Việc này sao có thể chỉ là trách nhiệm của riêng phu quân được, liên quan đến đứa con trai độc nhất của họ, bất cứ chuyện gì cũng là quyết định chung của cả hai người.
Nếu thật sự có sai lầm, vậy thì hãy để họ cùng nhau gánh vác.
"Cố thúc, An Bảo bây giờ như vậy, liệu còn cách nào cứu vãn không?" Giang Sở hỏi, "Ví dụ như phế bỏ võ công hiện tại của thằng bé, liệu như thế có tốt hơn không?"
Giang Sở vừa nói xong, Từ Hi và Đồng Trác đều sáng rực cả mắt.
Phải rồi, nếu mọi chuyện bắt nguồn từ việc luyện võ, vậy nếu tự phế võ công, liệu có phải mọi chuyện sẽ được giải quyết êm đẹp?
Cố thúc lại trực tiếp lắc đầu: "Đã muộn rồi, nếu mới học võ trong vòng một năm thì có lẽ làm vậy còn có hiệu quả."
Người nhà họ Đồng lập tức thất vọng, cả ba người đều trầm mặc nhìn xuống đất, dường như không còn chút hy vọng nào nữa.
"Tuy nhiên..." Cố thúc lại ngập ngừng lên tiếng.
"Cố thúc, người có lời cứ nói đi, bất kể cần thứ gì, mọi người đều sẽ cố gắng hết sức." Giang Sở bất lực nói.
"Cuốn cổ tịch ta từng xem quả thực có ghi chép, nói rằng vấn đề lớn nhất của Ngũ Hành Chi Thể nằm ở chỗ sự phân bổ của năm nguyên tố này không đồng đều, nên chúng rất khó đạt được trạng thái cân bằng. Nhưng nếu Ngũ Hành cân bằng, thì Ngũ Hành Chi Thể này chính là thể chất tu luyện tuyệt hảo. Đến lúc đó, mọi bệnh tật sẽ tự khỏi mà không cần thuốc chữa, hơn nữa nếu nói về tốc độ tu luyện đứng thứ hai đương thời, thì không ai dám xưng thứ nhất."
Cố thúc cảm thán nói.
Họa phúc nương tựa lẫn nhau, sự việc rốt cuộc là tốt hay xấu, còn phải xem cách xử lý nó như thế nào.
Nếu là đại môn phái hay thế gia lớn nào đó xuất hiện một người như Đồng An Bảo, họ chắc chắn sẽ sớm phát hiện ra điểm đặc biệt trong thể chất của cậu bé, sau đó điều hòa nó thật tốt, bồi dưỡng từ nhỏ, chắc chắn sẽ đào tạo thành một thiên tài tuyệt thế vô song.
Nhưng người bình thường ngay cả thể chất này còn chẳng nhận ra, nói chi đến việc điều hòa cứu chữa. Thế nên, thiên tài rơi vào nhà bình thường chỉ có thể sống một đời ngu ngơ khờ dại, bị người đời ghét bỏ, thậm chí nếu luyện võ còn dẫn đến đoản mệnh.
Cho nên sở hữu thể chất này rốt cuộc là phúc hay họa, thực sự không có kết luận cuối cùng.
"Ngũ Hành cân bằng? Vậy có cách nào để hóa giải nó trở nên cân bằng không?"
Đồng Trác vội vàng hỏi, như thể vừa tìm thấy cọng rơm cứu mạng duy nhất.
Cố thúc nghe vậy liền lắc đầu: "Trong sách không viết, đây đã là tất cả những gì ta biết rồi, những cái khác... e là cũng lực bất tòng tâm."
"Đã biết là thể chất gì, vậy chắc chắn sách vở sẽ có ghi chép về nó. Phu quân, chúng ta tìm khắp cổ tịch, nhất định sẽ tìm được cách cứu chữa An Bảo!" Từ Hi kích động nói.
Ít nhất hiện tại họ đã tìm được manh mối, biết được vấn đề nằm ở đâu, không còn như trước kia mù mờ không biết gì nữa.
Đã có phương hướng, vậy còn gì phải sợ?
"Những cổ tịch về dược lý ta từng xem không phải là ít, nhưng bao nhiêu năm nay cũng chỉ có duy nhất cuốn đó đề cập đến Ngũ Hành Chi Thể, ngoài ra chưa từng thấy lại lần nào." Cố chưởng quầy không khỏi nhắc nhở, "Nếu các người không có đầu mối, chỉ muốn tìm kiếm như mò kim đáy bể, có thể... kết quả sẽ khiến các người thất vọng."
"Việc này có gì khó, để Sở Sở bói một quẻ chẳng phải sẽ biết sao?" Hồ Ánh Nguyệt lại nói.
Ghi chép liên quan đã ít như vậy, tìm kiếm mù quáng chưa chắc đã có kết quả, chi bằng để con gái ra tay!
Lần trước bà và Giang Diệu chính là nhờ Giang Sở bói ra dược liệu sẽ xuất hiện ở chợ đen nên mới chạy thẳng đến đó, nhờ vậy mới thành công mua được trước, nếu không thuốc đó đã rơi vào tay kẻ khác, chỉ thêm phiền phức.
Cố thúc sững sờ, sau đó cũng mỉm cười nhìn Giang Sở: "Cũng đúng, để Sở Sở bói toán trước rồi mới đi tìm, đó gọi là làm ít được nhiều."
"Sở Sở?"
Từ Hi nhìn Giang Sở, có chút nghi hoặc: "Chuyện này cũng có thể bói toán sao?"
Ngay cả manh mối cũng chưa có, quẻ sư cũng có thể phát huy tác dụng?
"Đương nhiên là được rồi, tỷ tỷ của em lợi hại lắm, không có gì mà tỷ ấy không tính ra được!"
Giang Đình vẫn luôn đứng xem náo nhiệt nghe vậy liền lên tiếng, nói xong còn vỗ vỗ ngực, vẻ mặt vô cùng đắc ý.
Khiến Giang Sở chỉ muốn che mắt lại.
"Để con thử xem."
Giang Sở đối diện với ánh mắt của ba người nhà họ Đồng, liền lấy quẻ xăm ra, sau đó bói ngay trước mặt họ.
Người nhà họ Giang đã sớm quen mắt, sắc mặt rất bình thản, nhưng người nhà họ Đồng thì chưa từng thấy kiểu bói toán này, cả quá trình xem đến mức trợn tròn mắt.
Giang Sở nhanh chóng bói ra kết quả, nhưng khi nhìn thấy quẻ tượng, lòng nàng bỗng run lên—
Chuyện này sao có thể!
Thấy nàng cầm thẻ quẻ mà ngẩn người, Từ Hi đợi một lát, lại đợi thêm một lát, lúc này mới cẩn thận lên tiếng: "Sở Sở muội muội, đây là... có vấn đề gì sao?"
Tâm trạng của người nhà họ Đồng trong ngày hôm nay, có thể nói là thăng trầm dữ dội.
Lúc thì có hy vọng, lúc lại tuyệt vọng, cứ lặp đi lặp lại.
Nhưng đến tận bây giờ vẫn chưa thực sự yên tâm được.
"Quẻ tượng nói rằng... thứ có thể cân bằng Ngũ Hành Chi Thể nằm ở thành Vũ Tiêu."
Giang Sở ngẩng đầu, ánh mắt mang theo chút mông lung.
Chính nàng cũng cảm thấy kết quả này có vấn đề, bởi vì làm gì có chuyện trùng hợp đến thế?
Ngũ Hành Chi Thể có lẽ cả đại lục này cũng chẳng có mấy người, mà trong số đó chưa chắc đa số đã không rơi vào tình cảnh như Đồng An Bảo, đang chật vật trên con đường cận kề cái chết.
Ngũ Hành Chi Thể hiếm thấy, thì thứ có thể cân bằng nó theo lý mà nói lại càng hiếm thấy hơn. Giang Sở vốn dĩ nghĩ rằng nếu không may, ngay cả Thanh Châu cũng chẳng có loại đồ vật này, ai ngờ "đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt", nó lại nằm ngay tại thành Vũ Tiêu!
Giang Sở lờ mờ nhìn ra từ quẻ tượng rằng thứ này thực sự rất hiếm, nếu bỏ lỡ thành Vũ Tiêu lần này, thì muốn tìm được phần thứ hai e là rất khó.
Không thể không nói, đây có thể là ông trời không nỡ để một thiên tài tuyệt thế như Đồng An Bảo mất đi, nên trong cõi u minh đã giúp cậu một tay.
Mọi người: "?"
Ánh mắt mọi người đều trở nên mông lung, nhưng sau đó liền thấy Đồng Trác đột ngột đứng bật dậy: "Thật sao?!"
"Là, là ở đâu? Thành Vũ Tiêu ở đâu?"
Khuôn mặt Từ Hi vui mừng đến đỏ bừng, nhìn đâu còn vẻ gì là người bệnh nữa.
"Ở phía Đông thành, quẻ này ta cũng chỉ có thể nhìn thấy đến đây thôi." Giang Sở lại cầm thẻ quẻ lên, "Để ta bói quẻ thứ hai thử xem."
"Làm phiền muội rồi." Đồng Trác cảm kích nói.
Giang Sở gật đầu, lặng lẽ bói quẻ lần nữa.
Lần này nàng bói xem thứ đó rốt cuộc có hình dáng ra sao.
Nếu chỉ biết vị trí mà không biết nó là gì, thì khi đi tìm cũng chẳng có tác dụng gì.
Nhưng kết quả lần này lại khiến Giang Sở sững sờ.
"Đó... là một người."
Giang Sở ngước mắt, nhìn về phía Đồng Trác: "Thứ có thể cứu An Bảo không phải là thuốc gì cả, mà là một con người."
"Người?" Giang Diệu nhướng mày, "Nói như vậy, chính là ở phía Đông thành có một người có thể giải được bệnh trạng của An Bảo?"
"Không sai." Giang Sở gật đầu, "Chỉ là, người đó dường như không phải là một người bình thường, cụ thể kỳ lạ ở đâu thì ta cũng không biết, nhưng có thể khẳng định đó là một người đàn ông."
"Sống ở phía Đông thành Vũ Tiêu, một người đàn ông, có chút kỳ lạ, không bình thường." Từ Hi khẽ nhẩm lại thông tin đến hiện tại, đôi mắt lại sáng rực lên.