Shock Tình

Lượt đọc: 2196 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương Kết: Sự Thật Cuối Cùng.
Tiến »
Chương 104
số phận nghiệt ngã.

❊ ❊ ❊

Ở bên phía xe của cậu nhóc đang ngồi...

- Quái lạ! Sao lúc nào mình cũng nghe tiếng con nhỏ lanh lảnh bên tai thế nhỉ???? – Devil dừng tay, thả tập hồ sơ lên chân rồi nhíu mày nói lẩm bẩm. Theo phản xả thường gặp, cậu nhóc ngẩng mặt lên, đưa mắt nhìn ra phía ngoài...

- Mình đúng là ngốc! – Sau một hồi nhìn ra phía ngoài xe, Devil nhếch môi cười nhẹ, lắc đầu rồi tiếp tục cầm tập hồ sơ lên xem xét.

Chắc hẳn mọi người sẽ thắc mắc tại vì sao Devil không nhìn thấy Nim. Nhưng đúng là "đã nghèo mà lại gặp eo"! Lúc cậu nhóc ngẩng mặt lên nhìn thì chủ của chiếc xe nằm giữa xe của Nim và Devil đang ngồi tự dưng mở cửa bước ra, tiến lại phía đuôi xe của mình **** mắng thậm tệ một chiếc xe nào đó đi sau do không kịp đạp phanh đã húc trúng xe của ông ấy. Cái dáng hình lon bia của ông ta che luôn khuôn mặt cùng cánh tay đang cố sức để gọi Devil của Nim....

Vậy đấy! Trong cuộc sống luôn có những vật cản trở ngoài tầm kiểm soát của chúng ta!

Sau một hồi gọi đến khàn giọng trong vô vọng, cuối cùng Nim phải ngậm ngùi thu người vào lại phía trong xe. Đường đã thông, hàng trăm chiếc ô tô đua nhau nhấn ga chạy vù về phía trước. "Rồi cũng sẽ gặp thôi! Có lẽ cậu ấy sẽ về nhà!" Nim tự trấn an mình....

15 phút sau, taxi đưa Nim tới trước cổng nhà Devil, ông lái xe ngước đầu lên nhìn căn nhà trước mặt mình mà suýt...rớt cổ. Cũng đúng thôi, nó cao đến thế cơ mà! Nim nhanh chóng thanh toán tiền nong rồi chạy lại cửa bấm chuông. Màn hình hiện lên hình ảnh một người phụ nữ trạc ngoài 40, mặc tạp dề đang cất giọng hỏi Nim:

- Xin hỏi ai đó ạ?

- À chào dì! Cháu tới để gặp Devil...à nhầm, gặp Trình Kha ạ!

- Xin lỗi cô! Nhưng cậu chủ hồi trưa đã đi công chuyện với ông chủ rồi, hiện vẫn chưa về nhà!

- Sao ạ???? – Nim ngạc nhiên hỏi lớn.

- Cô có nhắn gì với cậu chủ không để tôi nói lại cho!

- Dạ...không có gì! – Nim tiu nghỉu định quay lưng bước đi. Nhưng chợt nhớ ra điều gì đó, cô bé quay ngoắt lại nhìn vào màn hình – Cô ơi! Nếu bạn ấy về, cô nhắn dùm cháu là 5h30 đến bờ sông Lency để gặp cháu nhé! Cháu sẽ đợi bạn ấy ở đó! Tên cháu là Nim!

- Vâng! Nếu cậu chủ về tôi sẽ nhắn lại ngay!

- Cám ơn cô ạ!

Nim bước từng bước chậm rãi trên con đường vắng. Bây giờ cô bé sẽ đi thẳng đến bờ sông và ngồi đợi cậu nhóc ở đó. Bờ sông Lency chính là nơi đầu tiên mà hai người gặp nhau, đúng hơn là địa điểm dừng chân sau khi Nim cứu Devil khỏi tay của lũ côn đồ mà cô bé đã gặp trong con hẻm nhỏ.

Đang thơ thẩn suy nghĩ, Nim không để ý rằng đang có một chiếc ô tô chạy chậm chậm phía sau lưng mình....

Mãi đến khi cô bé vấp phải một tảng đá cồng kềnh nằm trên đường và ngã khuỵa xuống ( Nim có một tật xấu là cứ hễ tập trung suy nghĩ chuyện gì thì sẽ không để ý những gì xung quanh nữa!) thì chiếc xe mới dừng lại và người trong xe mở cửa bước ra........

- Em hậu đậu thật! Có đau lắm không?

Nim nhăn nhó ngẩng mặt lên, tay xoa cái chân đang dần dần sưng vù lên...

- Ơ! Anh Lap! Sao anh lại ở đây???

- Ôi trời! Tôi đi sau em từ nãy đến giờ mà em vẫn không biết hả??? Con gái gì mà vô tâm quá!

- Hơ! Thế ạ??? Em không biết! Ui da! Đau quá! – Nim nhăn mặt khi lỡ nhấc chân lên.

- Đưa tôi xem! Chậc! Bị trật khớp rồi! Đi đứng kiểu gì mà....- Lap lắc đầu.

Không nói không rằng, anh ta đột ngột nhấc bổng Nim lên rồi thả vào trong xe. Cô bé chẳng kịp ú ớ thêm tiếng nào, đến khi an tọa trong đó mới lắp bắp hỏi:

- Anh làm...làm gì thế????

- Tôi phát mệt với em! Hèn gì người ta bắt tôi phải luôn bên cạnh em 24/24! Đến bây giờ tôi mới hiểu vì sao! – Lap vừa nói vừa mở cửa xe bước vào, tra khóa vào ổ rồi từ từ cho xe dời bánh.

- Anh nói gì thế???? Em không hiểu????

- Làm sao em hiểu được! Chính tôi còn chẳng muốn hiểu! Mà em đi đâu mà về hướng này thế??? Nơi em ở hình như không phải đi theo lối này!

- Em...em đi gặp một người! Anh chở em tới đó được chứ?

- Đâu cơ?

- Bờ sông Lency ạ!

- Nhưng chân em đang đau, phải băng bó lại đã chứ????

- Không sao! Cũng không nặng nề gì lắm!

- Đừng có giở thói cứng đầu với tôi! Không ăn thua đâu! Không nói nhiều! Bây giờ tôi đưa em về!

- Ô hay cái anh này! – Nim thoáng bực mình nhưng bỗng chốc cô bé ngẩn người ra....Cách nói chuyện này...Thật sự là rất quen...quen đến mức khiến Nim thấy cay cay sống mũi...Phải! Cái thái độ này chỉ có anh trai mới từng làm với Nim...

- Em sao thế???? Nói có vậy thôi mà cũng dỗi à? – Lap cười xòa, đưa tay xoa xoa đầu Nim.

- Ai hơi đâu mà dỗi! – Nim bối rối nghiêng người né rồi quay mặt ra phía cửa, ngăn đi một giọt nước mắt chực rơi trên khóe mi. Sao càng lúc, Nim càng thấy con người này giống anh trai mình đến kì lạ.

Chiếc xe dừng trước cổng nhà bác Lan, Lap bước ra rồi chạy sang phía đối diện mở cửa cho Nim đi xuống...

- Vào băng bó chân cẳng rồi muốn đi đâu thì đi!

- Anh thật là... – Nim nhăn nhó nhưng cũng phải chìa tay ra năm lấy tay Lap vì tình hình lúc này thì cô bé không thể nào tự bước xuống một mình được, cái chân càng lúc càng đau buốt.

Mọi chuyện sẽ chỉ có thể, tất cả sẽ chỉ đơn giản như thế nếu như ngay tại lúc đó, tại thời điểm đó, không có một chiếc xe đang đỗ cách nhà bác Lan gần 10 mét, và người trong xe, không phải là Devil..................

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Giới Thiệu. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương Kết: Sự Thật Cuối Cùng.
Tiến »