Người tu đạo có muôn vàn pháp môn. Tu linh lực, tu niệm lực, tu thần hồn, tu phù chú. Hoặc là đi theo con đường tà tu, luyện thể, thị huyết, đoạt tu vi người khác, huyết tế ma thần, vân vân và mây mây.
Thế nhưng khi tu đến cảnh giới thâm sâu nhất, đều sẽ có cảm giác vạn pháp quy tông. Bởi vì dù là tu sĩ chính phái hay tà đạo, cuối cùng đều chuyển vào cuộc đấu tranh gian khổ là tu tâm dưỡng tính.
Hầu như tất cả pháp môn tu đạo cuối cùng đều khiến tu sĩ phải vứt bỏ dục vọng, tiêu trừ tạp niệm. Cho nên tu sĩ cấp bậc càng cao, càng ít đòi hỏi ngoại lực. Chỉ khi lòng tựa gương sáng, vạn niệm đều tan, mới có thể thấu hiểu thiên tâm, hòa mình vào đại đạo của trời đất.
Thế mà thiên đạo khó lường, đại diễn chi số là năm mươi, dùng bốn mươi chín, độn đi một. Không có gì là tuyệt đối bất biến. Giữa đất trời này lại có một môn công pháp, ngược lại yêu cầu tu sĩ phải phóng túng dục vọng của bản thân, dấn thân vào cõi hồng trần cuồn cuộn, dưới sự quấy nhiễu của dục vọng và tạp niệm mà buông tay làm những điều mình muốn, kiên trì con đường của mình, mới có thể khiến ý niệm thông suốt, thúc đẩy tu vi bản thân tăng trưởng điên cuồng.
Đây chính là Hồng Trần Đạo.
Tu luyện Hồng Trần Đạo, tốc độ tăng trưởng công lực nhanh gấp mấy lần tu sĩ bình thường. Tu sĩ tu luyện đạo này hành sự tùy tiện, chính tà bất phân, làm việc hoàn toàn dựa theo sở thích cá nhân. Không chỉ Trường Sinh Quân du tẩu giữa chính phái và tà phái không thể định rõ chính tà, mà ngay cả Phảng Tiểu Nam, tuy chưa từng làm chuyện thương thiên hại lý, nhưng trong chuyện nam nữ cũng chẳng thể nói là trung trinh, hơn nữa còn trở thành minh chủ của Ma Đạo Liên Minh.
Nếu nói công pháp tu luyện của tu sĩ bình thường khiến họ như đi trên bãi mìn, mỗi bước đi đều nơm nớp lo sợ, sợ dính phải dục niệm, thì tu sĩ tu luyện Hồng Trần Đạo chính là một đám điên, không mang theo bất kỳ đồ bảo hộ nào, chạy nước rút trăm mét trong bãi mìn đầy dục niệm. So sánh như vậy, tốc độ tăng trưởng tu vi đương nhiên không thể nói cùng một đẳng cấp.
Tất nhiên, người có thể cười chạy qua vạch đích mới là người chiến thắng.
Tu sĩ Hồng Trần Đạo khi thăng cấp phải chịu sự xâm nhập của dục niệm gấp ngàn vạn lần tu sĩ bình thường, vực ngoại thiên ma khi luyện tâm thăng cấp cũng không cùng đẳng cấp với tu sĩ bình thường. Cho nên tổng thể mà nói, Hồng Trần Đạo so với công pháp bình thường lại chậm hơn vô số lần.
Trường Sinh Quân chín kiếp chuyển sinh, vẫn kẹt ở Thần Thông Cảnh không tiến thêm được tấc nào, cuối cùng mọi kinh nghiệm tu đạo đều uổng phí cho Phảng Tiểu Nam.
Mà khi công pháp Hồng Trần Đạo gặp phải Thanh Tịnh Chi Lôi của Âm Dương Linh Tê, kỳ tích đã xảy ra. Nếu phải ví von, thì kẻ chạy nước rút trăm mét trong bãi mìn lần này e là đã lái cả một con Gundam rồi.
Thú Tôn há hốc mồm hồi lâu không khép lại được, một sợi nước miếng lấp lánh đã chảy ra từ lâu, cho đến khi Phảng Tiểu Nam lên tiếng nhắc nhở mấy lần mới hoàn hồn.
"Cha nó chứ," Thú Tôn lắc đầu nguầy nguậy, lẩm bẩm: "Cha nó chứ, thế mà cũng có chuyện này, đúng là thiên ý khó lường."
Nó trừng mắt nhìn Phảng Tiểu Nam: "Lúc ngươi thăng cấp, đều thăng thế nào?"
Phảng Tiểu Nam cười ngượng ngùng: "Lần đầu tiên thì không nhớ rõ nữa... lần gần đây nhất bị trọng thương, ngủ dậy vết thương cũng lành, cấp cũng lên rồi."
"Cha nó chứ!" Hai cái tai thỏ trắng dựng đứng lên vì tức giận: "Đúng là vô sỉ hết chỗ nói!"
"Ngươi có biết, lão tử vì thăng Chân Thánh đã phải trả cái giá như thế nào không!"
"Lão tử bây giờ vẫn còn đang ăn cỏ đây này!"
Có người bật cười thành tiếng, là Chu Cừ bên cạnh không nhịn được.
"Có gì buồn cười?" Thỏ trắng liếc Chu Cừ một cái: "Các ngươi là nhân tu có thiên phú dị bẩm, sinh ra đã có linh trí, tiện hơn chúng ta tu đạo yêu thú không biết bao nhiêu. Đáng thương cho những tội nghiệt chúng ta gây ra khi chưa khai linh trí, đều sẽ bị tính vào tâm ma đại kiếp."
Nó chỉ vào con khỉ đang cảnh giới canh gác bên cạnh: "Các ngươi có biết con khỉ này, tuy khai linh trí sớm hơn ta, nhưng tại sao mãi vẫn không đạt được cảnh giới của ta không?"
Mọi người lắc đầu, con khỉ nghe Thú Tôn lấy mình làm ví dụ, kêu "chít chít" mấy tiếng quái dị, đầu cũng cúi thấp xuống.
Thỏ trắng quát: "Mẹ nó, bắt con rận thôi cũng bị tính vào tội sát sinh đấy! Đúng là cha nó chứ..."
Lần này không ai dám cười nữa, bốn vị Thần Thông tu sĩ cung kính cúi tai lắng nghe, ngay cả Ngõa Thiết Hoa cũng lộ vẻ nghiêm nghị.
Tu hành đối với người tu đạo mà nói, có thể coi là chuyện quan trọng chẳng kém gì sống chết. Họ không biết là phúc phận lớn cỡ nào mới được nghe Chân Thánh chia sẻ kinh nghiệm tu hành, cũng là nhờ sự xuất hiện của tên biến thái Phảng Tiểu Nam này đã phá vỡ tâm thần vốn bình lặng của Thú Tôn, khiến nó trở nên nói nhiều, nếu không Thú Tôn vẫn sẽ giữ vẻ lười biếng như thường lệ mà nghỉ ngơi.
Thú Tôn lại quay sang Phảng Tiểu Nam nói: "Tu luyện Hồng Trần Đạo đối với tu sĩ bình thường thì gian nan khốn khổ, nhưng lão tử năm đó lúc mới khai linh trí đã từng thấy cao thủ Hồng Trần Đạo ở Linh Tu Giới rồi."
Phảng Tiểu Nam nghe vậy mừng rỡ. Từ khi tu hành, tuy hắn tiến bộ vượt bậc trên con đường tu đạo, nhưng cũng không phải chưa từng thấy các tu sĩ khác chật vật khi tu hành. Giai đoạn đầu tu đạo quá thuận buồm xuôi gió, đường sau tất nhiên sẽ gian nan vô cùng, ma tu chính là như vậy.
Huống chi trong ký ức của Trường Sinh Quân, nhiều nhất chính là sự bế tắc ở Thần Thông Cảnh không thể siêu thoát. Về các vấn đề cần chú ý sau khi đột phá Thần Thông, Trường Sinh Quân có thể nói là "bảy lỗ thông sáu lỗ - còn một lỗ không thông".
Hơn nữa hắn ở Hạ Tu Giới chưa từng thấy môn nhân Hồng Trần Đạo nào khác, thăng lên Linh Tu Giới cũng không thấy một ai, từ lâu đã nảy sinh nghi hoặc sâu sắc, không biết nên tiếp tục tu luyện thế nào cho đúng.
Giờ nghe Thú Tôn nói vậy, tất nhiên là mừng rỡ quá đỗi, vội vàng cung kính thỉnh cầu Thú Tôn chỉ điểm.
Thỏ trắng hắng giọng, chậm rãi nói: "Lão tử năm đó mới khai linh trí ở Thập Vạn Đại Sơn, dựa vào thiên phú 'thỏ khôn có ba hang' mà tránh được vô số nguy hiểm, thích nhất là dựa vào thiên phú này để xem kịch vui. Tự cho rằng nhân tu mình từng gặp cũng không ít, nhưng vị tu sĩ sử dụng Hồng Trần Đạo nhìn thấy ngày đó, quả thực hiếm thấy trên đời."
"Tu sĩ đó vì một viên tiên quả mà xung đột với người khác. Thiên hạ bảo vật kẻ có đức chiếm giữ, đây vốn là chuyện bình thường nhất ở Linh Tu Giới. Chỉ trách là vị tu sĩ đó đánh nhau không hề có quy tắc gì cả."
"Tu sĩ đấu pháp hoặc dựa vào ngoại lực so tài pháp bảo, phù chú, hoặc dựa vào một hơi chân khí. Nhưng vị tu sĩ đó đánh nhau khi thì đấm đá, khi thì linh lực, đánh đến cuối cùng còn làm ra động tác há miệng cắn người! Cha nó chứ, những cây cối đá tảng bình thường, nhổ lên là có thể dùng làm pháp bảo để liều mạng với người ta. Đây vốn là lối đánh như lũ côn đồ vô lại, nhưng thường lại thu được hiệu quả kỳ lạ, bởi vì có một luồng sức mạnh kỳ lạ lưu chuyển trên người hắn."
"Hắn một chọi năm, đánh năm tu sĩ tranh giành với mình đến đầu rơi máu chảy. Nhưng sau khi đoạt bảo cũng không giống các tu sĩ khác là giết người cướp của, mà thả cho họ rời đi. Lúc năm tu sĩ kia rời đi còn buông lời đe dọa đòi quay lại tính sổ, hắn lại cười cuồng dại nói tu Hồng Trần Đạo chưa bao giờ sợ phiền phức. Từ đó ta mới có ấn tượng với Hồng Trần Đạo."
Thỏ trắng thở dài: "Đáng tiếc là mấy ngàn năm trôi qua, ta cũng đã thành Chân Thánh, vẫn không gặp lại người này lần nào nữa, không biết đã ngã xuống hay chưa."