Quân Bộ Phong Hậu Kế Hoạch

Lượt đọc: 2304 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »
Chương 34
chiến đấu ác liệt

❊ ❊ ❊

Fitzgerald cùng Lý Duy lập tức đi qua kéo La Cơ dậy. Nhưng chân La Cơ bị kẹp chặt trong kẽ đá, nếu dùng sức rút ra sẽ rất nguy hiểm. Lý Duy rút dao quân dụng đào đất đá xung quanh hòn đá, muốn nhấc hòn đá ra.

Lưu Bình An đột nhiên lại gần, đẩy hai người ngã xuống đất. Một bóng đen cực lớn phóng tới trên đầu, tám cẳng chân vây xung quanh bọn họ. Con nhện đen khổng lồ mở hai cái ngàm sắc bén hướng về phía bọn họ, lộ ra cái miệng đầy răng nhọn.

“A –”

Tiếng la hét của nữ sinh càng kích thích con nhện, nó giơ cao cẳng chân chuẩn bị đạp xuống. Fitzgerald lập tức giơ súng bắn hai phát vào đầu nhện.

Chất dịch đỏ căn bản không thể làm con nhện bị thương, chỉ càng khiến nó tức giận.

“Đào nhanh lên!” Lưu Bình An quay đầu quát Lý Duy. Fitzgerald tiếp tục nổ súng, hy vọng tiếng súng cùng với lực bắn có thể cản trở hành động của con nhện.

Lần đầu gặp phải loại chuyện đáng sợ như vậy, cho dù là Lý Duy cũng không tránh khỏi tình cảnh tay chân hoảng loạn, khó khăn lắm mới đào được hòn đá lên, hắn cùng Lưu Bình An hai người bám chặt La Cơ bò lên sườn núi. Hai nữ sinh đã trèo lên trước, giơ tay kéo bọn họ lên.

Fitzgerald cản phía sau, vừa nổ súng vừa lùi lại. Nhưng sườn núi rất trơn, bùn đất dưới chân hắn không ngừng trượt xuống khiến hắn không thể trèo lên sườn núi.

Vừa đem La Cơ giao cho Lý Duy, chợt nghe thấy tiếng la hét của Maly. Lưu Bình An xoay người lại, trước mắt hiên ra tình cảnh đáng sợ. Fitzgerald trượt chân lăn xuống sườn dốc, con nhện giơ cái chân dài mảnh cắm vào đùi Fitzgerald.

“A a a –”

Nghe Fitzgerald kêu thảm thiết, Lưu Bình An cảm thấy máu toàn thân như đông lại, trong lòng đau đớn như bị cào xé.

Con nhện khổng lồ tiếp tục giơ một chân khác lên, mũi chân bén nhọn nhắm thẳng vào đầu Fitzgerald.

Fitzgerald cầm súng đập vào mũi chân cắm trên đùi, con nhện phát ra âm thanh “kiit kiiitttt” kì quái, mở ra cái miệng đầy răng nhọn, từ trong miệng phun ra đám tơ trắng.

Lý Duy cầm súng lên, nhưng làm thế nào cũng không lên đạn được. Một bóng người vọt xuống triền núi, Lý Duy lo lắng kêu to: “Tiểu An, mau trở lại!”

Lưu Bình An rút dao quân dụng, giống như sao băng xẹt qua triền núi, xuyên qua đám chân nhện. Fitzgerald chỉ thấy ánh sáng lóe lên, con dao trong tay thiếu niên đã cắm vào miệng con nhện.

Con nhện phát ra một tiếng kêu to, cẳng chân đồng thời đá bay Fitzgerald và Lưu Bình An. Lý Duy hét to tên của bọn họ, làm con nhện phát cuồng chú ý tới sườn núi. Mấy cẳng chân dài di chuyển nhằm về phía sườn núi.

“Chạy mau!” Lưu Bình An đứng dậy hét to.

Lý Duy bị tiếng hét thức tỉnh, cõng La Cơ, ra lệnh hai nữ sinh còn lại chạy theo hắn. Bọn họ dùng hết sức lực chạy trốn. Thấy con nhện biến chủng sắp trèo lên sườn núi, Lưu Bình An lập tức đuổi theo, giẫm vào tảng đá mượn sức bật lên, nhảy lên lưng nhện. Đâm thẳng con dao vào lưng con nhện khổng lồ.

Con nhện đau đớn vặn vẹo thân thể, muốn hất người trên lưng xuống. Lưu Bình An nắm chặt cán dao, nằm trên lưng nhền nhện. Chất dịch màu đen theo miệng vết thương tràn ra.

“Quái vật, xem chiêu.”

Một hòn đá đập vào đầu con nhện. Fitzgerald đang không ngừng nhặt mấy hòn đá xung quanh ném về phía con nhện.

“Ngu ngốc!” Lưu Bình An nhảy khỏi lưng nhện, vọt tới bên cạnh Fitzgerald, ôm hắn lăn một vòng trên mặt đất. Mặt đất xung quanh đều vương vãi tơ nhện.

Con nhện bắt đầu phun tơ, giống như từng chiếc võng lớn ụp xuống. Lưu Bình An biết tuyệt đối không thể bị tơ nhện bắn trúng, nếu trúng nhất định sẽ chạy không thoát.

“Tiểu An, mặc kệ tôi! Mau chạy đi!”

Nếu là trước đây gặp loại tình huống này, Lưu Bình An tuyệt đối sẽ tự bỏ chạy một mình. Bởi vì người bị thương chính là gánh nặng, đây là ý kiến mà tất cả binh lính bình thường đều tán thành. Thỉnh thoảng còn có người bị thương tự động hy sinh bản thân để tranh thủ cơ hội chạy trốn cho đồng đội.

Nhưng hiện tại dù thế nào cậu cũng không thể bỏ mặc Fitzgerald. Cảm giác vướng mắc mãnh liệt trong lòng không cho phép cậu làm như vậy.

“Chết tiệt! Chó ngốc, đứng dậy cho tôi!” Lưu Bình An cắn răng, cầm tay Fitzgerald khoác lên vai.

“Mặc kệ tôi, chạy mau……” Fitzgerald lo lắng đến mức hai mắt đỏ ngầu, hắn không thể để Tiểu An vì mình mà gặp nguy hiểm. Hắn đã thề sẽ dùng cả tính mạng của mình để bảo vệ Tiểu An .

“Câm miệng! Đừng có giống đàn bà nữa, còn nói nữa tôi x cậu!” Lưu Bình An đem toàn bộ mấy lời thô tục mắng qua một lần. Fitzgerald chưa từng thấy dáng vẻ này của Lưu Bình An, nhìn choáng váng.

Lưu Bình An kéo Fitzgerald chạy trốn, nhưng tốc độ của bọn họ căn bản không thể chạy thoát. Rất nhanh sau đó, bọn họ lại bị vây dưới chân nhền nhện. Lưu Bình An đem ba lô nhét vào miệng nhền nhện, sau đó mở bật lửa ném về phía miệng nhện.

“Bụp” một tiếng, ba lô bị đốt cháy. Ba lô lập tức nổ tung, ngọn lửa nhanh chóng lan khắp toàn thân nhền nhện. Quái vật đau đớn kêu gào, âm thanh thảm thiết bị tiếng sấm che lấp.

Lưu Bình An kéo Fitzgerald, vì đường rất trơn, hai người theo sơn đạo lăn xuống dưới, rơi vào dòng nước xiết của con sông.

[…]

“Tiểu An!” Tiếng hét thất thanh của thiếu niên gần như làm chấn động sơn động. Connor nằm mơ la hét bị Charles đánh một cái liền tỉnh lại.

“Cậu la cái quỷ gì vậy?”

Connor ngây dại nhìn bốn phía, phát hiện chính mình còn đang ngồi ở cửa động. Vừa rồi cậu ngồi chờ một hồi thì ngủ gật. Connor cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra, giơ tay lên sờ, trên mặt đều là nước mắt.

Connor đứng vụt dậy, không để ý Charles ngăn trở, vọt tới chỗ huyệt động của bộ chỉ huy.

“Aslan!”

Aslan đang tính toán vị trí mấy quả bóng kinh ngạc nhìn Connor hai mắt đỏ hồng, “Cậu làm sao vậy?”

Connor nắm chặt tay Aslan, “Aslan, mau đi cứu Tiểu An!”

“Tiểu An?” Aslan cau mày, đối với những chuyện của Lưu Bình An, hắn luôn luôn đều rất khẩn trương. “John, đội 3 đã về chưa?”

“Tạm thời vẫn chưa về tới.” John làm động tác hành lễ, báo cáo.

“Eugene, đã thông báo cho bọn họ chưa?”

“Đã thông báo. Tiểu mã ni một giờ trước đã thông báo cho đội 3, sau đó mới thông báo cho đội 4, 10 phút trước đội 4 đã trở lại doanh địa.”

Hắn vừa nói xong, tất cả mọi người đều cảm thấy có chuyện bất thường. Sắc mặt Connor biến đổi, “Sao có thể như vậy? Nói như vậy, nhóm Tiểu An hẳn đã sớm về tới nơi.”

“Aslan!” Connor dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn Aslan, trong lòng Aslan cũng rất lo lắng.

“Tôi hiểu rồi! John, bảo đội 5 và đội 6 theo tôi đi tìm bọn họ.”

“Đại đội trưởng, cậu muốn đích thân đi tìm?” John rõ ràng không đồng ý, quan chỉ huy không nên tự tiện rời khỏi bộ chỉ huy.

“Tôi rất hiểu bọn họ, nếu đến giờ bọn họ vẫn chưa quay về thì nhất định là đã gặp chuyện, chúng ta phải lập tức chi viện. Cậu ở lại đây, tạm thời thay thế tôi chỉ huy, rõ chưa?” Con ngươi xanh biếc nhìn chằm chằm John, khí thế uy nghiêm không cho phép hắn phản bác.

“Dạ, trưởng quan.”

“Eugene, bảo người của cậu dẫn đường.” Aslan vừa mặc áo mưa vừa đi tới cửa động. Đội viên đội hai đã chờ sẵn ở cửa động.

Ngoài cửa động, từng trận cuồng phong thổi qua đập vào mặt, khiến bọn họ không thể không giơ tay che. Theo âm thanh vù vù ngày càng rõ, một chiếc máy bay trực thăng quân đội màu lục xuất hiện trước cửa động.

Từ trên trực thăng có một người nhảy xuống, áo mưa quân dụng xanh lục trên người bị gió thổi bay phất phới, giày da quân đội giẫm trên mặt đất phát ra tiếng vang cồm cộp.

Thân hình cao lớn của người đó đứng trước cửa động, giống như thiên thần từ trên trời giáng xuống.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »