Quan Thương

Lượt đọc: 7449 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Q.8 Chương 1 Q.8 Chương 2 Q.8 Chương 3 Q.8 Chương 4 Q.8 Chương 5 Q.8 Chương 6 Q.8 Chương 7 Q.8 Chương 8 Q.8 Chương 9 Q.8 Chương 10 Q.8 Chương 11 Q.8 Chương 12 Q.8 Chương 13 Q.8 Chương 14 Q.8 Chương 15 Q.8 Chương 16 Q.8 Chương 17 Q.8 Chương 18 Q.8 Chương 19 Q.8 Chương 20 Q.8 Chương 21 Q.8 Chương 22 Q.8 Chương 23 Q.8 Chương 24 Q.8 Chương 25 Q.8 Chương 26 Q.8 Chương 27 Q.8 Chương 28 Q.8 Chương 29 Q.8 Chương 30 Q.8 Chương 31 Q.8 Chương 32 Q.8 Chương 33 Q.8 Chương 34 Q.8 Chương 35 Q.9 Chương 1 Q.9 Chương 2 Q.9 Chương 3 Q.9 Chương 4 Q.9 Chương 5 Q.9 Chương 6 Q.9 Chương 7 Q.9 Chương 8 Q.9 Chương 9 Q.9 Chương 10 Q.9 Chương 11 Q.9 Chương 12 Q.9 Chương 13 Q.9 Chương 14 Q.9 Chương 15 Q.9 Chương 16 Q.9 Chương 17 Q.9 Chương 18 Q.9 Chương 19 Q.9 Chương 20 Q.9 Chương 21 Q.9 Chương 22 Q.9 Chương 23 Q.9 Chương 24 Q.9 Chương 25 Q.9 Chương 26 Q.9 Chương 27 Q.9 Chương 28 Q.9 Chương 29 Q.9 Chương 30 Q.9 Chương 31 Q.9 Chương 32 Q.9 Chương 33 Q.9 Chương 34 Q.9 Chương 35 Q.9 Chương 36 Q.9 Chương 37 Q.9 Chương 38 Q.9 Chương 39 Q.9 Chương 40 Q.9 Chương 41 Q.9 Chương 42 Q.10 Chương 1 Q.10 Chương 2 Q.10 Chương 3 Q.10 Chương 4 Q.10 Chương 5 Q.10 Chương 6 Q.10 Chương 7 Q.10 Chương 8 Q.10 Chương 9 Q.10 Chương 10 Q.10 Chương 11 Q.10 Chương 12 Q.10 Chương 13 Q.10 Chương 14 Q.10 Chương 15 Q.10 Chương 16 Q.10 Chương 17 Q.10 Chương 18 Q.10 Chương 19 Q.10 Chương 20 Q.10 Chương 21 Q.10 Chương 22 Q.10 Chương 23 Q.10 Chương 24 Q.10 Chương 25 Q.10 Chương 26 Q.10 Chương 27 Q.10 Chương 28 Q.10 Chương 29 Q.10 Chương 30 Q.10 Chương 31 Q.10 Chương 32 Q.10 Chương 33 Q.10 Chương 34 Q.10 Chương 35 Q.10 Chương 36 Q.10 Chương 37 Q.10 Chương 38 Q.10 Chương 39 Q.10 Chương 40 Q.10 Chương 41 Q.10 Chương 42 Q.11 Chương 1 Q.11 Chương 2 Q.11 Chương 3 Q.11 Chương 4 Q.11 Chương 5 Q.11 Chương 6 Q.11 Chương 7 Q.11 Chương 8 Q.11 Chương 9 Q.11 Chương 10 Q.11 Chương 11 Q.11 Chương 12 Q.11 Chương 13 Q.11 Chương 14 Q.11 Chương 15 Q.11 Chương 16 Q.11 Chương 17 Q.11 Chương 18 Q.11 Chương 19 Q.11 Chương 20 Q.11 Chương 21 Q.11 Chương 22 Q.11 Chương 23 Q.11 Chương 24 Q.11 Chương 25 Q.11 Chương 26 Q.11 Chương 27
Tiến »
Chương 282
trần gia sẽ quật khởi.

❊ ❊ ❊

Lâm Tuyền bỏ ra 15 phút đọc hết kế hoạch của Lương Cập, tìm Phương Nam mới phát hiện cô đã rời công ty rồi, chỉ biết cười khổ, trong mối quan hệ với Phương Nam, y luôn ở thế yếu, phải chăng vì mình yêu Phương Nam nhiều hơn cô ấy yêu mình? Nhớ thời gian ở cùng Trần Vũ, y mới là người chủ đạo, nếu y không vui, Trần Vũ sẽ là người xuống nước, chả lẽ khi đó cũng vì Trần Vũ yêu mình nhiều hơn …

Khẽ cười khổ một tiếng, Lâm Tuyền đành phải tìm Tiền Vi, bảo Tiền Vi đưa cho phòng chấp hành đánh giá tính khả thi. Nghĩ hôm nay nhiều người đi chiếc Volvo hơi chật, bảo Quý Vĩnh lấy chiếc Becker đen ra.

Xe đi tới đường Thông Thuận, vừa đúng lúc nhìn thấy Trần Tấn theo sau cô gái mặc đồ thể thao trắng, Trần Sở bảo Quý Vĩnh lái xe bí mật theo sau, một lúc lâu sau Trần Tấn không phát hiện ra.

Trần Sở bực bội đấm cửa kính:

- Nhìn cái bộ dạng vô dụng của anh ta kìa, thích người ta thì đi tới mà nói, lẽo đẽo đi theo thế kia làm mất hết thể diện Trần gia chúng ta.

Lâm Tuyền cười:

- Trần Tấn vẫn cứ lịch sự với các cô gái, không biết thành fan cuồng từ bao giờ.

Cách tấm kính dán màng phản quang, Trần Sở nghiển răng nghiến lợi:

- Đều do hậu di chứng anh gây ra năm xưa đấy.

Trần Sở đang định mở cửa xuống xe thì Lương Cập đưa tay cản lại:

- Có gì đó không đúng, hai người bọn họ đang gọi điện cho nhau à?

Lâm Tuyền nhoài người tới nhìn kỹ, Trần Tấn áp di động sát tai, mắt nhìn cô gái phía trước không chớp, nhìn nụ cười ngớ ngẩn của hắn khi nói chuyện, rất có khả năng này. Đúng lúc ấy cô gái quay lại nhìn Trần Tấn, nụ cười dịu dàng, chứng thực suy đoán của mọi người.

Cả hai cách nhau chừng 20 mét, nhưng lại dùng di động nói chuyện với nhau.

- Chả lẽ bây giờ cái trò này?

Lâm Tuyền gãi đầu, hỏi Lương Cập:

- Hai đứa cũng hay chơi như vậy à?

- Trần Tấn não có bệnh thì có, ai làm trò ngớ ngẩn đó làm gì?

Trần Sở phán như đinh đóng cột:

- Đừng nói là hai người đó vụng trộm ngoại tình nhé.

Lương Cập ái ngại nói:

Lâm Tuyền và Phương Nam cũng thường làm chuyện bưng tai trộm chuông ngày, cười thầm trong bụng, nhưng hiển nhiên quan hệ giữa cô gái áo thể thao và Trần Tấn khác bọn họ.

- Nhìn anh ta kia, bản lĩnh nam nhân chỉ có thế thôi à?

Trần Sở không nhịn được nữa, bảo Quý Vĩnh dừng xe trước mặt Trần Tấn, mở cửa ra hầm hầm đi tới:

- Bảo anh làm cái gì, nãy giờ anh làm gì, giờ đi có còn chỗ không?

Trần Tấn lúc này mới nhìn thấy Lâm Tuyền, Lương Cập ngồi trong xe, vội vàng cúp điện thoại, cô gái phía trước ngạc nhiên quay đầu nhìn, lúc này mọi người mới thấy rõ khuôn mặt thanh tú nhẹ nhàng của cô gái, tuổi chừng 22 - 23, là thiếu nữ thanh xuân chứ không giống thiếu phụ vụng trộm.

- Ai vậy?

Trần Sở ngạc nhiên hỏi:

- Sao phải lén la lén lút như thế?

Trần Tấn gãi đầu, vẫy tay bảo cô gái đi tới, cô gái quay đầu đi vờ không quen, tiếp tục đi về phía trước.

Lâm Tuyền hồ đồ rồi, không hiểu thế này là sao nữa. Trần Tấn cười ngượng, bỏ mọi người lại, đuổi theo cô gái:

- Ngụy Tiểu Thanh, mau lên đi, xe của anh trai anh.

Ngụy Tiểu Thanh ngó nghiêng xung quanh rồi chui tọt vào xe, đóng cửa lại, không kịp chào đám Lâm Tuyền, luôn mồm trách:

- Xe của ba em ở đằng sau, anh muốn chết à?

Lâm Tuyền vỗ trán, té ra là đi lừa con gái nhà người ta, thế mà làm như là đi trộm tình vậy.

- Đây là Trần Sở, con chú hai anh, còn đây là Lương Cập bạn trai nó.

Trần Tấn giới thiệu mọi người cho Ngụy Tiểu Thanh:

- Lâm Tuyền, anh họ anh, con cô ba.

- Ừ ừ.

Ngụy Tiểu Thanh miệng ậm ừ, mắt nhìn cửa sổ:

- Ba em chắc nhìn thấy rồi ... Á, đuổi heo rồi.

Bọn họ đang nói chuyện thì một chiếc Misubishi đi vọt qua, may mà Quý Vĩnh lái xe luôn từ từ cẩn trọng, phanh xe lại, không va vào nhau.

Lâm Tuyền nghiêng người sang, nhìn thấy một người trung niên giang tay chắn trước xe, lớn tiếng quát:

- Ngụy Tiểu Thanh, con xuống ngay cho ba.

Ngụy Tiểu Thanh cắn môi tới trắng bệch, trách Trần Tấn:

- Tại anh đấy, hôm nay em chết chắc rồi, hôm qua vừa thề với ba em không bao giờ gặp anh nữa.

Lâm Tuyền thiếu chút nữa phì cười, nhìn Ngụy Tiểu Thanh và Trần Tấn cúi đầu xuống xe, nháy mắt với Lương Cập:

- Đã thấy cha mẹ nào hung hãn hơn chưa? Mà hiện giờ là thời đại tự do làm bậy rồi, sao còn có phụ huynh thế này?

Hạ cửa sổ xuống, chống tay đợi xem kịch hay.

Trần Tấn mặt cúi gằm xuống, đứng trước mặt người trung niên kia:

- Cục trưởng Ngụy, tôi chỉ mời Tiểu Thanh một bữa cơm, không có ý gì khác.

- Con đi sang đây.

Cục trưởng Ngụy hoàn toàn không thèm để ý tới Trần Tấn, hầm hầm nhìn con gái:

- Xem về nhà ba xử lý con thế nào.

- Ba.

Ngụy Tiểu Thanh nấp sau lưng Trần Tấn:

- Chỉ ăn một bữa cơm thôi mà, còn có người khác nữa, con đảm bảo về nhà đúng giờ.

- Ba không cần biết người khác, con nói với ba thế nào?

Cục trưởng Ngụy mắng xa xả:

- Con kết bạn với ai ba không quan tâm, nhưng con trai Trần Kiến Quân thì không được, Trần gia không có kẻ nào tử tế hết.

Trần Sở đang ngồi xem kịch, nghe thấy điên tiết thò đầu ra nói lớn:

- Này ông kia, ông nói cái gì thế, cái gì mà Trần gia không có kẻ nào tử tế?

Cục trưởng Ngụy thấy một cô gái tuổi bằng con mình thò đầu ra khỏi cửa sổ xe chất vấn mình, nhíu mày lại:

- Không phải chuyện của cô.

Nói rồi đưa tay kéo Ngụy Tiểu Thanh:

- Về nhà cho ba.

Ngụy Tiểu Thanh ngoái đầu nhìn Trần Tấn đầy ủy khuất.

Trần Sở rụt đầu lại đẩy Lâm Tuyền:

- Anh ra nói gì đi chứ?

- Nói cái gì?

Lâm Tuyền giang tay ra, y nói cái gì được trong trường hợp này?

Cửa khoang sau xe không đóng, cục trưởng Ngụy đi qua vô tình nhìn thấy mặt Lâm Tuyền, ông ta đứng sững lại, quay đầu nhìn cái nữa, lửa giận như bị chậu tuyết đổ vào, tắt ngúm luôn, rồi tích tắc nở nụ cười hết sức niềm nở:

- Ôi, ngài Lâm, sao lại ở đây?

- Ông quen tôi à?

Lâm Tuyền chỉ mặt mình, thò đầu khỏi cửa xe:

- Ngụy Gia Cường, lần trước hân hạnh được gặp ngài ở nhà bí thư Cảnh.

Ngụy Gia Cường thấy Lâm Tuyền muốn xuống xe, vội buông tay con gái ra, chạy nhanh tới một tay giữ cửa xe, một tay che mép trên cửa, tránh Lâm Tuyền bị cụng đầu:

- Ngài Lâm có nhớ tôi không ạ?

Ngụy Tiểu Thanh thấy thái độ của cha mình chuyển biến 180 độ thì mới lần đầu tiên nhìn kỹ Lâm Tuyền.

Người khá cao, nhưng hơi gầy, mặc chiếc áo khoác màu lam thẫm, mặt đeo kính viền hẹp, đậm chất trí thức, đôi mắt sau chiếc kính kia sang và đầy sức hút. Ngụy Tiểu Thanh lúc này nhớ ra tên y: Lâm Tuyền, anh họ của Trần Tấn.

Lâm Tuyền? Ngụy Tiểu Thanh ngoẹo đầu nghĩ ngợi cô biết khá nhiều gia đình quyền lực ở Tĩnh Hải này, nhưng chưa bao giờ nghe thấy tên Lâm Tuyền, Trần Tấn cũng chưa bao giờ nhắc tới.

Lương Cập từ sự biến đổi tích tắc của Ngụy Gia Cường là biết ông ta đã nhận ra Lâm Tuyền, nhưng chấn động trong lòng không yếu hơn chút nào. Lâm Tuyền là chủ tịch của cơ cấu đầu tư mạnh nhất Tĩnh Hải, chỉ điều này đã khiến hắn mất một thời gian mới tiêu hóa được, nhưng vẫn chưa có nhận thức đầy đủ về Liên hợp Tĩnh Hải, chẳng qua là công ty lớn thôi mà, ở đất nước này, quan luôn cao hơn thương một bậc, nhưng biểu hiện của Ngụy Gia Cường làm hắn bị tác động lớn: Ông ta dù sao là cục trưởng một cục, vậy mà lúc này đứng thẳng cũng không dám.

Dù thể diện ông nội của Trần Sở lên đến đâu thì cũng đã nghỉ gần 10 năm rồi.

Lâm Tuyền đưa tay ra, bắt tay Ngụy Gia Cường:

- Hôm nay tôi gọi Trần Tấn đi ăn cơm cùng, không ngờ gặp cục trưởng Ngụy, nếu ông không bận, chúng ta đi ăn cơm chung.

- Không bận, không bận.

Ngụy Gia Cường dùng hai tay nắm tay Lâm Tuyền, rối rít nói:

- Chỉ là tôi sao dám để ngài Lâm tốn kém, bữa cơm này do tôi mời ...

Lâm Tuyền cười chỉ Trần Tấn:

- Hôm nay do Trần Tấn mời chúng tôi ăn cơm, cục trưởng Ngụy muốn tranh với cậu ta thì tôi cũng không có ý kiến gì.

- Chuyện này ...

Ngụy Gia Cường cười ngượng, quay sang phía Trần Tấn, vẫn không quen cười với hắn, hừ một tiếng, kéo con gái tới hỏi:

- Định mời ngài Lâm đi đâu?

Ngụy Tiểu Thanh vẫn còn chưa định thần lại được sau chuyển biến quá lớn của cha mình, bị Ngụy Gia Cường kéo một cái, ngã luôn vào người ông ta, hoảng loạn nhìn Trần Tấn.

Trần Tấn ngạc nhiên vì sự tích cực của Lâm Tuyền hôm nay, phải biết rằng trước nay chỉ có chuyện của ông nội Trần Nhiên là y còn tỏ ra nhiệt tình, còn những chuyện khác của Trần gia thì y chẳng mảy may quan tâm. Trần Tấn không biết địa vị của Lâm Tuyền hiện cao bao nhiêu, nhưng từ biểu hiện từ bữa tiệc đại thọ kia, nếu y có chút tình nghĩa với Trần gia, Trần gia tuyệt đối không đi xuống như ngày nay.

Trần Tấn cũng không dám oán trách Lâm Tuyền tuyệt tình, năm xưa cha hắn, chú hai, cô út đối xử với anh em Lâm Tuyền ra sao thì hắn còn nhớ.

Bữa tiệc đại thọ của ông nội hắn là một bước ngoặt, trước đó ba anh em Trần Kiến Quân trở về Tĩnh Hải liền ăn nên làm ra, nhưng sau bữa tiệc, ai cũng nhìn ra hồ ngăn cách giữa Lâm Tuyền và ba anh em họ, ném đá xuống giếng thì không ai làm, song không nể năng gì nữa. Ba anh em Trần gia chỉ biết luồn cúi, giờ con đường đó đã bị chặn, liền hết cách, hai năm qua kinh doanh vật liệu xây dựng ngày càng đi xuống, nhưng lại sĩ diện quen, vẫn tiêu pha hoang phí, giờ tài sản không còn mấy đồng.

Trần Tấn thấy Lâm Tuyền ra mặt cho mình thì không quen lắm, song không từ chối, mà chẳng thể từ chối được, cứ nhìn thái độ của Ngụy Gia Cường với Lâm Tuyền là hiểu, một khi thái độ của Lâm Tuyền với Trần gia chuyển biến, chướng ngại giữa hắn và Ngụy Tiểu Thanh không còn nữa.

Ngụy Tiểu Thanh nhìn Trần Tấn, Trần Tấn thì nhìn Trần Sở.

Trần Sở vẫn còn tức vì câu nói lúc nãy của Ngụy Gia Cường, châm chọc:

- Chúng tôi chọn chỗ nhỏ lắm, không hiểu cục trưởng Ngụy ăn có quen không?

- Ngài Lâm ăn được, sao tôi lại không ăn được?

Ngụy Gia Cường cười giả lả:

Lương Cập giật áo Trần Sở, nhắc cô đừng phá hỏng chuyện của Trần Tấn, Trần Sở mới nén giận nói:

- Vậy tập trung ở cạnh Quốc tế Tĩnh Hải đi, Nhất Nhật Tam Xan không phải là nhà hàng cao cấp đâu.

Ngụy Gia Cường kéo con gái vào xe, bảo tài xế:

- Đi theo chiếc Becker, lúc này có chút lỗ mãng, khi ăn cơm phải xin lỗi đấy.

- Mới đầu thì không cho, sao giờ ba lại dính vào người ta thế?

Ngụy Tiểu Thanh ném túi sách sang một bên, hậm hực nói:

- Chuyện của con chưa qua dễ như thế đâu.

Ngụy Gia Cường nghiêm mặt lại, định giáo huấn con gái một trận, nhưng khí thế không dâng lên nổi nữa, thở dài:

- Nhiều chuyện con không hiểu, ba cũng không biết giải thích với con ra sao, ba chỉ có một đứa con gái, chẳng lẽ lại vì lòng riêng của mình mà ngăn con qua lại với Trần Tấn sao?

- Chả lẽ không phải à?

Ngụy Tiểu Thanh quay ngoắt đầu đi:

- Chuyện ngày trước của ba và ba Trần Tấn con nghe tới chai tai rồi, hai người có ân oán của hai người, nhưng liên quan gì tới bọn con?

- Ba và cái kẻ thế lợi đó thì có ân oán gì, ông ta mà đáng cho ba đi so đo tính toán à?

Nhắc tới Trần Kiến Quốc, Ngụy Gia Cường khinh miệt ra mặt:

- Chẳng qua năm xưa bị ông làm khó chịu chút thôi, lòng dạ ba đâu hẹp hỏi như thế.

- Vậy vì sao?

- Chuyện này ...

Ngụy Gia Cường không biết phải bắt đầu từ đâu:

- Rất có thể do người xung quanh đều hiểu lầm, cậu ta rộng lượng hơn họ nghĩ?

- Cậu ta?

Ngụy Tiểu Thanh quay đầu lại nhìn cha:

- Ý ba nói .. Lâm Tuyền, vì sao lại liên quan tới Lâm Tuyền?

Ngụy Gia Cường cũng đang thắc mắc, trước kia ông ta không tham gia tiệc thọ của Trần Nhiên, nhưng tin đồn về bữa tiệc đó tuyệt đối có thể nói oanh động cả giới thượng lưu Tĩnh Hải, cả nhà Lâm Tuyền bị xếp cho ăn ở đại sảnh cùng khách bình thường, lại còn Lâm Tuyền to tiếng với cô út của y, nếu tin đồn không phải sự thực, thì bãi cát sỏi của ba anh em kia cũng không thêm thảm như thế.

Ngụy Tiểu Thanh thấy cha chìm vào im lặng, lòng đang tức giận vì sự thô bạo vừa rồi của ông nên hờn dỗi quay mặt đi. Hai chiếc xe nối nhau vào bãi đỗ xe của Quốc Tế Tĩnh Hải, cùng tới phòng ăn lớn ở tầng 1.

Trong bữa cơm, Lâm Tuyền không muốn oán giận của mình với ba anh em Trần Kiến Quân gây trở ngại cho Ngụy Tiểu Thanh và Trần Tấn, mượn cớ nói chuyện Trần Sở và Lương Cập tỏ rõ thái độ của mình, coi như thỏa mãn tâm nguyện của ông ngoại đi, Lâm Tuyền cũng thấy mình có trách nhiệm hướng đám Trần Tấn, Trần Sở tới quỹ tích thành công.

Hai năm qua, ba anh em Trần Kiến Quốc đúng là nếm chút khổ cực, từ khi bọn họ biết địa vị của Lâm Tuyền ở Tĩnh Hải, thái độ chuyển biến 180 độ, bọn họ nhiệt tình nịnh nót, tuy không thật lòng, nhưng cũng dần làm Lâm Tuyền giảm thù địch và oán hận vì việc làm của họ trong quá khứ.

Trần gia phải quật khởi, nhưng trước quá trình rèn luyện đó phải mài rũa, cho nên Lâm Tuyền mới bỏ bọn họ qua một bên suốt hai nắm, còn về những tin đồn, Lâm Tuyền không hiểu chuyện là thế nào, hỏi ông ngoại, ông ngoại cũng chối không biết.

Tài sản của Liên hợp Tĩnh Hải, trừ vài cao tầng hạch tâm, ngoài ra không ai rõ, nhưng địa vị của nó ở Tĩnh Hải là điều không cai nghi ngờ được, đương nhiên cũng chỉ người đạt tới tầng cấp như Ngụy Gia Cường mới hiểu được địa vị đó.

Phòng ăn lớn này chẳng thể nói là nhà hàng cao cấp, ngoài đại sảnh tiếng động ồn ào hỗn loạn, phòng bao thì lại hết chỗ, đám Lâm Tuyền tìm một cái bàn gần cửa sổ, Lâm Tuyền có ý đề cao Trần Tấn, tất nhiên phải kính Ngụy Gia Cường là trưởng bối, kiên trì mời ông ta ngồi vị chí chủ tiệc.

Ngụy Gia Cường ngồi nửa cái mông, lòng do dự, nếu ngồi xuống chỗ này thì không thể lên tiếng phản đối chuyện của Trần Tấn và Ngụy Tiểu Thanh nữa, nếu không ông ta có tư cách gì làm trưởng bối của Lâm Tuyền.

Bữa cơm đó Ngụy Gia Cường ăn không ngon lành gì, dù thường ngày ông ta xã giao khéo léo, trước mặt Lâm Tuyền vẫn cảm thấy gò bó, có lẽ cũng vì muốn giữ hình tượng trước mặt con gái và Trần Tấn. Chuyện không nhiều, Lâm Tuyền hiện lại không uống nhiều rượu, chỉ nửa tiếng bữa cơm đã kết thúc. Lâm Tuyền còn có chuyện phải nói với Trần Sở, Trần Tấn nên cũng có ý giữ Ngụy Gia Cường lại, mở cửa xe cho ông ta nói:

- Có thời gian mời chú Ngụy tới trạch viện cũ uống trà, ông ngoại tôi rảnh rỗi cũng nghiên cứu trà đạo.

Nhìn chiếc Mitsubishi đi xa, hòa vào dòng xe, Lâm Thuyền thở khẽ ra một hơi:

- Trần Tấn, mấy năm qua cậu làm việc dưới quyền ông ta à? Khi ông ngoại tại nhiệm, ba cậu đắc tội với không ít người, mâu thuẫn với Ngụy Gia Cường không ít, sao không điều sang ban ngành khác.

- Biết làm sao?

Trần Tấn nhún vai:

- Cố được một năm, đang chuẩn bị buông tay đi kinh doanh, Ngụy Gia Cường đưa tiểu thanh vào cục, em còn đi được à?

- Cậu gọi thẳng tên người ta thế à?

Lâm Tuyền chép miệng, gập ngón tay tính:

- Nói thế cậu quen Ngụy Tiểu Thanh hai năm rồi hả, tới giờ vẫn chưa đi, có phải là gần đây mới lừa được cô bé?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Q.8 Chương 1 Q.8 Chương 2 Q.8 Chương 3 Q.8 Chương 4 Q.8 Chương 5 Q.8 Chương 6 Q.8 Chương 7 Q.8 Chương 8 Q.8 Chương 9 Q.8 Chương 10 Q.8 Chương 11 Q.8 Chương 12 Q.8 Chương 13 Q.8 Chương 14 Q.8 Chương 15 Q.8 Chương 16 Q.8 Chương 17 Q.8 Chương 18 Q.8 Chương 19 Q.8 Chương 20 Q.8 Chương 21 Q.8 Chương 22 Q.8 Chương 23 Q.8 Chương 24 Q.8 Chương 25 Q.8 Chương 26 Q.8 Chương 27 Q.8 Chương 28 Q.8 Chương 29 Q.8 Chương 30 Q.8 Chương 31 Q.8 Chương 32 Q.8 Chương 33 Q.8 Chương 34 Q.8 Chương 35 Q.9 Chương 1 Q.9 Chương 2 Q.9 Chương 3 Q.9 Chương 4 Q.9 Chương 5 Q.9 Chương 6 Q.9 Chương 7 Q.9 Chương 8 Q.9 Chương 9 Q.9 Chương 10 Q.9 Chương 11 Q.9 Chương 12 Q.9 Chương 13 Q.9 Chương 14 Q.9 Chương 15 Q.9 Chương 16 Q.9 Chương 17 Q.9 Chương 18 Q.9 Chương 19 Q.9 Chương 20 Q.9 Chương 21 Q.9 Chương 22 Q.9 Chương 23 Q.9 Chương 24 Q.9 Chương 25 Q.9 Chương 26 Q.9 Chương 27 Q.9 Chương 28 Q.9 Chương 29 Q.9 Chương 30 Q.9 Chương 31 Q.9 Chương 32 Q.9 Chương 33 Q.9 Chương 34 Q.9 Chương 35 Q.9 Chương 36 Q.9 Chương 37 Q.9 Chương 38 Q.9 Chương 39 Q.9 Chương 40 Q.9 Chương 41 Q.9 Chương 42 Q.10 Chương 1 Q.10 Chương 2 Q.10 Chương 3 Q.10 Chương 4 Q.10 Chương 5 Q.10 Chương 6 Q.10 Chương 7 Q.10 Chương 8 Q.10 Chương 9 Q.10 Chương 10 Q.10 Chương 11 Q.10 Chương 12 Q.10 Chương 13 Q.10 Chương 14 Q.10 Chương 15 Q.10 Chương 16 Q.10 Chương 17 Q.10 Chương 18 Q.10 Chương 19 Q.10 Chương 20 Q.10 Chương 21 Q.10 Chương 22 Q.10 Chương 23 Q.10 Chương 24 Q.10 Chương 25 Q.10 Chương 26 Q.10 Chương 27 Q.10 Chương 28 Q.10 Chương 29 Q.10 Chương 30 Q.10 Chương 31 Q.10 Chương 32 Q.10 Chương 33 Q.10 Chương 34 Q.10 Chương 35 Q.10 Chương 36 Q.10 Chương 37 Q.10 Chương 38 Q.10 Chương 39 Q.10 Chương 40 Q.10 Chương 41 Q.10 Chương 42 Q.11 Chương 1 Q.11 Chương 2 Q.11 Chương 3 Q.11 Chương 4 Q.11 Chương 5 Q.11 Chương 6 Q.11 Chương 7 Q.11 Chương 8 Q.11 Chương 9 Q.11 Chương 10 Q.11 Chương 11 Q.11 Chương 12 Q.11 Chương 13 Q.11 Chương 14 Q.11 Chương 15 Q.11 Chương 16 Q.11 Chương 17 Q.11 Chương 18 Q.11 Chương 19 Q.11 Chương 20 Q.11 Chương 21 Q.11 Chương 22 Q.11 Chương 23 Q.11 Chương 24 Q.11 Chương 25 Q.11 Chương 26 Q.11 Chương 27
Tiến »