Săn Tim Nàng

Lượt đọc: 4214 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6-1 Chương 6-2 Chương 7 Chương 8-1 Chương 8-2 Chương 9 Chương 9-2 Chương 10 Chương 11 Chương 12. Chương 12-2. Chương 13. Chương 13-2. Chương 14 Chương 14-2 Chương 15 Chương 16 Chương 16-2 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25. Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35. Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41. Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58 Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69 Chương 70 Chương 71. Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78 Chương 79. Chương 80. Chương 81 Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88 Chương 89 Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109 Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125 Chương 126 Chương 127. Chương 128 Chương 129. Chương 130-1 Chương 130-2 Chương 131. Chương 132. Chương 133 Chương 134 Chương 135. Chương 136-1. Chương 136-2. Chương 137 Chương 138 Chương 139. Chương 140. Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146. Chương 147 Chương 148 Chương 149. Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155
Tiến »
Chương 130-2
cảnh xuân tươi đẹp – hạ.

❊ ❊ ❊

Cung Trường Nhạc

Nhũ mẫu cung Trường Nhạc mấy ngày nay đều thấy Vân Tu lượn qua lượn lại dăm ba bận không ngừng, mắt thấy Vân Tu hông đeo trường kiếm hăng hái chạy tới, mấy nha đầu lắm lời túm tụm lại ngó khuôn mặt ửng đỏ của Vân Tu mà bàn tán. Vân Tu ngượng ngùng liếc nhìn mấy lần, lại vùi đầu chạy đi.

—— “Công chúa.” Vân Tu gặp Sài Tịnh đang xem sách, thấy mình tới mà đầu cũng không ngẩng lên.

“Ừm.” Sài Tịnh cúi đầu tùy ý đáp.

Vân Tu chần chờ bước đến bên cửa, dừng lại nói: “Khởi bẩm công chúa, từ thiên lao truyền tới tin … Thẩm Khấp Nguyệt đã chết.”

Sài Tịnh không có ngạc nhiên lắm, chậm rãi ngẩng đầu nói: “Đã chết... Sao lại chết?”

“Thắt cổ tự tử.” Vân Tu hồi đáp, “Thẩm Khấp Nguyệt cũng là một lòng muốn chết, lại dùng chính mái tóc dài của bản thân mà tự tử... Người bình thường, sợ là khó có thể làm được.”

“Bản cung đã sớm đoán được nàng ta sẽ không chịu sống cơ cực ở thiên lao đâu mà.” Sài Tịnh nhìn khung cảnh trắng xoá ngoài cửa sổ nói: “Nữ tử kia kiêu ngạo, tự nhận tươi đẹp như hoa, hưởng hết vẻ đẹp của nhân gian, Thẩm Khấp Nguyệt tình nguyện tự tử cũng không nguyện sống cuộc sống như con kiến hôi. Nàng ta tự kết liễu, cũng là chuyện tốt.”

Vân Tu thấy Sài Tịnh không nói thêm gì nữa, ngập ngừng chốc lát lại nói: “Lý Trọng Nguyên … chính mắt nhìn thấy Thẩm Khấp Nguyệt chết trước mắt … vậy nên … hình như là điên rồi …”

Sài Tịnh bưng tách trà lên, bình tĩnh đưa đến bên môi, nhấp một ngụm nuốt xuống, nhìn nước trà xanh biếc, trầm mặc không nói gì.

Vân Tu lại đứng thêm một lúc, thấy Sài Tịnh không có ý kiến gì với mình, ôm ngực dựa vào tường, cụp mắt nhìn chân mình, cũng không lên tiếng nữa.

Tỳ nữ mang trà bánh cười trộm nhìn Vân Tu đã đứng không nổi nữa liều miệng nói: “Công chúa, Vân tướng quân ngày tới lui Trường Nhạc cung chúng ta dăm ba bận, hay là … để cho ngài ấy làm chân gác cửa cho Trường Nhạc cung có được hay không?”

—— “Ý kiến hay!” Vân Tu vỗ mạnh tay một cái nói, “Được!”

Vân Tu cười hề hề mấy tiếng, thấy không có ai đáp lại lời mình, Sài Tịnh vẫn thưởng trà, càng không có liếc mắt nhìn, liền lúng túng cắn tay nói: “Ta … ta hồ đồ nói lung tung … công chúa đừng trách.”

“Công chúa.” Bên ngoài cửa cung, một nội thụ vội vã chạy tới cấp báo, “Hoàng tử Sài Đồng đã trở về, hoàng thượng và hoàng hậu mời công chúa qua chơi.”

“Đồng nhi đã về sao?” Sài Tịnh tỏ rõ vui mừng, đứng dậy nói: “Đi mau thôi.”

Thấy Sài Tịnh vội vàng bước đi bỏ rơi chính mình, Vân Tu tức giận đánh vào gáy mình, miệng lẩm bẩm, “Tiểu tử ngốc, ăn nói vụng về, chẳng làm công chúa để mắt tới, không ai cứu được mày.”

Cung Càn Khôn.

Nhạc Hoành ôm Sài Đồng đã hơn tháng trời không gặp, vui mừng ghé sát vào Sài Chiêu nói: “Chàng xem, em bé đúng là lớn rất nhanh, mới ít ngày không gặp, đã lớn đến vậy rồi, ôm … cũng nặng hơn nhiều.”

Sài Chiêu yêu thương nhìn nhi tử, giơ tay ra nói: “Cho phụ hoàng ôm một cái, xem coi lớn được nhiều không.”

Phong Bích Nhi ngốc nghếch đứng trước điện đỏ mặt nói: “A Hoành tỷ tỷ … không phải … không phải … Hoàng hậu... Nương nương...”

Nhạc Hoành khúc khích cười nói: “Bích Nhi vốn nhanh mồm nhanh miệng, sao bây giờ lại nói không lên lời thế này? Còn chưa nhận ra A Hoành tỷ tỷ sao?”

Bích Nhi như là muốn khóc lên, lắp bắp nói: “Rất nhiều người đến thôn Hoài, ông nội bà nội còng tưởng là người xấu đến bắt bọn muội.. ai ngờ … ai ngờ được bọn họ thấy cả nhà muội liền đồng loạt quỳ xuống, dập đầu hành lễ … bà nội từng nói mấy người tỷ nhất định là quý nhân, nhưng sao mà ngờ đến, lại sẽ là …hoàng thượng và nương nương…” Bích Nhi càng nói càng thấp, bắp chân mềm nhũn quỳ xuống, “Bích Nhi khấu kiến hoàng thượng và nương nương …”

Nhạc Hoành vội vàng nâng cô bé dậy, dùng tay áo lau đi lệ nóng của Bích Nhi.

Thôi Văn đứng một bên cười ha ha nói: “Bích Nhi thấy bọn thúc đều là đàn ông, sợ trên đường không biết chăm sóc Đồng hoàng tử, cho nên mới đi theo, may mà trên đường có tiểu cô nương này chăm sóc, A Hoành phải thưởng lớn cho con bé mới được.” Thôi Văn ngẩn người, lại nói., “À, là nương nương..”

“Thôi thúc!” Nhạc Hoành nhíu mày vội la lên, “Ngay cả thúc cũng cười A Hoành sao? A Hoành chính là A Hoành, thúc gọi con một tiếng nương nương, con rất không thích.”

Thôi Văn cười nói: “Đều đã là hoàng hậu, nương nương chính là nương nương, Thôi thúc cũng phải gọi con thế chứ.”

Nhạc Hoành đỏ mặt, ghé sát vào Sài Chiêu trêu đùa Đồng nhi, Sài Chiêu âu yếm ôm nhi tử không muốn buông tay, thấy Đồng nhi đáng yêu i a, liền bật cười lớn.

Ân Sùng Húc và Ân Sùng Quyết nghe thấy hoàng tử hồi cung, cũng vội chạy đến xem, ngoài điện, Ân Sùng Húc đã bước nhanh lên trước, Ân Sùng Quyết vẫn có chút do dự, một hồi sau mới chậm rãi đi vào.

“Đại ca.” Nhạc Hoành thấy Ân Sùng Húc tới, cười vui vẻ nói: “Đại ca vẫn chưa gặp Đồng nhi đúng không, mau qua đây nhìn đi.”

Ân Sùng Húc nhìn khuôn mặt phấn điêu ngọc mài của Sài Đồng, bàn tay khẽ vươn ra chạm vào, Sài Đồng cũng không sợ người lạ, thấy Ân Sùng Húc oai hùng nhìn mình, mắt lúng liếng mở to nhìn hắn chằm chằm một lúc rồi nhếch miệng cười.

“Thực là đáng yêu.” Ân Sùng Húc nói: “Nhất định sau này sẽ giống hoàng thượng y như đúc.”

Ân Sùng Quyết không có đi tới, đứng xa xa nhìn Nhạc Hoành miệng cười như hoa, vẻ mặt bình tĩnh.

Sài Chiêu đem nhi tử cho Nhạc Hoành ôm, đứng dậy đi đến bên Ân Sùng Quyết, mắt xám uy nghi nhìn hắn nói: “Nơi này mọi người đều đang vui vẻ, Trung Nghĩa hầu cùng trẫm đi ra bên ngoài nói chuyện đi.”

Ân Sùng Quyết cung kính vội vàng đi theo Sài Chiêu, Ân Sùng Húc nghi ngờ liếc nhìn đệ đệ, thấy hai người một trước một sau đi ra ngoài điện, chậm rãi thu hồi tầm mắt.

“Hoàng thượng là có lời muốn hỏi Sùng Quyết sao?” Ân Sùng Quyết cúi đầu nói.

Sài Chiêu nhìn về hướng thiên lao, buồn bã nói: “Trẫm nghe nói... Khanh dùng nước thép phá huỷ khoá sắt phòng giam Lý Trọng Nguyên phải không?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6-1 Chương 6-2 Chương 7 Chương 8-1 Chương 8-2 Chương 9 Chương 9-2 Chương 10 Chương 11 Chương 12. Chương 12-2. Chương 13. Chương 13-2. Chương 14 Chương 14-2 Chương 15 Chương 16 Chương 16-2 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25. Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35. Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41. Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58 Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69 Chương 70 Chương 71. Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78 Chương 79. Chương 80. Chương 81 Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88 Chương 89 Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109 Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125 Chương 126 Chương 127. Chương 128 Chương 129. Chương 130-1 Chương 130-2 Chương 131. Chương 132. Chương 133 Chương 134 Chương 135. Chương 136-1. Chương 136-2. Chương 137 Chương 138 Chương 139. Chương 140. Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146. Chương 147 Chương 148 Chương 149. Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155
Tiến »