Biến cố bất ngờ khiến không chỉ những người bên ngoài lôi đài mà ngay cả Tưởng Văn Minh cũng có chút ngỡ ngàng.
Hắn là ai chứ, lại được "ưu ái" đến vậy.
Có thể khiến Thánh Nhân trực tiếp tự bạo vì mình, hắn cũng có chút tự hào.
Nhưng rõ ràng bây giờ không phải lúc để tự hào.
Uy lực từ vụ nổ của Thánh Nhân tự bạo không hề nhỏ, mà hắn cũng không phải Đông Hoàng Thái Nhất, không thể bình tĩnh trước sự sụp đổ của Thái Sơn.
Hắn luôn luôn quán triệt nguyên tắc đánh không lại thì bỏ chạy.
Đứng ngây ra đó chịu đựng tự bạo là việc của Đông Hoàng Thái Nhất, không phải Tưởng Văn Minh.
Gần như theo phản xạ, phân thân, ẩn thân, Cân Đẩu Vân!
Tam liên hoàn, một mạch thành công.
Đồng thời hắn triệu hồi Hỗn Độn Chung, Hà Đồ Lạc Thư, Địa Thư ra, chắn trước mặt.
Hơn mười vị Thánh Nhân tự bạo, quả thực có thể dùng từ "hủy thiên diệt địa” để hình dung.
Đợi đến khi bụi tan, Tưởng Văn Minh đã trở lại vị trí cũ.
Hắn tùy ý phủi phủi những thứ vốn dĩ không có trên người, vẻ mặt khinh miệt:
"Chỉ có thế thôi sao?"
"Tê~"
Những người bên ngoài lôi đài chứng kiến cảnh này không khỏi hít sâu một hơi.
"Hơn mười vị Thánh Nhân tập thể tự bạo, mà đến cả quần áo hắn cũng không hề tổn hại, phòng ngự mạnh đến mức nào vậy!"
"Không hổ là Yêu Hoàng, quả thực giống Chiến Thần Đông Hoàng Thái Nhất, mạnh đến mức có chút phi lý!"
"Đáng ghét, khốn kiếp."
Văn Đạo Nhân dù không biết Tưởng Văn Minh đã làm cách nào để chặn được đợt công kích này, nhưng với sự hiểu biết của hắn về Tưởng Văn Minh,
đối phương chắc chắn không thể mạnh đến vậy, càng không thể ngốc nghếch đứng đó chịu trận tự bạo.
Cho nên chắc chắn là diễn!
Tuy biết là diễn, nhưng không thể không thừa nhận, chiêu này của Tưởng Văn Minh thực sự gây chấn động cho không ít người.
Bất kể là người quan chiến của tộc nào, đều lộ vẻ kinh hãi.
Hơn mười vị Thánh Nhân!
Những tồn tại mà bình thường bọn họ chỉ có thể ngưỡng vọng, giờ lại dùng cách tự bạo để tấn công đối phương.
Vậy mà còn không phá được phòng ngự!
Ngay cả sáu vị Thiên Vương cấp cường giả cũng lộ vẻ mặt ngưng trọng.
"Phòng ngự của hắn quá mạnh, Thánh Nhân bình thường căn bản không thể phá vỡ."
"Hắn mà xông lên, chúng ta phải làm gì? Chẳng lẽ lại trơ mắt nhìn hắn giết tộc nhân của chúng ta sao?"
Sáu vị Thiên Vương đều cảm thấy khó chịu như nuốt phải ruồi.
Với loại phòng ngự gần như bất bại này, thì còn đánh kiểu gì?
Thực lực của họ tuy mạnh, nhưng lực lượng cũng có lúc cạn kiệt, đến lúc đó nếu vẫn không thể giết được Tưởng Văn Minh, thì người chết có thể là họ.
Nghĩ đến viễn cảnh đó, sắc mặt của mọi người càng trở nên khó coi.
Tầng thứ ba!
Lần này là hơn mười vị Thiên Đạo Thánh Nhân, mọi người đều khẩn trương nhìn về phía Tưởng Văn Minh.
Dù sao cảnh tượng vừa rồi quá kinh khủng.
Liên tục nổ tung mà không thể làm tổn thương đối phương dù chỉ một chút, vậy thì họ còn hy vọng thắng sao?
Một nỗi tuyệt vọng lan tràn trong lòng mọi người.
Tưởng Văn Minh thấy mọi người không xông lên tự bạo ngay, liền biết màn trình diễn vừa rồi đã thành công.
Chỉ cần không tự bạo ngay khi giao chiến, thì với hắn mà nói đó là chuyện tốt, có thể vớt được chút thần tính nào hay chút đó.
Đúng lúc hắn chuẩn bị ra tay, một cỗ uy áp kinh khủng đột ngột giáng xuống.
"Thằng ranh con dám!"
"Phốc..."
Tưởng Văn Minh phun ra một ngụm máu, thân thể như bị búa tạ nện vào, trực tiếp bay ra ngoài.
Thiên địa biến sắc, hư không nứt ra một khe, một bóng người chật vật xuất hiện.
Đó chính là La Lăng, người trước kia bị Lâm Vũ mang đi.
Ngay khi hắn xuất hiện, những người thuộc Trục Tinh tộc đang chìm trong tuyệt vọng lập tức trở nên kích động.
"Ta còn thắc mắc sao đột nhiên chạy về, hóa ra là nhà bị trộm."
Giọng nói đầy suy ngẫm của Lâm Vũ vang lên.
Ngay sau đó, một vệt sáng lóe lên, Lâm Vũ cũng xuất hiện trên hư không.
"Lâm Vũ, ngươi thật là thủ đoạn cao cường!"
La Lăng liếc nhìn đám người trong võ đài, khóe mắt không khỏi giật giật.
Chín tầng lôi đài, gần như bao gồm những người đứng đầu nhất của Trục Tinh tộc.
Nếu tất cả đều gục ngã ở đây, thì đó sẽ là một đòn trí mạng đối với Trục Tinh tộc.
May mắn hắn đã kịp thời trở về.
Và cũng may đây chỉ là hình chiếu của Thần Thoại Lôi Đài!
Không hề do dự, La Lăng đưa tay đánh ra một chưởng, muốn phá hủy quy tắc của Thần Thoại Lôi Đài.
Nhưng Lâm Vũ làm sao có thể cho hắn cơ hội này.
Đưa tay vung ra một quyền, triệt tiêu cỗ lực lượng đó.
Hắn nhìn La Lăng, cười như không cười.
"Chuyện chiến đấu của bọn trẻ, ngươi đừng nhúng tay vào, nếu không ta cũng không ngại xuống chơi một chút."
Hiện tại cao thủ của Trục Tinh tộc đều ở đây, nếu hắn liều lĩnh ra tay, thì không ai có thể thoát được.
Tương tự, nếu La Lăng nổi điên tấn công Nữ Oa và những người khác, thì họ cũng chắc chắn phải chết.
Cho nên song phương tuy căng thẳng như dây đàn, vẫn giữ được lý trí nhất định.
Không ai đám đồn đối phương vào đường cùng.
"Lâm Vũ, thả bọn họ ra, chuyện này ta không truy cứu, bằng không, hôm nay quyết chiến!
Ta thề, dù phải liều cái mạng này, cũng phải khiến vạn giới trả giá đắt!"
Giọng nói của La Lăng tràn đầy phẫn nộ bị đè nén.
Nhưng đã lộ ra dấu hiệu sắp bùng nổ.
Nghĩ mà xem, vừa mới chết năm vị Thiên Vương và một đám Thánh Nhân, nếu lại chết thêm một đống nữa, không phát điên mới là lạ.
"Được! Ngươi và ta đều không nhúng tay vào, coi như mọi chuyện bỏ qua."
Lâm Vũ cũng biết không thể ép quá đáng.
Tình huống trước mắt đã rất tốt đối với họ.
"Viêm, thả bọn chúng ra đi!"
Lâm Vũ gọi Tưởng Văn Minh.
"Đi chơi chỗ khác đi, nợ nần giữa hai ta còn chưa tính, sao ta phải nghe lời ngươi?"
Tưởng Văn Minh tốn bao nhiêu công sức, chính là để một mẻ hốt gọn bọn chúng, sao có thể thả đi.
Lâm Vũ rất mạnh, thân phận địa vị cũng rất cao.
Nhưng... liên quan gì đến hắn chứ!
Hắn là kẻ liều mạng, hôm nay đến đây không có ý định sống sót trở về.
Dù không giết được đám người này, cũng phải cho chúng biết đau.
Phải cho chúng biết Yêu Đình không thể lừa gạt!
"Ngọa tào, thằng nhãi này điên rồi, dám nói chuyện với anh ta như vậy?"
Văn Đạo Nhân hít sâu một hơi.
Hắn lén nhìn Lâm Vũ, thấy đối phương không chú ý đến mình, liền chuẩn bị chuồn đi.
"Ai bảo ngươi tự ý rời khỏi Thiên Môn!"
Một tiếng hừ lạnh vang lên.
Ngay sau đó, hắn thấy thân thể Vạn Đạo Nhãn bị một cỗ lực lượng vô hình xách đến trước mặt Lâm Vũ.
"Anh...anh về rồi à."
Vạn Đạo Nhãn lúng túng cười với Lâm Vũ.
"Mày coi tao là đánh rắm à!"
Thanh âm Lâm Vũ băng lãnh, hai tay dùng sức bóp, trực tiếp bóp Văn Đạo Nhân thành một đoàn huyết vụ.
Chiến trường hoàn toàn tĩnh mịch.
Bất kể là phe vạn giới hay phe Trục Tinh tộc, tất cả đều cảm thấy toàn thân dựng tóc gáy.
Một cỗ sát ý kinh khủng bao trùm toàn bộ thiên địa.
Trên hư không sấm sét vang dội, khiến khuôn mặt Lâm Vũ càng trở nên âm trầm.
"Lại đến!"
Nữ Oa bất đắc dĩ thở dài.
"Văn Đạo Nhân gia hỏa này cũng thực sự không đáng tin, Lâm Vũ coi hắn làm bia ngắm để lập uy cũng không có gì lạ, dù sao cũng không phải lần đầu."
Phục Hy nhỏ giọng truyền âm.
Nhưng Tưởng Văn Minh trong võ đài hiển nhiên không biết điều này.
Khi hắn thấy Vạn Đạo Nhãn bị Lâm Vũ bóp nát, đầu tiên là kinh ngạc.
Ngay sau đó là một nỗi phẫn nộ không thể hình dung.
"Lâm Vũ, ngươi thật sự điên rồi, đến cả em trai mình cũng giết.
Rất tốtI
Không phải muốn ta thả bọn chúng sao? Đi! Ta đồng ý!"
Tưởng Văn Minh biết, Lâm Vũ đang uy hiếp mình, nếu hắn không nghe lời, kết cục sẽ giống như Văn Đạo Nhân.
Nhưng hắn là ai?
Hắn là Tưởng Văn Minh!
Không có ngạo khí, nhưng có ngông nghênh!