Sát Thủ Nữ Vương

Lượt đọc: 4391 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134
Tiến »
Chương 108
xác thực

❊ ❊ ❊

Chiều hôm đó Kha Nguyệt đang ngồi trong phòng thì ở bên ngoài có người đến. Kha Nguyệt ra mở cửa thì thấy người này chính là thân tín bên cạnh Tống Hàm. Vừa thấy cô mở cửa ra đã vội vã nói nhỏ với cô: "Thần tử thánh nữ. Phó các chủ cho mời người đến chỗ các chủ một chuyến. Không hiểu sao vừa rồi khi ngâm nước xong, toàn thân Các chủ đều nổi lên những chấm đỏ nhỏ, còn rất khó chịu, hiện tại đã hôn mê rồi."

Nghe thấy vậy, Kha Nguyệt liền hốt hoảng: "Thật sao, vậy mau dẫn ta đến đó." Cô nhanh chóng theo người kia đến chỗ của Liên Thận. Vừa vào đến nơi đã thấy Tống Hàm và mấy người nữa đứng ở đó.

Tống Hàm vừa thấy cô thì lao lên nắm chặt lấy tay cô, khiến Kha Nguyệt có chút đau. Ông ta trừng lớn mắt, gằn từng chữ: "Rốt cuộc vì sao ngâm dược liệu của ngươi xong Các chủ lại thành ra như vậy?" Bộ dáng nếu như Kha Nguyệt không giải thích cho rõ ràng thì ngày hôm nay, chắc chắn cô sẽ chết.

"Phó các chủ, người bình tĩnh đã. Thuộc hạ phải bắt mạch mới rõ được nguyên nhân." Kha Nguyệt vẫn bình tĩnh nói, trong con mắt đen láy không chứa một tia sợ hãi.

"Ngươi tốt nhất nên tìm ra nguyên nhân. Nếu không, cái mạng này của ngươi, cũng không cần giữ nữa." Tống Hàm nói xong thiền thả tay Kha Nguyệt ra, để cô bắt mạch cho Liên Thận lúc này đã hôn mê.

Kha Nguyệt ngay từ đầu thấy những biểu hiện này của Liên Thận đã biết rõ. Nhưng vì để chắc chắn hơn, cô rất nghiêm túc bắt mạch cho Liên Thận. Lúc này trong lòng cô thầm nghĩ, quả thật, hóa ra cô không sai, ông ta chính là dùng Cẩm Tín Thạch để khắc chế độc tố. Vậy bước tiếp theo, cô cần phải suy tính một cách cẩn thận. Kế hoạch ban đầu e là sẽ có chút thay đổi. Áp chế lại nội tâm đang loạn, Kha Nguyệt nhíu mày đẹp, ngước mặt lên nói với Tống Hàm: "Phó các chủ, ta có thể nói chuyện riêng với người hay không?"

Tống Hàm thấy nàng có chuyện muốn nói liền gật đầu, cho mọi người lui ra ngoài. Đợi tất cả đều đã lui ra, Tống Hàm mới hỏi, trong giọng nói ẩn ẩn sát khí: "Rốt cuộc Các chủ là bị làm sao?"

"Các chủ bị như vậy, đều không phải do dược liệu của Cơ Uyển." Kha Nguyệt chậm rãi nói.

"Gì cơ, không phải do dược liệu của ngươi? Vậy là do đâu? Nhưng Các chủ đúng là sau khi ngâm mình xong mới bị thành như vậy." Tống Hàm thấy nữ tử trước mắt nói vậy thì khó hiểu.

"Cơ Uyển mạn phép hỏi một câu, nhưng người phải trả lời thật cho ta biết " Kha Nguyệt vẻ mặt nghiêm trọng nói.

"Được, ngươi hỏi đi." Tống Hàm thấy vẻ mặt nàng nghiêm trọng, liền không nói hai lời đáp ứng.

"Có phải Các chủ dùng Cẩm Tín Thạch để áp chế độc tính trong người, có đúng không?" Kha Nguyệt nhẹ nhàng nói.

Tống Hàm nghe vậy thì liền khựng lại, không biết phải trả lời như thế nào. Các chủ nói, không được để lộ bí mật này ra, nhưng trường hợp hiện tại, vậy... ông nên nói hay không nói.

Thấy Tống Hàm đăm chiêu, Kha Nguyệt nói: "Nếu ngài không nói thật cho Cơ Uyển biết, không chỉ Cơ Uyển không thể làm mất được mẩn đỏ. Độc dược trong người của Các chủ, Cơ Uyển e rằng cũng không thể giải." Thấy vẻ mặt của Tống Hàm vẫn rối rắm, Kha Nguyệt lại nói: "Có lẽ rằng người không biết, những dược liệu này đều là dược liệu tốt. Nhưng nếu tiếp xúc với Cẩm Tín Thạch, phần dược sẽ bị đẩy lùi còn phần độc lại mạnh lên. Còn có Tuyết Liên Hoa kia và mấy dược liệu nữa, thật sự nếu Các chủ dùng Cẩm Tín Thạch, mà thuộc hạ lại cho người dùng Tuyết Liên Hoa. Vậy Các chủ không những không giải được độc, mà còn mất mạng. Hiện tại, Cơ Uyển phải biết được nguyên nhân, mới có thể chữa trị một cách triệt để."

Nghe những lời nói mày, tâm của Tống Hàm run lên, quyết định nói chuyện này ra. Dù sao Các chủ cũng muốn nhận nàng làm nghĩa nữ, về sau quản lý Tiên Các, sớm muộn gì nàng cũng sẽ biết chuyện này không phải sao. Hiện tại chỉ là biết sớm hơn một chút, nàng cũng đã bị tẩy não, chắc chắn sẽ không hại Các chủ, vậy còn gì phải lo lắng đây.

"Đúng vậy, Các chủ từ 10 năm trước, đã dùng Cẩm Tín Thạch khống chế độc tố."

"Haizzz, Cẩm Tín Thạch dù có thể khống chế độc tố. Nhưng luồng khí trong nó vô cùng mạnh mẽ, nếu tiếp xúc nhiều, người cũng sẽ dần trở nên mệt mỏi. Nếu còn dùng Cẩm Tín Thạch mấy năm nữa. E rằng Các chủ thân thể sẽ càng suy yếu, đến lúc đó, chưa chờ độc tính phát tác, thì cũng đã bị Cẩm Tín Thạch hại rồi."

Nghe những lời này của Kha Nguyệt, Tống Hàm tâm đã muốn loạn: "Vậy, vậy hiện tại phải làm thế nào?" Trên mặt không còn lạnh lùng nữa mà chứa đầy lo lắng. Sát khí lúc nãy cũng đã biến mất không thấy bóng dáng.

"Hiện tại, để sức khỏe của Các chủ tốt hơn, Cơ Uyển sẽ châm cứu cho Các chủ. Nhưng châm cứu này, Các chủ sẽ ngủ mất 7 ngày. Độc tính mà Cẩm Tín Thạch gây ra sẽ từ từ được loại bỏ khi ngâm nước thuốc. Một lát nữa, sau khi châm cứu xong, Cơ Uyển sẽ đi chuẩn bị thảo dược, mỗi ngày để Các chủ ngâm mình một lần trong đó, mỗi lần khoảng 2 khắc. Còn có, ngay bây giờ, phải chuyển Cẩm Tín Thạch đi chỗ khác ngay. Không thể để lại trong tòa lâu này nữa, nếu không, dược liệu mà Cơ Uyển chuẩn bị đều sẽ giống bây giờ, tạo thành độc dược." Kha Nguyệt nói một tràng dài.

"Chuyển Cẩm Tín Thạch đi bây giờ, không phải độc tính trong người sẽ không thể áp chế được sao?" Tống Hàm nhíu mày nói.

"Ở chỗ Cơ Uyển có một viên đan dược, cũng có thể áp chế độc tính trong người Các chủ trong vòng 8 ngày. Sau 8 ngày sẽ hết tác dụng, có thể cho Các chủ uống tạm. Đợi châm cứu cho Các chủ xong, Cơ Uyển sẽ luyện chế thêm đan dược để Các chủ uống, kéo dài đến khi tìm được những loại dược liệu kia về."

"Vậy được, quyết định như vậy đi. Cũng may có thần tử thánh nữ ở đây nếu không ta cũng thật sự không biết làm thế nào. Lúc nãy thất lễ với thánh nữ, mong thánh nữ bỏ qua." Tống Hàm ôm quyền cung kính nói với Kha Nguyệt. Hiện tại ông thập phần tin tưởng nàng có thể gánh vác được Tiên Các.

"Phó các chủ đều là vì lo lắng cho Các chủ, Cơ Uyển không trách ngài. Vậy, bây giờ cần mau chóng mang Cẩm Tín Thạch đi. Như vậy, Cơ Uyển mới có thể thi châm." Kha Nguyệt cười nói.

"Được, được, ta đi làm ngay." Tống Hàm nói

Kha Nguyệt nhìn dáng vẻ bận rộn của Tống Hàm, khóe môi nhếch nhẹ. Hừ, tiếp xúc với Cẩm Tín Thạch, huyễn lực trong người ông ta không ít thì nhiều cũng bị thương tổn. Đây coi như là một cái trả thù nho nhỏ của cô đối với hai người này. Còn về Cẩm Tín Thạch kia, chắc chắn sẽ có một ngày, cô lấy nó đến chỗ của cô. Không áp chế nổi nó, vậy thì lấy nó về, để Tiểu Ngọc tạo một không gian riêng trong Ngọc Thạch Ấn rồi ném nó vào đó. Như vậy nó sẽ không thể hại người khác được nữa. Ánh mắt Kha Nguyệt nhìn Cẩm Tín Thạch như muốn ăn tươi nuốt sống, căm hận mà nhìn. Hiện tại nếu ngay lập tức lấy Cẩm Tín Thạch về, sẽ bị Tống Hàm nghĩ rằng cô muốn có nó, nên mới bịa ra những câu chuyện như vậy. Cho nên Kha Nguyệt sau khi bảo ông ta mang Cẩm Tín Thạch đi, cũng không có gì hỏi han về nó. Chỉ muốn chuyên tâm muốn chữa trị cho Liên Thận, cũng không hỏi Tống Hàm muốn mang nó đi đâu, như thể chuyện này cô đều không quan tâm. Như vậy, về sau, dù có muốn "mượn" Cẩm Tín Thạch, hai người họ cũng sẽ không nghi ngờ cô nổi lòng tham, muốn cướp lấy vật này, mà chỉ nghĩ cô có việc thật sự cần phải dùng đến nó.

"Thánh nữ, đều đã xong xuôi, Cẩm Tín Thạch đã được mang đi." Tống Hàm bận rộn một lúc, cuối cùng cũng đã thu thập Cẩm Tín Thạch xong xuôi. Trên trán ông ta đã rịn ra một tầng mồ hôi, Kha Nguyệt nhìn thấy vậy, trong nội tâm vô cùng vui vẻ. Nhưng ngoài mặt vẫn phải biểu hiện một chút lo lắng: "Phó các chủ, ngài không sao chứ?"

"Đều không sao!" Tống Hàm lắc đầu nói.

"Vậy phó các chủ, ngài giúp ta nâng Các chủ lên đi." Kha Nguyệt nói, từ trong ống tay áo lấy ra một viên đan dược và một bọc kim châm.

Tống Hàm cũng không hỏi gì mà trực tiếp đi lên đỡ Liên Thận ngồi dậy.

Kha Nguyệt liền để cho Liên Thận ăn viên đan dược kia. Khi thấy ông ta đã nuốt đan dược xuống, thì bắt đầu thi châm. Sắc mặt của Liên Thận cũng dần dần trở nên tốt hơn, không còn tái nhợt như ban đầu nữa. Tống Hàm nhìn thấy vậy thì vui mừng, cũng rất hài lòng nhìn Kha Nguyệt, trong lòng thầm nghĩ *Thật sự thánh nữ rất tài giỏi* Nếu hắn biết, một màn này đều là do Kha Nguyệt bày ra, chắc chắn Tống Hàm sẽ tức giận đến ngất mất.

****************

Mình đã trở lại rồi đây ạ!

Trong mấy ngày vừa rồi, dù mình không ra chap mới nhưng lượt đọc mỗi ngày đều không có dấu hiệu bị giảm sút, mình đã rất vui khi truyện của mình được các bạn đón nhận.

Có nhiều bạn cũng đã nhắn tin hỏi thăm sức khỏe của mình. Chân thành cảm ơn các bạn, hiện tại sức khỏe của mình đã ổn rồi ạ, cảm ơn các bạn đã quan tâm đến mình.

Cảm ơn các bạn đã luôn ủng hộ truyện của mình ạ!?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134
Tiến »