Sau Khi Chuyên Gia Tội Phạm Trở Thành Sao Nữ Nhiều Tai Tiếng

Lượt đọc: 424 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 223

❊ ❊ ❊

Lâm Hiểu Thanh ở lại tại chỗ, tiện thể dọn dẹp cành khô lá úa xung quanh, trong lúc chờ đợi Vinh Dật đồng thời cố gắng dọn ra một khoảng đất trống, để tối nay mọi người có chỗ nghỉ ngơi.

Còn bốn người Khương Mịch Tuyết, Kiều Hoán, Giang Nghiên Tân, Hòa Thư Hỉ chia làm hai nhóm, tráo đổi bộ đàm cho nhau để đảm bảo mọi người có thể liên lạc kịp thời, sau đó vừa xuất phát tìm kiếm vật tư, vừa xem có tìm được Lộ Tư Trạch hay không.

Dù sao hiện tại đang là mùa đông, cho dù núi Thúy Lam ở miền Nam Hoa Quốc, nhưng ngủ ngoài trời vào ban đêm cũng có nguy cơ mất nhiệt cực cao.

Lần này Khương Mịch Tuyết đổi sang một hướng chưa từng thăm dò trước đó.

Công phu không phụ lòng người, dọc theo hướng này tìm kiếm khoảng một tiếng rưỡi, cô và Kiều Hoán thành công tìm được tung tích của Lộ Tư Trạch.

– Cậu ta đang bị treo trên cây.

Trước khi Khương Mịch Tuyết và Kiều Hoán nhìn thấy bóng dáng Lộ Tư Trạch, bọn họ đã nghe thấy tiếng hát thê thê thảm thảm của cậu ta trước.

Hồng trần cuồn cuộn

Sóng gió bủa vây

Tâm như chỉ thủy

Tự tại chốn này.

"Không phải chứ, trời sáng trưng rồi, sao mãi chẳng có ai tới cứu tôi thế này a!!!"

Ở một mức độ nào đó, cách hát hò tự cứu mình của Lộ Tư Trạch cũng có chút tác dụng.

Chính xác hơn thì, cậu ta đang bị một tấm lưới lớn bọc lấy, treo lơ lửng trên cành cây gần mặt đất nhất.

Cậu ta cách mặt đất cũng không quá xa, chỉ cao hơn một mét chút xíu, nhưng tấm lưới kia rất chắc chắn, mặc cho Lộ Tư Trạch giãy giụa thế nào, cậu ta vẫn vững vàng treo trên cây.

À, vì bên cạnh còn có một cái cây to khác, cho nên nếu Lộ Tư Trạch duỗi chân ra, cậu ta còn có thể đánh đu giữa hai cái cây.

Kiều Hoán gọi to một tiếng: "Tư Trạch!"

Lộ Tư Trạch nghe thấy tiếng, giật mình quay ngoắt đầu lại, khi nhìn thấy bóng dáng Kiều Hoán và Khương Mịch Tuyết, cậu ta lập tức gào thét thảm thiết đến tê tâm liệt phế: "Chị Khương!! Anh Kiều!! Cứu em với!!!"

"Em bị treo ở đây cả buổi sáng rồi!!!"

Kiều Hoán vốn rất lo lắng, nhưng tiếng kêu của Lộ Tư Trạch thật sự quá buồn cười, biểu cảm trên mặt anh nhất thời biến thành sự đan xen hỗn tạp giữa nhịn cười và lo lắng: "Cậu... Phụt... Tư Trạch, sao cậu lại bị treo lên cây thế này?"

"Cậu lấy được bộ đàm chưa?"

Lộ Tư Trạch: "Chưa có!!!"

"Em chính là vì dẫm phải bẫy lúc tìm túi quà nên mới bị treo lên đấy!!"

Kiều Hoán: "Đây là do tổ chương trình làm? Hay là có thợ săn gì đó?"

Khương Mịch Tuyết: "Chắc là tổ chương trình."

Dù sao độ cao này, kích thước mắt lưới này, đối với động vật thông thường thực sự chẳng có sức sát thương gì mấy.

Cô lấy bộ đàm ra, báo cáo tình hình này với nhóm Giang Nghiên Tân.

"Tiểu Trạch bị treo lên cây á?!" Giọng Giang Nghiên Tân ngạc nhiên cao vút ở cuối câu, kéo theo tiếng "cái gì cái gì" nhỏ hơn chút của Hòa Thư Hỉ cũng truyền tới cùng.

Một lát sau Giang Nghiên Tân lại nhắn lại một câu: "Vậy tình hình Tiểu Trạch hiện tại thế nào?"

"Cần bọn anh qua giúp không?"

Khương Mịch Tuyết: "Cậu ta trông vẫn ổn lắm, chắc còn nhảy nhót được thêm hai tiếng nữa đấy."

"Em với Kiều Hoán chắc là xử lý được, nếu cần giúp đỡ sẽ gọi mọi người sau."

Một lát sau, bên phía Giang Nghiên Tân trả lời: "Được."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »