Sau Khi Có Con Ngoài Ý Muốn Với Thái Tử Địch Quốc

Lượt đọc: 63317 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »
Chương 78
cô muốn y cả sừng nai cũng không có mà ăn

❊ ❊ ❊

"May mà còn có ngươi ở bên cô."

Vật nhỏ rất cẩn thận, đợi Giang Uẩn dùng bữa tối xong, nó lại biến mất không thấy đâu.

Rèm màn buông xuống, bên trong điện vắng lặng, thủ vệ đều bị đuổi ra ngoài.

Giang Uẩn tựa lưng vào ghế, tay áo xanh tuột xuống, lộ ra ngón tay trắng nõn như ngọc, đang đùa nghịch cơ quan điểu trong tay. Lúc này, y không nhịn được nhớ lại lần gặp thoáng qua với người nọ dưới cổng thành Tề đô.

Hai người đã xa nhau hơn nửa tháng.

Kỳ thực, thời gian bọn họ ở bên nhau chỉ vỏn vẹn một mùa xuân mà thôi.

Tùy chó con, ngươi đã bắt đầu quên ta rồi sao?

Ngươi biết không, hai ta còn có một bé chó con nữa, ngươi sẽ thích nó chứ?

Nó rất thông minh đáng yêu, cũng khỏe mạnh giống như ngươi vậy. Ngươi sẽ vì thân phận lập trường khác biệt mà lạnh nhạt hoặc thậm chí coi nó là nỗi nhục trong đời chứ?

Nếu một ngày ta không còn nữa, liệu ngươi có thể yêu thương bảo vệ nó giống như cách ngươi từng làm với ta không?

Giang Uẩn hiếm khi cảm thấy cô đơn.

Trên thế gian này chẳng có ai quan tâm níu kéo y cả.

Lẽ ra y không nên vướng bận điều gì, cũng không nên để lại bất kỳ dấu vết gì trên đời.

Nhưng bây giờ, y có vật nhỏ.

Thực ra Giang Uẩn vẫn chưa sẵn sàng đối mặt với chuyện này, hai ngày nay lúc nào y cũng lo lắng không yên, sợ mình sẽ không chăm sóc tốt cho bé con, càng không thể mang đến cho nó một cuộc sống vui vẻ tự tại.

Từ nhỏ tới lớn, đây là lần đầu tiên Giang Uẩn mong mình có thể khỏe mạnh và sống lâu hơn một chút.

"Cô sẽ cố gắng."

"Ngươi... cũng phải ngoan đấy nhé."

Giang Uẩn thấp giọng nói.

Sáng sớm hôm sau, Phạm Chu và một vài mưu sĩ khác đến gặp y, bẩm báo chi tiết về kế hoạch ở Trần đô.

Dĩ nhiên Phạm Chu không cần tự tay làm việc này, ông đã cẩn thận chọn ra ba mươi sát thủ trung thành có võ nghệ cao cường, bí mật lẻn vào Trần đô, tiến hành bắt người theo kế hoạch đã thống nhất trước đó.

Dẫn đầu là Công Tôn Dương.

Công Tôn Dương xuất thân du hiệp, có võ công cao cường, trước đây từng bị bắt đến Trần đô, đồng thời bị giam giữ trong vương cung Trần quốc, về sau được Giang Uẩn cứu thoát, vì vậy ông rất quen thuộc địa hình và tuyến phòng ngự ở nơi đây. Hơn nữa, Công Tôn Dương trung thành tận tụy, khả năng quan sát nhạy bén, chính là lựa chọn tốt nhất.

Có Phạm Chu phụ trách lo liệu, Giang Uẩn không phải bận tâm gì nhiều, y chỉ đưa ra vài ý kiến nhỏ, phần còn lại đều giao cho Phạm Chu toàn quyền quyết định.

"Cô đợi ngươi thắng lợi trở về."

Giang Uẩn đích thân rót rượu, tiễn Công Tôn Dương lên đường.

Công Tôn Dương luôn áy náy vì chuyện ở Trần đô, sau khi dốc cạn chén rượu, ông quỳ xuống đất, trịnh trọng nói: "Thần, nhất định không phụ phó thác của điện hạ!"

Từ Mộ Vân Quan đến Trần đô, chậm nhất cũng phải mất mấy ngày, đi đi về về, tính cả thời gian làm nhiệm vụ, chí ít cũng nửa tháng. Nếu xảy ra việc gì ngoài ý muốn, có lẽ sẽ càng lâu hơn.

Giang Uẩn muốn dùng thời gian nửa tháng này nghĩ cách đoạt lại Vân quốc.

Vân quốc khác với Lạc quốc, nơi này có đất đai màu mỡ, được mệnh danh là "kho thóc" của Giang Nam, đồng thời chiếm địa vị quan trọng không thể lay chuyển. Những quốc gia có đồi núi nhiều và ít đất canh tác như Trần quốc, mỗi năm đều đổ xô đến Vân quốc thu mua lương thực, ngay cả nước chủ như Giang quốc cũng có giao dịch cố định với Vân quốc.

Vì vậy, sau khi Tùy Hành chiếm được Trần đô, mục tiêu tiếp theo mà hắn nhắm đến chính là Vân đô, hơn nữa còn cử một nhóm trọng binh đến trấn giữ.

Giang Uẩn muốn nhanh chóng lấy lại Vân quốc cũng chính vì nguyên nhân này. Song, vì có sông Hoàng Hà ngăn chặn, Tùy quốc chỉ có thể cung cấp binh mã cho các nước Giang Nam nhưng không thể cung cấp một lượng lớn lương thực cho bọn họ, chỉ cần đoạt lại "kho thóc" Vân quốc, đồng nghĩa với việc kiểm soát được nguồn lương thực của các nước Giang Nam.

Phạm Chu đề xuất một vài kế sách, nhưng Giang Uẩn cảm thấy vẫn chưa phù hợp. Chưa kịp nghĩ ra chiến lược hoàn hảo hơn thì Giang Uẩn đã đổ bệnh.

Suy cho cùng Mộ Vân Quan là vùng biên cương, lương thực và điều kiện sinh hoạt không thể so sánh với Giang đô, mỗi ngày Giang Uẩn đều kiên trì nghị sự. Kể từ lúc về quan đến nay, gần như y chưa từng nghỉ ngơi ngày nào.

Những ngày gần đây trời bắt đầu đổ mưa, khó trách bị cảm lạnh.

Hơn nữa, bệnh ho lúc ở Tùy đô vẫn chưa khỏi hẳn, lần này lại tái phát, mấy ngày đầu Giang Uẩn còn có thể cách bức rèm nghị sự với mọi người, nhưng nửa đêm sau đó y đột ngột sốt cao, Mạnh Huy buộc y phải nghỉ ngơi vài ngày.

Giang Uẩn uống thuốc xong, vẫn trằn trọc không ngủ được.

Giang Uẩn thích ở một mình nên y không để lại bất kỳ người hầu nào trong điện, mỗi khi choàng tỉnh từ ác mộng, đối diện với cung điện vắng vẻ, lòng Giang Uẩn trống trải không thôi.

Ngay lúc này, hơi thở trong bụng đột nhiên chuyển động.

Giang Uẩn hồi thần, dựa vào đầu giường, cong môi, nhẹ nhàng nói: "Yên tâm, cô không sao đâu."

"May mà còn có ngươi ở bên cạnh."

Ngày hôm sau, Mạnh Huy đến bắt mạch, sau khi kiểm tra, ông hơi kinh ngạc nói: "Hơi thở của thai nhi hơi yếu"

Giang Uẩn khó hiểu.

"Hơi yếu? Có phải cô uống thuốc sẽ gây hại đến nó không?"

Mạnh Huy lắc đầu: "Nguyên đan Đồng Hạc có thể tự động loại bỏ một phần dược tính, không ảnh hưởng gì nhiều đến hô hấp của thai nhi, thảo dân đoán..."

Giang Uẩn nhìn ông.

Mạnh Huy: "Chắc là nó đói rồi."

"..."

Giang Uẩn giật mình.

Y chợt nhớ, vì hai ngày nay bị ốm nên bản thân không có khẩu vị gì, ăn uống cũng ít hơn thường ngày, không ngờ lại khiến cho vật nhỏ đói rồi.

Tuy nhiên, trước đây nếu bé con đói bụng, nó sẽ ra hiệu đòi ăn, thế mà trong khoảng thời gian này lại ngoan ngoãn giấu đi. Dù đói đến mấy cũng không muốn quấy rầy y nghỉ ngơi.

Giang Uẩn hơi hối hận.

Y không ngờ vật nhỏ lại ngoan ngoãn tỏ ra biết điều như vậy.

"Xin lỗi, là sơ suất của cô."

Giang Uẩn hỏi Mạnh Huy: "Vậy cô có cần bổ sung khẩu phần ăn không?"

Mạnh Huy nói: "Điện hạ đang bị bệnh, không thể ăn quá nhiều, thảo dân có thể tìm một ít thực phẩm bổ dưỡng cho điện hạ, nhưng bây giờ phải để vật nhỏ này ăn trước đã."

Mạnh Huy trực tiếp bảo người đi hầm sừng nai.

Lúc này Giang Uẩn đang nghịch cơ quan điểu, chọc bé con vui vẻ, mặc dù vật nhỏ đói bụng nhưng thỉnh thoảng vẫn chịu phối hợp với y, chỉ là hơi thở của nó không còn hoạt bát như trước.

Mạnh Huy nói: "Đây không phải là nai sừng thông thường, mà là loại nai sừng tấm trắng* phổ biến ở Vân quốc, thành phần bổ dưỡng thích hợp với trẻ nhỏ, mỗi ngày điện hạ dùng một bát là được."

*Nai sừng tấm trắng:

Giang Uẩn nghĩ tới điều gì đó, đột nhiên hỏi: "Loại nai sừng tấm trắng này chỉ có Vân quốc?"

Mạnh Huy gật đầu: "Đúng vậy, trong núi Vân quốc có rất nhiều thợ săn, chuyên săn nai sừng tấm trắng để kiếm sống."

"Giá cả thế nào?"

Mạnh Huy suy nghĩ một chút: "Cũng không đắt lắm."

Sau khi Mạnh Huy lui xuống, Giang Uẩn lập tức cho gọi Phạm Chu tới.

Giang Uẩn nói: "Về việc lấy lại Vân quốc, cô vừa nghĩ ra một cách."

"Nai sừng tấm trắng?"

...

Tùy đô bên kia sông, Tùy Hành cũng đang dựng lều nghị sự.

"Đúng vậy, nghe nói bệnh cũ của Giang Dung Dữ tái phát, cần dùng nai sừng tấm trắng làm thuốc, hiện tại đã phái người đến Vân quốc thu mua với giá cao, một cặp sừng nai một trăm lượng vàng."

Tùy Hành hỏi: "Y bị điên à?"

Từ Kiều nói: "Chắc là bệnh không nhẹ."

Tùy Hành lạnh lùng liếc ông một cái, đưa ra quyết định.

"Ngươi cũng phái người đi mua, trả hai trăm lượng vàng."

Từ Kiều: "..."

Từ Kiều không hiểu hành động lần này của điện hạ.

Tùy Hành cười lạnh: "Cô muốn y ngay cả sừng nai cũng không có mà ăn, bệnh chết thì càng tốt."

"..."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »