremin không biết giải thích ra sao, nàng rất muốn nói cái đó là nơi ^_^ dành cho con gái, nhưng nói vậy là không tốt, nhất là đối với Nobita cái này thuần khiết trẻ em.

"Để tớ sờ thử." Nobita vẻ mặt phấn kích nói, sau đó đưa năm ngón tay vào...

"A,~ Đừng, ahhh~"

Doremin rên lên một tiếng, từ trong lòng đất ầm ĩ nước suối chảy ra ngoài...

"Ồ, người máy thế kỷ 22 có khác, đúng là giống người thật, bên trong cũng là ấm áp mềm mại, ùm...còn có nước?"

Nobita cảm giác tay ướt ướt, nghĩ: đúng là robot tiên tiến a.

"Uống được không nghĩ?" Nobita suy nghĩ, nghĩ liền làm, ngay lập tức đem ngón tay rút ra, đem lên miệng liếm thử..

."Ùm, có vị ngọt, hơi ngây, hơi béo...giống như socola, không hổ Robot thế kỷ 22 a, nước đều uống được..."

Lại tới thử vài cái đi...

"..."

Sau một hồi "trải nghiệm" xong, cũng đã đến buổi chiều, Nobita rốt cuộc tha cho Doremin.

"Nobita, ăn cơm chiều con!" Từ dưới lầu truyền đến tiếng la Tamako.

"Dạ, Con xuống liền!" Nobita ngoan ngoãn đáp lại, nhìn qua nằm mệt nhừ Doremin, nói: "Đi xuống ăn cơm thôi Doremin."

"Ừm...~~" Doremin mệt mỏi đáp, nàng mặc dù là robot, nhưng lúc này cảm giác thân thể rã rời a.

Doremin chậm rãi ngồi dậy, mặc đồ vào, cùng với Nobita sóng vai xuống dưới lầu.

Hai người đi đến phòng ăn, phòng ăn khá nhỏ, chỉ thấy trong phòng đã mở lên cái bóng đèn vàng đem trong phòng chiếu sáng,Tamako đang ở khu vực bếp chuẩn bị mang đồ ăn, mà tại căn phòng, một cái bàn, ngồi so với Tamako còn muốn thấp nửa cái đầu trung niên mập mập, mặc một thân màu xanh tây trang, mặt hình chữ bát, đôi mắt nhỏ, mũi to hình tròn, cái miệng rộng ngậm điếu thuốc, thoạt nhìn hắn là người thành thật hiền lành. Nobita biết đây là cha chính mình Nobi Nobisuke.

"Xuống rồi hả Nobita, ngồi đi." Nobisuke mỉm cười hiền lành, chỉ tay vào ghế bên cạnh, ánh mắt nhìn qua Doremin, nói: "Con là Doremin? Tamako đã kể cho bác biết gia cảnh của con. Sau này nhờ con chăm sóc cho thằng Nobita hậu đậu nhà bác."

"Vâng, cháu là Doremin, hân hạnh gặp bác..." Doremin cùng Nobisuke trò chuyện một hồi, Nobisuke rất nhanh cũng nhận Doremin làm con nuôi, sau đó gia đình bốn người ngồi xuống ăn.

"Itadakimasu!"

Bốn người nói một tiếng, cầm đũa gấp thức ăn.

Nobisuke và Tamako kinh ngạc nhìn qua Nobita cử chỉ ăn từ tốn, không nghĩ đến Nobita này lại có thể ăn đàng hoàng như vậy, hai người nhớ ngày thường nó thường gắp ăn lia lịa nha. Chẳng lẽ vì Doremin xuất hiện mà nó thay đổi?

Lúc này, Tamako như nhớ gì, nhìn qua Nobita hằn giọng nói: "Ăn xong rồi lên lầu soạn bài, ngày mai phải ngủ dậy sớm đến trường đi học, ngày đầu tiên không được đi trễ biết không!"

"Dạ, con biết mẹ." Nobita gật đầu nói, dù không phải cha mẹ ruột của hắn, nhưng hắn vẫn giữ kính trọng lễ phép.

Tamako gật gù hài lòng, chuyển qua Doremin, ánh mắt ôn như hơn, nói: "Con định ngủ đâu?"

Doremin đã chuẩn bị từ trước, nàng lễ phép nói: "Thưa bác, con định ngủ trên gác cùng Nobita."

"Ừm." Tamako gật đầu, cảm giác cũng không có gì không ổn.

Ăn cơm xong, Nobita và Doremin nói một tiếng rồi cùng lên lầu...

"..."

Dựa theo trí nhớ, Nobita soạn bài xong bỏ vào cặp, chuẩn bị ngày mai đi học.

"Cậu muốn ngủ ở đâu Doremin?" Nobita hỏi.

Doremin nhìn xung quanh phòng, thấy kế bàn là cánh cửa màu trắng, nàng mở cửa ra.

"Ngủ ở đây là được Nobita." Doremin vừa nhìn xong bên trong rất nhanh quyết định, sau đó tựa như sợ Nobita sàm sỡ lúc nãy, nàng vội bước vào, đóng cửa lại.

"Ạch..." Nobita nhìn nàng vội vàng, có chút bó tay, khi nãy chỉ là xem thử Robot thế kỷ 22 các chức năng thôi mà, cần gì phải sợ như vậy?

Nobita nắm dây đèn kéo xuống, đèn tắt...

Phòng chìm vào bóng đêm, vài giây sau, tiếng ngáy khò khè vang lên...

Ánh trăng xuyên qua cửa sổ, chiếu đến khuôn mặt nhỏ của Nobita...

Không biết hắn đang nằm mộng gì, chỉ thấy khóe miệng lại vểnh lên, nở nụ cười vui vẻ...còn có một chút tà ác....

...

Súng gây mê:

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127. Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350
Tiến »