"Dạo này có phải tần suất xuất hiện của tôi quá ít rồi không?" Bóng dáng Hải Lam đột nhiên hiện ra trước mặt Giang Kiều.
"Không phải dạo này xuất hiện ít đâu, Hải Lam à... từ trước đến nay cô vốn dĩ chẳng có mấy cảm giác tồn tại mà?"
Giang Kiều vẫn đang ngồi trong cứ điểm của công hội Khả Lạc Cuồng Nhiệt, cậu độc chiếm lấy chiếc cọc gỗ trò chơi nhỏ trong cứ điểm, tay đang xoay xoay một quân cờ. Đáng lý ra khi một kẻ đứng sau màn đang âm mưu tính toán chuyện gì đó, cầm quân cờ vua mới ra dáng vẻ bề trên, nhưng Giang Kiều thì khác, thứ cậu cầm trên tay là quân cờ cá ngựa.
"Thật sự không có cảm giác tồn tại vậy sao?" Hải Lam phồng má ngồi xuống đối diện Giang Kiều, cô dùng hình thái linh hồn để tham gia vào ván cờ cá ngựa này.
"Cô đó, lúc không có chuyện gì thì chỉ biết ăn vặt xem tivi trên ghế sofa nhà tôi, chỉ khi nào tôi gọi đi làm việc thì mới chịu ló mặt ra thôi."
"Tôi... tôi cũng đang thực hiện chức trách của một nữ thần mà! Hơn nữa... anh thật sự không định can thiệp vào hành động của đám Thợ Săn Tinh Thể kia sao?"
Hải Lam tung xúc xắc lên bàn cờ, ngay giây tiếp theo, bàn cờ bỗng biến thành bản đồ của đảo Bạch Lan Đức. Trên đảo, chỉ có khu vực Rừng Mạch Linh là hiển thị màu xanh lá, sáu khu vực còn lại đều được đánh dấu bằng màu đỏ thẫm.
Doanh trại của đám Kẻ Cắp Pháp Thuật nằm đối diện với trung tâm đảo Bạch Lan Đức, còn một thế lực khác... chính là những Thợ Săn Tinh Thể đến từ Chiến Thần Ô Nhĩ Đức cũng được Hải Lam đánh dấu bằng các quân cờ vàng. Nơi đóng quân của đám thợ săn nằm trên một chiến hạm thép ngoài khơi đảo Bạch Lan Đức. Chiến hạm này cách đảo một khoảng khá xa, người chơi từ cứ điểm ban đầu chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy hình dáng của nó.
"Thợ Săn Tinh Thể có bốn mươi bảy người, trong đó có mười kẻ dường như... là người đại diện cho các vị thần trên thế giới này, tức là Thần Tuyển Giả. Đây không phải con số nhỏ, họ là những người chia sẻ mảnh vỡ thần cách. Tôi nên mô tả thế nào nhỉ... sức chiến đấu của mỗi người bọn họ đều tương đương với một tên Đao Phủ Thủ." Hải Lam đến đây là để nhắc nhở Giang Kiều rằng... có lẽ cậu đang đứng trước một kẻ địch hùng mạnh.
Trong phó bản Cuộc Chiến Thần Cách, Đao Phủ Thủ và Kỵ Sĩ Áo Đỏ được người chơi bình chọn là BOSS yếu nhất hạng hai và hạng nhất. Kỵ Sĩ Áo Đỏ thì không cần bàn cãi vì bản thể không thể chiến đấu, còn sức chiến đấu của Đao Phủ Thủ so với năm kỵ sĩ còn lại cũng chẳng có gì nổi bật. Nếu đứng đầu trong năm kỵ sĩ mạnh nhất là Kỵ Sĩ Sư Tâm giao chiến với Đao Phủ Thủ, hắn có thể lấy một địch hai.
Thế nhưng, Đao Phủ Thủ vẫn là một Thần Tuyển Giả của Hải Lam thực thụ, kẻ đã uống máu Nữ hoàng Mai Y và chia sẻ mảnh vỡ thần cách của Hải Lam. Cấp độ của hắn là một sinh vật cấp Lĩnh Chủ từ cấp năm mươi trở lên. Nếu mười vị Thần Tuyển Giả kia thực sự có sức mạnh sánh ngang với Đao Phủ Thủ, một khi họ tung hoành trong phó bản của người chơi, kết quả sẽ là... bia mộ chất thành núi.
"Hải Lam, cô đang nghĩ gì vậy? Thợ Săn Tinh Thể là đồng minh của chúng ta mà... chẳng lẽ cô tưởng chúng ta đang đứng về phía đám Kẻ Cắp Pháp Thuật sao?"
Giang Kiều tung xúc xắc, vừa vặn ra số sáu, sau đó cậu đưa một quân cờ của mình lên bản đồ đảo Bạch Lan Đức.
"A... chẳng lẽ... không phải sao?" Hải Lam nói rồi quay đầu nhìn ra phía sau, chị em Vi Sắt và Ưu Mễ đang được đám Thánh Linh tiếp đón nồng hậu. Thực ra nói là tiếp đón nồng hậu, chẳng qua là một đám người chơi đang lôi kéo chị gái Vi Sắt học đánh bài Tiến Lên, còn Ưu Mễ thì đang chuẩn bị tập hợp một nhóm người chơi đi PK với Gia Nãi Bất Gia Giá.
"Không phải, trong đám Kẻ Cắp Pháp Thuật không phải ai cũng là người xấu, Thợ Săn Tinh Thể cũng không phải ai cũng là kẻ tốt, chỉ là lập trường khác nhau thôi." Giang Kiều xoay quân cờ trong tay nói. "Nhiệm vụ của Thợ Săn Tinh Thể là tiêu diệt toàn bộ Kẻ Cắp Pháp Thuật trên đảo, nhưng họ cần sự hỗ trợ của các Thánh Linh, bởi vì sự lây nhiễm tinh thể trên đảo cũng là chí mạng đối với họ. Nếu Rừng Mạch Linh không được thanh tẩy thành công, họ thậm chí còn chẳng thể đặt chân lên đảo."
"Tôi... sao tôi có cảm giác... anh đang có ý đồ với đám Thợ Săn Tinh Thể đó vậy?" Hải Lam nghe giọng điệu của Giang Kiều khi nhắc đến đám thợ săn, giống hệt như lúc nói về năm kỵ sĩ thời kỳ Cuộc Chiến Thần Cách. Đó không phải giọng điệu khi nói về kẻ địch tiềm tàng, mà là giọng điệu đang bàn về một mãnh tướng cấp SSR vừa có thể đánh vừa có thể đỡ.
"Chắc chắn là có ý đồ rồi... NPC cấp Lĩnh Chủ trung bình từ cấp năm mươi đến sáu mươi, trong người lại có mảnh vỡ thần cách của các vị thần khác, thực sự mà lừa được một đứa về nhà thì có khối cách để dùng." Giang Kiều dừng lại một chút rồi nói tiếp. "Nhưng xét từ các nhiệm vụ mà người chơi kích hoạt được từ bọn họ ở giai đoạn này, họ cũng đang cố gắng hợp tác với người chơi."
Chỉ là sự hợp tác này không mấy vui vẻ. Giang Kiều liếc nhìn các nhiệm vụ liên quan đến Thợ Săn Tinh Thể, hiện tại độ hoàn thành của tất cả các nhiệm vụ liên quan đều là con số không.
"Có cần để Miêu tiểu thư đi dạy bảo bọn họ không?" Hải Lam liếc nhìn phần thưởng mà đám Thợ Săn Tinh Thể đưa cho người chơi. Phần lớn những phần thưởng đó chỉ là đồ bỏ đi có cũng được không có cũng chẳng sao, thậm chí có nhiệm vụ phần thưởng là "Danh hiệu vinh dự quốc gia", thực chất là một danh hiệu không có thuộc tính. Người chơi có lẽ vì tưởng có phần thưởng ẩn phía sau nên mới nhận mấy nhiệm vụ kỳ quặc này. Còn về việc hoàn thành... Hải Lam chỉ nhìn thôi đã chẳng thấy có tí động lực nào, nhìn quanh toàn là mấy nhiệm vụ phụ có phần thưởng chán đời.
"Bản thân Miêu tiểu thư còn chưa học xong nữa là, hơn nữa tôi rất tò mò trong số những Thần Tuyển Giả này, ai sẽ là kẻ ngộ ra trước tiên." Giang Kiều nói.
---❊ ❖ ❊---
"Đám Thánh Linh đó rốt cuộc muốn cái gì!"
Thợ Săn Tinh Thể Phí Ân tức giận đấm mạnh xuống tấm bản đồ đảo Bạch Lan Đức trong phòng họp. Kể từ khi trở thành Thần Tuyển Giả của Chiến Thần Ô Nhĩ Đức, đi đến đâu anh ta cũng được chào đón nồng nhiệt, vậy mà kết quả khi đến thăm cứ điểm của Khả Lạc Cuồng Nhiệt là bị một đám Thánh Linh đá ra ngoài.
"Phí Ân, có phải anh đưa ít tiền quá không?" Thần Tuyển Giả của Nữ Thần Bóng Tối dựa vào góc phòng họp trêu chọc. "Người của giáo phái Chiến Thần các anh đáng lẽ phải rất giàu mới đúng, với tư cách là Thánh Tử... chẳng phải phần lớn tiền đều chui vào túi anh rồi sao?"
"Sa Thụy, cô nói lại lần nữa xem?"
"Dừng lại đi, bây giờ không phải lúc cãi nhau. Chỉ khi hợp tác với đám Thánh Linh đó, chúng ta mới có thể thanh tẩy hoàn toàn lời nguyền tinh thể. Sa Thụy, cô thương lượng với công hội Thánh Linh tên Hắc Dạ Tật Hành thế nào rồi?"
Một ông lão tóc bạc trong phòng họp với tư cách là người chỉ huy tổ chức Thợ Săn Tinh Thể hỏi mọi người. Trước khi đến đảo Bạch Lan Đức, họ đã điều tra rõ một việc, đó là các Thánh Linh trên đảo không phải là quân ô hợp, phần lớn đều có công hội riêng, trong đó có chín công hội lớn nhất trên đảo. Vì vậy, trước khi chính thức tiến vào đảo, họ đã cử sứ giả đến cứ điểm của chín công hội lớn trên đảo Bạch Lan Đức... để đưa ra lời thỉnh cầu hợp tác quét sạch ôn dịch tinh thể.
"Hội trưởng công hội Hắc Dạ Tật Hành có danh hiệu là Ánh Trăng Tàn Khốc, sức mạnh của hắn dường như là loại điều khiển vong linh. Nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên là người này rất dễ gần, tôi chưa hỏi gì nhiều, hắn đã đồng ý hỗ trợ chúng ta truy bắt Kẻ Cắp Pháp Thuật, là một người rất dễ nói chuyện." Thần Tuyển Giả của Nữ Thần Bóng Tối nói.
"Tôi đến công hội Dược Động Hạch Tử nhưng không tìm thấy hội trưởng của họ, theo cách nói của đám Thánh Linh thì hình như là 'không trực tuyến', tôi đoán là linh thể của họ đã trở về trạng thái thế giới nguyên bản. Nhưng hội trưởng tạm quyền của họ là Nhung Mao Thỏ, là một người phụ nữ lương thiện và hoạt ngôn, sức hút của cô ta cũng..." Người nói là Thần Tuyển Giả của Thần Lưu Thủy... một người đàn ông trẻ tuổi. Ông lão nghe thấy có vẻ lạc đề nên khẽ ho một tiếng.
"Dược Động Hạch Tử cũng sẵn lòng hỗ trợ chúng ta truy bắt những kẻ nhiễm bệnh tinh thể, thậm chí có thể nói họ coi Kẻ Cắp Pháp Thuật là kẻ thù lớn nhất, còn căm ghét hơn cả đám quái vật tộc rồng trên đảo. Sự hợp tác giữa chúng ta và họ chắc chắn sẽ rất vui vẻ. Vấn đề duy nhất là trong doanh trại của họ có một nữ bệnh nhân nhiễm bệnh tinh thể chưa chuyển hóa hoàn toàn, tôi đã làm theo chỉ thị của ông mà không ra tay." Thần Tuyển Giả của Thần Lưu Thủy nói tiếp.
"Cậu không ra tay là đúng." Ông lão nói rồi liếc nhìn Phí Ân.
"Tôi cũng không ra tay! Nhưng thưa ngài... hai chị em bệnh nhân nhiễm bệnh tinh thể trong công hội Khả Lạc Cuồng Nhiệt tuy mức độ nguy hiểm không cao, nhưng điều này chẳng khác nào tạo ra một tiền lệ xấu. Nếu như... ngày càng có nhiều bệnh nhân nhiễm bệnh tinh thể được đám Thánh Linh đó che chở, chẳng phải những gì chúng ta làm đều vô nghĩa sao?" Phí Ân hét lớn.
"Nhẫn nhịn một chút, những việc này chúng ta sẽ xử lý 'sau'." Ông lão nói rồi quét mắt nhìn quanh phòng họp, phát hiện thiếu mất một thành viên. "Đứa trẻ Tạ Lạp đâu?"
"Hình như nó không quay về." Có người trong phòng nói.
"Không về? Nó đi thăm công hội nào?" Ông lão nhớ là đã đến giờ quy định, đáng lý ra chỉ cần không chủ động khiêu khích đám Thánh Linh đó, họ sẽ không coi bọn họ là kẻ thù.
"Trầm Mộng Thôi Hôn... Hắc Phong Trại! Sau khi nó đến Hắc Phong Trại thì không thấy quay về nữa." Người đó trả lời.