Sách Giải Đáp Y Khoa II

Lượt đọc: 25518 | 20 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 47 -
bệnh mập

Hỏi:

Tôi năm nay 42 tuổi, không có bệnh hoạn gì, chỉ tội hơi mập. Khoảng mấy năm gần đây, tôi ăn ngon miệng và lên ký nhiều. Dù tôi đã thử kiêng ăn và tìm cách xuống ký, mức cân của tôi vẫn không suy suyển gì, nằm ì một chỗ. Hiện giờ tôi cân nặng 160 pounds mặc dù tôi chỉ cao khoảng 5 feet. Xin bác sĩ cho biết tôi như vậy có phải là mập quá không và hiện nay có thuốc nào làm bớt mập không?

Nguyễn Thị L.K.

Đáp:

Bệnh mập có thể nói là một trong những bệnh thông thường nhất khi sinh sống tại Hoa Kỳ. Hơn nửa số dân chúng xứ này bị bệnh mập. Thống kê mới nhất cho thấy 34% dân Mỹ mập (overweight) và 27% bị quá mập thành mập phì (obese).

Từ năm 1980 trở lại đây, bệnh mập phì tăng lên 75%, hơn nữa, số trẻ con bị mập phì tăng lên gấp đôi trong khoảng thời gian gần đây. Dĩ nhiên, hầu hết những người mập đã mập từ nhỏ nên tỷ lệ trẻ em mập phì tăng, có nghĩa trong tương lai, số người mập càng tăng nhiều hơn.

Bệnh mập được định nghĩa theo chỉ số khối lượng cơ thể (body mass index). Chỉ số này được tính theo cân nặng và chiều cao. Lấy số cân nặng tính theo kilograms chia cho bình phương của chiều cao, tính bằng mét, sẽ ra được chỉ số khối lượng cơ thể.

Người bình thường, không mập không ốm  có chỉ số này trong khoảng từ 18.5 đến 24.9. Nếu có chỉ số từ 25 đến 29.9 là đã mập. Nếu từ 30 trở lên là mập phì (obesity).

Mức mập phì được chia làm 3 loại. Loại một có chỉ số từ 30 đến 34.9, Loại hai từ 35 đến 39.9 và loại ba có chỉ số trên 40. Người Việt hiếm thấy có người mập cỡ loại 2 và loại 3 nhưng nhiều người Mỹ mập quá khổ loại 3 này, nặng 300 - 400 pounds hay hơn nữa, không đi lại được, chỉ nằm một chỗ để ăn, khi bị bệnh cần cấp cứu, nhiều khi phải phá cửa mới mang ngưòi bệnh đến nhà thương được vì chui ra cửa không lọt!

Vì ta sống tại Hoa Kỳ ít dùng đo lường bằng kilo và mét và thường chỉ tính mức cân nặng bằng pound và chiều cao bằng foot hay inches nên cách tính chỉ số khối lượng cơ thể được đổi ra như sau:

BMI (body mass index) = weight (pounds) X 705: height X height (inches)

Như vậy như câu hỏi của bà Nguyễn Thị L K, nặng 160 pounds và cao 5 feet (5 X 12 = 60 inches), mức chỉ số khối lượng cơ thể là: 160 X 705 chia cho 60 x 60 sẽ ra chỉ số là 31.3, thuộc loại mập phì mức 1.

Lý do tại sao một người bị bệnh mập?  Mập xảy ra khi năng lượng do ăn uống đưa vào cơ thể không dùng hết, đưọc tích  trữ lại dưới dạng mỡ. Tình trạng dư thừa này kéo dài, mỡ tích  tụ nhiều trong các mô mỡ sẽ đưa lại  mập phì. Như vậy để tình trạng mập  xảy ra, cần có hai  yếu tố, hoặc ăn vào  nhiều quá, hoặc không vận động  và tiêu thụ năng  lượng hết, để dư  thừa.

Cơ thể con  người cân bằng việc ăn uống và tiêu dùng năng lượng rất  tinh vi, những cơ chế về sinh lý học này thực ra hiện nay vẫn chưa biết rõ  hoàn toàn tuy gần đây, đã có nhiều khám phá mới về những kích thích tố điều chỉnh này.

Trước hết, tại vùng  hypothalamus trong não bộ có hai trung  tâm điều khiển sự ăn uống. Trung tâm đói thúc dục phải  ăn (feeding center) nằm ở nhân bên cạnh (ventrolateral nucleus),  trung tâm no (satiety  center) nằm ở nhân  ngay giữa (ventromedial  nucleus). Trung  tâm đói  truyền  tín  hiệu lên  vỏ của  não bộ (cortex) thúc giục phải  ăn trong khi trung tâm no ngăn  cản trung tâm đói khi cơ thể đã  ăn no đủ.

Trung tâm  no được kích thích bằng  lượng đường glucose ở trong máu và lượng  kích thích tố insulin, tăng cao sau  một bữa ăn. Trung tâm no cũng được  kích thích bằng hệ thống thần kinh  giao cảm adrenergic, vì thế  phần lớn những thuốc chống đói đều có tính cách kích thích giao cảm này để tác dụng lên trung tâm no của não bộ.

Sau một bữa ăn, bao  tử sẽ căng phồng và làm tiết ra một  kích thích tố gọi là cholecystokinin làm tác  dụng lên trung tâm no,  cho biết đã ăn đầy  đủ để tác dụng ngăn cản  lên trung tâm đói. Những  kích thích tố khác được  biết đến gần đây là leptin, được tiết ra từ những  tế bào mỡ. Thiếu kích thích tố leptin sẽ gây ra bệnh mập phì.

Ngoài ra một kích  thích tố khác từ những tế bào của màng nhày  bao tử  là ghrelin  cũng giữ  phần rất  quan trọng  trong việc  ăn uống. Ghrelin làm kích thích trung tâm đói, khi thiếu ăn, ghrelin được tiết ra nhiều thúc giục phải ăn và sau khi ăn,  ghrelin giảm đi, không kích thích trung tâm đói của não bộ nữa.

Như vậy việc  điều khiển sự ăn uống của  cơ thể rất phức tạp và  liên quan đến rất nhiều hệ thống của cơ thể. Điều này giải thích tại sao khi đã bị mập, việc giảm cân rất khó vì sự tác dụng hỗ tương của các kích thích tố sẽ làm điều hoà và lên cân lại.

Thí dụ như một người bị mập vì tích cách di truyền, thiếu kích thích tố leptin làm  mập, sẽ tạo nên một mức lượng mô  mỡ của toàn cơ thể được xác định sẵn (set point). Cơ thể sẽ tìm cách duy trì mức lượng mỡ này cho không thay đổi.

Vì thế khi nhịn ăn, cơ thể sẽ tiết ra nhiều  kích thích tố ghrelin bắt phải ăn để lên cân trở lại trở về mức luợng mỡ cũ! Như  thế dù cho có ý chí nhịn ăn để xuống cân, thường  sẽ thất bại vì  tác dụng bắt buộc  của các kích thích  tố quái ác này!

Tuy nhiên hiểu biết điều này không phải để bào chữa  và không chữa bệnh mập. Lý do vì mập  sẽ đem lại rất nhiều tai  hại nguy hiểm về sức khỏe.  Mập sẽ dễ làm bệnh tiểu  đường, mập quá  sẽ dễ bị  các bệnh tim  và mạch máu,  đau tim heart attack hay bị  stroke.

Mập cũng dễ làm  ngưng thở khi ngủ gọi  là sleep apnea, làm suy hô hấp. Ngoài ra người mập quá cũng hay bị viêm mòn khớp xương, gây ra sạn mật,  làm tiểu vãi, không  cầm được (incontinence). Người  đàn bà mập cũng hay bị thêm những bệnh của bộ phận sinh dục.

Như vậy bệnh mập có thể nói là một bệnh tai hại nên dù khó khăn, việc xuống ký để trở  về mức khối lượng  cơ thể bình thường  là điều cần thiết.  Căn bản của việc xuống ký này là giảm calories, vận động nhiều hơn và sửa đổi về tính tình nhằm ngăn việc ăn nhiều lên cân trở lại.

Đầu tiên  là là giảm ăn,  giảm số lượng calories  ăn mỗi ngày. Trung  bình nếu giảm được  từ 300 đến  500 calories mỗi  ngày sẽ làm  xuống được từ  0.5 đến 1 pound trong một tuần. Vì nhịn ăn là chuyện khó khăn nên thường phải nhắm xuống ký trong một  thời gian dài, trung bình  là 6 tháng, cố gắng  để xuống 1 pound một tuần và giảm  đi khoảng 10% cân nặng lúc đầu.

Trong khoảng thời gian này, vận động  thể dục là  quan trọng để  giữ cho xuống  cân, phải theo  một chương trình thể dục mỗi ngày, thí dụ như  đi bộ nhanh khoảng nửa tiếng hay một tiếng mỗi ngày.

Thuốc uống để làm  giảm ăn có nhiều loại nhưng dùng phải  rất cẩn thận. Một số thuốc cách đây  vài năm được dùng nhiều  nhưng gây ra nhiều bệnh  nguy hiểm và sau đó  đã bị cấm dùng,  thí dụ như  thuốc Fenfluramine hay  dùng chung với  loại thuốc phentermine gọi tắt là Fen-phen gây ra bệnh van tim và tăng áp suất động mạch phổi. Thuốc  tên Redux cũng bị cấm  dùng vì gây ra những  nguy hiểm tương tự.

Thuốc  loại Phenylpropanolamine và  loại Ephedrine bán  ở ngoài không  cần toa, hay bán trong  các tiệm health foods cũng gần đây bị  cấm vì gây ra nhiều nguy hiểm.

Hai loại thuốc thường  được dùng hiện nay để làm xuống  ký là loại Sibutramine bán dưới tên thương mại là Meridia. Thuốc này uống mỗi ngày một viên 10 mg, có thể giúp xuống  được khoảng 5 đến 8 % số cân nếu  dùng trong 6 tháng và dùng chung với việc  giảm calories.

Thuốc này có thể làm  tăng áp huyết và làm tim đập nhanh nên  cũng cần phải theo dõi cẩn thận  khi dùng thuốc. Những phản ứng phụ khác có thể xảy ra là làm khô miệng, nhức đầu, khó ngủ và táo bón, tuy nhiên tương đối thuốc này cũng dễ dùng.

Loại thuốc khác giúp xuống ký là  Orlistat bán dưới tên thương mại là Xenical. Thuốc này tác dụng ngăn cản phân hóa  tố lipases của ruột, ngăn chặn không cho hấp thu chất  béo. Khi uống một viên  120 mg thuốc này, khoảng  1/3 lượng chất béo của thức ăn  sẽ được thải ra theo phân, nên làm  giảm số lượng chất béo và calories khi ăn.

Dùng  thuốc Xenical trong một năm trung bình  sẽ làm xuống ký được khoảng 9% trọng  lượng cơ thể lúc đầu. Hơn nữa thuốc  này còn có tác dụng tốt làm giảm áp  huyết, làm giảm cholesterol, làm bệnh tiểu  đường dễ chữa hơn nếu người bệnh vừa bị mập và vừa bị tiểu đường. Vì thế thuốc Xenical tương đối khá công hiệu. Tuy nhiên thuốc này hay  làm đầy bụng, bắt đi cầu nhiều, đi cầu lỏng ra mỡ vì chất mỡ không hấp  thụ đưọc trong đường ruột.

Những phản ứng phụ này tương đối  cũng nhẹ và sau khi dùng  thuốc một thời gian sẽ quen  và ít bị khó chịu hơn. Ngoài ra, một số vitamins cũng không được hấp thụ khi  dùng thuốc này nên khi dùng Xenical phải uống một viên multivitamins mỗi ngày để khỏi thiếu vitamins.

Như vậy như trường hợp trong câu hỏi của  bà Nguyễn Thị LK, cao 5 feet và nặng 160 pounds là  đã quá mập vì chỉ số  khối lượng cơ thể là 31.3.  Để cho chỉ số này xuống ở mức 25 để có được sức khỏe tốt hơn, bà cần phải xuống 32 pounds để cân nặng  là 128 pounds. Để  có được mức xuống  cân lý tưởng này,  bà cần phải theo một chương  trình làm giảm ký trong  vòng một năm, mỗi ngày  phải ăn giảm khoảng 500 calories  để xuống đưọc trung bình 1 pound  mỗi tuần.

Đồng thời phải  vận động nhiều hơn  như đi bộ  mỗi ngày từ  nửa tiếng đến  một tiếng. Có  thể dùng thêm thuốc  như  Xenical,  uống  mỗi  ngày  một  viên  120  mg  kèm  thêm  một viên multivitamins.

Như vậy sau 6 tháng đầu, có thể mất đi khoảng 24 pounds, sau đó mức xuống ký sẽ chậm  và khó khăn hơn và có thể phải mất  cả năm để xuống được mức lý tưởng cho bà là mức cân nặng 128 pounds.

Tuy nhiên điều  khó khăn hơn là giữ để  cho đừng lên ký lại. Điều  này thực ra rất khó vì phần lớn những người ăn kiêng  để xuống ký đều sau một thời gian sẽ trở  lại y  như cũ.  Những phương pháp làm  thay đổi  tính tình  (behavioral modifications)  là điều  cần thiết  như  theo  những chương  trình của  Weight Watchers, họp  mặt mỗi tuần  để giữ cho  ý chí xuống  ký!

Đối với  những người xuống ký rồi lên ký lại như con thoi dù dùng đủ mọi cách và nếu quá mập như có chỉ số khối lượng trên 40 hay từ 35 trở lên cộng thêm với nhiều bệnh khác, một phương cách vĩnh viễn rất có hiệu quả  là giải phẫu thắt bao tử, nối thẳng với ruột non ở  đoạn giữa. Cách giải phẫu này  làm cho bao tử chỉ còn  nhỏ xíu như môt cái ly nhỏ và bypass một phần ruột để đồ ăn không hấp thụ được.

Giải phẫu này  gọi là gastric bypass surgery sẽ làm cho người bệnh  mập phì mất đi hàng  100 pounds và không làm lên ký lại. Tuy nhiên giải phẫu  này có nhiều nguy hiểm và được dùng trong những trường hợp quá đáng của những người nặng hàng 300 - 500 pounds, nếu không giải phẫu kiểu này sẽ chết vì quá mập! Tương đối người Việt ít có ai bị mập lên đến mức chỉ số  khối lượng 35 - 40  nên phương pháp giải phẫu  này không được dùng đến.

Tóm lại, mập  quá được coi là một chứng  bệnh vì có thể gây ra  rất nhiều biến chứng nguy hiểm sau  này. Xuống ký trở lại mức cân nặng  lý tưởng so với chiều cao mỗi người là  điều nên làm và  phải theo  một chương trình ăn giảm calories, vận động nhiều và nếu cần, dùng thêm thuốc như Meridia hay Xenical để giúp xuống ký.

Tuy  nhiên dùng những thuốc này cần phải  đi khám bệnh, thử máu tổng quát để  xem có những bệnh khác  đi chung với chứng mập  phì hay không và cần được theo dõi cẩn thận để tránh những phản ứng phụ có thể xảy ra.


Nguồn: nguyendinhphung.com
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 8 tháng 11 năm 2018

« Lùi
Tiến »