"Đương nhiên là không rồi!”
Đối phương rõ ràng là muốn xem xét thành ý của bọn hắn, nên mới yêu cầu cống phẩm.
Thế là, đám quái vật từ tận cùng thế giới lục tục lấy ra những bảo vật trân quý nhất của mình.
Từng món, từng món được xếp ngay ngắn, cung kính bày ra trước mặt Tưởng Văn Minh.
Tưởng Văn Minh cũng không từ chối ai cả.
Ai dâng cống phẩm, hắn liền trao cho người đó một tấm phù chỉ.
Những kẻ nhận được phù chỉ, mặt mày hớn hở, không ngớt lời cảm tạ Tưởng Văn Minh.
Thậm chí, khi ra đến cửa, vẫn không quên quay đầu lại dập đầu tạ ơn.
"Ôi chao, đám người này nhiệt tình quá, làm ta có chút áy náy."
Tưởng Văn Minh nhìn đám quái vật cảm kích kia, trong lòng thầm kêu, "Quá ngây thơ!"
Rất nhanh, những kẻ đã dâng cống phẩm đều rời đi.
Trước mặt chỉ còn lại đám quái vật không có gì đáng giá, cùng với Lâm Vũ, Đông Hoàng Thái Nhất và những người khác.
"Tiền bối, lúc đến đây nhục thân của chúng ta để lại bên ngoài, nên không có gì để dâng lên, người xem cái này có được không?"
Một con quái vật tiến đến trước mặt Tưởng Văn Minh, vẻ mặt ngượng ngùng nâng một đoàn hỏa diễm.
Tưởng Văn Minh liếc mắt liền biết, đó là Bản Nguyên Đại Đạo của đối phương.
Xem ra, hắn thực sự không có gì để cống nạp.
"Không sao cả, cống phẩm chỉ là tấm lòng, có gì cũng không quan trọng."
Tưởng Văn Minh thoải mái cười, rồi đưa tay trao cho đối phương một đạo phù chỉ.
Kẻ kia cảm động đến rơi nước mắt, liên tục hành lễ với Tưởng Văn Minh.
Tưởng Văn Minh thấy hắn chần chừ không muốn rời đi, sợ ảnh hưởng đến những người phía sau, vội xua tay nói: "Đã có phù chỉ rồi thì mau đi đi, con đường đến Tân Thế Giới nằm ngay dưới chân ngươi."
"Tiền bối đại ân đại đức, vãn bối vĩnh thế không quên.”
Quái vật kia lại một phen cảm tạ, lúc này mới lưu luyến rời đi.
Những quái vật còn lại thấy vậy, nhao nhao xông lên, dâng Bản Nguyên Đại Đạo của mình, nhận lấy phù chỉ, rồi thiên ân vạn tạ rời đi.
Rất nhanh đến lượt Tinh Hỏa và những người khác.
Trong lúc Tướng Thần còn đang suy nghĩ nên dùng gì để đổi lấy phù chỉ, thì thấy Tưởng Văn Minh đột nhiên đứng lên.
“Tạ thúc, ra mắt đi.”
Tưởng Văn Minh gọi vọng ra phía sau.
"Con mẹ nó, tiểu tử ngươi được đấy!"
Tạ Đạo Kỳ nhìn đống bảo vật ngồn ngộn trước mặt Tưởng Văn Minh, hai mắt sáng rực.
Một đám phù chỉ rác rưởi, lại đổi được nhiều bảo vật đến vậy.
Điều quan trọng nhất là, đám quái vật kia không hề nghỉ ngờ, thậm chí lúc rời đi còn vô cùng cảm kích.
Tiền này kiếm dễ quá!
Đến mức Tạ Đạo Kỳ bây giờ cũng không muốn đi nữa, hắn dự định ở lại đây một thời gian, xem có con gà nào béo bở đến không, để hắn kiếm thêm một mẻ.
"Hắc hắc hắc... Thích gì lấy nấy, đừng khách khí."
Tưởng Văn Minh vung tay lên, vô cùng hào phóng.
Hành động đó khiến mọi người trố mắt kinh ngạc.
"Hắn là người nhà?"
Đến giờ Tướng Thần vẫn chưa hoàn hồn.
Đối phương không phải 'Tiền bối' sao?
Sao đột nhiên lại thành người mình rồi?
Những người còn lại nghe Tướng Thần nói vậy, cũng lộ vẻ bất đắc dĩ.
Chỉ có trong mắt Tưởng Văn Minh lóe lên một tia ảm đạm.
Những người này từng là bạn bè thân thiết, tâm đầu ý hợp của hắn.
Nhưng hôm nay mỗi người một ngả.
Mà hắn thậm chí không thể giải thích.
Bởi vì nếu hắn nói ra chân tướng, rất có thể sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch ban đầu của Lâm Ca.
Như vậy, có chút lợi bất cập hại.
"Ha ha ha... Đương nhiên là người một nhà, mấy người Viêm Ca tuy thực lực có chút kém, nhưng đầu óc rất dễ sai khiến, vô cùng hợp khẩu vị của ta."
Tạ Đạo Kỳ cười ha ha.
Trong cuộc đời hắn, có thể khiến hắn vừa mắt không nhiều.
Lâm Ca không quả quyết, Lâm Vũ quá cực đoan, chỉ có Tưởng Văn Minh là thực tế hơn cả.
Hắn xưa nay không để ý đến thái độ của người khác, làm mọi việc đều có mục đích riêng.
Chỉ cần đạt được mục đích là được, còn thái độ của người khác, hắn không quan tâm.
Cũng giống như vừa nãy.
Hai người vốn đã bước vào quang môn.
Nhưng Tưởng Văn Minh lại kéo hắn quay trở lại.
Vốn tưởng rằng hắn lo lắng cho sự an nguy của Lâm Vũ và những người khác, định ra tay đối phó đám quái vật kia.
Ai ngờ, hắn lại ngồi tại chỗ giả mạo cường giả.
Phải biết rằng, những quái vật có thể đến đây, thực lực mỗi con đều không yếu.
Dù mất nhục thân, nhưng át chủ bài vẫn còn.
Chi cần sơ sẩy một chút là có thể bị phát hiện, từ đó giết chết bọn họ.
Nhưng Tưởng Văn Minh có tố chất tâm lý quá mạnh mẽ.
Đến một sơ hở nhỏ cũng không lộ ra, còn lừa bịp đám quái vật kia một phen.
Không chỉ lấy hết bảo vật của chúng để cống nạp, mà lúc rời đi còn cảm kích vô cùng.
Tạ Đạo Kỳ tự hỏi mình không làm được đến mức đó.
Cho dù là Giản Thương, người buôn bán giỏi nhất mà hắn từng thấy, cũng phải xấu hổ trước mặt Tưởng Văn Minh.
Một tờ phù chỉ vô dụng đổi được một món bảo vật trấn áp, nghĩ thôi đã thấy kích thích.
"Sư phụ, ngài không phải đã... Lẽ nào là Tiểu Ca hồi sinh ngài?"
Lâm Vũ nhìn Tạ Đạo Kỳ, khó nén kích động trong lòng.
"Không phải Tiểu Ca, thằng nhóc đó không biết chạy đi đâu rồi, ta căn bản chưa từng thấy nó. Là Viêm Ca của ngươi dẫn ta đến đây, phục sinh ta, cụ thể chuyện gì xảy ra ta cũng không rõ lắm."
Tạ Đạo Kỳ khẽ lắc đầu.
"Ngươi chưa thấy Tiểu Ca?"
Lâm Vũ nghe vậy, lập tức nhíu mày.
Những người còn lại cũng đều dùng ánh mắt phức tạp nhìn về phía Tưởng Văn Minh.
Bởi vì lúc bọn họ rời đi, Lâm Ca đang cõng Tạ Đạo Kỳ.
Nếu đối phương nói chưa từng thấy Lâm Ca, mà người tên 'Viêm' này đã phục sinh ông ta, vậy vấn đề ở đây có thể lớn hơn rồi.
Viêm này rốt cuộc là ai, vì sao Lâm Ca lại tin tưởng hắn như vậy?
Còn thực lực của đối phương, cũng chỉ là Cực Đạo cảnh.
Thậm chí còn không bằng Lâm Vũ và Đông Hoàng Thái Nhất.
Hắn dựa vào cái gì mà có thể mang theo một cỗ thi thể bước vào nơi này?
Phải biết rằng, những người khác khi tiến vào, đều phải bỏ lại nhục thân.
Bằng không căn bản không vào được.
Kết quả Tưởng Văn Minh không chỉ mang theo thi thể của Tạ Đạo Kỳ, mà ngay cả nhục thân của hắn cũng không bỏ.
Thấy mọi người đều dùng ánh mắt dò xét nhìn mình.
Tưởng Văn Minh nhất thời không biết nên giải thích thế nào.
Hắn không thể nói với mọi người rằng bọn họ vốn quen biết nhau, là Lâm Ca đã xóa đi nhân quả của hắn chứ?
Ngay khi hắn đang suy nghĩ cách giải thích, thì trong mắt Tạ Đạo Kỳ lóe lên một tia hiểu rõ, lập tức tiến lên một bước.
"Một đám nhóc con, hỏi han rõ ràng vậy làm gì, ông đây sống lại khiến mấy người không vui đúng không?"
"Không dám! Không dám!"
Lâm Vũ và những người khác vội vàng xua tay.
Trong lòng mọi người dù có nghỉ hoặc, nhưng Tạ Đạo Kỳ đã lên tiếng, bọn họ cũng không tiện nói thêm gì nữa.
Chỉ có thể bỏ qua.
"Mọi người đã đến đông đủ, vậy chúng ta đi vào thôi."
Tưởng Văn Minh chuyển chủ đề.
"Tiền bối, trong này rốt cuộc có gì? Vì sao nhiều quái vật lại không tiếc bất cứ giá nào để vào?"
Tinh Hỏa hiếu kỳ nhìn Tưởng Văn Minh.
"Bên trong có phương pháp trở thành Chí Cao Cảnh, cũng có chân tướng của thế giới này."
Tưởng Văn Minh thản nhiên đáp.