Sa-Đéc Xưa và Nay

Lượt đọc: 12316 | 5 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
SA-ĐÉC DƯỚI MẮT CỦA THI-NHÂN

Một thi nhân quen biết của miền Nam, đó là nhà thơ Bửu-Đà. Gót chân thi sĩ đã từng châu du khắp nhiều tỉnh miền Hậu-Giang, để tìm hiểu danh lam thắng cảnh, di tích lịch sử nước non nhà. Một hôm, thi sĩ dừng chân nơi đất Sa-Giang, đến thăm các nơi Lăng-mộ Danh-nhân và quan sát cảnh vật nơi đây, nhà thơ xúc cảm, dệt lên những vần thơ lưu niệm, ca ngợi những anh tài đất nước, nói lên công nghiệp của người xưa còn lưu lại trên mảnh đất lịch sử này.  

            Chúng tôi xin ghi lại dưới đây làm món quà tinh thần cho đồng bào Sa-Đéc và độc giả bốn phương thưởng thức.  

SA-GIANG CẢM TÁC:  

                        Lỡ sanh cái kiếp đời mây gió

                        Còn phải là thân khách nước non!  

                                               Bửu-Đà Nguyễn-Thanh-Trạc

DỪNG CHÂN

                        Giang tử chồn chân dừng quán trọ

                        Khơi mồ dĩ vãng xứ Sa-Giang!

                        Buồn ôm thế hệ sầu tha thiết

                        Thoạt biến khung mây, chó đổi hình(1)

(1) Cho là ý nói bức tranh vân cẩu hiệp tan.  

CÂY DA BẾN NGỰ:

                        Cây da cũ còn lưu dấu vết

                        Vẫn giởn trăng cổ độ nghìn xưa.

                        Bến Ngự nằm, êm đềm phẳng lặng

                        Để mặc cho nước bạc cau mày.

BẢO TIỀN BẢO HẬU:  

                        Bến Long-Hưng trơ cùng tuế nguyệt

                        Vẫn nhìn trong nước xoáy sôi trào.

                        Xã Phong-Hòa trở nên Bảo-Hậu

                        Nền Bảo-Tiền Long-Thắng còn ghi.

CÂU CHUYỆN CHÚA NGUYỄN:  

                        Ngăn Tây-Sơn ngày xưa Chúa Nguyễn

                        Lịch sử còn ghi dấu chứng minh.

                        Củi đậu nấu đậu, nồi lại khóc

                        Cuộc trả vay chằng chịch hãy còn!

DANH NHÂN LỊCH SỬ:  

                        Tống-Phước-Hòa đại thần đắc lực

                        Phò Gia-Long chiếm được công đầu.

                        Tỉnh Sa-Đéc nhiều nhà hào hiệp

                        Giúp nhà vua tẩu quốc thành công.

NON NƯỚC SA-GIANG:

                        Sa-Giang sóng nước nhô nhăn mặt!  

                        Như hình dung quá khứ thê lương.

                        Đau khổ gần phần tư thế kỷ

                        Núi sông buồn hận gió trăng nay.

CẢNH CŨ NGƯỜI XƯA:  

                        Trơ với thời gian lăng miếu cũ

                        Quận-Công Tổng-Trấn Nguyễn-Văn-Nhơn.

                        Lơ lững hồn trăng soi cổ kính

                        Nắng tang thương dệt khúc thăng trầm.  

                        Kỳ thu gót đã mòn lại rổ

                        Mỏi cánh chim, luân lạc sông hồ.

                        Giấc tiểu mộng mơ về đạo lý

                        Nếp sống côi buồn nhớ nghìn xưa.

VỊNH CẢNH TÒNG-SƠN:  

                        Nhớ Tòng-Sơn có chùa Đức Phật

                        Thầy Tây-An húy Đoàn-Minh-Huyên.  

                        Lập tông giáo Tứ-Ân Hiếu-Nghĩa 

                        Đem đạo mầu phổ hóa chúng sanh.

CON ĐƯỜNG ĐẠO LÝ:  

                        Nền Phật-giáo nối nhà họ Thích

                        Tiếng vang rền Bửu-Sơn Kỳ-Hương.  

                        Ngọn đuốc huệ giúp người mộ đạo

                        Đem thuyền từ dìu dắt nhơn sanh.  

                        Cho đến khi Đức Huỳnh-Giáo-Chủ

                        Nối chí Ngài tô điểm chơn truyền.  

                        Thuyền bát nhã cứu đời mạt pháp

                        Làm rạng danh Phật đạo diệu huyền.

NHÂN TÀI SA-ĐÉC

                        Tỉnh Sa-Đéc địa lịnh nhơn kiệt

                        Đã trổ sanh nhiều bậc nhân tài.

                        Cũng là quê Tòa Quan, Tòa Giác

                        Dày công lao đèn sách nên danh.

GIÁO LÝ TỊNH ĐỘ CƯ SĨ:  

                        Mệnh danh là Tịnh-Độ cư sĩ

                        Cũng ở trong Phật-Pháp mà ra.

                        Tu là trau, trau dồi đức hạnh

                        Đâu vào chùa mới gọi là tu.  

ÔNG TRẦN-DUY- NHỨT:  

                        Xứ Nha-Mân có ông Thanh- Sỉ

                        Rất thông mình đạo lý văn thơ.

                        Tài thiên phú nổi danh quốc tế

                        Học rất thường nên bậc Giảng-Sư.

MIỀN NAM HÃNH DIỆN:  

                        Vị Bác-Vật đầu tiên hiếm có

                        Lưu-Văn-Lang đoạt giải khôi nguyên.

                        Cả Pháp-quốc thảy đều tôn kính

                        Sự quán thông hơn cả sức người.

                        Giá sanh nơi nước, lạnh hơn nước

                        Đời suy tôn vị thánh giáng trần.

                        Làm rạng danh quê hương xứ sở

                        Nét son tươi quốc sử lưu truyền.

TIẾNG CHUÔNG NHÀ THỜ:

                        Đứng Tân-Qui-Đông ngó qua cầu sắc

                        Chuông giáo đường lảnh lót vang rân.

                        Tàu Bình-Tiên chạy ra Sa-Đéc

                        Khách bộ hành đợi chiếc "Tân-Dương".

GIÒNG NƯỚC XOÁY

                        Miền Nam lắm rạch lại nhiều sông

                        Cuồn cuộn phù sa gội cánh đồng.  

                        Sa-Đéc dòng sông, dòng dị biệt,  

                        Hồi oa nước xoáy, nước ghi công.

                        Gia-Long dấy nghiệp xây nhà Nguyễn

                        Văn-Hiền lừng danh cứu điện Rồng.

                        Lịch sử nơi này bao chiến sử,  

                        Nước xanh hội ngộ xoáy xoay vòng.

SA-ĐÉC CẢM TÁC

                        Từ ngàn xưa chí những ngày nay,  

                        Sa-Đéc dân lành địa cuộc hay.

                        Cố Nội(1) chùa xưa Tàu hạ đó,

                        Cao hoàng(2) thành cũ Hồi-oa đây.  

                        Danh tăng tu luyện bao sư giác,

                        Uy tướng lược thao mấy kẻ tày.  

                        Gái đẹp duyên tiên nào sánh kịp,  

                        Sa-giang trầm lặng lắm người say.

                                               9-12-1970 Kính tặng: Thượng-tọa Từ-Nhơn

                                               Trinh-tường: NGUYỄN-LƯƠNG-HƯNG

(1) Vị linh mục thường xưng mình là cha cố, kế cận có vị hòa-thượng người miền Trung có ý trào lộng đối xưng Hòa-thượng "mệ nội". Các bô lão địa phương đều biết câu chuyện này.  

(2) Hồi-Oa Nước Xoáy ngày xưa Gia-Long đến đóng bình ở đây.

ĐƯỜNG VÔ CẦU RẠCH-RẮN

                        Rạch-Rắn uốn mình đầy nước Xanh

                        Quanh co lả lước đẹp như tranh.

                        Bình-Tiên xoài mận hoa thêu gấm,

                        Tân-Phú dưa khoai lá dệt mành.

Đây là phong cảnh hai bên bờ Rạch-Rắn,

quanh có vô tới Bình-Tiên, Tân-Phú-Trung, Xẻo-Mác.

                        Đây nẻo thuyền xuôi về Xẻo-Mác,

                        Đó đường ghe ngược rẽ Phong-Dinh.

                        Anh à! Em hỏi câu này nhỉ,

                        Quê tổ thân yêu nở bỏ đành.

                                               Trinh-tường: NGUYỄN-LƯƠNG-HƯNG

CHÙA XƯA LINH ỨNG

            Sa-Đéc cũng lắm chùa xưa miếu cũ ở rải rác trong tỉnh, từ miệt Kiến-Phong (Cao-Lãnh) trở qua Cái-Tàu-Thượng, Lai-Vung, Hòa-Long, Nha-Mân, Cái-Tàu-Hạ v.v... Nay tại Châu-Thành Sa-Đéc có ngôi cổ tự Phước-Thạnh là ngôi chùa Vua Gia-Long sáng tạo và có nhiều chuyện lạ, một thi nhân đến viếng cảm đề lưu lại một bài thơ như sau:  

CẢM TÁC PHƯỚC-THẠNH CỔ-TỰ

                        Ngôi cổ tự mang tên Phước-Thạnh

                        Của Nguyễn-Vương xây dựng nghìn xưa.

                        Bụi thời gian mờ ngôi cổ kính

                        Bia miệng đời ca tụng tôn xưng.  

                        Phật Cố Đô(1) Ngự chùa Phước-Thạnh

                        Lịch sử ghi lưu dấu nghìn sau.

                        Phật công minh tâm thành Phật chứng

                        Tâm chơn thành Phật ngự nơi tâm.  

                        Tâm thành ấy, tòa sen của Phật

                        Chùa dù hư Phật vẫn thương tình.

                        Trụ chơn như giải trừ tứ khổ 

                        Khơi thuyền từ lướt dặm trùng dương.  

                        Phật bảo, Đại mộng thi tiên giác?  

                        Tâm bồ đề đắc huệ bao người.

                        Vẹt vô minh qua bờ bỉ ngạn

                        Giương Huệ thân đoạn hẻn lục căn.

                        Đời truyền tụng linh thiêng Hộ Pháp 

                        Chuyển hồng oai diệt quỷ trừ ma

                        Xuất diệu pháp gảy cây Ma-sử

                        Nay còn lưu chứng tích rõ ràng 

                        Đức Nguyễn Ánh tôn sùng Phật Đạo.

(1) Phật Cố Đô nghĩa là của Triều Đình Huế đem vô Nam thờ.  

                        Từ Đinh, Lê, Trần, Lý lưu truyền

                        Thái Lan quốc vẫn còn di tích.

                        Chùa Gia-Long đồ sộ nguy nga

                        Ngài tự giác suy tôn tự giác.

                        Đại lực hùng phổ hóa chúng sanh 

                        Sắc tướng thinh âm chư ngoại giáo.  

                        Chơn truyền cự thất Đạo nan thành

                        Chuông cảnh tỉnh chiêu hồn khách tục.

                        Hỡi thế nhân mau đóng góp dựng xây

                        Để kiến thiết ngôi chùa Phước-Thạnh 

                        Không phụ lòng của đấng tiền nhân.  

                                   Kính tặng quý đồng bào Phật tử tỉnh Sa-Đéc

                                                                                  BỬU-ĐA                              

VƯỜN KIỂNG CỔ THỤ

            Ở miền Nam chúng ta, mỗi địa phương đều có những vật xưa, của quý, từ bao đời tiền nhân để lại nay vẫn còn. Tại xã Tân-Hưng, mé bên kia bờ sông Sa-Giang, có một vườn kiểng cổ thụ của ông Ngô-Văn-Hay có trên 100 gốc, có gốc trên 150 năm cằn cội, được du khách các nơi thường đến thưởng lãm trầm trồ khen ngợi, với tinh thần tồn cổ của ông. Chúng tôi có đến viếng, xin chụp ảnh và nói lên tâm sự cây kiểng đứng trong chậu bốn mùa chịu đựng phong sương, chứng kiến bao cuộc thăng trầm non nước.  

TÂM SỰ CÂY VỚI KIỂNG

                        Hơn trăm tuổi cây đời dễ gặp

                        Khó tìm người tuổi thọ trăm năm.

                        Nằm trong chậu, thiếu tự do sống rốn

                        Vẫn âm thầm nhờ sương tuyết gội nhuần

                        Mặc cho đời có thành bại vong hưng

                        Ta vẫn đẹp dáng hình cây cổ thụ.

                        Thiếu nhựa sống, thiếu đất đai sung mãn

                        Mà đẹp xinh, nhờ cắt xén sâm soi.

                        Hãnh diện thay, ta được lắm người coi

                        Vì chậm lớn cho nên ta trường thọ.

                        Sống hiên ngang oai hùng cùng tuế nguyệt

                        Ta rất buồn, thiếu bóng mát che đời.

                        Hơn chu kỳ non nước có lưng vơi!  

                        Cảnh là cảnh, ta là ta, rắn rỏi.

                        Nằm chật hẹp, nhưng ta nhiều rể cứng

                        Dài chịch chằn, dành hết đất thế nhân.

                        Sống bên ta ông bạn có cơ bần

                        Vẫn nổi tiếng ông có vườn kiểng quý.

                        Gió lê thê, gió về ta gội mát

                        Mưa rì rào lau sạch bụi trần ai.

                        Trăng ngủ nhờ, trăng hứa dệt tương lai

                        Nắng sưởi ấm, lòng đời ta sản khoái.

                        Ve sầu hạ, nỉ non như khẽ nói

                        Nói nên lời da diếc với thương đau!  

                        Quốc khóc thu, sao đứt cả tâm bào

                        Ta đứng lặng thon mình ngao ngán cảnh.

Ông Ngô-Văn-Hay chủ nhơn vườn kiểng cổ thụ đứng trước huê viên biệt thự của ông.

                        Hơn thế kỷ nằm trơ ta lặng lẽ

                        Ta rất buồn không thay bạn đổi vườn.

                        Ôm mùa đông sạm mặt với phong sương!  

                        Ta tin tưởng ngày mai trời lại sáng.                                                                                                                                                                  H. M.

VỊNH VƯỜN HOA KIỂNG

XÃ TÂN-QUI-ĐÔNG

            Tại Sa-Đéc từ lâu nổi tiếng là nơi trồng hoa kiểng đủ loại, để cung cấp cho đồng bào đô thành cũng như bán cho các tỉnh. Mỗi năm thâu vô một số lợi tức đáng kể. Nhà thơ Bửu-Đà có dịp đến quan sát vườn hoa kiểng ở Rạch Thông-Lưu dệt lên những vần thơ sau đây:

                        Vườn kiểng đẹp Thông-Lưu Sa-Đéc

                        Để cải trang đậm nét mỹ miều

                        Dù cho trong cảnh cô liêu

                        Rườm rà hoa lá được nhiều tụng ca.  

                        Bao hoa lạ nức mùi ngào ngạt 

                        Bước đến vườn đã mát lại xinh

                        Nói lên cảnh vật hữu tình

                        Bảo người dừng bước đăng trình thưởng hoa.  

                        Nào hồng, cúc, thanh trà đủ loại

                        Nào trúc, mai, hạnh, trái đơm sai

                        Thi nhân thích dệt cảm hoài

                        Hồn thơ về hiện vạn bài thơ hay.  

                        Chậu thược dược cùng mai-chiều-thủy

                        Hoa hướng dương(1), hoa lý, hoa đào

                        Lục hồng sặc sỡ muôn màu

                        Trăm hoa đua nở đón chào khách sang.  

(1) Hoa hướng dương tức là hoa quì.  

                        Không những sửa sang vườn kiểng đẹp

                        Để riêng phần thưởng thức một mình 

                        Dành cho tất cả gia đình

                        Mua về trang trí đẹp xinh sân vườn.

                        Cải trang đẹp cho non cho nước 

                        Ngoạn mục cho kẻ bước sông hồ

                        Chiều về tắm bóng kim ô 

                        Hoa cười lá ngoắc lô nhô đầy vườn.  

                        Hoa cười giỡn gió lê thê đến

                        Lá ngoắc trăng như mến trăng về 

                        Dù cho trong chốn thôn quê 

                        Có cảnh có vật người mê thích liền.  

                                                                       BỬU ĐÀ

NHA-MÂN NGÀY XƯA

NỔI TIẾNG LÀ GÁI ĐẸP

            Nên có câu ca dao:  

                        Gà nào hay bằng gà Cao-Lãnh

                        Gái nào bảnh bằng gái Nha-Mân.  

            Thật vậy, gà Cao-Lãnh tốt mã, gan lỳ, đá ít khi chạy bậy. Còn gái Nha-Mân nổi tiếng duyên dáng, thùy mị, có vẻ đẹp thiên nhiên, nay cũng còn được miệng đời nhắc đến. Nữ sĩ Thanh-Thanh ở Sài-Gòn có làm một bài thơ nói về cô gái Nha-Mân như sau:

CẢM ĐỀ GÁI ĐẸP NHA-MÂN

                        Gái Nha-Mân xinh đẹp

                        Nhờ phong độ nghìn xưa

                        Đẹp lố lăng du nhập

                        Không ở xứ Nha-Mân.

            Điểm tô nét đẹp canh tân

            Màu da phần nết muôn phần đẹp hơn.

                        Bằng công dung ngôn hạnh

                        Ấy nét đẹp bên trong

                        Dù thiên kiều bá mỵ

                        Khó vẹn toàn yêu đương.

            Tam tùng tứ đức nêu gương 

            Dù kim dù cổ cũng dường như nhau.  

                        Áo bà ba mặc ngắn

                        Chiếc khăn xéo choàn hầu

                        Che cây dù mái ửng

                        Chân mang guốc sơn mài.

            Làn da trắng dáng duyên ngầm

            Long lanh mắt phượng mày tầm xinh xinh.

                        Ai tô son điểm phấn

                        Theo muôn lục nghìn hồng

                        Sống văn minh tràn ngập

                        Xóa nhòa đẹp thiên nhiên.

            Đau thương tình lại với tiền

            Đắm say vật chất lụy phiền thế nhân.

                        Ai thông kim quán cổ

                        Đối tượng xưa và nay

                        Chiếc áo dài với jupe

                        Xem chiếc nào đẹp hơn?  

            Thời trang còn giữ trung dung

            Chớ nên thái quá lạ lùng khó coi

                        Gái Nha-Mân nổi tiếng

                        Nhờ thùy mị đoan trang

                        Đất lành sanh trái tốt

                        Nhờ nước ngọt quanh năm. 

            Dù đi núi Sở sông Tần

            Nhớ về cưới vợ Nha-Mân tuyệt trần.  

                                                           Nữ sĩ Thanh-Thanh

ĐẤT NƯỚC MIỀN NAM

            Từ xưa tới nay nổi tiếng đất đai mầu mở, cây trái hoằng sai, sông dài bể rộng, vườn ruộng giăng giăng, tài nguyên dồi dào, con người trầm tỉnh, hiền hòa đạo đức, năng làm hơn nói, không hay khoe khoang khoác lác.  

            Ngày xưa, Vua Gia-Long trên đường tẩu quốc, vô miền Nam thấy cảnh vật ở đây, Ngài nói: Nam thuận Bắc nghịch, có nghĩa đất miền Nam địa lý tốt, con người thật thà chơn chất; là nơi thuận lợi cho Ngài dừng chân để kết nạp nhân tài thống nhất được đất nước, nên Ngài thốt câu ấy đã ghi trong sách sử.  

VỊNH VƯỜN RUỘNG SA-GIANG

VÀ NGƯỜI MIỀN NAM HIỀN HÒA ĐÁNG MẾN

                        Đất phì nhiêu đồng bằng châu thổ

                        Cả Tiền-Giang cho tới Hậu-Giang

                        Nước ngọt quanh năm, vườn ruộng trúng

                        Nhiều trái cây ngọt lại thơm ngon.

                        Giống xoài ngự còn lưu di tích

                        Dâng cho Vua Ngài nhận là ngon

                        Dân truyền tụng đặt tên xoài Ngự

                        Chớ trước kia vẫn gọi xoài thơm.

                        Cam với quít, lựu, lê sung mãn

                        Ổi, mận, đào, mít, bưởi thanh trà

                        Chục mười tám còn lưu tục cũ

                        Mắc rẻ vì giá cả tùy theo.

                        Chục hai mươi Bình-Dương còn giữ

                        Khắp các nơi vẫn chục mười hai

                        Được ca tụng tinh thần hoài cổ

                        Giữ câu: vô cổ bất thành kim.

                        Lúa sau lưng, cá nơi trước mặt

                        Miền Hậu-giang nếp sống dễ dàng

                        Gia-Long cho Nam thuận Bắc nghịch

                        Nếu Ngài ra Bắc khó nên công.

                        Người miền Nam hiền hòa đáng mến

                        Chứa tình thương đầy đặng trong người

                        Trải mấy độ cồn dâu biến chuyển

                        Vẫn giữ tròn phong độ ngày xưa.

MỘT NHÀ THƠ

NÓI VỀ BÁNH PHỒNG TÔM SA-GIANG

 

            Từ xưa tới nay, mỗi địa phương đều có món ngon vật lạ cung ứng sự nhu cầu của giới tiêu thụ, mua làm quà tặng cho người quen thuộc, giới thiệu sản phẩm đặc biệt của nước nhà, không thua kém thức ăn của ngoại quốc.  

            Một nhà thơ trào phúng thích uống rượu, sành món nhắm, khen ngợi bánh phồng tôm Sa-Giang là món khai vị hấp dẫn hơn hết. Anh làm một bài thơ gởi tặng chúng tôi để ghép vào quyển Sa-Đéc sắp xuất bản. Nhận thấy lời lẽ đầy ý vị, nói lên sản phẩm địa phương biến chế, và chẳng những giúp ích cho nền kinh tế tiết kiệm được một số ngoại tệ lớn lao, và còn khuyến khích cho đồng bào ta nên dùng sản phẩm trong nước vừa ngon vừa rẻ.

            Vì sự ích lợi chung, chúng tôi xin đăng bài thơ dưới đây để tặng bạn đọc có tinh thần văn nghệ, ngâm nga trong lúc trà dư tửu hậu, mà nhớ đến món ăn thuần túy của miền Nam ta đã và đang phát triển mạnh trong quốc nội.  

SẢN PHẨM ĐẶC BIỆT: BÁNH PHỒNG TÔM SA-GIANG

                        Đi Châu-Đốc nhớ mua mắm thái

                        Về Sa-Giang nhớ bánh phồng tôm

                        Đã dòn vừa béo lại thơm

                        Đây "Xứ hửu hóa" vui mồm lai rai.  

                        Thích nhậu mãi không say nhờ bánh

                        Gặp bạn bè xúc cảnh sanh tình

                        Cùng nhau rót cạn chén quỳnh

                        Bích câu kỳ ngộ duyên mình với ta.  

                        Làm quà tặng cũng là gọn ghẽ

                        Để làm thân cũng bẽ chia hai

                        Rồi ngâm bao khúc cảm hoài

                        Hàn huyên nhắc nhở những ngày xa nhau.  

                        Bẽ cúc cắc tiệc khao yến thưởng            

                        Nhâm nhi vào đọc chưởng ngâm thơ

                        Gần bên người mộng ta mơ

                        Phồng tôm chia nửa bên bờ sông tương.  

                        Rồi vẫn nhớ vẫn thương vẫn tưởng 

                        Thấy phồng tôm mà nhớ người yêu

                        Đường về Sa-Đéc bao nhiêu

                        Để ta đến đó mua nhiều phồng tôm.

Đánh máy: Nguyễn Đan Thanh
Nguồn: (Từ kho sách xưa của Quán Ven Đường)
Xuất bản "Cảnh-Bằng" DO TÁC-GIÁ XUẤT-BẢN 1971
Được bạn:Thanh Vân đưa lên
vào ngày: 11 tháng 1 năm 2019

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của huỳnh minh