Quốc Vương Vạn Tuế

Lượt đọc: 5995 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400
Tiến »
Chương 204
trận chiến gay go nhất từ khi xuyên việt (2)

❊ ❊ ❊

Tôn Phi đứng mũi chịu sào, cảm thụ uy hiếp thật lớn, bất quá hắn chỉ tiếp tục ngồi ngay ngắn trên lưng đại hắc cẩu, tới lúc trường thương từ ngân sắc đấu khí kia tới gần trước người hai ba mươi centimet, đột nhiên nhẹ nhàng đánh ra một quyền.

Một quyền thoải mái không hề uy thế.

Nhưng chuyện tình quái dị đã xảy ra, trường thương hơn mười thước lại nhyá mắt đình trệ bởi nắm tay mười phân, giống như gặp phải một lực cản không thể vượt qua, vô pháp tiến thêm nửa bước.

Ngay sau đó, ầm ầm rung động.

Thân thanh ngân sắc đấu khí thương giống như chạm phải một lực đạo cự đại, đột nhiên lách tách xuất hiện vô số vết rạn, chống đỡ chỉ chốc lát, liền nháy mắt nứt vụn, ngân sắc duệ kim đấu khí cự đại mất đi khống chế bộc phát ra, như những lưỡi đao sắc bén bắn tung tóe, nơi nó đi qua cây cối đất đá nứt toác, bụi bay mù mịt, thanh thế làm cho người ta sợ hãi.

Nhưng mà kỳ lạ hơn chính là, mặc cho trường thương từ duệ kim đấu khí kia sau khi thoát phá gây ra phong ba mãnh liệt đến cỡ nào, nhưng những người đứng sau Tôn Phi lại phảng phất như có một lồng khí vô hình hoàn toàn bảo vệ, thậm chí ngay cả một tia động tĩnh đều không có, Tôn Phi ngồi ngay ngắn trên lưng Hắc Toàn Phong, toàn thân không dính cả một hạt bụi, tay áo bất động, ngay cả lọn tóc cũng không có rối.

Sau một lát, bụi mù tiêu tán.

- A? Hảo, ngươi có tư cách làm đối thủ của ta…

Thấy một màn trước mắt, thiếu niên Hoàng Kim Kỵ Sĩ thoáng sửng sốt, tựa hồ cảm thấy ngoài ý muốn, bất quá ngay sau đó, hắn lại dùng bộ mặt cao cao tại thượng lên tiếng:

- Ta sinh ra tại gia tộc Christopher cao quý, hai tuổi nắm kỵ sĩ thương, ba tuổi ngưng tụ tinh toàn, sản sinh khí cảm, sáu tuổi thành kỵ sĩ thị đồng, mười tuổi thăng chức kỵ sĩ hỗ trợ, mười bốn tuổi chém tướng đoạt cờ, mười lăm tuổi tiến vào kỵ sĩ điện tài quyết kỵ sĩ đoàn, mười sáu tuổi thăng chức kỵ sĩ điện thập đại quyết định kỵ sĩ, nhân tuyển cho chức Võ Thánh tương lai của đế quốc, có thể tiếp được một thương của ta, ngươi đã có thể kiêu ngạo, bất quá, điều này cũng không khiến ta bỏ qua cho kẻ man rợ cuồng đồ làm ô nhục vinh quang hoàng thất đế quốc như ngươi! Ngươi nhất định phải chết mới có thể rửa sạch tội ác!

Kim giáp thiếu niên từng bước một tới gần, mang trên mặt tuyệt đối kiêu ngạo cùng tự hào, chậm rãi mở miệng tuyên dương quá trình trưởng thành chói lọi của mình, từng chút đả kích tin tưởng của Tôn Phi.

- Ta nhổ vào, muốn cùng lão tử so xuất thân?

Tôn Phi khinh thường nở nụ cười:

- Lão tử sinh non 2 tháng ở trạm y tế xã, ba tuổi đi nhà trẻ, sáu tuổi học tiểu học, mười hai tuổi thì sơ trung, mười sáu tuổi vào cao trung, mười tám tuổi lên đại học, mỗi năm đều nằm trong top 3, hàng ngũ cán bộ ưu tú, mười chín năm qua luôn là như vậy, mỗi lần họp phụ huynh đều được cô giáo khen ngợi, kể cả đến khi bết bát đại học cũng chỉ nợ mười trình…

Tôn Phi nước miếng bay tứ tung nói một tràng, biểu tình trên mặt so với kim giáp thiếu niên càng thêm cao quý:

- Như thế đấy, ngươi so nổi không?

Tuy rằng hoàn toàn không biết đối phương đang nói cái gì, nhưng nghe có vẻ cũng rất lợi hại, nhưng kim giáp thiếu niên kỵ sĩ vẫn là bị Tôn Phi hoàn toàn chọc giận.

- Hảo, hôm nay cho ngươi cơ hội đánh một trận công bình, để cho đám man rợ các ngươi hiểu được, ngôi vị hoàng thất của đế quốc không phải đám man di các ngươi có thể trộn lẫn vào, ta chỉ cần một ngón tay út, cũng có thể dập chết ngươi.

Kim giáp kỵ sĩ thiếu niên thân hóa thành một đạo ngân sắc quang diễm, phóng lên cao, chỉ mấy lóe đã xuất hiện lại trên đỉnh núi, ngạo nghễ sừng sững, gió thổi bất động, như một pho tượng Chiến Thần ngạo thị.

- Ha ha ha, hảo, bổn vương liền xem ngươi làm thế nào dùng ngón tay nhỏ!

Toàn thân Tôn Phi tức thì dấy lên chiến ý như thiêu đốt, sôi trào không thể ngăn chặn, từ lúc hắn xuyên qua đại lục Azeroth trở thành Hương Ba Vương tới nay, bốn cao thủ trước đó hắn gặp qua gồm Nhất Kiếm, bạch phát lão giả cùng Zenit quân thần Arshavin đều không có một ai xuất ra một kích khủng bố như thiếu niên kỵ sĩ cuồng ngạo này, một đối thủ như vậy triệt để kích phát chiến ý tiềm ẩn trong huyết quản Tôn Phi, hắn cười to một tiếng, tuy trên người không bùng phát đấu khí quang diễm, nhưng đồng dạng chỉ mấy lóe, thân thể Tôn Phi như phá không mà nháy mắt hiện ra trên đỉnh núi phía bắc đối diện.

Hai đỉnh núi song song đứng sừng sững.

Đỉnh phía nam, kim giáp thiên tài thiếu niên, Hoàng Kim Kỵ Sĩ, một thân thực lực không hề giữ lại bùng phát.

Ngân sắc duệ kim đấu khí chói mắt bọc lấy thân hình thon dài của hắn, không ngừng mà khuếch trương tăng cường, giống như là vĩnh viễn không ngừng lại, nhìn qua mờ ảo vô cùng, giống như sa mỏng, nhưng lại phát ra trận trận tiếng vang, phảng phất có ngàn vạn đao kiếm chém giết hò reo, một con phi điểu chẳng may bay lại gần, đột nhiên gào thét, nổ thành huyết vụ, là bị kim đấu khí trảm nát.

Đỉnh ngọn núi phía bắc, Tôn Phi chậm rãi quát một tiếng.

Trong nháy mắt, trên người của hắn tràn ngập quang diễm đủ mọi màu sắc, theo từng đợt ma pháp dao động mênh mông, trên người của hắn không biết từ đâu xuất hiện một bộ khôi giáp kì dị, nhìn không hề có cảm giác trầm trọng, gắt gao dán trên người, Tôn Phi, làm Tôn vóc dáng thon dài cao lớn của hắn, mỗi một cái bộ vị trên khôi giáp đều khắc đồ án ma pháp huyền bí, lóe ra lên từng tia khí tức tôn quý, giống như không phải vật chết, mà là một bộ phận huyết nhục trên cơ thể.

Hai đại cường giả không hề giữ lại thực lực, làm đám người phía dưới nghẹn họng nhìn trân trối.

Đám Cech, Torres cùng Oleguer nhìn không chớp mắt trên không, mặc dù đối thủ là một trong thập đại tài quyết kỵ sĩ của kỵ sĩ điện, có uy danh vô thượng, nhưng trong lòng bọn hắn đã sớm tin tưởng tuyệt đối vào quốc vương bệ hạ bách chiến bách thắng, cho tới nay, thực lực Tôn Phi biểu hiện ra, chỉ khiến bọn hắn nói được bằng mấy chữ: sâu không thể dò, đối với bọn hắn mà nói, có lẽ hôm nay chính là một đại cơ hội để chứng kiến thực lực chân chính của quốc vương bệ hạ.

Phía đối diện cách đó không xa, hơn một trăm kim khôi kim giáp kỵ sĩ cũng nhìn không chớp mắt hai đỉnh núi, giống như đám Cech, bọn hắn cũng tuyệt đối tin tưởng thủ lĩnh của mình, bất quá ở phía cuối đội ngũ, một lão giả nổi bật với chòm râu dê cưỡi trên con ngựa gầy ốm híp con mắt lại, khẽ lóe lên một tia u quang, không biết suy nghĩ cái gì.

Cùng lúc đó, đoàn người thương hội Soros cũng ngước mắt ngóng nhìn, trong đội ngũ quân viễn chinh Hương Ba, trưởng công chúa là lần đầu tiên vén bức rèm trên cỗ xe ma pháp, cùng Angela và tiểu la lỵ Ji Ma chăm chú nhìn lên đỉnh núi.

...

...

Đế đô St. Petersburg.

Bên trong một thành lũy thật lớn cao vút tầng mây, một nam tử hai mắt như điện, hai hàng lông mày như đao vươn người đứng dậy, đi đến phía cửa sổ bằng đá, ánh mắt xuyên qua bầu trời u ám, tựa hồ thấy được cái gì đó:

- Là ai có thể làm cho Sutton toàn lực dốc hết đấu khí đây? Thật khiến cho người ta tò mò a!

Cùng lúc đó, một vài cường giả tại đế đô cơ hồ đều cảm nhận được khí tức quen thuộc bùng phát tại phương xa.

- Hử! Sutton tựa hồ là gặp được đối thủ...

- Ha ha, mặt nước bình yên không thể rèn nên thủy thủ vĩ đại, để cho tiểu tử kiêu ngạo kia gặp chút trắc trở cũng tốt...

- Là ai? Đang cùng tiểu quỷ đáng ghét kia đối nghịch? Hắc hắc, tốt nhất giết hắn!

Từng luồng tinh thần dao động trôi lướt qua.

Đế đô St. Petersburg trăm tuổi, niềm kiêu ngạo của đế quốc Zenit, đại thành thị được xưng là "thành lũy không thể công phá", đã không có nắng vàng cùng hoa tươi, không biết vì cái gì liên tiếp nửa tháng đều là trời u ám, mỗi một thị dân đều cảm nhận được một cỗ áp lực cùng bất an trước nay chưa từng có.

...

...

- Hương Ba Vương, hi vọng thực lực của ngươi, không để cho ta thất vọng!

Hoàng Kim Kỵ Sĩ cười ngạo nghễ, trường thương trong tay bỗng nhiên chấn động, vài đạo ngân sắc đấu khí lần nữa huyễn hóa trên không trung mộy thanh trường thương, chợt lóe phóng thẳng tới Tôn Phi, không khí giống như bị xé nứt, tiếng động ầm vang dữ bạo phát.

Thương thương!

Tôn Phi hai đấm đánh ra, thanh âm giống như kim loại va chạm vang lên.

Hai tay của hắn đang xỏ một đôi lượng kim sắc trang bị cấp sáu của thế giới Diablo, tên là "Thái Thản thực chiến chi cự quyền thủ sáo", mặt trên khắc chi chít đồ án thần diệu, tầng tầng lớp lớp móc câu giống như long lân bảo vệ hai cánh tay hắn, so với thần binh lợi khí, quyền kình của người man rợ xuyên thấu qua quyền sáo này có thể tăng trưởng gấp đôi biên độ, kình khí khủng bố trực tiếp đập tan không khí, trường thương huyễn hóa từ duệ kim đấu khí còn chưa kịp tiến đến trước người Tôn Phi đã bị oanh phá thành mảnh nhỏ!

- Hương Ba Vương, xuất ra vũ khí của ngươi, nếu không ngươi không là đối thủ của ta!

Hoàng Kim Kỵ Sĩ hét lớn một tiếng, lăng không nhảy lên, người trên không trung, hai tay nắm chặt, trường thương trong tay ông ông ông kịch liệt rung động, hóa thành vô số ảo ảnh, lăng không hướng Tôn Phi phóng tới, khí tức khủng bố, đi như tia chớp, tiếng rít chói tai, giống như vô số thần binh lợi khí không thể chống đỡ lấy thế mưa rền gió dữ mà bao phủ lấy Tôn Phi.

- Vũ khí của bổn vương chính là song quyền!

Tôn Phi cười ha ha, song quyền không nhanh không chậm, từng quyền từng quyền lăng không đánh ra, khoan thai như không chút sức mạnh, nhưng ảo ảnh trường thương đầy trời kia lại tựa tuyết rơi vào bát nước sôi, không thể tới gần hắn trong phạm vi năm thước.

Hoàng Kim Kỵ Sĩ biến sắc, khẽ quát một tiếng, đột nhiên một tay bắt lấy phần chuôi trường thương, thân ảnh như chớp hóa thành một đạo ngân sắc quang diễm chọc thẳng tới phòng ngự của Tôn Phi, mũi thương bởi vì ma sát cao mà đánh lên đốm lửa, cuối cùng hóa thành hỏa diễm cực nóng, hướng thẳng trái tim Tôn Phi!

Tôn Phi đứng mũi chịu sào, cảm thụ uy hiếp thật lớn, bất quá hắn chỉ tiếp tục ngồi ngay ngắn trên lưng đại hắc cẩu, tới lúc trường thương từ ngân sắc đấu khí kia tới gần trước người hai ba mươi centimet, đột nhiên nhẹ nhàng đánh ra một quyền.

Một quyền thoải mái không hề uy thế.

Nhưng chuyện tình quái dị đã xảy ra, trường thương hơn mười thước lại nhyá mắt đình trệ bởi nắm tay mười phân, giống như gặp phải một lực cản không thể vượt qua, vô pháp tiến thêm nửa bước.

Ngay sau đó, ầm ầm rung động.

Thân thanh ngân sắc đấu khí thương giống như chạm phải một lực đạo cự đại, đột nhiên lách tách xuất hiện vô số vết rạn, chống đỡ chỉ chốc lát, liền nháy mắt nứt vụn, ngân sắc duệ kim đấu khí cự đại mất đi khống chế bộc phát ra, như những lưỡi đao sắc bén bắn tung tóe, nơi nó đi qua cây cối đất đá nứt toác, bụi bay mù mịt, thanh thế làm cho người ta sợ hãi.

Nhưng mà kỳ lạ hơn chính là, mặc cho trường thương từ duệ kim đấu khí kia sau khi thoát phá gây ra phong ba mãnh liệt đến cỡ nào, nhưng những người đứng sau Tôn Phi lại phảng phất như có một lồng khí vô hình hoàn toàn bảo vệ, thậm chí ngay cả một tia động tĩnh đều không có, Tôn Phi ngồi ngay ngắn trên lưng Hắc Toàn Phong, toàn thân không dính cả một hạt bụi, tay áo bất động, ngay cả lọn tóc cũng không có rối.

Sau một lát, bụi mù tiêu tán.

- A? Hảo, ngươi có tư cách làm đối thủ của ta…

Thấy một màn trước mắt, thiếu niên Hoàng Kim Kỵ Sĩ thoáng sửng sốt, tựa hồ cảm thấy ngoài ý muốn, bất quá ngay sau đó, hắn lại dùng bộ mặt cao cao tại thượng lên tiếng:

- Ta sinh ra tại gia tộc Christopher cao quý, hai tuổi nắm kỵ sĩ thương, ba tuổi ngưng tụ tinh toàn, sản sinh khí cảm, sáu tuổi thành kỵ sĩ thị đồng, mười tuổi thăng chức kỵ sĩ hỗ trợ, mười bốn tuổi chém tướng đoạt cờ, mười lăm tuổi tiến vào kỵ sĩ điện tài quyết kỵ sĩ đoàn, mười sáu tuổi thăng chức kỵ sĩ điện thập đại quyết định kỵ sĩ, nhân tuyển cho chức Võ Thánh tương lai của đế quốc, có thể tiếp được một thương của ta, ngươi đã có thể kiêu ngạo, bất quá, điều này cũng không khiến ta bỏ qua cho kẻ man rợ cuồng đồ làm ô nhục vinh quang hoàng thất đế quốc như ngươi! Ngươi nhất định phải chết mới có thể rửa sạch tội ác!

Kim giáp thiếu niên từng bước một tới gần, mang trên mặt tuyệt đối kiêu ngạo cùng tự hào, chậm rãi mở miệng tuyên dương quá trình trưởng thành chói lọi của mình, từng chút đả kích tin tưởng của Tôn Phi.

- Ta nhổ vào, muốn cùng lão tử so xuất thân?

Tôn Phi khinh thường nở nụ cười:

- Lão tử sinh non 2 tháng ở trạm y tế xã, ba tuổi đi nhà trẻ, sáu tuổi học tiểu học, mười hai tuổi thì sơ trung, mười sáu tuổi vào cao trung, mười tám tuổi lên đại học, mỗi năm đều nằm trong top 3, hàng ngũ cán bộ ưu tú, mười chín năm qua luôn là như vậy, mỗi lần họp phụ huynh đều được cô giáo khen ngợi, kể cả đến khi bết bát đại học cũng chỉ nợ mười trình…

Tôn Phi nước miếng bay tứ tung nói một tràng, biểu tình trên mặt so với kim giáp thiếu niên càng thêm cao quý:

- Như thế đấy, ngươi so nổi không?

Tuy rằng hoàn toàn không biết đối phương đang nói cái gì, nhưng nghe có vẻ cũng rất lợi hại, nhưng kim giáp thiếu niên kỵ sĩ vẫn là bị Tôn Phi hoàn toàn chọc giận.

- Hảo, hôm nay cho ngươi cơ hội đánh một trận công bình, để cho đám man rợ các ngươi hiểu được, ngôi vị hoàng thất của đế quốc không phải đám man di các ngươi có thể trộn lẫn vào, ta chỉ cần một ngón tay út, cũng có thể dập chết ngươi.

Kim giáp kỵ sĩ thiếu niên thân hóa thành một đạo ngân sắc quang diễm, phóng lên cao, chỉ mấy lóe đã xuất hiện lại trên đỉnh núi, ngạo nghễ sừng sững, gió thổi bất động, như một pho tượng Chiến Thần ngạo thị.

- Ha ha ha, hảo, bổn vương liền xem ngươi làm thế nào dùng ngón tay nhỏ!

Toàn thân Tôn Phi tức thì dấy lên chiến ý như thiêu đốt, sôi trào không thể ngăn chặn, từ lúc hắn xuyên qua đại lục Azeroth trở thành Hương Ba Vương tới nay, bốn cao thủ trước đó hắn gặp qua gồm Nhất Kiếm, bạch phát lão giả cùng Zenit quân thần Arshavin đều không có một ai xuất ra một kích khủng bố như thiếu niên kỵ sĩ cuồng ngạo này, một đối thủ như vậy triệt để kích phát chiến ý tiềm ẩn trong huyết quản Tôn Phi, hắn cười to một tiếng, tuy trên người không bùng phát đấu khí quang diễm, nhưng đồng dạng chỉ mấy lóe, thân thể Tôn Phi như phá không mà nháy mắt hiện ra trên đỉnh núi phía bắc đối diện.

Hai đỉnh núi song song đứng sừng sững.

Đỉnh phía nam, kim giáp thiên tài thiếu niên, Hoàng Kim Kỵ Sĩ, một thân thực lực không hề giữ lại bùng phát.

Ngân sắc duệ kim đấu khí chói mắt bọc lấy thân hình thon dài của hắn, không ngừng mà khuếch trương tăng cường, giống như là vĩnh viễn không ngừng lại, nhìn qua mờ ảo vô cùng, giống như sa mỏng, nhưng lại phát ra trận trận tiếng vang, phảng phất có ngàn vạn đao kiếm chém giết hò reo, một con phi điểu chẳng may bay lại gần, đột nhiên gào thét, nổ thành huyết vụ, là bị kim đấu khí trảm nát.

Đỉnh ngọn núi phía bắc, Tôn Phi chậm rãi quát một tiếng.

Trong nháy mắt, trên người của hắn tràn ngập quang diễm đủ mọi màu sắc, theo từng đợt ma pháp dao động mênh mông, trên người của hắn không biết từ đâu xuất hiện một bộ khôi giáp kì dị, nhìn không hề có cảm giác trầm trọng, gắt gao dán trên người, Tôn Phi, làm Tôn vóc dáng thon dài cao lớn của hắn, mỗi một cái bộ vị trên khôi giáp đều khắc đồ án ma pháp huyền bí, lóe ra lên từng tia khí tức tôn quý, giống như không phải vật chết, mà là một bộ phận huyết nhục trên cơ thể.

Hai đại cường giả không hề giữ lại thực lực, làm đám người phía dưới nghẹn họng nhìn trân trối.

Đám Cech, Torres cùng Oleguer nhìn không chớp mắt trên không, mặc dù đối thủ là một trong thập đại tài quyết kỵ sĩ của kỵ sĩ điện, có uy danh vô thượng, nhưng trong lòng bọn hắn đã sớm tin tưởng tuyệt đối vào quốc vương bệ hạ bách chiến bách thắng, cho tới nay, thực lực Tôn Phi biểu hiện ra, chỉ khiến bọn hắn nói được bằng mấy chữ: sâu không thể dò, đối với bọn hắn mà nói, có lẽ hôm nay chính là một đại cơ hội để chứng kiến thực lực chân chính của quốc vương bệ hạ.

Phía đối diện cách đó không xa, hơn một trăm kim khôi kim giáp kỵ sĩ cũng nhìn không chớp mắt hai đỉnh núi, giống như đám Cech, bọn hắn cũng tuyệt đối tin tưởng thủ lĩnh của mình, bất quá ở phía cuối đội ngũ, một lão giả nổi bật với chòm râu dê cưỡi trên con ngựa gầy ốm híp con mắt lại, khẽ lóe lên một tia u quang, không biết suy nghĩ cái gì.

Cùng lúc đó, đoàn người thương hội Soros cũng ngước mắt ngóng nhìn, trong đội ngũ quân viễn chinh Hương Ba, trưởng công chúa là lần đầu tiên vén bức rèm trên cỗ xe ma pháp, cùng Angela và tiểu la lỵ Ji Ma chăm chú nhìn lên đỉnh núi.

...

...

Đế đô St. Petersburg.

Bên trong một thành lũy thật lớn cao vút tầng mây, một nam tử hai mắt như điện, hai hàng lông mày như đao vươn người đứng dậy, đi đến phía cửa sổ bằng đá, ánh mắt xuyên qua bầu trời u ám, tựa hồ thấy được cái gì đó:

- Là ai có thể làm cho Sutton toàn lực dốc hết đấu khí đây? Thật khiến cho người ta tò mò a!

Cùng lúc đó, một vài cường giả tại đế đô cơ hồ đều cảm nhận được khí tức quen thuộc bùng phát tại phương xa.

- Hử! Sutton tựa hồ là gặp được đối thủ...

- Ha ha, mặt nước bình yên không thể rèn nên thủy thủ vĩ đại, để cho tiểu tử kiêu ngạo kia gặp chút trắc trở cũng tốt...

- Là ai? Đang cùng tiểu quỷ đáng ghét kia đối nghịch? Hắc hắc, tốt nhất giết hắn!

Từng luồng tinh thần dao động trôi lướt qua.

Đế đô St. Petersburg trăm tuổi, niềm kiêu ngạo của đế quốc Zenit, đại thành thị được xưng là "thành lũy không thể công phá", đã không có nắng vàng cùng hoa tươi, không biết vì cái gì liên tiếp nửa tháng đều là trời u ám, mỗi một thị dân đều cảm nhận được một cỗ áp lực cùng bất an trước nay chưa từng có.

...

...

- Hương Ba Vương, hi vọng thực lực của ngươi, không để cho ta thất vọng!

Hoàng Kim Kỵ Sĩ cười ngạo nghễ, trường thương trong tay bỗng nhiên chấn động, vài đạo ngân sắc đấu khí lần nữa huyễn hóa trên không trung mộy thanh trường thương, chợt lóe phóng thẳng tới Tôn Phi, không khí giống như bị xé nứt, tiếng động ầm vang dữ bạo phát.

Thương thương!

Tôn Phi hai đấm đánh ra, thanh âm giống như kim loại va chạm vang lên.

Hai tay của hắn đang xỏ một đôi lượng kim sắc trang bị cấp sáu của thế giới Diablo, tên là "Thái Thản thực chiến chi cự quyền thủ sáo", mặt trên khắc chi chít đồ án thần diệu, tầng tầng lớp lớp móc câu giống như long lân bảo vệ hai cánh tay hắn, so với thần binh lợi khí, quyền kình của người man rợ xuyên thấu qua quyền sáo này có thể tăng trưởng gấp đôi biên độ, kình khí khủng bố trực tiếp đập tan không khí, trường thương huyễn hóa từ duệ kim đấu khí còn chưa kịp tiến đến trước người Tôn Phi đã bị oanh phá thành mảnh nhỏ!

- Hương Ba Vương, xuất ra vũ khí của ngươi, nếu không ngươi không là đối thủ của ta!

Hoàng Kim Kỵ Sĩ hét lớn một tiếng, lăng không nhảy lên, người trên không trung, hai tay nắm chặt, trường thương trong tay ông ông ông kịch liệt rung động, hóa thành vô số ảo ảnh, lăng không hướng Tôn Phi phóng tới, khí tức khủng bố, đi như tia chớp, tiếng rít chói tai, giống như vô số thần binh lợi khí không thể chống đỡ lấy thế mưa rền gió dữ mà bao phủ lấy Tôn Phi.

- Vũ khí của bổn vương chính là song quyền!

Tôn Phi cười ha ha, song quyền không nhanh không chậm, từng quyền từng quyền lăng không đánh ra, khoan thai như không chút sức mạnh, nhưng ảo ảnh trường thương đầy trời kia lại tựa tuyết rơi vào bát nước sôi, không thể tới gần hắn trong phạm vi năm thước.

Hoàng Kim Kỵ Sĩ biến sắc, khẽ quát một tiếng, đột nhiên một tay bắt lấy phần chuôi trường thương, thân ảnh như chớp hóa thành một đạo ngân sắc quang diễm chọc thẳng tới phòng ngự của Tôn Phi, mũi thương bởi vì ma sát cao mà đánh lên đốm lửa, cuối cùng hóa thành hỏa diễm cực nóng, hướng thẳng trái tim Tôn Phi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của loạn thế cuồng đao