- Thời gian Tề Học Quy chạy trốn là mấy giờ?
Lương Thần lạnh lùng hỏi một câu.
- Khoảng chừng…Khoảng chừng hơn ba rưỡi.
Phó trưởng trại Hầu đáp.
- Sau khi Trưởng trại Chi của các ông đến, gọi điện thoại cho Diêu Tiểu Thuận là lúc mấy giờ?
Lương Thần vẻ mặt âm trầm hỏi tiếp.
- Năm…Hơn năm giờ.
Mồ hôi trên trán Phó trưởng trại Hầu đã theo hai má chảy xuống dưới, hai chân của Trưởng trại Chi không kìm được cũng bắt đầu run lên. Hai người dự cảm được cơn cuồng phong lớn nhất chuẩn bị kéo đến rồi.
- Trong một tiếng rưỡi đồng hồ thì các ông làm cái gì?
Lương Thần gần như nghiến răng hỏi. Từ ba rưỡi đến năm giờ, gần một tiếng rưỡi đồng hồ, hai gã đầu heo này kéo dài thời gian như thế thì Tề Học Quy sợ là đã sớm cao chạy xa bay rồi.
- Chúng tôi…Chúng tôi phân tích nghiên cứu xem Tề Học Quy chạy trốn bằng cách nào. Các cửa sổ đều không có dấu vết bị phá hoại. Bí thư Lương, tôi cho rằng trong trại tạm giam nhất định có nội gián.
Trưởng trại Chi ngẩng đầu, dường như "chết đuối vớ được cọc" hướng đối phương tranh công nói:
- Bí thư Lương, tôi đã điều tra và phát hiện ra, mấy ngày nay cảnh sát Triệu Địch thường xuyên tiếp xúc với Tề Học Quy. Đêm hôm qua vốn không phải là ca trực của Triệu Địch nhưng anh ta lại đổi cho Tiểu Cát. Còn nữa, khi tôi gọi điện cho Triệu Địch thì anh ta lại tắt máy. Tôi cho rằng cảnh sát Triệu Địch rất có thể đang cùng lẩn trốn với nghi phạm Tề Học Quy.
Nhìn Trưởng trại Chi đang thao thao bất tuyệt, nước bọt văng tứ phía, lửa giận trong lòng Lương Thần bỗng nhiên bị dập tắt. Hắn đã nghĩ thông suốt rồi, đối với cái loại "giá áo túi cơm" như thế này thì tức giận hay phẫn nộ đểu chẳng có giá trị gì.
Hắn cắt ngang lời đối phương, bình tĩnh nói:
- Đưa tôi đến xem phòng của Tề Học Quy.
Trưởng trại Chi và Phó trưởng trại Hầu lập tức cúi đầu khom lưng mà đi trước dẫn đường, đưa Lương Thần và Diêu Tiểu Thuận đến phòng giam Tề Học Quy.
Gian phòng này tuy không rộng lắm nhưng cũng tốt hơn nhiều so với các trại giam khác của địa phương. Bên trong đồ đạc cũng rất đầy đủ. Mấy thứ như bàn, ghế, giá sách cũng không thiếu, thậm chí còn có cả một cái ti vi cũ. Trên chiếc bàn làm việc, Lương Thần nhìn thấy một tờ giấy trắng, chính xác hơn mà nói là một tờ giấy trắng có viết chữ.
Cầm lấy mở ra, trên đó viết một hàng chữ rõ ràng: "Thằng họ Lương kia, từ nay về sau cẩn thận cái mạng chó của mày. Cũng cẩn thận bạn gái của mày. Tốt nhất đừng để cho nó lọt vào tay ông mày"
Chữ viết rất ngay ngắn, có lẽ Tề Học Quy đã viết từ trước, đợi đến khi Tề Học Quy chạy trốn mới đặt lên trên bàn. Điều này cũng chứng minh rằng: hành động chạy trốn của Tề Học Quy đã sớm được sắp đặt rồi.
Lương Thần nhìn chằm chằm tờ giấy một lúc, hai mắt lại hiện lên ánh đen thẫm. Một đoạn phim ngắn liên quan đến căn phòng này không ngừng hiện lên trong đầu óc hắn.
- Tề ca. Em đã sắp xếp xong rồi. Anh đi nhanh đi.
- Đa tạ người anh em. Cậu yên tâm, Tề Học Quy này không phải là người vong ân phụ nghĩa, ân tình này nhất định tôi sẽ báo đáp.
- Tề ca quá lời rồi. Là anh em lâu như vậy, hiện giờ anh gặp rủi ro, người anh em này sao có thể thờ ơ như không, thấy chết mà không cứu được? Đúng rồi Tề ca, một triệu kia có thể bảo chị dâu chuyển vào tài khoản của em được rồi.
- Yên tâm đi, Tề Học Quy này nói lời giữ lời, một lời nói một gói vàng. Chờ tôi ra đến ngoài ngồi lên xe rồi, tôi sẽ lập tức gọi điện cho bà xã trả tiền.
Lương Thần chậm rãi nhắm hai mắt lại, sau khi mở ra thì hít sâu một hơi, sau đó không nói một lời mà quay đầu đi ra khỏi phòng. Diêu Tiểu Thuận đi theo ra ngoài. Trưởng trại Chi và Phó trưởng trại hầu cũng lo sợ bất an mà đi theo.
Khi Lương Thần rời khỏi trại tạm giam, trời đã sáng rõ. Hắn, Diêu Tiểu Thuận và Lan Kiếm đi vào một quán ăn nhỏ gần đó để uống vài bát canh, ăn vài cái bánh bao, sau đó lên xe tới Phòng công an huyện.
Tám giờ sáng, Lương Thần mời các thành viên Đảng ủy, các vị Trưởng, Phó Đội cảnh sát giao thông, Đội cảnh sát hình sự, Đội trị an, Đội tuần cảnh đến tham gia cuộc họp khẩn cấp.
Tin tức Tề Học Quy chạy trốn khỏi trại tạm giam đã truyền đến tai các vị lãnh đạo. Chủ đề của cuộc họp lần này cũng là để bàn phương án truy bắt nghi phạm Tề Học Quy đang lẩn trốn.
Sau khi kết thúc hội nghị, các đại đội của Phòng công an huyện dốc toàn lực lượng, bao gồm các cảnh sát trong biên chế cùng với các đội phụ cảnh tiến hành một cuộc truy lùng quy mô lớn chưa từng có. Khi biết được tin tức Tề Học Quy chạy trốn, Lương Thần đã mệnh lệnh ngay cho các trạm gác ở đường sắt, các đồn công an gần nhất trên các tuyến đường tiến hành phong tỏa quốc lộ, phong tỏa các tuyến đường sắt, đồng thời trên các đường cao tốc cũng phải đặt trạm canh gác, nghiêm ngặt kiểm tra các chiếc xe khả nghi.
Nhưng Lương Thần cũng biết, mệnh lệnh chung quy cũng chỉ là mệnh lệnh, có được chấp hành nghiêm chỉnh hay không lại là một chuyện khác. Tuy nhiên, thông qua năng lực đặc biệt tra xét một số thông tin có liên quan, trong lòng hắn đã có vài phần nắm chắc.
Chỉ cần Tề Học Quy còn ở huyện Giang Vân này thì cho dù phải đào ba thước đất hắn cũng sẽ đào cho ra đối phương.