Sĩ Vì Tri Kỷ

Lượt đọc: 9959 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182
Tiến »
Chương 124
vân phá. hai

❊ ❊ ❊

Trong y quán gần đó, lão y sĩ bắt mạch cho Oman, mày nhíu chặt nói: “Độc này rất bá đạo, trong chốc lát chưa bốc ra được đơn thuốc, chỉ có thể rót sữa trâu cho cậu ta trước, bảo vệ tì vị, mới là thượng sách.”

Tử Thanh *****̃ng không nhìn ra rốt cuộc Oman trúng độc gì, biết ông ta nói có lý, gật đầu lia lịa. Lão y sĩ tức tốc sai học đồ trong quán chạy đi mua về một thùng sữa trâu, đỡ Oman ngồi dậy, dùng thìa gỗ từng chút từng chút bón sữa trâu. Cứ thế cứ thế, bón nôn, nôn lại bón, Oman bị dày vò nằm trên giường thoi thóp…

“Oman, uống thêm một chút, bắt buộc phải uống thêm một chút nữa.” Bất lực nhìn cậu ấy đến móng tay cũng bắt đầu biến thành màu đen, Tử Thanh gấp gáp chực khóc. Mà cô tự một mình vòng mấy lượt, Tướng quân không biết đã rời đi từ khi nào, có thể là không chịu được bãi ô uế phun trên đất, hay là có chuyện quan trọng khác,

“Có thể bốc thuốc giải độc chưa ạ?” Cô lo lắng nhìn vị y sĩ già.

“Chờ một lát, chờ một lát…”

Vị y sĩ già nhíu chặt mày, cắm đầu vào trong mới dược liệu.

Dưới tình hình dưới mắt, Tử Thanh thật hận y thuật lận lưng bình thường của mình đúng là thô thiển, chỉ biết chút ít bệnh tật bình thường, còn giây phút sống còn như hiện giờ đúng là chẳng có chút tác dụng gì.

“Uống thêm một chút, van cậu đấy, uống thêm một chút nữa…”

Cô cắn răng rót sữa trâu vào miệng Oman, chợt có người giữ bả vai cô lại.

“Dùng nước hòa tan thứ này cho cậu ta uống hết. Đây là thuốc trong cung, Bách Lộ Hoàn, công hiệu giải độc thần kỳ, tuy không biết có hữu hiệu không nhưng cứ thử cho cậu ta uống xem sao.”

“Vâng.”

Giọng nói trầm ổn của Hoắc Khứ Bệnh trong giây lát đã giúp cô bình tĩnh trở lại, cô nhận viên thuốc tỏa mùi thơm bốn phía từ tay chàng, dùng nước nghiền hòa tan hết, từ từ bón hết cho Oman. Không biết hiệu nghiệm viên thuốc thế nào, cô quỳ bên cạnh hắn, chăm chú nhìn từng nét biến hóa trên sắc mặt hắn, hoảng loạn chờ đợi.

Qua hồi lâu, đôi mày vẫn luôn dính chặt vì đau của Oman dần giãn ra. Tử Thanh vội vã thăm dò hơi thở của hắn, đã dần hồi phục kéo dài ổn định dần, thì mới yên lòng.

“Xem ra thuốc có tác dụng.” Hoắc Khứ Bệnh *****̃ng nhẹ thở hắt.

“Đa tạ Tướng quân.”

Tử Thanh đứng dậy, do quỳ lâu nên đôi chân hơi tê, khẽ lảo đảo. Hoắc Khứ Bệnh đưa tay đỡ lấy cô, nhìn thấy trên mặt còn lấm tấm nước mắt.

“Cậu khóc à?” Chàng lạnh nhạt nói, “Là y sĩ trong quân có lẽ không nên yếu ớt thế chứ. Hay là, vì Oman rất quan trọng với cậu?”

Tử Thanh thẹn thùng dùng tay áo chùi mặt mấy lần thật mạnh: “Chỉ là vừa rồi quá sốt ruột…”

Nhìn cô đăm đăm một lúc, Hoắc Khứ Bệnh không nói thêm gì, liếc qua lão y sĩ còn đang vò đầu bứt tai phối phương thuốc: “Để lại nơi này cũng vô dụng, các cậu cũng không thể về lại chỗ ở lúc đầu, như vậy đi, về phủ ta ở. Nhìn dáng vẻ Oman lúc này, ta còn phải kiếm thêm mấy viên thuốc nữa mới được.”

Tuy biết là Tướng quân có ý tốt, cân nhắc chu toàn cho họ nhưng Tử Thanh vẫn từ chối: “Ý tốt Tướng quân tôi nhận trong lòng, nhưng vậy không ổn. Mãi cho đến giờ cũng không biết là ai muốn hại Oman, nếu mạo muội đến phủ Tướng quân ở sẽ liên lụy ngài.”

Nghe cô nói xong, Hoắc Khứ Bệnh lặng thinh một lát, xoay lưng đi hít thở thật sâu mấy hơi, mới lẳng lặng nói:

“… Cậu có thể đồng sinh cộng tử với cậu ta, sao đối với ta lại xa lạ như thế?”

“Tướng quân…”

Trước đó chỉ một lòng lo lắng sẽ liên lụy đến ngài ấy, Tử Thanh đâu nghĩ đến mức này, giờ nghe ra, kinh ngạc không thốt ra lời.

“Xe ngựa đã chờ ở bên ngoài, đi thôi.”

Không cho phép cô từ chối, Hoắc Khứ Bệnh xông lại đỡ Oman, im lặng bước trước ra ngoài.

Tử Thanh đành theo đuôi.

Dầu trước đó đã nghĩ Hoắc phủ chắc chắn là xa hoa, nhưng đi vào bên trong, cuối cùng Tử Thanh vẫn bất giác thầm nhíu mày vì những vật những thứ bên trong đập vào mắt.

Trước đó từng nghe nói vì Thánh thượng cảm thấy tòa Hoắc phủ hiện giờ quá mộc mạc, không xứng với tên tuổi Phiêu Kỵ Tướng quân nên muốn tặng một tòa phủ đệ lớn nữa cho Hoắc Khứ Bệnh, nào ngờ lại bị Tướng quân nhã nhặn từ chối. Giờ nghĩ đến, nếu là tặng phủ đệ thật, thì không biết sẽ xa hoa lãng phí đến mức nào, thật không dám nghĩ đến.

Sương phòng thu xếp cho họ sát bên một hồ nước xanh lớn, dẫn nước từ hồ Thái Dịch, hồ nước thanh tịnh có thể nhìn thấy cả con cá chạm trổ bằng ngọc thạch trong ao, bóng nước lăn tăn, con cá như đong đưa đầu đuôi, sinh động như thật.

Sắc mặt Oman đã từ từ khôi phục, chỉ là vẫn chưa tỉnh. Cô không có chuyện gì làm lại không muốn quấy rầy người trong Hoắc phủ, cũng không đi đâu, một mình ôm đầu gối ngồi dưới hiên trước sương phòng mất hồn, nhìn con cá ngọc chằm chằm nửa ngày, cho đến khi mặt trời lặn mới thu mắt.

Ấy là lúc mới lên đèn, cột đèn bằng đá khảm lưu ly trắng từng bước từng bước sáng lên, chiếu sáng vừa đúng đường đi trong phủ.

Tử Thanh đứng dậy vào trong sương phòng, dùng đá lửa đánh đèn, kiểm tra sắc mặt, hơi thở Oman một lần nữa, xác định hắn đang khôi phục mới rón rén đặt đèn lên bàn. Còn cô quay lại chỗ cũ dưới hiên, chọn một chỗ có thể luôn nhìn thấy Oman, yên lặng nhìn chỗ cuối hàng cột đèn…

Bóng người đong đưa.

Ánh đèn sáng tối chập chờn.

Có vẻ như ở cuối đường có người đi đến nơi này, còn không chỉ là một người.

Tử Thanh đứng dậy, hơi sửa sang lại áo bào, thấy người đến gần, là Tướng quân, phía sau còn có người hầu đem theo hộp cơm.

“Hắn thế nào rồi?” Hoắc Khứ Bệnh nhìn Oman bên trong.

“Vẫn chưa tỉnh,” Tử Thanh thưa, “Nhưng mà hơi thở đã rất ổn, sắc mặt *****̃ng từ từ tốt lên.”

“Cậu yên tâm được rồi, xương cứng như hắn, đã chống đỡ đến giờ này sẽ không để cho mình có chuyện đâu.” Chàng thản nhiên nói.

Tử Thanh mỉm cười, nói: “Vâng, tôi cũng nghĩ cậu ấy là như vậy.”

Ra hiệu người nhà đặt hộp cơm xuống, Hoắc Khứ Bệnh phất tay bảo họ lui ra, thấy cả đám đã đi xa mới ngước mắt nhìn Tử Thanh hỏi: “Cậu không đói bụng à?”

“Cũng hơi đói.”

Hoắc Khứ Bệnh nhẫn nại nhìn cô, bảo: “Vậy sao cậu không nói…” Giờ này đã là giờ sơ khắc nghỉ ngơi của con người, chàng cố ý không cho gia nhân đưa cơm đã ăn đến chính là muốn chờ chính Tử Thanh đói bụng tới tìm mình. Chàng hơi trẻ con hy vọng Tử Thanh có thể có một thoáng đặt Oman sang một bên nhớ tới chính mình, cho dù chỉ là vì chuyện ăn uống.

“Tôi không biết nên nói với ai.” Tử Thanh đàng hoàng nói.

“Cậu không biết tìm ta à?”

“… Chuyện nhỏ thế này có thể nào lại quấy rầy Tướng quân.”

“Cậu…”

Tức giận hất cằm chỉ hộp cơm, chàng lớn tiếng: “Đói bụng thì nhanh ăn đi.”

“Vâng.”

Có tất cả là bốn hộp cơm, Tử Thanh chần chừ, mở hộp gần mình nhất, bên trong vẫn còn nóng, khay trên cùng là một khay khoai sọ cuốn chiên giòn vàng rụm, xếp thành lớp, to cỡ hai ngón tay, được rắc một lớp hạt mè thật mỏng bên trên, rất tinh xảo. Khay tiếp theo là một khay bánh hoa quế đường, trắng trắng mềm mềm, tỏa mùi hoa hoàng quế nức mũi; trong hộp cơm khác thì là canh thịt băm, còn có cơm…

“Đa tạ ý tốt của Tướng quân, nhưng thực sự quá nhiều, một mình tôi không ăn được nhiều như vậy.”

Tử Thanh không cần mở hai hộp còn lại, chỉ hai hộp này cô đã ăn không hết.

“Ai nói là một mình cậu, còn có ta mà.” Hoắc Khứ Bệnh không muốn vào trong phòng, dứt khoát ngồi xuống ngay thềm đá dưới hiên, tiện tay xách một hộp cơm, dỡ khay gà nướng ra

“Tướng quân cũng chưa dùng cơm ạ?!”

Tử Thanh thật không ngờ đến, bèn phụ giúp dỡ hết toàn bộ hộp cơm bày ra trước mặt Tướng quân, bản thân *****̃ng ngồi xuống thềm đá.

Lúc chuẩn bị ăn cơm, cô lưỡng lự một thoáng, vẫn không kìm được hỏi: “Tướng quân, vết thương của ngài đã khá hơn ít nào chưa ạ?”

“Cậu còn quan tâm thật à?”

“Ừm.”

“Vậy sao cậu không đích thân đến nhìn xem.”

Gương mặt Hoắc Khứ Bệnh khuất sau bóng đèn, trong giọng nói không nghe ra cảm xúc. Dừng một lát, bỗng chàng chìa tay kéo cô đến trước mặt mình.

Hai người gần đến mức có thể nghe được hơi thở.

Chàng nắm lấy tay cô, ấn mạnh lên áo mình ngay *****.

Cách một lớp áo sa thật mỏng, nhiệt độ thân thể chàng truyền thẳng đến lòng bàn tay cô.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của lam sắc sư