Đàm Trì Hương cho Tiền Khả Nhi một cái ôm cảm kích nhất, đồng thời nói cho Tiền Khả Nhi, cô sẽ vĩnh viễn ghi nhớ cô ta.
Nhưng đây không phải đáp án mà Tiền Khả Nhi muốn.
Cô là thật sự có nghĩ tới vì Đàm Trì Hương mà hi sinh chính mình, Đàm Trì Hương cũng chính là nhìn trúng điểm này của Tiền Khả Nhi, mới chịu đáp ứng cùng với cô ta.
Thế nhưng Đàm Trì Hương lại xem nhẹ một điểm, xưa nay tình yêu trả giá không khi nào là đơn phương, nếu như một người giao ra tất cả để đi yêu một người khác, vậy người đó nhất định cũng khát vọng có một người có thể đến chết đều yêu mình mãnh liệt.
Yêu đương đều là như thế.
Ban đầu, họ sẵn sàng làm mọi thứ để người ấy hạnh phúc, sau khi đạt tới nội tâm có thể thừa nhận được ngưỡng giới hạn, bọn họ sẽ bắt đầu cảm thấy mỏi mệt, nghĩ thầm chính mình cũng đã nhiệt tình như vậy, vì sao đối phương vẫn lạnh nhạt như vậy?
Tình yêu đôi khi trở thành một vòng luẩn quẩn đau khổ, cuối cùng khiến người ta làm ra những chuyện cực đoan, nhẹ thì đột nhiên đòi chia tay hoặc chiến tranh lạnh, nặng thì… yêu sinh hận.
Tiền Khả Nhi chính là như thế.
Tại trước khi kết thúc sinh mệnh của mình, cô hi vọng người yêu của mình có thể cùng mình cùng nhau chịu chết.
Nhưng Đàm Trì Hương căn bản là làm không được.
Nếu như vừa rồi Đàm Trì Hương nhận ra điểm này, và dùng lời nói dối để ứng phó, thì lúc này người dưới khăn voan đỏ đã không phải là cô ấy nữa, mà là Tiền Khả Nhi đã thỏa mãn được mục đích cuối cùng trong lòng.
Cô ấy không phải thật sự muốn Đàm Trì Hương chết cùng mình ở đây, cô ấy chỉ… muốn một câu trả lời.
Lúc này, Đàm Trì Hương bị khăn voan đỏ che kín đầu thậm chí còn chưa kịp làm ra bất kỳ động tác giãy giụa nào, thì trong nháy mắt đã chìm vào sự im lặng như chết.
Làn da cô ấy bắt đầu trở nên trắng bệch, mạch máu màu xanh nhạt ẩn hiện, hai tay từ từ đan vào nhau, đặt trước người, giống như một tiểu thư khuê các thời xưa sắp xuất giá.
Cộp ---
Cộp ---
Cộp ---
Ở phía trước hành lang không xa, tiếng giày cao gót giẫm trên mặt đất ngày càng gần, không lâu sau, trong hành lang tối tăm xuất hiện một người phụ nữ mặc váy trắng, khóe miệng nở nụ cười rợn người, thân hình héo mòn, tay trái cầm bút vẽ, tay phải cầm một con dao rọc giấy.
Nếu nhìn kỹ, có thể phát hiện thấy trên đầu nhọn con dao rọc giấy mà người phụ nữ kia đang cầm trên tay phải vẫn còn nhỏ giọt chất lỏng màu đỏ sẫm…
Trên chân cô ta đi đôi giày cao gót màu đỏ tươi như máu, đôi giày này rất không vừa chân, to hơn rất nhiều, mang trên chân cô ta, trông rất lạc lõng.
Mà phía sau người phụ nữ, đầu Phật lăn trên mặt đất cũng xuất hiện, còn có thi thể không đầu đã bị thối rữa nghiêm trọng của Vạn Thủ Tuyền.
Tất cả bọn chúng đều đứng trong bóng tối, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào hai người Tiền Khả Nhi, dường như đang suy nghĩ xem nên chia hai con mồi này như thế nào.
Tuy nhiên, sự giằng co này không kéo dài lâu, Đàm Trì Hương đội khăn voan đỏ đã hành động trước…
Cơ thể cô ấy nhấc lên một đoạn, mũi chân nhẹ nhàng cọ xát mặt đất, trực tiếp lao về phía con quỷ!
Còn Tiền Khả Nhi cũng nhân cơ hội này, chen qua khe hở giữa lũ quỷ.
Cô không biết tại sao con quỷ ở tầng 12 vẫn chưa xuất hiện, nhưng lúc này cô không thể chờ đợi thêm nữa!
Tiền Khả Nhi lao về phía trước như phát điên, hai mắt đỏ ngầu, môi mấp máy, dường như đang nói gì đó, không biết là đang xin lỗi Đàm Trì Hương, hay đang nguyền rủa Ninh Thu Thủy bọn họ…
Rất nhanh, không còn bị đám quỷ cản đường, cô ta một mạch chạy đến cửa lớn tòa nhà, nhìn thấy ba người đang đứng bên ngoài cánh cửa kính lớn.
Đám người Ninh Thu Thủy dường như đang đợi xe.
Tiền Khả Nhi chạy đến trước cửa kính, điên cuồng đập cửa, ba người giật mình bởi động tĩnh đột ngột vang lên sau lưng, bọn họ quay đầu lại, phát hiện Tiền Khả Nhi đang bám trên cửa kính, giống như một con ma nữ, trừng mắt nhìn chằm chằm vào bọn họ!
“Văn Tuyết… Văn Tuyết!!”
Tiền Khả Nhi vừa đập cửa kính vừa hét lên.
Văn Tuyết không hề sợ hãi trước ánh mắt muốn giết người của Tiền Khả Nhi, cô ta lạnh lùng nhìn Tiền Khả Nhi, giống như đang nhìn một con côn trùng đáng thương.
“Có chuyện gì sao?”
Cô ta nói.
“Nếu như muốn tôi mở cửa giúp cô thì thôi đi, tôi không có chìa khóa, chìa khóa ở trong tay Nghiêm quản lý, nếu như lát nữa ông ta xuất hiện, có lẽ tôi có thể hỏi giúp cô…”
Văn Tuyết còn chưa nói hết những lời mỉa mai kia, thì Tiền Khả Nhi đã áp chặt trán vào cửa kính.
Rầm!
“Tôi chết rồi, cô nghĩ cô có thể chạy thoát sao?”
Tiền Khả Nhi đột nhiên nở nụ cười dữ tợn.
“Vương Kỳ sẽ tìm đến cô, còn có người mẹ tàn phế chỉ còn một chân của cô, cô đoán xem bà ta sẽ chết như thế nào?”
“Cô đoán xem các người sẽ chết như thế nào?”
Nhìn dáng vẻ nói năng lộn xộn của cô ta, sắc mặt Văn Tuyết lạnh lùng, cũng học theo dáng vẻ của cô ta áp sát vào cửa kính, lạnh lùng nói:
“Tất cả mọi người đều đang lăn lộn trên giang hồ, họa phúc tự chịu… Tôi ghét nhất là người khác lấy người nhà của tôi ra để uy hiếp tôi, cô nói những lời này với tôi, là cho rằng tôi sẽ cứu cô ra ngoài sao?”
“Tôi nói cho cô biết, Tiền Khả Nhi, cô chết chắc rồi!”
“Cả cô và cô bạn gái ngu ngốc của cô đều phải chết ở đây!”
“Hơn nữa, tôi chết như thế nào thì cô không nhìn thấy được đâu, nhưng cô chết như thế nào… tôi có thể nhìn thấy rất rõ ràng!”
Nói xong, cô ấy nhìn về phía sau Tiền Khả Nhi, vẻ mặt trở nên cổ quái.
Tiền Khả Nhi cũng ý thức được điều gì đó, cơ thể đột nhiên cứng đờ, sau đó từ từ quay đầu lại…
Trong bóng tối phía sau, không biết từ lúc nào đã đứng sừng sững một người phụ nữ toàn thân bê bết máu, phần lớn cơ thể cô ấy đã bị xé rách, cả người giống như con rối gỗ bị treo lơ lửng, chỉ có mũi chân chạm đất, trên đầu còn buông xuống một chiếc khăn voan đỏ nhỏ máu…
Nhìn thấy thân thể quen thuộc này, Tiền Khả Nhi lạnh toát sống lưng.
Đương nhiên cô biết, người dưới khăn voan đỏ chính là Đàm Trì Hương, chỉ là… có chút khác so với trước đây.
Đàm Trì Hương hiện tại, có lẽ không thể gọi là ‘người’ nữa rồi.
Cộp ---
Cộp ---
Trong bóng tối, Đàm Trì Hương từ từ nhấc chân lên, khớp gối dường như không thể uốn cong, chân nâng lên thẳng tắp, hạ xuống thẳng tắp, mũi chân duỗi thẳng, giống như vũ công ba lê, lại giống như một cái xác chết đã cứng đờ từ lâu.
Thân trên cô ta không ổn định, cứ lắc lư như vậy, dùng tư thế kỳ quái đi về phía Tiền Khả Nhi.
“Khả Nhi… Khả Nhi…”
“Cô ở đâu…”
“Tối quá…”
“Tôi không nhìn thấy gì cả… Cô ở đâu… Cô không cần tôi nữa sao… Khả Nhi…”
Một giọng nói lạnh lẽo rợn người vang vọng trong đại sảnh, khiến người ta nổi da gà.
Tiền Khả Nhi chậm rãi lùi lại, chưa được mấy bước, lưng cô đã áp sát vào cửa kính, cả người run lên bần bật!
“Trì Hương… Không phải tôi… Đừng trách tôi…”
Tiền Khả Nhi hai tay che miệng, khóc nức nở.
Người phụ nữ rách nát đội khăn voan đỏ dùng tư thế kỳ dị đi lòng vòng trong đại sảnh, dường như thực sự không tìm thấy Tiền Khả Nhi ở đâu.
Vài phút sau, thấy cô ta sắp rời đi, Văn Tuyết đột nhiên ‘vô tình’ va vào cửa kính, phát ra tiếng động lớn.
“Ui da, sao chân lại trượt thế này…”
Văn Tuyết tự biên tự diễn, mắng mỏ không ngớt.
Nghe thấy động tĩnh này, Đàm Trì Hương vốn định rời đi, bỗng nhiên dừng bước, chậm rãi xoay người nhìn về phía bên này…