Shock Tình

Lượt đọc: 2174 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương Kết: Sự Thật Cuối Cùng.
Tiến »
Chương 63
khi đã biết đến hai từ phản bội thì nhân cách sẽ đi vào bóng tối.

❊ ❊ ❊

- Con nhỏ này phải không?

- Là nó!

- Nghe bảo không nói được?

- Uh!

- Thế thì quá khoẻ rồi!

Và những tràng cười cất lên.

Nim sợ hãi. Một lũ côn đồ. Chính xác! Chúng là một lũ côn đồ!

Cô bé thận trọng lùi lại. Hai tay nắm chặt. Đôi mắt mở to nhìn về phía chúng.

Vài giây sau, ba bốn tên chạy lại cầm chặt người Nim dẫn về phía công viên. Giờ này ở đó không có ai cả, chỉ toàn cây cối rậm rạp. Nim hoảng sợ vùng vẫy nhưng không thể thắng nỗi mấy tên bự con ấy!

- Nhìn cũng ngon nhỉ??? Ha ha!

Chúng nó nhìn Nim, thốt ra cái câu gớm ghiếc ấy rồi cười sảng khoái. Cô bé bặm chặt môi run sợ. Thế này là thế nào chứ??? Lũ côn đồ này là ai??? Kẻ nào sai chúng tới bắt Nim??? Chúng sẽ làm gì Nim??? Những câu hỏi cứ vây quanh khiến cô bé hoảng loạn. Chỉ trong vòng vài tháng trở lại đây mà Nim đã phải trải qua quá nhiều chuyện đáng sợ, cô bé không làm hại ai hết nhưng sao mọi sự xấu xa cứ đổ lên người cô bé thế này chứ?????

Trong bóng tối mù mịt, Nim không thể nhìn rõ được mặt của từng tên. Chỉ nghe được tiếng cười man rợ của chúng.

Và rồi, một tên nào đó tiếng lại phía Nim, mở cái miệng hôi sặc mùi thuốc lá:

- Mày xấu số nên mới bị tụi tao xử! Đừng trách bố mày nghe con!

Nim càng hốt hoảng vùng vẫy dữ dội. Tên đó nhìn thế thì càng cười lớn hơn, đưa đôi bàn tay gớm ghiếc nắm chặt lấy vai Nim, kề cái miệng nhơ bẩn chuẩn bị chạm vào mặt cô bé....

- Không!!!!!

Một tiếng hét vang lên từ đằng sau khiến chúng giật mình quay lại nhìn. Trong ánh sáng le lói của mấy cây đèn điện của công viên, Nim mơ hồ nhìn thấy một dáng người rất quen, rất quen...

- Thả nó ra đi! Thả bạn em ra đi anh!

Tiếng van xin thất thanh. Giọng nói đó, không thể nhầm được, là giọng của Tú Vân! Nim mừng rỡ! Tú Vân luôn biết có mặt đúng lúc mà!

Tên côn đồ dần dần nới lỏng tay, rồi thả Nim ra, tiến tới phía Tú Vân, ánh mắt đầy giận dữ:

- Mày bị điên hả Vân! Mày bảo tụi tao xử nó rồi lại tới phá đám là sao???

Nim nghe như sấm bên tai. Cái gì thế này??? Tất cả mọi chuyện...đều là do cô bạn thân sắp đặt cả sao??? Nim không thở nỗi được nữa...Có cái gì đó lớn lao trong lòng tan vỡ...

- Không được! Em không thể làm được! Nó là bạn em! Là bạn em! Hu hu!.... – Tú Vân đột ngột bật khóc nức nở.

- Nếu mày coi nó là bạn thì mày đã không bảo tao làm thế! Đồ con điên! Đi thôi tụi mày! – tên côn đồ mắng một hồi rồi tức giận bỏ đi.

Không gian lại yên ắng, thời gian đi vào im lặng, chỉ còn là Nim...và Tú Vân...

Tú Vân vẫn đứng đó, như bất động. Những giọt nước mắt lăn dài đôi má. Nim lồm cồm đứng dậy. Mắt vẫn không hề chớp, trong mắt Nim bây giờ, không thể nhìn thấy cái gì được nữa...

- Bạn có quyền trách tôi! Nhưng tôi sẽ không xin lỗi! Vì tôi không thể! – Tú Vân vừa khóc vừa nói.

( Bạn...bạn có thể đối xử với mình như thế ư??? Tất cả chỉ vì Angle???)

- Đúng đó! Tôi vì Angle mà làm thế đó! Tôi đã nói với bạn là tôi thích cậu ấy. Bạn cũng đã từng hứa với tôi là sẽ không thích Angle. Nhưng bạn đã làm cái gì nào??? Càng lúc Angle càng say mê bạn cho dù tôi có nổ lực cách mấy đi chăng nữa thì trong mắt cậu ấy tôi vẫn là một con nhỏ mập ú, xấu xí và không chút giá trị. Làm sao lại đối xử với tôi thế chứ****************************? – Tú Vân hét lên.

Nim dường như không còn đừng vững nữa. Cái gọi là tình bạn mà cô bé vẫn luôn tôn thờ hoá ra lại rẻ tiền như thế này đây! Nim đau đến nỗi không thể khóc được nữa...

( Trong cuộc đời này, chỉ có 2 người mà tôi tin tưởng nhất. Đó là anh trai và bạn. Ngay cả trong giấc mơ tôi cũng luôn nghĩ rằng tôi thật may mắn khi có một người bạn như bạn. Vậy mà...chỉ vì cái tình cảm đơn phương không thành, mà bạn đối xử với tôi - một con bạn thân ăn chung ngủ chung với mình một cách tàn nhẫn và đáng sợ như thế này sao?????????????) – Nim tím mặt, nói trong đau khổ.

Tú Vân im lặng không nói gì.

( Thà bạn chém tôi một nhát còn dễ chịu hơn trăm lần bạn cái cách mà bạn đã "trả thù" tôi... Đã bao lần tôi nói với bạn là tôi không hề thích Angle, tôi và cậu ấy chỉ là bạn. Chuyện gì của tôi, tôi cũng kể cho bạn nghe hết. Tôi cứ ngỡ bạn là người thân thiết nhất của mình, là người hiểu mình nhất, tôi cứ ngỡ bạn là chỗ dựa cho tôi mỗi khi tôi đau khổ. Vậy mà bạn lại làm cái việc đó với tôi, với một con bạn thân ngây thơ luôn tin tưởng và yêu thương bạn! Hoá ra! Tình bạn là thế này sao???)

Tú Vân ngước mắt nhìn. Môi mím chặt. Ánh mắt Nim quá đáng sợ. Nó sắc như một con dao.

Nim đứng lặng hồi lâu rồi quay gót bước đi.

Có quá nhiều thứ con người ta tưởng rằng mình nắm chặt được trong tay nhưng cuối cùng lại chỉ là mây khói. (kw)

( Cám ơn vì bạn đã đến kịp lúc. Cám ơn vì ít ra trong cái giây phút đó tôi vẫn còn "được" coi là bạn của bạn. Tôi cũng sẽ im lặng. Chào nhé. Tất cả đã hết rồi.)

Và Nim bước đi, nhỏ dần trong bóng tối.

Tú Vân ngồi bệt xuống đất. Hai tay bấu chặt cỏ. Giảm 30 cân thì được cái gì chứ? Thay đổi kiểu tóc thì được cái gì chứ? Trả thù Nim thì được cái gì chứ? Tất cả chỉ tạo nên đau khổ mà thôi. Giờ đây Tú Vân mới biết mình đã sai. Cái giây phút đố kị, ghen tuông đã cướp đi thứ quan trọng nhất của một con người, đó là nhân cách. Yêu là ích kỉ nhưng không phải dựa vào đó để gây đau khổ cho kẻ khác. Những giọt nước mắt lại rơi ra, nặng nề, nóng hổi và đầy hối hận...

Khi đã biết đến hai từ phản bội...

Thì nhân cách sẽ đi vào bóng tối....(kw)

Đó là quy luật của con người....

Và lúc đó, ta cũng sẽ được biết thêm hai từ......" trả giá".............

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Giới Thiệu. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương Kết: Sự Thật Cuối Cùng.
Tiến »