Quý Phi Dùng Thực Lực Chửi Bậy Mà Thượng Vị

Lượt đọc: 9531 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165-166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 143
hai ta đều là cầm thú.

❊ ❊ ❊

Cửa chính Tầm Dương lâu Tạ Khuynh cũng không có mặt mũi bước ra, nàng để bạc lại nhã gian liền chạy trốn từ nóc nhà.

Nàng đi như bay, dốc hết toàn lực muốn vứt bỏ nam nhân đã khiến mặt mũi nàng ném tới nhà bà ngoại.

Nhưng nam nhân kia theo sát phía sau, căn bản không vứt được!

Rất nhanh, Tạ Khuynh liền dừng lại ngoài tường của cửa sau phủ Tướng quân, Cao Tấn cũng dừng theo, Tạ Khuynh không thể nhịn được nữa:

"Ta đến nhà rồi ngươi còn theo?"

Cao Tấn nhìn thoáng qua bức tường phía sau nàng, không biết xấu hổ nói:

"Cũng đâu phải lần đầu tiên ta tới, còn cần ngươi giới thiệu?"

Tạ Khuynh đưa tay sờ trán Cao Tấn, hắn không tránh không né, Tạ Khuynh sờ xong, hỏi một câu chân thành:

"Hôm nay ngươi trúng tà hả? Phát bệnh thần kinh phải không?"

Cao Tấn không để bụng:

"Hừ, ta trúng tà? Ngươi mới trúng tà."

Sau khi nói xong, không đợi Tạ Khuynh tiếp đón, Cao Tấn quen cửa quen nẻo xoay người nhảy vào, động tác mây trôi nước chảy, không chút do dự.

Tạ Khuynh nhảy theo, lúc này phủ Tướng quân đã không còn đèn đuốc, yên tĩnh, Cao Tấn như vào chỗ không người, Tạ Khuynh nhanh hơn một bước ngăn hắn ở cửa viện, nói:

"Đa tạ Bệ hạ đưa ta về, quá muộn, ngài vẫn nên nhanh chóng hồi cung đi."

Cao Tấn hai tay ôm ngực, vô lại nói:

"Cửa cung đóng rồi."

Tạ Khuynh nhướng mày:

"Ngài là vua một nước, cửu ngũ chí tôn, chẳng lẽ còn không thể mở được một cái cửa cung?"

Cao Tấn bình tĩnh tự nhiên giải thích:

"Mở không được! Từ sau khi Thẩm Thiên Phong đền tội, trẫm đã lập ra một quy củ, một khi cửa cung đóng lại, Thiên hoàng lão tử tới cũng không mở!"

Nói xong, hất bay cánh tay đang cản ngay cửa viện của Tạ Khuynh, kiêu căng ngạo mạn đi vào.

Tạ Khuynh hận, hùng hùng hổ hổ đi theo.

Cao Tấn vào trước, rất nhanh đã tìm được cây châm lửa trong phòng Tạ Khuynh, thành thạo đốt đèn lên.

Trong phòng sáng lên, Cao Tấn giống như chủ nhân dạo qua một vòng, cũng xem như hài lòng với gian phòng vừa được thu thập hôm nay, đồ bên trong đều là đồ mới.

Thị sát xong, hắn ngồi xuống mép giường, nói với Tạ Khuynh:

"Ngươi không làm Hoàng hậu của trẫm, vậy làm tỳ nữ đi. Trẫm muốn rửa chân."

Tạ Khuynh cười lạnh:

[ ta rửa chân ông cố nội ngươi! ]

[ cảnh cáo ngươi, đừng có giẫm lên giới hạn cuối cùng của ta! ]

Cao Tấn tự cởi giày, lơ đãng nói:

"A, thì ra Tạ đại tiểu thư của chúng ta cũng có giới hạn cuối? Không đúng a, bất luận người nào có giới hạn cuối, đều sẽ không nói ra mấy lời muốn cùng ta lén lút vụиɠ ŧяộʍ được đâu nhỉ?"

Tạ Khuynh giải thích:

"Ta không có ý đó, ta muốn nói là, sau này ai biết sẽ phát sinh chuyện gì, nếu vì nhất thời xúc động mà ở bên nhau, về sau hối hận còn không phải khó xử sao? Cho nên ta mới nói muốn chờ một thời gian."

"Ngươi xúc động nhất thời một cái là hai năm, thật là đủ xúc động!" Cao Tấn không buông tha.

Tạ Khuynh xoay người đóng cửa phòng lại, sợ thanh âm của hắn thu hút người khác tới.

"Ngươi nói nhỏ chút được không?" Tạ Khuynh thấp giọng nói:

"Chuyện trước đó giữa ta và ngươi chẳng lẽ ngươi quên rồi sao? Vốn dĩ chính là vụиɠ ŧяộʍ... Ách, không phải danh chính ngôn thuận, đúng không? Bây giờ ai về chỗ nấy, nhưng ngươi cũng phải cho ta chút thời gian thích ứng chứ?"

"Ngươi đã nói vậy thì ta cũng không phải người không nói đạo lý, giờ ngươi nói đi, bao lâu mới thích ứng được? Một tháng? Hai tháng? Nửa năm?" Cao Tấn yêu cầu một thời gian chính xác.

Tạ Khuynh đang định chọn khoảng thời gian dài nhất mà hắn đưa ra, sau đó nàng nghĩ lại, không đúng!

"Không phải, ta không phải nói thời gian, ta nói là thử trước một chút, xem hai người ở bên nhau có thích hợp hay không, sau đó mới nói tới chuyện tiến cung."

Tạ Khuynh khôi phục lý trí ngay lúc mấu chốt, kịp thời né cái bẫy của Cao Tấn.

Cao Tấn tiếc nuối nói:

"Ngươi ở trong cung hai năm còn không biết thích hợp hay không? Ta thấy ngươi rõ ràng là cố ý kéo dài."

"Ta không có."

"Ngươi có."

"..."

"Ngươi là cái đồ phụ lòng nương! Chỉ nguyện chơi một lần vui mà không muốn chịu bất cứ trách nhiệm nào."

Cao Tấn dò xét Tạ Khuynh từ trên xuống dưới, như muốn dùng ánh mắt phán xét tội ác của Tạ Khuynh.

Tạ Khuynh cứ cảm thấy nói với hắn mãi không rõ.

"Ta chỉ muốn lưu lại đường lui cho cả hai." Tạ Khuynh nói.

Cao Tấn xua tay cự tuyệt:

"Khỏi! Đường lui của ta chính là ngươi, không cần cái thứ hai!"

Tạ Khuynh nhìn thái độ kiên quyết của hắn, cũng ngồi xuống mép giường:

"Cao Tấn, giữa chúng ta còn tồn tại rất nhiều vấn đề.

"Tỷ như?"

"Ta lớn hơn ngươi!"

"Ta thích lớn."

"Ta là con vợ lẽ, cha ta mặc dù là Tạ Viễn Thần nhưng ở Tạ gia ta không hề có tiếng nói, Tạ gia cũng không xem ta là tiểu thư thật sự. Ngươi ở cùng với ta, Tạ gia sẽ không trở thành trợ lực của ngươi."

"Theo như ngươi nói, vậy ta nên cưới tôn nữ của Sùng Đức Trưởng công chúa mới đúng nhỉ. Dù sao nàng ấy cũng nổi danh là cái đùi vàng của Lễ triều, cưới về thì ít nhất ta có thể bớt phấn đấu mười năm."

Tạ Khuynh hồi tưởng lại cái đùi vàng mà Cao Tấn nói, một bóng dáng hiện ra trong đầu, Tạ Khuynh nhịn không được đánh Cao Tấn một cái:

"Ngươi muốn cưới thì sao, chưa chắc người ta chịu gả cho ngươi đâu."

Sùng Đức Trưởng công chúa là công chúa khai quốc của Lễ triều, cháu gái của bà giờ cũng bốn mươi tuổi rồi, dưỡng kha khá trai lơ, từng đám từng đám như rau hẹ, cả đời đều chưa hề thành thân.

"Ta biết nàng ấy không gả, nên mới tới hỏi ngươi có gả hay không nè."

Cao Tấn vòng một vòng lớn, cuối cùng cũng tự mình kéo chủ đề lại như cũ.

Tạ Khuynh không biết phải nói không cho phải, cúi đầu ngồi bên cạnh bẻ ngón tay. Cao Tấn cảm thấy mình ép hơi chặt, sợ nàng sinh lòng chán ghét, nắm tay nàng nói:

"Được rồi được rồi. Ta không ép ngươi. Ta cho ngươi thời gian suy nghĩ, vậy được chưa?"

Tạ Khuynh vẫn cúi đầu không nói, Cao Tấn trực tiếp kéo người qua ôm thật chặt:

"Tạ Khuynh. Ta đối với nàng là nghiêm túc. Nàng căn bản là không biết, khi ta đoán đúng thân phận nàng..."

Tạ Khuynh bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn Cao Tấn, Cao Tấn sững sờ, kịp phản ứng lại:

"Đúng, là nghe được thân phận nàng. Sau khi nghe được ta kinh hỉ biết bao nhiêu!"

Thanh âm của hắn rất thấp, như đang thì thầm bên tai Tạ Khuynh. Tạ Khuynh yên tĩnh cho hắn ôm, cẩn thận nghe hắn nói.

"Tạ Khuynh, ta thích nàng. Nàng có thích ta không?" Đột nhiên Cao Tấn hỏi.

Tạ Khuynh ngây ngẩn cả người, Cao Tấn cúi đầu nhìn nàng, cảm thấy bị tổn thương:

"Vì sao nàng do dự? Mới vừa rồi nàng còn nói có chút thích ta mà? Quả nhiên nàng không dám nói chuyện nghiêm túc."

Tạ Khuynh: ...

Tránh thoát khỏi lồng ngực Cao Tấn, Tạ Khuynh đứng dậy đi ra ngoài. Cao Tấn gọi:

"Nàng đi đâu vậy? Trốn tránh có thể giải quyết được gì?"

Tạ Khuynh không nhịn được nữa, cũng không quay đầu rống một câu:

"Hầu hạ lão đại rửa chân."

Cao Tấn: ...

ƯattpadTaiTheTuongPhung

Tạ Khuynh chọn cái Thiên viện này, trừ việc nó gần cửa sau thuận tiện ra vào, còn do nó ngũ tạng đầy đủ*, có bếp lò chuyên nấu nước, ban ngày hạ nhân đã đổ đầy nước vào chum, than trong sọt đầy, củi cũng chất đầy.

(*Chim sẻ nhỏ mà ngũ tạng đầy đủ: nhà nhỏ nhưng đầy đủ những thứ cần thiết.

ƯattpadTaiTheTuongPhung)

Sau đó Tạ Khuynh đuổi hết mấy nha hoàn Thái thị phái tới hầu hạ.

Nàng ngồi bên bếp lò nấu đầy một ấm nước lớn, sau đó lầy bồn nước đến, rót qua chậu bưng vào phòng.

Cao Tấn ngồi bên mép giường tiện tay lật mấy quyển thoại bản Tạ Khuynh mua để giải buồn lúc đi thuyền, Tạ Khuynh đặt chậu nước xuống bên cạnh giường mà hắn cũng không phát giác, dáng vẻ giống như đọc rất nhập tâm.

Tạ Khuynh thấy thế, một tay cướp thoại bản đi, chỉ vào chậu nước:

"Lão đại, thật sự muốn ta rửa chân cho ngươi hả?"

Cao Tấn đột nhiên ngồi dậy, nâng một chân lên, cao bằng bàn tay Tạ Khuynh:

"Ngươi rửa thì đã sao? Chân thơm của trẫm không phải ai muốn cũng được rửa đâu."

Tạ Khuynh cúi đầu liếc qua 'chân thơm' kia một cái, đang muốn dùng Cầm nã thủ nắm lấy mắt cá chân hắn, Cao Tấn thức thời buông chân xuống.

Thấy lông mày Tạ Khuynh nhíu lại, Cao Tấn đưa tay kéo nàng ngồi lên mép giường, còn mình không nói câu nào ngồi xổm xuống, ôm chân Tạ Khuynh đặt lên đùi cởi vớ xuống, đặt vào nước ấm.

"Chân của ngươi thật lạnh, hình như cứ vào đông là vậy, đúng không?"

Tạ Khuynh có chút thẹn thùng, cố ý cúi đầu tự mình rửa, nói:

"Trong phòng bếp nhỏ còn nước nóng, lát nữa ta đi lấy thêm một chậu cho ngươi."

Cao Tấn nói: "Cần gì phiền toái như thế."

Nói xong không đợi Tạ Khuynh kịp phản ứng, Cao Tấn đã kéo băng ghế bên giường ra, hắn ngồi trên ghế cởi vớ, đạp lên chân Tạ Khuynh.

Dù cái chậu này lớn, chân hai người cùng đặt vào cũng không chen chúc, nhưng Tạ Khuynh cứ cảm thấy quái quái, nói:

"Ta nghe người ta nói, nếu hai người cùng ngâm chân trong một cái chậu, kiếp sau sẽ làm gia súc bốn chân."

Tạ Khuynh cố ý hù dọa Cao Tấn, quả nhiên hắn nghe vậy mặt mũi tràn đầy kinh ngạc:

"Thật hả? Vậy làm sao bây giờ?"

Tạ Khuynh vừa muốn cười hắn, đã nghe hắn nói tiếp:

"Nếu là thật, vậy ta phải làm nửa đằng trước, ngươi làm nửa đằng sau đi."

Tạ Khuynh: ...

"Như vậy hai ta đều là cầm thú, ai cũng đừng hòng ghét bỏ ai." Cao Tấn nói.

Tạ Khuynh bị lời âu yếm không giống ai của hắn làm dở khóc dở cười, thật lâu mới phản ứng lại được.

"Ngươi nói ai là cầm thú?"

"Hai ta đó."

"Ngươi là cầm thú, ta không phải!"

"Ha, chính ngươi nói mà ngươi còn không nhận?"

"Đi ra đi ra, ta không có nói..."

Tiếng khắc khẩu nhàm chán trong phòng như lửa cháy tí tách, ngăn cản lạnh giá của mùa đông ngoài cửa.

ƯattpadTaiTheTuongPhung

Sáng hôm sau, Tạ Khuynh tỉnh dậy trong tiếng đập cửa.

Vô thức sờ sờ bên cạnh, đệm giường không chút hơi ấm, xem ra Cao Tấn cũng không quên trách nhiệm cửu ngũ chí tôn, tranh thủ chạy về khi cửa cung vừa mở.

Người bên ngoài cho là Tạ Khuynh không nghe thấy tiếng đập cửa, lại gọi một lần:

"Đại tiểu thư, lão phu nhân mời ngài đến Phúc Thọ đường cùng ăn sáng."

Tạ Khuynh mở hẳn hai mắt ra, miễn cưỡng đứng dậy, choàng cái áo ngoài lên liền đi ra mở cửa, trả lời:

"Thay ta cảm ơn hảo ý của lão phu nhân, nói hôm qua ta vừa về, tàu xe mệt mỏi, không có tinh thần gì, không thể bồi lão nhân gia ăn sáng."

Lúc Tạ Khuynh nói chuyện, đôi mắt nha hoàn kia luôn nhìn vào trong phòng sau lưng Tạ Khuynh, giống như đang tìm kiếm gì đó.

"Ngươi nghe thấy lời ta nói không?"

Tạ Khuynh nhích người qua, hỏi.

Nha hoàn kia bị ngăn cản tầm mắt, vội vàng lui về sau một bước, hành lễ với Tạ Khuynh:

"Vâng, nô tỳ nghe được. Vậy nô tỳ lập tức đi truyền đạt lại cho lão phu nhân biết. Nô tỳ cáo lui."

Hành lễ xong nha hoàn kia liền quay đầu đi thẳng, rời khỏi tiểu viện của Tạ Khuynh. Không cần phải nói, nha hoàn này tám chín phần là Thái thị phái tới.

Thái thị không nắm chắc được đêm qua Cao Tấn và Tạ Khuynh trở về lúc nào, bởi vì cả hai ra ngoài từ cửa chính, đến lúc về lại đi đường khác.

Thái thị muốn biết đêm qua Cao Tấn có ở lại chỗ Tạ Khuynh hay không, lại chẳng thể tới hỏi công khai, liền mượn danh nghĩa lão phu nhân cho nha hoàn tới điều tra.

Tạ Khuynh thở dài một tiếng, hôm qua nàng không nói với Cao Tấn, sở dĩ nàng không muốn vào cũng, kỳ thật cũng bao gồm việc nàng lười nhác ứng phó những chuyện hậu trạch thế này.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165-166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »