Putin & Sứ mệnh lịch sử

Lượt đọc: 3880 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 32 -
sau khi mặt trời lặn

Mặt trời phương Nam mọc lặn đều sớm. Khoảng gần 8 giờ tối, không khí có sự thay đổi, bầu trời mệt mỏi chuyển dần sang xanh, chân trời lùi ra xa hơn. Chỗ đoạn đường, nơi những người vừa chui từ lòng đất lên, trời trông như mới sáu giờ. Dải đường kéo dài từ lối vào hướng Bắc đến chân hẻm núi cách dải Nam gần 300 mét. Hẳn là hơn một trăm mét hoặc 120 mét gì đấy. Tuy nhiên do điều kiện thi công quá hạn hẹp, nó chỉ là một con đường nhỏ đều, giống như đường băng. Bọn canh gác đang hò hét, còn một số kẻ khác lấy báng súng đuổi những người “tù binh” ra chỗ tảng đá để bắt họ canh phòng.

Lúc gần 8 giờ, khi mặt trời đã khuất sau những dãy núi, từ những cánh cửa hình chữ nhật bên phải, Barx bước ra, theo sau hắn là vài tên tuỳ tùng ăn mặc nguỵ trang. Bản thân hắn cũng ăn mặc nguy trang, tuy nhiên, như Storm thấy, đó là một bộ đồ còn mới tinh, ống tay áo và hai bên đầu gối may thành những nếp gấp, hắn đi ủng da đế dày và đeo thắt lưng da. Trên đầu hắn vẫn là chiếc mũ bê-rê muôn thuở không bao giờ thay đổi kiểu của Che Ghevara.

- Đúng là thằng đỏm dáng - Storm vừa nói vừa cười - rõ ràng là chúng đang chuẩn bị đón vị khách cao quí... Mà đấy chính là chiến hữu đồng đảng của hắn ta...

Taipan và chiếc xe đẩy ló ra từ lối vào hình tròn. Dường như hắn cũng mặc đồ nhà binh và còn đeo những cái gì đó trên ngực. Và để bảo vệ mình, hắn cũng cầm theo những khẩu tiểu liên và những con dao găm dắt đầy quanh thắt lưng. Bước ra theo hắn còn vài tên nữa mà lúc trước các điệp viên chưa nhìn thấy - đó là những người mặc thường phục và có thể là những linh mục Hồi giáo, là các yếu nhân nào đó của chính quyền dưới hẻm núi. Chúng trao đổi với nhau và hai trong số chúng lại gần bọn khủng bố đang đứng canh pháo cối, hai kẻ đội khăn xếp đi đến chỗ tấm gỗ được bắc qua và dẫm lên nó để thử độ chắc chắn. Có một tấm nhỏ được đổ bê tông sát vào với một tảng đá chắc chắn nhô lên từ đất và vì vậy nó không nhúc nhích... Bọn chúng lắc đầu rồi quay lại chỗ xe đẩy và Taipan. Còn để thay đổi, Barx bước lại gần chỗ chúng và khi đi lên tấm gỗ, hắn bước khoảng 20 mét. Rồi nhảy tại chỗ, nhưng những tấm gỗ không hề rung lên. Hắn nhấc cánh tay khoẻ mạnh lên và giơ ngón cái tỏ ý khen ngợi:

- Các chàng trai, tất cả đều ổn, tuyệt lắm! - Barx mỉm cười hài lòng.

- Tôi nghĩ cần phải tập trung anh em lại! - Storm nói và Putin gật đầu.

Sau khi lôi từ một trong những chiếc túi nhiều ngăn một thiết bị nhỏ, Storm đặt nó trước mặt mình. Đây là một thiết bị nhỏ thường được sử dụng để quan sát từ bên ngoài, khi không phải tuyệt đối yên tĩnh và ở khoảng cách phát cho ai đó tín hiệu đầu tiên. Và những ai nhận tín hiệu đều có một cái máy thu thanh - máy rung nhỏ xíu mà không gây ồn cũng không phát ra tiếng kêu, nó chỉ rung lên báo hiệu - đó là “máy con ve”, Storm đặt tay lên nút ấn của thiết bị.

- Nào, chúng ta báo động cho các bạn trẻ nhé!

- Tôi nghĩ đã đến úc rồi đấy! - Putin gật đầu đồng ý. - Nếu căn cứ vào đoàn diễu hành vừa rồi thì kẻ chúng ta đang sốt ruột chờ sắp đến rồi đấy.

- Dù sao cũng phải sắp xếp ai vào vị trí của người nấy. - Serbakov đề nghị. - ít ai trong số chúng - ông hất đầu về phía hẻm núi - lại sực nhớ ra và đi đến đây để kiểm tra các lối vào lắm...

- Nếu chúng đề phòng chuyện này, thì còn lâu chúng mới chuyển người của mình đến, nhưng về nguyên tắc anh vẫn đúng... Tất cả chúng ta thoả thuận ở đây nhé! - Và Storm ấn nút.

Khi mọi người được tập trung lại, tất cả mất năm phút sắp xếp đội hình dưới gốc cây dâu. Putin nhận thấy cả sự tập trung trong lòng họ, mặc dù mặt vài người có vẻ tái đi - dấu hiệu của nỗi lo lắng chờ đợi trận chiến. Và chỉ có mặt Storm là vẫn còn vẻ nghiêm khắc và tập trung, hai hàng lông mày giao nhau, những nếp nhăn hằn sâu quanh miệng...

- Nghĩa là thế này, tôi sẽ giao nhiệm vụ - Storm nói - nó đơn giản như một bụi phỉ tử... khi chúng ta tin rằng Thủ lĩnh Hồi giáo đến và nhìn thấy tận mắt là bọn chúng đón tiếp hắn ta nồng nhiệt và vui sướng như thế nào... Vì vậy, chính lúc này đây chúng ta sẽ bắt đầu gởi lời chào danh dự tới bọn chúng. - Storm nhìn chằm chằm vào quân khủng bố và ông nhìn con trai Victor. - Đại uý Storm và đại uý Gulbe đến đây từ nơi chúng ta vừa mới ở, mà đây là vị trí thuận lợi nhất... Tóm lại, chúng ta phải dùng súng phóng lựu đạn chống xe tăng để bắn hai phát chính xác vào những nhân vật quan trọng. Để tránh bắn vào các tấm đệm, Kalinka sẽ bảo vệ các anh, anh ấy sẽ ở ngay bên cạnh, và nếu có ai trong số các anh không muốn phóng lựu đạn, anh ấy sẽ điều chỉnh... - Storm một lần nữa chăm chú nhìn mặt các đồng đội đã trang bị vũ khí của mình. ông dừng lại ở Tổng thống. - Bây giờ nói tới phương tiện hàng không mà Thủ lĩnh Hồi giáo sẽ dùng nó. bay đến... Tôi nghĩ, Tổng thống phải giải quyết chuyện này... Máy bay hay trực thăng... đằng nào cũng phải tiêu diệt, phải để chúng không bị đánh động, vì nếu không sẽ rất khó thoát thân...

- Thế làm gì với những kẻ canh gác hẻm núi? - Giọng Izerbecov lộ vẻ sốt ruột.

- Đúng lúc tôi nghĩ đến điều này. Đồng thời với việc mở đường lửa vào các nhân vật quan trọng... chúng ta sẽ coi điều này như là một cách dẫn đến hoà ước dân tộc... tất cả những người còn lại: Bardin, Serbakov, Voropaev, từ dưới các thân cây sẽ bao vây lực lượng sống của quân địch. - ông đưa mắt nhìn Voropaev. - Còn anh Alex, nhiệm vụ cá nhân của anh là huỷ diệt súng phóng lựu đạn và pháo cối của bọn Chesnia. Nhưng đầu tiên chúng ta phải giải quyết các chốt canh... Ai còn hỏi gì nữa không?

- Làm gì với các ngọn hải đăng? - Kalinka hỏi.

- Điều này sẽ phụ thuộc vào màn trình diễn đầu tiên như thế nào.

- Tôi rõ rồi.

- Có thể hỏi thêm một câu hỏi nữa không ạ? - Gulbe giơ tay.

- Cậu cứ hỏi đi Aivar.

- Tôi quan tâm đến cách lui quân. Sẽ phụ thuộc vào điều này...

Storm đưa mắt lên nhìn trời, bầu trời mỗi lúc một tối hơn.

- Câu hỏi đúng lúc đấy, nhưng chính bản năng sinh tồn sẽ đưa ra câu trả lời cho nó. Tôi nhắc lại rằng có nhiều điều sẽ được sáng tỏ sau khi bắt đầu chiến dịch... Nếu không ai hỏi gì nữa thì hãy mau chóng đưa vũ khí và vũ khí dự trữ vào đúng vị trí đi... - Storm là người đầu tiên cầm lấy túi đạn và khẩu súng máy được đặt dựa vào thân cây.

- Còn về vị trí? - Putin hỏi khẽ.

Storm đã bước hai bước về phía hẻm núi, liền dừng bước quay mặt lại và nói:

- Voropaev và Izerbecov sẽ ở lại trước khi ông khách được bảo vệ đến. Tổng thống hãy lắng nghe tiếng bước chân, hãy thổi báo hiệu đến vị trí.

... Serbakov lại cắn chặt răng. Ông cố làm dịu cơn đau bằng cách nghiến chặt cọng cỏ khô, nhưng ông càng cảm thấy lo lắng hơn.

Putin nằm ẩn dưới một bụi cây thấp, và nghĩ về mình. Nói một cách cụ thể là về chuyện Storm tình cờ hay hữu ý khi giao cho ông nhiệm vụ liên quan đến việc gián tiếp giết người. “Hãy thương cho địa vị tổng thống của tôi được không người thầy ranh mãnh”. Có lẽ ông ấy hiểu rõ hơn rằng đối với một người đứng đầu đất nước, tất cả công dân của đất nước ấy phải bình đẳng, tuân thủ pháp luật... Tất nhiên, ông ta phải coi dân như con, phải có trách nhiệm bảo vệ và yêu thương tất cả. Còn khi nào cần phải có trừng phạt, tất nhiên nếu họ đáng phải bị như vậy... Nhưng mượn tay ai để trừng phạt đây. Còn cuộc nổi loạn bắn giết dưới thời Piotr Đệ nhất. Vì cả thế giới đã biết rõ luật pháp Roma, mà chính Sa hoàng cũng không có toà án và cũng không cần điều tra đã chặt đầu những kẻ phiến loạn và thậm chí... còn hôn vào những cái đầu bị chặt... Rõ ràng là say máu. Nhưng thậm chí Razina và Pugachev[i] đã phải chết khi tuyên án mặc dù trong một số cuộc đụng độ quân sự họ đã rơi vào tay chính quyền và người ta đã đóng cọc họ mà không cần mở toà và điều tra xét hỏi... Cần phải làm rõ một vấn đề chính chưa bao giờ được đặt ra: những người này là ai - là công dân của ta hay kẻ thù của ta và kẻ thù của đất nước ta? Kẻ thù! Chắc chắn là kẻ thù. Phải đổ máu với chúng. Kẻ thù! Thậm chí nếu đây không phải là quân Chesnia.Và giữa ta và chúng có xảy ra chiến tranh hay không? Đó là cuộc chiến chính nghĩa. Khi đó vấn đề sẽ là: trong cuộc chiến sẽ không ai kết tội ai và không ai tiến hành các phiên toà xét xử. Sau đó cả việc tiến hành tuyên án - bằng súng tiểu liên hay bằng súng phóng lựu đạn... Nếu như trong cuộc chiến áp dụng nguyên tắc suy đoán vô tội, thì dưới thời Stalin sẽ phải tiến hành điều tra 300 nghìn vụ án hình sự, xét xử bọn phát xít trong chảo rán... Chúng đúng là phải bị tiêu diệt đến mức ấy và hàng 300 nghìn phiên toà. Tóm lại cả ở đây hay ở Chesnia, trước khi nổ súng vào một tên khủng bố đang chĩa nòng súng vào anh, cần phải xử sự với hắn như với một người, mà người này không được suy đoán vô tội hay sao? Thật là vô lí! Thử nói điều này với Gulbe hoặc Kalinka xem, họ sẽ cười thầm ta. Trong cuộc chiến này chính họ hiểu, nếu họ không phải là những người đầu tiên giết người, thì chúng sẽ giết họ. Chính vì thế đầu tiên cứ nằm và đợi mà tạm thời ta hãy kiểm tra độ cứng của các ngón tay và bàn tay. Chúng có đang run lên không... Ta đã làm sáng tỏ một cách chắc chắn rằng ở đây ta không phải là tổng thống của một nước, mà là một cá nhân Putin và toàn bộ trách nhiệm của mình... Nhưng mặt khác nó là hình phạt ghê gớm, quốc gia sẽ không cần phải chiếm quyền của đấng tối cao - kéo dài mạng sống cho những người như mình. Nhưng bởi vì mắt là mắt, răng là răng... Trước nay vẫn không gì thay đổi được điều này. Không thể dừng lại ở việc nói những lời thiêng liêng hay giáo huấn, hay chỉ là đe doạ... Chỉ có một cách duy nhất là tiêu diệt... Những người này đã không chấp nhận thoả hiệp, không cả nhượng bộ. Có nghĩa là, kẻ cắp cần phải ngồi, còn khủng bố cần phải nằm hay sao?”...

Ông có thể sẽ chìm ngập trong suy nghĩ lâu nữa nếu như không nghe thấy tiếng ầm ì từ phía Nam. Tiếng động khá đặc trưng của một chiếc trực thăng.

- Hãy hình dung xem nó sắp hạ cánh đấy! - Storm nói khẽ rồi mỉm cười và vuốt ve báng súng.

Hai phút nữa trôi qua, âm thanh mỗi lúc một rõ, và cuối cùng một chiếc trực thăng không có dấu hiệu nhận biết xuất hiện từ sau vách núi đầy cây. Tuy nhiên có thể nhìn thấy rõ ngay từ đầu rằng nó không phải nằm trong gia đình Xô Viết, mà rõ ràng là một loại máy bay xa lạ, Storm lại nói khẽ:

- Nếu tôi không lầm, đây là “Yosk” của Anh.

Chiếc trực thăng bay cao lên cách hẻm núi gần 200 mét và hút tầm mắt. Từ dưới vách đá bọn chúng bắt đầu chạy, và trong số chúng - Barx, mặc quân phục, và đeo những cấp hiệu gì đó trước ngực áo. Hắn cũng đội mũ bêrê có gắn biểu trưng và ngụy trang kiểu mới, điều này được thể hiện rõ qua những đường may đều và phẳng ở ống tay và ống quần của bộ nghi trang, cả chiếc xe đẩy đang đi ra và Taipan cũng mặc bộ quân phục mới, đội mũ bêrê...Tất cả hướng nhìn lên trời, kẻ nào đó vì không giấu được tình cảm của mình, đã nổ súng và kêu lên vui sướng.

- Cả đại đội đây - Serbakov đếm được 30 tên rồi thôi. Tất cả bọn chúng ở dưới đó thì trú ngụ ở đâu nhỉ?

- Mà ở đó là cả một thành phố... thành phố của mơ ước. - Putin nói. - Bà ngoại tôi chắc cũng không ngạc nhiên, nếu có hai xe tăng xuất hiện dưới đó...

Tuy nhiên mọi người lại chú ý đến chiếc trực thăng đang quay đầu. Nó thăm dò vị trí và rõ ràng là đang liên lạc với cư dân hẻm núi và khi được ra dấu hiệu nó liền hạ cánh. Luồng không khí bị cánh quạt làm cho mạnh đến nỗi các bụi cây chỗ Putin nằm sát sạt xuống ép chặt lên đầu ông, thiếu chút nữa thì cuốn bay chiếc mũ ông đội trên đầu.

Tổng thống không thể không lo lắng cầm lấy khẩu súng phóng lựu đạn và chuẩn bị bắn. Ông chỉnh thân súng, áp sát má vào báng súng và chờ.

Chiếc trực thăng trong chớp mắt bay là là trên con đường nhỏ và chuẩn bị đáp xuống. Khi nó tiếp đất và các cánh quạt của nó giống như cánh hoa cúc dại đã héo úa, liền tóp lại. Sự yên tĩnh lại quay trở lại. Chỉ có tiếng gõ cửa và tiếng hạ thang xuống đất phá tan sự yên tĩnh nặng nề này.

Đầu tiên là vài gã đàn ông có râu ăn mặc ngụy trang nhảy bổ xuống từ trực thăng, chúng mang theo người vũ khí nhẹ, sau đó giống như một bóng ma là một người mặc quần áo màu trắng dài bước xuống. Đây chỉ là một ảo ảnh, trên cái đầu trắng rõ ràng là đôi khăn xếp gắn lông lạc đà không đủ ánh hào quang. Một bộ râu muối tiêu hẹp và dài, cả đôi má hóp, cả chiếc mũi mảnh và thẳng - bản thân hắn cực giống với người chúng ta đợi.

- Thủ lĩnh Hồi giáo đấy! - Storm nói khẽ. - ông ta cần đến đây để làm gì nhỉ?

- Đóng vai một nhà tiên tri. - Putin đã bình tĩnh lại và đợi thời cơ.

Từ từ diễu qua và bước đi oai vệ như một ông hoàng, Thủ lĩnh Hồi giáo đi trên con đường nhỏ hẹp tiến về phía những kẻ đang đứng đón, từ đằng xa đã kìm nén sự ngạc nhiên và khấn đức Alla. Những cánh tay cầm súng trang trọng, nhiều kẻ trong số chúng quì gối và bắt đầu “rửa tội”, còn chính Barx, nét mặt hơi tái và nghiêm lại, cũng đi dọc con đường nhỏ để đón vị khách cao quí.

“Bây giờ, hỡi các Suntan, các người sẽ nhận được ở ta”, - Storm thầm nhận xét tình hình và cũng lắp đạn vào súng phóng lựu đạn. Mắt ông đã dừng đúng tầm ngắm, việc còn lại chỉ là bóp cò, nhưng đúng lúc này ông lại nghe thấy tiếng ầm ầm của trực thăng. Và đúng trong khoảnh khắc đó cả hẻm núi nín thở im lặng, và điều quan trọng nhất là hoàn cảnh bức tranh trước mắt những điệp viên bỗng dừng biến đổi một cách lạ lùng. Thoạt đầu, cả Storm, cả Putin và nhũng người đang cùng họ chờ đợi tấn công, không một ai hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra: từ phía bức tường đối diện của hẻm núi có một cái gì đó chuyển động rất nhanh về phía họ, và chỉ một phút sau họ hiểu đấy là cái gì. Đó là một tấm lưới ngụy trang có các hoạ tiết hoa văn rất đặc trưng của hẻm núi, nó thuyết phục những ai bay đến rằng trước mắt họ chỉ là một phong cảnh hẻm núi bình thường... Dưới đáy sâu của nó là đá, mảnh vỡ của đá, những đoạn sông chảy ra từ núi đang dần cạn khô, và các bụi cây rậm. Nó giống như một nhà hát vô lí mà khi tấm màn nhung được vén lên, đàng sau tấm màn ấy không phải là sân khấu mà chỉ có trơ lại sàn, và thoải xuống quanh các đường chân trời.

Tất cả dường như ngưng đọng lại trong khoảnh khắc có thể đếm được này. Từ độ cao 200 mét so với mặt đất tấm lưới nguỵ trang dăng dài ra, chia cắt những người đứng trên với cuộc sống đang diễn ra dưới nó, và cả chiếc trực thăng chưa xác định được nữa.

Putin nhìn Storm và không thấy chút thay đổi sắc thái nào trên mặt ông, ngoài một câu hỏi khá đột ngột:

- Còn chuyện gì nữa đây?

- Mà chúng ta đã đoán và trù tính xem bọn chúng chăng những cái lưới như thế ra để làm gì và những cái lưới đó là gì? - Storm nói, hướng sự chú ý lên hai chiếc trực thăng hiện ra từ phía Bắc.

Một lúc sau mọi người biết rõ đó là hai chiếc trực thăng quân sự Mi-8 của Nga, có nhiệm vụ tìm kiếm và xác định vị trí của chiếc máy bay không rõ hướng vừa mới bay qua. Chúng bay qua hẻm núi và rõ ràng là không tìm thấy điều gì khả nghi bèn quay trở lại rồi biến mất về hướng Bắc.

- Chúng ta sẽ làm gì đây? - Serbakov đưa ra một câu hòi tu từ chung chung.

- Cứ chờ xem, có thể vừng ơi mở ra và chúng ta sẽ làm được những điều hôm nay chúng ta phải tiến hành. - Storm vẫn nói một cách tự tin và cứng rắn như trước.

Putin không muốn nói thậm chí cả về chuyện này. Tất cả đã rõ ràng đến vậy, Đấng tối cao không đứng về phía họ. - Tổng thống nghĩ và thấy khó chịu trong người.

- Chúng ta sẽ đợi! - Storm cân nhắc các quyết định chỉ cá nhân ông thông qua.

Và họ đợi đến tận khi cái khoảng không trong xanh đầy kín chưa dăng khắp bầu trời thì những vì tinh tú đã bắt đầu toả sáng. Họ hiểu rằng thậm chí nếu bức rèm lại mở ra trước mắt họ khung cảnh hẻm núi, thì ở đó cũng đã không thấy được những đối tượng cần tìm. Chính vì vậy Storm đã tập trung cả nhóm lại để giao nhiệm vụ mới.

- Tấm lưới che đã buông xuống, và tôi không biết nói thêm gì vào điều này. - Giọng điệu khô khan và quyết đoán là đặc trưng của cách nói Storm. - Nhưng chúng ta không thể rời bỏ nơi đây một cách đơn giản như thế, vì vậy... Đại tá nuốt nước bọt, ông buồn ho khủng khiếp nhưng ông cố ghìm lại để không bật ho lên. - Vì vậy chúng ta tiến hành như sau: chụp ảnh các chốt canh, lặng lẽ giết tất cả những tên lính canh, những tên sẽ ở lại trong hẻm núi, và tấn công bằng bộc phá và súng phóng lựu đạn... Từ giây phút này chúng ta sẽ sử dụng liên lạc điện đài, số hoá không có ý nghĩa ở đây...

- Tôi xin phép được nói. - Gulbe ngồi, chân vắt kiểu Tắcta. Nghĩa là lối thoát của chúng ta phải trùng với 22 giờ... Và chúng ta phải cố gắng tranh thủ chui vào lòng đất...

- Thế ai sẽ đảm bảo rằng tất cả các điểm canh gác sẽ đổi gác cùng một lúc? - Storm hỏi. - Vì các anh sẽ định hướng theo chốt canh nằm ở phía Nam và gần điểm mà chúng ta đã ở đêm qua...

- Chính thế, thưa đại tá, nhưng vấn đề là ở chỗ sự khác nhau về thời gian không gây trở ngại cho chúng ta. Đơn giản là phải khống chế tất cả các điểm canh gác đó và chờ hiệu đổi gác từ hang gấu... Đối với chúng ta, đổi gác đến điểm canh nào không quan trọng... Sớm hay muộn thì ai đó đằng nào cũng phải chui ra khỏi vách đá.

- Tôi tán thành! - Storm nói một cách dứt khoát. - Nghĩa là anh Aivar sẽ thực thi cái ý kiến tuyệt vời đó của mình... Giờ anh hãy chọn ai đó đi cùng anh đi. Chỉ tối đa ba người, không được thêm đâu.

- Đồng chí đại tá cho phép cho tôi đi cùng Gulbe! - Putin nói khiến mọi người bất ngờ. - Tôi chán ngấy phải ngồi canh lò sưởi lắm rồi, tôi muốn được vận động.

- Không, việc này phải giành cho những người có kinh nghiệm. - Storm cũng tuyên bố dứt khoát. - Anh sẽ chọn ai nào, Aivar?

- Makhmut, Voropaev và nếu có thể là một trong số lính tinh nhuệ. - Mặt Gulbe thoáng hiện nụ cười, nhưng vì trời tối nên không ai nhận ra.

- Lính tinh nhuệ đã có nhiệm vụ riêng - Storm nói - vì thế chúng ta phải tính cách khác. Putin sẽ ở lại thay tôi, còn tôi sẽ đi cùng anh xuống đó. Vladimir Vladimirovich, sau khi chúng tôi mở trận chiến ở dưới, Tổng thống hãy cùng với các lính tinh nhuệ mang theo đèn biển và cả Victor nữa sẽ xuống hẻm núi, các anh hãy tiêu diệt trực thăng. Có thể đây sẽ không phải là phương tiện duy nhất để những người ẩn dưới lòng đất chui vào. Còn bây giờ chúng ta đi lắp đạn.

- Aivar, tôi yêu cầu anh một việc! Hãy kiểm tra vũ khí để không quên cái gì ở đây và tất cả phải sẵn sàng cầm trong tay. Hãy kiểm tra dao và bộ phận giảm thanh của súng. Makhmut sẽ đi cùng Gulbe, còn tôi sẽ đi cùng Voropaev để trợ giúp.

“Ông già không thực sự tin Voropaev” - Putin nghĩ. Nhưng ngay lúc đó ông lại nghĩ đến chuyện khác. Ông cảm thấy kế hoạch của Storm quá đơn giản rằng ông ấy đã không nghĩ đến chi tiết nào đó... - Mà chuyện gì sẽ xảy ra, nếu như dưới kia ngoài các chốt canh còn có khoảng 10 tên bảo vệ? Và không loại trừ cả việc toàn bộ khu vực đó đã được kiểm soát bằng máy tê lê mà đứng ở trên cao thì không trông thấy, nhưng có lẽ trong địa giới của bọn khủng bố có. Ta không thể tính được hết tất cả và có thể đại tá đúng, khi ông loại trừ các phương án phức tạp và dừng lại ở phương án giản đơn nhưng có lẽ là duy nhất... Mà tại sao ông ấy lại nhắc đến những con dao, lẽ nào ông ấy muốn đâm thẳng vào chúng và biến chiến dịch này thành một cuộc thảm sát? - Suy nghĩ này cứ bám riết lấy Tổng thống. - Nhưng giữa dao và đạn thì có gì khác nhau không... Vì chúng đều có thể đẩy con người ta vào một cái chảo, đẩy đến tận cùng rồi bằng một động tác kết thúc dứt khoát...

Những bước chân ngừng lại, lúc này chỉ có tiếng ve kêu. Tiếng ra rả ấy, dù lạ lùng đến thế nào chăng nữa cũng làm yên lòng người khi coi nó có thể giảm bớt căng thẳng đầu óc. Ông có cảm giác trên tảng đá ông ngồi còn có một người nào đó nữa, mặc dù không phải thế. Đơn giản là mỗi người đều chìm vào trong vỏ ốc cô đơn không thể phá vỡ nổi.

Serbakov ngồi cách ông ba mét, người dựa vào gốc cây thù du cổ thụ. Victor Storm cũng ngồi đâu đó quanh đây, và rõ ràng là giờ anh cũng đang cảm thấy nặng lòng, không yên tâm về người cha mà tất nhiên cũng đang lo lắng cho anh... Ngay chỗ các sĩ quan đặc nhiệm ngồi chỉ một chút nữa là trượt chân xuống hẻm núi... “Thật thú vị, không biết bây giờ họ đang nghĩ gì? Còn mình đang nghĩ gì nhỉ? Ngay bây giờ đây mình nghĩ đến tất cả, và đồng thời lại không nghĩ về cái đang hiện hữu, dường như có một vật cản trong đầu vậy... Có một bát cháo đại mạch, hãy đặt vào đó một cái thìa, cái thìa sẽ được cắm vào một bát cháo đặc... Các con gái mình giờ đang làm gì nhỉ? Luixia có lẽ còn chưa đi ngủ, chắc đang cầu nguyện Đức tối cao cứu rỗi cho mình... Mà có thể mình quá đề cao vai trò của mình trong thế giới này, tất cả vẫn diễn ra bình thường, còn công việc của mình và mọi người ở đây chỉ là một sự kiện trong hệ thống những sự kiện được nhìn qua kính hiển vi? Nếu thời gian có điểm tận cùng, nếu không có gì tồn tại vĩnh viễn, thì liệu hành động con người đang gây ra có ý nghĩa hay không? Một câu hỏi ngu ngốc. Vì đừng có hỏi con người câu hỏi này... Mà có thể mình sẽ tự giết mình bằng nhát dao tương tự không? Thật hay là trời đã tối, không trông rõ mặt người, chỉ toàn là bóng đêm và những hình nhân... Mà tiện thể nói thêm, ta đã được dạy bắn vào những hình nhân. Và dạy nhận biết cả âm thanh, cả bóng tối, cả lửa phát ra từ điếu xì gà...”

Ông cảm thấy Serbarcov ngồi xuống thấp hơn. Có thể là ngồi một chân. “Ông ấy có lẽ bây giờ cũng đang nghĩ về gia đình mình và có lẽ trù tính cả cái phương án bắt đầu chiến dịch. Về nguyên tắc ông ấy không thể đi đến đây tham gia chiến dịch, nhưng đây là ý muốn của ông ấy và của bất kì ai trong số chúng ta... Cả Voropaev, cậu ta cũng rất muốn chứng minh rằng cậu ta đã ở đó một cách vô tình và cậu ta là người của quân ta, chứ không phải là kẻ phản bội...”

Những âm thanh lạ lùng đột ngột vang lên từ phía dưới. Dường như âm thanh của nút chai bị bật ra: pục, pục... Và từ phía bên phải ông cũng nghe thấy những tiếng động này, tất nhiên Putin không thể hiểu nó xuất phát từ đâu. Không nghi ngờ gì nữa, đây là tiếng súng giảm thanh. Ông lôi ống nghe trong túi ra, đeo lên tai và căng tai nghe ngóng... Nhưng vì sợ rằng đây là tiếng kêu của ve sầu, ông đút ống nghe vào trong loa tai, tiếng ve kêu thực sự biến thành âm thanh vô nghĩa. Ông không nghe thấy tiếng cú kêu, ông tháo ống nghe ra và vội vàng đút lại vào túi. Thần kinh ông quá căng thẳng... “Bình tĩnh đi - ông tự nhủ - và hãy nhớ dù có chuyện gì xảy ra chăng nữa thì tất cả cũng vì mục đích kiến tạo thế giới...”

Ông vẫn chưa nghe thấy tín hiệu của Storm, nhưng hiểu rằng chỉ một phút nữa trôi qua, các sự kiện sẽ diễn ra với một tốc độ khác. Ông nhổm dậy và khẽ tiến lại gần chỗ các sĩ quan đặc nhiệm. ông hỏi khẽ: “Các anh sẵn sàng rồi chứ? Giờ chúng ta sẽ bắt đầu tiến công”. Serbakov theo ông như hình với bóng. “Có chuyện gì thế ạ, Vladimir Vladimirovich? - Người vệ sĩ hỏi. - Có phải là ông muốn uống nước không?” Nhưng Tổng thống không trả lời câu hỏi không đúng lúc đúng chỗ đó.

Storm con bước đến bên ông.

- Ở đây tôi không thể ngoi lên được nữa. - Anh nói, và tất cả đều hiểu đúng điều này. Người cha dường như nghe thấy lời của anh nói - hết lần này đến lần khác vang lên những tiếng cú kêu trong đêm. Và trong những tiếng kêu đó có điều gì đáng lo ngại, thậm chí có vẻ là điềm gở.

- Tất cả hãy đeo kính vào và đi thôi! - Putin ra lệnh.

Các sĩ quan đặc nhiệm đứng đậy và phao tiêu cầm trong tay. Cả nhóm nối vào nhau như sợi dây xích tiến xuống hẻm núi theo hướng Nam. Putin đi đầu và giống như đang lái xe ông đếm bước chân. Mà chưa biết chừng, có thể sẽ phải quay về bằng chính con đường này và khi đó mỗi bước chân sẽ được tính toán...

Mọi người di chuyển rất nhanh và chẳng mấy chốc đã xuống đến hẻm núi. Họ ở cách tấm lưới ngụy trang giăng trên vực núi khoảng 70 mét.

Chiếc “Motorola” của Putin phát tín hiệu. Ông nghe thấy giọng Storm vẫn bình tĩnh, dường như ông ấy đang ngồi trong nhà mình, cầm một tờ báo, nằm trên đi văng và nói chuyện điện thoại...

- Volodia, hãy cho nổ chiếc trực thăng đi miễn là các anh đừng ngã dưới các mảnh vỡ là được.

- Còn ông thế nào? - Putin hỏi.

- Thực ra không phân công được, các anh đã làm việc sạch sẽ quá. Nổ tung trực thăng sẽ báo hiệu là các anh đã lọt vào lòng đất.

Họ đi men theo hẻm núi - Serbakov đi song song bên phải Putin, các sĩ quan đặc nhiệm bảo vệ ở bên trái, còn đi trước một chút là Victor Storm. Anh là người đầu tiên đến gần chốt canh, ở đó có một khẩu súng chúc xuống dưới, khẩu súng máy calip lớn không khoá nòng bỏ bừa bãi. Ngay lúc đó hai tên khủng bố ăn mặc nguỵ trang kiểu mới nằm sấp xuống như vừa ngủ thiếp đi. Victor chạm vào vai một thằng và quay mặt nó lại - một đôi mắt mờ đục đang nhìn anh, trong đôi mắt ấy bầu trời đầy sao được phản chiếu bằng một hạt cườm bé xíu.

Putin gần như cũng tìm thấy bức tranh như thế khi ông và các vệ sĩ đến chốt canh thứ hai. Họ cũng nhìn thấy một khẩu súng máy vô hại, không khoá nòng và hai thây người. Serbakov bước đến bên bậc đá và suýt nữa thì trượt chân ngã vào vũng máu. Máu bắt đầu đông đặc lại, chuyển thành một vũng nhầy và bốc mùi tanh. Một tên khủng bố trong tay còn nắm một lớp vải nguỵ trang - rõ ràng là khi chống chọi nó đã giật được của một biệt kích nào đó.

Có một cái gì đó khó xác định nổi hút Putin về phía các tử thi. Ông quay mặt một kẻ đã chống chọi lại... và sẽ tốt hơn nếu ông không làm điều đó: cổ họng tên khủng bố từ tai này đến tai kia bị rạch nát, đầu còn dính lại với xương sống và các dây chằng ở cổ. Tên canh gác thứ hai bị giết bằng hai phát đạn, các viên đạn găm vào thái dương và trên lông mày và ít nhất thì chứng minh cho điều đó là hai lỗ nhỏ bị phủ quanh bàng mẩu vụn đen. Họ đã bắn trực diện...

Trong khoảnh khắc đó Tổng thống không bình tĩnh nổi. Dường như ông nhìn thấy toàn bộ nỗi kinh hoàng của chuyện đã xảy ra mà ông có tham gia vào được phản chiếu trong một tấm gương lớn. “Mà nói một cách cụ thể, anh tính toán điều đó để làm gì? Tốt hơn là hãy nhớ những gì đã xảy ra ở Moskva. Anh có muốn lặp lại điều đó không?” ông tự vấn, và câu hỏi đó không có lời đáp, mà lũ ve sầu thì không thể trả lời những câu hỏi đầy tâm trạng đó của ông. Ông lôi bình nước ra, mở nắp và uống liền hai ngụm. Sau đó, ông chống tay vào vách đá, ngồi lại đó một vài giây, để cảm nhận chỉ một nỗi cay đắng làm cho thực quản trở nên đáng lo ngại. Serbakov ở ngay bên cạnh ông, tay ông hơi đặt nhẹ lên vai Tổng thống, cố gắng hoặc là để chỉnh lại một điều gì đó hoặc là để động viên ông. Và người vệ sĩ nói: “Lần đầu tiên tôi cũng như vậy, phát buồn nôn... nhưng sau đó cũng quen”. Ở mức độ nhất định những lời đó cũng giúp xoa dịu nỗi đau không thể chịu nổi, để nhận thức mơ màng trở lại rõ ràng và thông suốt như trước.

- Bỏ qua cho tôi. Anatoli, đừng an ủi tôi... Tôi vẫn ổn mà. Nào, đi thôi, mọi người đang đợi chúng ta... - ông mím môi, sửa lại dây da khẩu tiểu liên và bước tiếp về phía trước.

Chỉ còn lại Kalinka và Bardin ở bên chốt canh. Bằng những nỗ lực chung họ dịch tấm bảng bê tông cốt thép sang một bên, đặt một phao tiêu vào trong cái lỗ họ đã tạo ra. Dưới tấm màn lưới bóng chiếc trực thăng bất ngờ xuất hiện trên đầu họ. Tổng thống và Victor Storm ở cách đó khoảng 40 mét.

- Ai sẽ làm việc này? - Putin hỏi và lấy báng súng chỉ vào chiếc trực thăng.

Victor Storm tháo khẩu súng bắn lựu đạn ra khỏi vai, quì gối xuống.

- Hãy nằm xuống! - Anh nói và ngắm bắn.

Tất cả đã xảy ra trong những tích tắc ngắn ngủi. Ngôi sao chổi bằng lửa xé xẹt bóng tối, bay thẳng vào một bên sườn thoai thoải cửa trực thăng và nổ tung thành nghìn tia sáng. Putin cũng quì gối và bắn ra quả lựu đạn thứ hai. “Xuất trận lần đầu tiên thế đấy, cứ cho là nó không ổn đi!” Ông quẳng khẩu súng phóng lựu xuống tảng đá, một tiếng ầm vang lên và tựa hồ như nó lặp lại... Đâu đó một tiếng còi rúc lên, vẳng ra khắp hẻm núi. Và năm người liền tiến theo tiếng gọi chói tai của nó...

Như họ đã nghĩ, những tiếng nổ làm rung chuyển các vách đá khiến quân khủng bố phải mở tất cả các lỗ cửa và thò mặt ra ngoài. Nhưng Storm cha và Voropaev khi đó đang ở gần một chốt canh hướng Bắc lại chờ đợi điều này. Họ tận dụng tối đa tốc độ bắn nhanh cho phép của súng bắn lựu đạn hết phát này đến phát khác nhả đạn vào những cánh cửa mở mà quân khủng bố đang lo lắng thò đầu ra ngoài, và ở bên trong những cánh cửa đó đều có thần chết đang rình rập.

Gulbe và Izerbecov, chiếm vị trí cách các lỗ cửa và chốt canh chỗ Storm và Voropaev ngồi một khoảng bằng nhau, cũng bắt đầu bắn quanh lỗ cửa hình ô van. Những hình người xuất hiện rồi biến mất trong khi những tiếng nổ vang lên ở các lỗ cửa. Ngay lúc đó lại xuất hiện những người khác, chúng cũng ngã phịch xuống, và tất cả lặp đi lặp lại trong một phạm vi cô lập nào đó...

Ánh sáng phát ra từ chiếc trực thăng và tấm màn lưới làm cả hẻm núi sáng loè lên, đặc biệt là ở khu vực nhóm của Putin xuất phát. Ông đã hoàn toàn tỉnh lại và nhìn thấy Storm đóng đinh ở các lối vào và lối ra của cái hang gấu hiểm hóc như thế nào.

Để chạy đi, ông lôi từ trong túi ra một quả lựu đạn và lắp nó vào khẩu AK của mình. Nhưng Gulbe và Izerbecov đã cản trở ông bắn. Họ đi tắt đến chỗ các lỗ cửa phát sáng để gặp ông và đã làm cong đường bắn chuẩn.

Những thi thể bất động nằm rải đầy ngưỡng cửa và hai bên.

Một loạt súng từ bên trong cửa bay ra và mỗi khoảnh khắc chúng lại dồn dập hơn. Storm cha chạy đến bên các lỗ cửa và ra lệnh, Putin nghe thấy rất rõ những lời ông ấy nói:

- Đừng dừng lại để tạo đường lửa, hãy ép sát vào chân tường.

Putin, Serbacov và hai sĩ quan đặc nhiệm tập trung lại ở giữa lỗ cửa hình ô van, chỗ mà tất cả bọn họ đều sốt ruột muốn chui vào. Nhưng từ đó lại một đường lửa súng máy tiểu liên dày đặc bắn ra, và Storm con đang chạy xuống chỉ kịp nhanh như cắt ném vào đó một quả lựu đạn. Sau khi quả lựu đạn nổ thì họ ngừng lại, Victor bước sang một bên và bắn.

- Người tiếp theo! - Anh gào lên khản giọng và lùi sang một bên.

Putin hiểu rằng người tiếp theo là ông, tuy nhiên ông không ngay lập tức hiểu được mình phải làm gì.. Serbacov đưa ra cho ông một ví dụ: ông giống như Victor, cần đứng trước cửa và cũng ném một quả lựu đạn vào sâu trong hang. Tổng thống đã rõ: cần phải lập tức nạp lựu đạn và đứng xếp hàng để bắn, bằng cách đó tạo ra một... đòn lựu đạn để những kẻ đang ngồi trong hầm tránh đạn không thể phản công. Khi Serbacov bước vào trong bóng tối, Putin bước ra để tạo đường lửa và sau khi kẹp chặt thân súng dưới nách, ông bắt đầu bắn. Ông muốn nhìn xem quả lựu đạn đang bay vào đâu nhưng một người đã gạt ông ra - đó là Bardin. Rồi Kalinka thế chỗ anh ta, còn sau Kalinka lại là Victor và Serbacov...

Ngay cách đó trên nền cửa chữ nhật, nhóm của Storm cha cũng đang hoạt động theo đội hình đó: chỉ có một điềm khác biệt: sau một loạt súng bắn ra từ súng phóng lựu đạn, mỗi người trong bọn họ lại đuổi theo nhau bắn thêm một tràng tiểu liên nữa.

Khi mỗi người trong họ tiêu tốn hết một bao lựu đạn B02 - 25, họ liền đi vào bên dưới những tảng đá. Izerbecov bước vào đầu tiên. Nếu nói chính xác hơn thì anh lia một đường lửa mà bằng những phát bắn ngắn anh mở ra một đường đi cho ông chủ của mình.

Putin nghe thấy Storm lại kêu lên với ai đó và rất nhanh sau đó ông thấy đại tá ở ngay bên cạnh... Cặp kính nhìn đêm treo lủng lẳng trước ngực, mặt nạ trùm đầu kéo lên gần đến lông mày, một tay ông ôm khẩu tiểu liên, tay kia ông chuẩn bị thay băng đạn mới... ông đang bị xúc động nên khi bắt đầu nói, Putin không nhận ra giọng ông: rõ ràng là cơn chấn động thần kinh đã đóng vai trò là một câu chuyện cười không hay ho gì cùng với các tiếp ngữ trong giọng nói của Storm. Giọng ông lúc thì vỡ ra, lúc thì không thoát ra được vì khản tiếng.

- Tôi sẽ đi cùng anh thay Victor. - Và Storm, khi cố gắng để không dẫm lên các thây người đã đi vào qua ngưỡng cửa hình ô van. Khói và mùi cháy khét lẹt xộc thẳng vào mũi, khiến đại tá bật ho.

Putin dù đã hoàn toàn quen với hoàn cảnh, vẫn không hiểu được một điều: tại sao đến giờ trong các phòng đèn vẫn sáng? Ông ngẩng đầu nhìn lên các trần nhà cao có gắn các chụp đèn phát ra ánh sáng như ban ngày. Vài cái đèn bị đạn và lựu đạn bắn hỏng đã tắt, thiết bị và mạng dây điện lơ lửng, đung đưa.

Các thi thể nằm la liệt khắp nơi, dấu máu và hàng nghìn vỏ đạn ca líp khác nhau. Bên cạnh các tên khủng bố đã chết là những khẩu tiểu liên loại “UZI” nòng ngắn và hoàn toàn nhỏ. Bên trái hốc tường có một cái máy ủi mini nằm im, cạnh nó là vô khối các xẻng đào và cuốc chim.

Dưới chân những mảnh thuỷ tinh và vụn đá hoa cương kêu lạo xạo, và điều đáng ngạc nhiên là khắp căn phòng đều được lát bằng đá granit xám bóng, các bậc cầu thang dẫn vào các cửa thông cũng bằng granit, từ đó mở ra một hành lang dài và hẹp... Một vài người ăn mặc ngụy trang nằm vật trên nền nhà ở các tư thế khác nhau. Khẩu súng máy cỡ lớn bị quẳng đi quay về phía cuối hành lang dài heo hút.

Storm đi về phía cuối hành lang, đưa ngón tay lên môi nghe ngóng. Đâu đó gần đấy vẳng ra những tiếng kêu rên.

Họ xuôi xuống theo các bậc cầu thang - ở bên trái chỗ khúc cua có một cửa sắt. Sau cánh cửa, ở giữa những vỏ đạn đã bắn và những cục bông thấm đẫm máu là một người đang nằm, người này mặc thường phục. Rõ ràng là anh ta bị thương ở bụng. Những dấu máu nổi rõ hình các ngón tay anh ta đưa ra bịt bụng.

- Mày là ai? - Storm hỏi và lấy nòng khẩu tiểu liên dí vào cằm kẻ đang nằm.

Hắn không trả lời. Cơn đau làm khuôn mặt hắn biến dạng. Hắn còn khá trẻ, râu lún phún. Hắn đưa tay làm một cử chỉ gì đó thật lạ lùng và Storm túm vai Putin đang đứng ngay bên cạnh, cố gắng kéo ông về phía hành lang. Đồng thời cả hai ngã xuống và một tiếng nổ vang lên. Cánh cửa treo trên khúc cua bị làn sóng tiếng nổ giật đứt và cuốn bay về phía hành lang. Serbacov và Kalinka chạy đến đỡ họ dậy. Khi Putin ngã xuống, ngực đã bị đập mạnh vào khẩu tiểu liên, vì thế hộp đạn bị bật ra và đạn vương khắp nền. Ông cố gắng gom chúng lại nhưng Storm không cho phép ông làm như thế.

Gã thanh niên một giây trước còn nằm trong phòng giờ người bị chặt ra làm hai - phần chân riêng và phần người và đầu riêng... Máu và các phần cơ thể người chết bắn lên tường làm thành những hoa văn khó hiểu.

- Một cảm tử quân đấy! - Đại tá nói. - Cần phải tránh xa những kẻ này hàng nghìn cây số ấy chứ.

Storm bước qua những xác người để hướng về cánh cửa mờ mờ phía trước. Nhưng ở giũa đường đi thì cánh cửa mở toang và ở lỗ cửa là một người có râu trông có vẻ vạm vỡ. Đây chính là tên khủng bố vừa mới đi về để làm nhiệm vụ của đội, gã tiến về phía trước. Gã cầm trong tay một khẩu “Gun” khá lớn đen sì cùng với những hộp đạn giắt quanh dưới bụng và gã bắt đầu dùng nó để “đánh bóng” hành lang. Storm vội nằm rạp xuống và kêu lên:

- Nằm xuống, bây giờ tôi sẽ làm yên vụ này!

Putin nằm xuống cạnh Serbacov, Kalinka và Bardin vội lùi vào trong góc, vì thế không nhìn thấy người chỉ huy của họ nã một băng đạn vào gã khủng bố. Khẩu súng máy vẫn còn giật giật cùng với người bị giết thêm vài giây nữa và thậm chí khi hắn đã ngã xuống, hắn vẫn cố trường thân hình to béo của mình bịt kín cái cửa nhỏ và bắn tiếp. Các viên đạn găm vào tường rồi nẩy ra các phía.

Họ đứng dậy và tiến gần đến bên cửa. Sau cánh cửa là khoảng trống cầu thang, từ khoảng trống đó có các bậc cầu thang dẫn xuống và lên trên. Điều này đáng là tệ hơn họ nghĩ. Họ không biết sơ đồ nên có thể sẽ rơi vào bẫy và rõ ràng chính vì vậy mà Storm ra lệnh dừng lại, còn chính ông lôi trong túi ra một chiếc điện thoại, nhưng không thấy tín hiệu trả lời. Ông kiên trì gọi tiếp:  “Tôi tháng tám đây, hãy trả lời đi. Tôi tháng tám...” Nhưng không một ai trong nhóm Gulbe trả lời ông cả. Storm không biết rằng các bức tường dưới đá hoa cương đã được bọc bằng thép, vì thế sóng radio không truyền đi được.

Mặt của Storm đột nhiên bạc hẳn đi. Cái nhìn của ông trở nên đờ đẫn và hai đồng tử dường như dãn ra một cách khủng khiếp. Hai cục bướu trên đôi gò má đưa lên hạ xuống như điên, miệng ông co giật. Ông buông ống nghe xuống, đưa mắt nhìn tất cả những người có mặt và hỏi: “ Chúng ta làm gì bây giờ, có thể điều tồi tệ nhất sẽ xảy ra... Có hai con đường và mỗi người trong số chúng ta đều không ai biết rõ...”

- Cần phải đi khỏi đây! - Serbakov nói. - Để cho VVC của chúng ta làm sạch nơi này. Những ngọn hải đăng đã được dựng lên, vì thế...

- Đây mới là một nửa công việc. - Storm ngồi xổm xuống cạnh tường. - Còn anh nghĩ sao, Vladimir Vladimirovich?

Tổng thống nhún vai.

- Tất cả chúng ta đều biết chúng ta đến đây để làm gì đúng không? Có thể bắn ở chính trên trường bắn. - Khi nói ra điều đó, Tổng thống đưa mắt nhìn xuống đất, mặt đất phủ đầy vỏ đạn và máu...

- Tổng thống còn có thể nói điều gì nữa - chỉ Chúa mới biết, vì chính trong lúc này tất cả đều nghe thấy rất rõ giai điệu Rozianki: “tiu-tiu-tiu, tiu-tiu-ti”. Nó vẳng lên từ đâu đó dưới mặt đất, và Storm liền bật dậy, lao xuống bậc cầu thang dẫn xuống phía dưới.

- Putin và Serbacov hãy ở lại đây, những người còn lại theo tôi! - Storm thì thào ra lệnh và sau khi túm lấy khẩu tiểu liên, ông liền chạy xuống.

Đấy là một hầm ngầm có chấn song bình thường - một xà lim, và người đầu tiên ông nhìn thấy sau các song sắt là một thanh niên đầu trọc, tầm thước, mặc áo sơ mi kẻ ô áp mặt vào sát các song sắt, anh ta tiếp tục hót líu lo như chim.  Đấy chính là chàng trai đã cùng các tù binh khác lao động trên khoảng trống đường băng. Đó là Saigac Valeri Minchenko... Các tù binh khác khi nhìn thấy những người ăn mặc nguỵ trang đã lùi ra khỏi các song sắt và do không chịu nổi liền cố gắng mở toang các trấn song ra, vì họ cho rằng những người đó đến giết họ. Chỉ có Saigac dính sát bên chấn song tiếp tục chờ. Khi lại gần anh ta, Storm nói khẽ:

- Valeri, bây giờ chúng tôi sẽ thả anh ra, hãy đi lên phía trên và tìm vũ khí ở đó. Rồi ông quay sang nói với Bardin: - Anh hãy phá khoá ra, còn nếu không được thì cho nó nổ tung rồi biến đi với quỉ... Còn cậu, chàng trai, hãy lùi lại bên tường...

Nhưng họ không phải cho nổ, Bardin lấy chân và khẩu tiểu liên để phá và mở cửa song sắt. Bước vào lỗ cửa Storm nói:

- Ai không biết hoặc không muốn bắn thì có thể ở lại đây...

Nhưng họ không để ông nói hết, các tù binh cùng nắm tay nhau đứng lên, và hầm ngầm vang lên những tiếng kêu điên loạn:

“Hãy đưa súng đây!... Vũ khí cho những tù binh, mẹ hiền muôn năm và một lần nữa, và một lần nữa mẹ hiền muôn năm...” Chỉ có một người đứng tuổi ngồi ở trong góc là vẫn còn ngồi nguyên tại chỗ...

- Có thể là ông ấy đã bị nhồi máu cơ tim!. - Saigac giải thích và bước tới chỗ song sắt.

- Valeri - Storm quay sang phía anh ta - hãy nhận lấy vai trò chỉ huy những người tù binh. Nhưng trước hết nếu cậu nắm được tình hình thì hãy nói lại cho tôi biết... Tóm lại bây giờ những con trăn lớn đang ngồi ở đâu?

- Quân Apacthai của chúng ở phía kia, đằng sau bức tường. - Saigac chỉ tay về hướng Bắc.

- Thế thì người của chúng ta đang đợi trên kia, ở phía trước, vì thế tôi sẽ đi tiên phong.

Trong vòng mười phút hai phần ba số tù binh đã được trang bị vũ khí vốn là của quân khủng bố đã chết. Saigac được giao cho khẩu súng máy vẫn còn nóng vì tên khủng bố vạm vỡ lúc nãy đã dùng nó để “đánh bóng” nền nhà. Khẩu súng máy thứ hai được trao cho người trông bù rù và cao lồng ngồng, mặc áo va -rơ của lính rách bươm chỉ cài một cúc. Bên trong áo va-rơ lộ ra cái áo lót sọc vằn xanh trông từng trải việc đời, nhưng nó nói lên rằng ông chủ nó đã từng phục vụ trong một trong những cơ quan sức mạnh đặc biệt. Anh ta bước đến bên Storm và giới thiệu:

- Tôi là Ivan Kotroma, một OMON (lính tinh nhuệ) của Vologodxki... Nếu ông có thể, ông hãy cho tôi dù chỉ một quả lựu đạn thôi...

Đại tá lôi trong túi ra hai quả lựu đạn cầm tay F1, chìa ra cho cựu binh OMON và hỏi:

- Anh rất muốn chiến đấu phải không?

Còn chàng thanh niên, sau khi đút hai quả lựu đạn vào túi quần đã nghiến răng ken két, dường như bị đau răng khủng khiếp, và anh ta không nói một lời, bắt đầu lắp băng đạn vào súng máy.

Nhưng rõ ràng là ý Chúa đã định cho tất cả. Bỗng nhiên, một loạt súng khốc liệt và tiếng lựu đạn nổ từng quả một vang lên. Không còn nghi ngờ gì nữa, Putin lắng tai nghe thấy những tiếng vọng lớn của trận đánh vẳng lại từ hướng Bắc, và ông cảm thấy bức bối khi nghe thấy chúng: có thể nhóm khủng bố hồi sáng đi thi hành nhiệm vụ theo lời kêu gọi chiến đấu đã trở về và tham gia vào trận đánh... Và ngay sau đó mọi chuyện đã rõ, ông đã không lầm.

Thế nhưng cặp mắt của Storm bỗng nhiên biến đổi, chúng ánh lên sức sống và ông nói:

- Họ bắn một lần, nghĩa là quân ta vẫn ổn... Này, Valeri - ông gọi Saigac - cậu hãy chọn hai người và đi kiểm tra bên trong xà lim này! Nhưng phải hết sức thận trọng vì sẽ có ngay nhiều điều bất ngờ...

Storm dùng chân đá những vỏ đạn ra như đá bóng và bước qua thây những tên khủng bố để đi ra. Putin, Serbacov và hai sĩ quan đặc nhiệm nữa đi theo ông... Bardin rõ ràng là bị một vết thương ở chân nên chỗ nào anh bước đến đều để lại những giọt máu lớn chảy ra.

Trong khi đó Saigac giơ một tay lên và tuyên bố dõng dạc:

- Cứ để tất cả tù binh ở nguyên tại chỗ... Tôi cần 3 người tình nguyện theo tôi làm nhiệm vụ.

Vài người tiến đến bên anh nhưng theo quan điểm của mình anh chỉ chọn những người có khả năng chiến đấu nhất mà rõ ràng anh đã kịp để mắt tới khi họ còn ngồi sau song sắt. Trong số đó có một lính biệt kích mang họ rất hay là Kostroma.

Hai con tin đã đứng tuổi quay sang phía Saigac và phàn nàn rằng họ không đủ vũ khí... Ai đó còn nói rằng đã có các khẩu tiểu liên nhưng lại ít đạn...

- Có gì thì dùng nấy. Các anh cứ việc xé xác và bóp cò các con vật, còn ai có súng trong tay thì hãy chỉ ngắm bắn vào hồng tâm... Hãy bắt tay vào bố phòng và đợi chúng tôi...

Hộ tống Saigac có ba người ăn mặc rách rưới đang cầm vũ khí trong tay, anh chạy sâu xuống lòng đất, vào các cánh cửa mà vài phút trước anh vừa ngoi lên...

Chú thích:

[i] Hai nhà lãnh đạo cuộc Chiến tranh Nông dân(1670-1671; 1773- 1775) ở Nga.

Đánh máy :hoi_ls
Nguồn: Hoi_ls - Nxb Công an Nhân dân, Hà Nội, 2004
www.e-thuvien.com
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 4 tháng 3 năm 2022

« Lùi
Tiến »