Showbiz Là Của Tôi

Lượt đọc: 6039 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »
Chương 48
cách xa cuộc sống của fan một tí không được sao!

❊ ❊ ❊

Người phục vụ đưa dầu thơm tới kịp thời cứu vớt Hứa Trích Tinh đang hít thở không thông. Cô vội vàng lí nhí cảm ơn, cầm chai dầu gập hẳn người xuống, cả người đều lọt thỏm dưới chân bàn.

Trốn đi trốn đi, anh không thấy em anh không thấy em.

Sầm Phong:…………

Đợi hồi lâu, cô vẫn còn rúc phía dưới xoa dầu thơm, chỉ để cái đỉnh đầu xù xù cọ tới cọ lui trước tầm mắt anh, Sầm Phong day day ấn đường, vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười: “Ngồi lên đi.”

Cái đầu nhỏ kia khựng lại, chậm rãi hướng lên trên, không tình nguyện mà ngồi dậy, rũ mắt không dám nhìn anh. Hàng mi dài rung động che đi đôi mắt lấp lánh, khuôn mặt nhỏ nhất thời buồn khổ.

Sầm Phong đẩy ly soda chanh về phía cô, khẽ hỏi: “Khá hơn chút nào chưa?”

Hứa Trích Tinh vội vàng gật đầu: “Dạ dạ, không ngứa chút nào nữa luôn!” Cô lập cập nói sang chuyện khác: “Anh ơi, dạo này anh có khỏe không? Huấn luyện có mệt không ạ?”

Sầm Phong nói: “Không mệt.”

Tầm mắt cô quét vài vòng trên mặt anh, phát hiện cũng không gầy hơn lần gặp trước, vừa lòng gật gật đầu, trong mắt lấp lánh ánh sáng tình mẫu tử: “Vậy là tốt rồi.”

Sầm Phong:…………

Người phục vụ rất nhanh bắt đầu đem đồ ăn lên.

Anh không biết khẩu vị của cô nên chọn các món thanh đạm rồi cay nóng mỗi thứ một phần, chay mặn phối hợp, còn có canh và đồ ngọt.

Hứa Trích Tinh nhìn từng món ăn được bưng lên, đôi mắt chớp chớp, lên một phần lại đẩy đến gần Sầm Phong hơn một chút, cứ lên một món lại kêu anh: “Anh ơi, ăn đi ạ, mau ăn đi anh!”

Sầm Phong không mặn mà gì với chuyện ăn uống, chỉ cần chắc bụng là xong, nhưng thấy đôi mắt chờ mong của cô, vẫn nghe lời gật đầu, gắp từng món nếm thử.

Hứa Trích Tinh đẩy món mặn có thịt tới trước mặt anh: “Anh ơi, anh ăn món này đi, ăn nhiều thịt chút ạ!”

“Anh ơi, đồ ăn gì cũng phải ăn một tí, chay mặn phối hợp dinh dưỡng cân đối!”

“Canh này anh uống một chén đi, rất bổ đó!”

A mị điên mất, đây là bữa cơm màu nhịm gì đây, khuôn mặt ngày thường góc cạnh rõ ràng lại hơi hơi phồng lên khi nhai thức ăn, đáng yêu quá đi!!!

Chỉ là anh nhà không chơi, chứ làm food blogger đảm bảo sẽ hot á!

Sầm Phong ăn rất lâu, ngẩng đầu thấy vẻ mặt cười ngây ngô cầm đũa lại không động đũa của cô, khẽ hỏi: “Em không ăn à?”

Hứa Trích Tinh: “Em ngắm anh là no rồi!”

Sầm Phong: “?”

Hứa Trích Tinh: “……………”

Hello, Hứa Trích Tinh, mày khùng à?

Cô hận không thể cắn đứt đầu lưỡi: “Anh ơi, ý em không phải vậy……”

Sầm Phong đẩy toàn bộ các món đang chất trước mặt mình về giữa bàn, “Anh biết mà, ăn cơm đi.”

Hứa Trích Tinh vội vàng cúi đầu gắp đồ ăn, cũng không dám nói chuyện nữa.

Lần đầu tiên ăn tối chung cùng idol liền kết thúc trong bầu không khí xấu hổ lo lắng này.

Người khác tới nơi này ăn cơm, không chỉ ăn thôi mà còn phải trải nghiệm bầu không khí tiệm, một bữa cơm ít nhất cũng phải ăn một tiếng. Nhưng Sầm Phong cũng chỉ đơn thuần tới đây ăn một bữa cơm, thấy Hứa Trích Tinh gác đũa bèn hỏi cô: “Ăn no chưa?”

Hứa Trích Tinh gật gật đầu: “No rồi ạ!”

Anh đứng lên: “Vậy đi thôi.”

Hứa Trích Tinh vội vàng đuổi kịp, lúc đi đến trước quầy, cực kì hào hùng mà gọi: “Ông chủ, thanh toán!”

Nhân viên thu ngân mỉm cười để bill lên mặt bàn: “Chào chị, của chị tổng cộng 1368.”

Hứa Trích Tinh móc thẻ ngân hàng định tính tiền, nhưng còn chưa kịp lấy ra, đã bị Sầm Phong xách ra đằng sau. Anh tự đưa thẻ ngân hàng của mình ra.

Hứa Trích Tinh nóng nảy: “Anh ơi! Em mời cho! Để em trả cho!”

Sầm Phong nghiêng đầu nhàn nhạt liếc cô một cái.

Hứa Trích Tinh lúng búng: “Dạ anh trả anh trả anh trả đi ạ……”

Nhân viên thu ngân đang định cà thẻ, Hứa Trích Tinh đột nhiên vọt lên, khua tay trước quầy hỏi: “Chị gái, có ưu đãi không ạ?”

Nhân viên thu ngân vẫn giữ nụ cười: “Ngại quá, tiệm em không có ưu đãi ạ.”

Hứa Trích Tinh: “Em có thẻ sinh viên, không phải có thẻ sinh viên đều được giảm 20% sao ạ?”

Nhân viên thu ngân: “…… Ngại quá, thẻ sinh viên cũng không tính ạ.”

Hứa Trích Tinh: “Nhưng chị cũng chưa cho em làm thẻ á.”

Nhân viên thu ngân: “…… Xin hỏi chị định làm thẻ thành viên ạ?”

Hứa Trích Tinh: “Không cần ạ, em muốn thẻ ưu đãi.”

Nhân viên thu ngân hít sâu một hơi, nụ cười trên mặt hơi cứng đờ, vẫn thỏa hiệp một chút: “Được, vậy tính bữa này của chị 1360 được không ạ?”

Hứa Trích Tinh: “Mới ưu đãi có 8 đồng, còn chả đủ cho em mua kem.”

Nhân viên thu ngân: “……”

Sầm Phong vẻ mặt bất đắc dĩ xách người trở về: “Đừng náo loạn nữa.” Anh cười cười với nhân viên thu ngân, “Chị cà thẻ đi.”

Hứa Trích Tinh không vui, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Có mấy món ăn mà chém đắt thế, đồ lừa đảo! Lần sau không bao giờ tới!”

Hoàn toàn quên mất vừa rồi chính cô đề xuất tới đây ăn.

Một bữa cơm tốn của idol nhiều tiền như vậy, Hứa Trích Tinh quả thực đau lòng muốn chết. Bảo bối kiếm tiền có dễ dàng đâu! Sớm biết như thế, thà ăn mì vỉa hè có phải hơn không?!

Sầm Phong thanh toán xong, quay đầu lại gọi Hứa Trích Tinh đang rầu rĩ không vui: “Đi thôi.”

Sắc trời bên ngoài đã tối thui, nhưng ánh đèn neon lập lòe khắp nơi, ngựa xe như nước, khung cảnh nhộn nhịp phố phường về đêm chỉ mới bắt đầu. Hứa Trích Tinh đi sau anh vài bước, thấy anh không có ý gọi xe đi về, vội vàng chạy chậm hai bước đến cạnh anh, ngửa đầu hỏi: “Anh ơi, mình đi đâu đây?”

Sầm Phong nói: “Mua kem.”

Mắt Hứa Trích Tinh nháy mắt sáng ngời, tung tăng nhảy nhót: “Lần này em mời! Lần này đến lượt em đãi anh!”

Anh nghiêng đầu ngó cô một cái, không đồng ý: “Dùng tám đồng tiền ưu đãi mới nãy đi.”

Hứa Trích Tinh không chịu: “Không được! Kia là tiền em giúp anh tiết kiệm đó?!”

Sầm Phong không thể nhịn cười: “Ai cần em giúp anh tiết kiệm tiền?”

Tất nhiên là cần chứ! Giúp idol tiết kiệm tiền là trách nhiệm không thể trốn tránh của fangirl đu idol! Hứa Trích Tinh cũng không biết lấy gan từ đâu ra, còn dám chơi xấu trước mặt idol: “Em đây không ăn đâu!”

Sầm Phong: “Là sợ ăn kem sẽ bị phính mặt à?”

Hứa Trích Tinh: “?”

Cái anh idol này làm sao đấy?!

Cách xa cuộc sống của fan một tí không được sao!

Sầm Phong bị vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc của cô chọc cười, mỗi lần bên cô, anh hình như luôn rất dễ cười.

“Được.” Anh nói, “Hôm nay là anh gọi em ra, lần sau anh để em mời.”

A! Còn có lần sau!!!

Hứa Trích Tinh thấy hạnh phúc chịu hổng nổi.

Tám đồng tiền chỉ có thể mua hai cái kem ốc quế bình thường, mà lúc miếng kem hòa tan trong miệng, cô lại cảm thấy còn ngon hơn kem Haagen-Dazs.

Vừa đi vừa gặm kem suốt quãng đường đến chỗ gọi xe, Sầm Phong gọi taxi cho cô trước, lại xác nhận lần cuối: “Không cần anh đưa em về à?”

Hứa Trích Tinh liên tục lắc đầu: “Không cần không cần! Cũng không còn sớm nữa, nhà anh lại xa hơn nhà em, anh mau về đi thôi!”

Sầm Phong gật đầu, chờ cô lưu luyến trèo lên hàng ghế sau. Vừa mới giúp cô đóng cửa xe lại, anh liền thấy cô gái nhỏ một tay cầm kem, một tay vịn cửa sổ xe, muốn nói lại thôi nhìn anh.

Không biết tại sao, nhìn đôi mắt hàm chứa chút kì vọng của cô, anh liền đoán được cô định hỏi gì.

Anh ra dấu: “Bao giờ em muốn mời khách cũng được nhé.”

Hứa Trích Tinh:!!!

Nói không phải gạt ngài chứ, em muốn mời luôn ngày mai.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »