Phùng Xuân

Lượt đọc: 2427 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154
Tiến »
Chương 60
ngọt ngào

❊ ❊ ❊

Nhìn thấy vẻ mặt buồn bã của người phụ nữ trước mặt, Sầm Khê cảm thấy tim mình như bị ai đó siết chặt, nhíu mày hỏi: "Ở nhà có chuyện gì sao?"An Đông ngập ngừng: "Không... chỉ là cãi vài câu với mẹ thôi."An Đông từ trước đến giờ luôn điềm tĩnh, thường ngày thông cảm An Tú Anh vất vả nên cũng không oán giận việc An Tú Anh đối xử không tốt với cô ấy. Sầm Khê trước nay cũng chưa bao giờ nghe cô ấy nói cãi nhau với An Tú AnhLiên tưởng đến việc điện thoại của họ bị tắt suốt mấy ngày ở Tô Luân, Sầm Khê tựa hồ hiểu ra điều gì: "Có phải vì tôi tắt điện thoại của cậu không?""Không phải, không phải." An Đông vội vàng phủ nhận, trong lòng hơi hối hận vì nói chuyện này với Sầm Khê, "Sầm Khê, cậu đừng nghĩ nhiều, không phải vì chuyện đó đâu."Nhưng mà, nếu không phải vì chuyện này thì còn vì cái gì đây?Lúc đó Sầm Khê chỉ nhất thời hứng khởi, tắt nguồn cả hai chiếc điện thoại mà không nghĩ đến tình huống mà An Đông phải đối mặt khi về nhàSầm Khê cắn cắn môi: "Xin lỗi.""Thật sự không phải vì chuyện đó, Sầm Khê, cậu đừng xin lỗi mình." An Đông gấp gáp đến mức mặt đỏ bừngChuyện này vốn không liên quan gì đến Sầm Khê cảAn Đông trong lòng thực sự xấu hổ. Nói ra thì, nếu chỉ là An Tú Anh mắng cô ấy về việc tắt máy, cô ấy vẫn sẽ như thường lệ nhẫn nại, im lặng. Nhưng vì An Tú Anh nói cô ấy "Người ta có thèm cô đâu", còn làm hỏng chiếc áo khoác yêu thích của cô ấy, nên cô ấy mới hoàn toàn chịu không nổiLúc đó cả đầu óc cô ấy chỉ nghĩ về Sầm Khê, mà An Tú Anh lại nói cô ấy sẽ chẳng bao giờ có được, còn làm hỏng món đồ cô ấy quý trọng."Rốt cuộc chuyện gì vậy?" Sầm Khê ra hiệu cho cô ấy ngồi xuống, rút tờ giấy ăn đưa cho cô ấy, nghiêm túc hỏiAn Đông ngồi xuống, lau mồ hôi trên trán, nhỏ giọng nói: "Vì... mẹ mình làm hỏng chiếc áo khoác.""Áo khoác?" Sầm Khê nhíu mày, "Chiếc tôi mua cho cậu sao?""Ừm..." An Đông cúi đầu, vẻ mặt khó chịu đến cực điểm, "Sầm Khê... thật xin lỗi, mình làm hỏng chiếc áo cậu tặng rồi.""Chỉ vì chuyện này thôi sao? Cậu khóc rất lâu?" Sầm Khê vừa ngạc nhiên vừa có chút vô ngữ."Ừm..." An Đông không dám ngẩng đầuCô ấy không quen nói dối với Sầm Khê, nhưng làm sao có thể nói ra những suy nghĩ tham lam kia được?Sầm Khê trầm mặc trong chốc lát, lấy điện thoại ra, mở trang web mua sắm quen thuộc, chọn một cửa hàng có thương hiệu nhẹ nhàng, rồi đẩy điện thoại về phía An Đông: "Xem cửa hàng này thế nào, có thích không?"An Đông nhìn quần áo trên màn hình, nhất thời ngây ngườiCửa hàng này rõ ràng được "Sầm Khê tuyển chọn kỹ lưỡng", chất liệu và phong cách tối giản cao cấp, nhưng thiết kế lại thiên về phong cách thoải mái, nhìn qua là thấy hợp với dáng người của An Đông. Hơn nữa trong đó có một chiếc cũng là áo khoác, tuy kiểu dáng khác với chiếc bị hỏng nhưng cũng khác biệt không lớnThấy An Đông nhìn màn hình chăm chú, Sầm Khê lấy lại điện thoại, chọn vài món quần áo phù hợp với size của An Đông cho vào giỏ hàng, đưa cho cô ấy xem: "Mấy món này thế nào?"An Đông kinh hỉ lại cảm động, còn có chút ngượng ngùng: "Sầm Khê... cái này quá đắt rồi."— Chuyện này thành ra như thể cô ấy đang đòi Sầm Khê mua quần áo vậy...Giá trung bình đều trên một nghìn tệ, cô ấy thật sự ngại không dám để Sầm Khê mua cho mình. Ngày thường cô ấy vốn tiết kiệm quen rồi, quần áo cũng toàn chọn mấy thương hiệu đồ thể thao bình dân, mặc ổn là được, thỉnh thoảng có mua vài món nữ tính một chút, nhưng cũng chỉ là mấy kiểu dáng đơn giản, đại chúng, không quá nổi bậtCũng chỉ có lần trước họp lớp, vì gặp Sầm Khê nên cô ấy mới mua vài món đắt hơn một chútHơn nữa, cô ấy ngày ngày phải dãi nắng dầm mưa, mặc quần áo đẹp như vậy cũng quá lãng phí rồiSầm Khê liếc cô ấy một cái, thấy cô ấy thực sự thích, không nói gì, trực tiếp đặt hàngAn Đông mím môi, chịu đựng ngượng ngùng, cuối cùng vẫn không thể từ chốiTuy không phải đồ giống với Sầm Khê, nhưng vẫn là Sầm Khê chọn quần áo cho cô ấyChuyện này khiến trong lòng cô ấy nổi lên một cảm giác thỏa mãn ngọt ngào, như thể tâm trạng buồn bã vừa rồi lập tức được chữa lànhAn Đông không thiếu mấy nghìn tệ này. An Tú Anh đôi khi một đêm có thể thua 5000 tệ, hoặc tùy tùy tiện tiện mua vòng tay phỉ thúy hay vòng vàng gì đó đến một hai vạn cũng không thấy gì, cô ấy cũng chưa từng thấy đau lòng. Nhưng với bản thân mình, cô ấy lại không thể không tiết kiệm, như thể bản thân vẫn còn sống trong căn phòng chỉ có bốn bức tường đất ở nông thôn, bất cứ lúc nào cũng có thể rơi vào cảnh thiếu ăn, thiếu mặcSầm Khê chọn cho cô ấy những món quần áo đắt tiền như vậy, giống như cô ấy xứng đáng với những thứ tốt nhất, làm lòng cô ấy trở nên ấm áp không thôiSau khi đặt hàng, Sầm Khê đặt điện thoại sang một bên, nhạt nhàng nói: "Chiếc áo khoác bị hỏng thì đã hỏng rồi, chỉ là một chiếc áo thôi, cậu không cần xin lỗi tôi."An Đông nhìn bên mặt của cô, trong lòng trào lên một dòng nước ấm, hốc mắt lại có chút nóng nóng, gật đầu thật mạnh: "Ừm. Sầm Khê... cậu thật tốt."An Đông trước đây cũng thường khen Sầm Khê như vậy, nhưng hiện tại, Sầm Khê rõ ràng có thể cảm nhận được trong lời khen của cô ấy thiếu đi phần thân mật tự nhiên như trướcDường như xa cách hơn so với trước đâySầm Khê rũ xuống hàng mi dài, cố tình làm nhẹ cảm giác mất mát không đáng có trong lòng, lãnh đạm "Ừm" một tiếng, lấy thẻ nhớ máy chụp hình ra, cắm vào máy tính, nói: "Vừa lúc, cậu chọn một số ảnh đi.""Ừm." An Đông ghé lại gần, cùng cô xem màn hìnhHóa ra Sầm Khê chụp cho cô ấy nhiều như vậy...Sầm Khê thật sự rất biết cách chụp ảnh. Những khung cảnh cô ấy đã nhìn đến quen thuộc, cả chính bản thân cô ấy với dáng vẻ đã quá đỗi quen thuộc kia qua ống kính của Sầm Khê lại như được thắp lên một sinh khí mới. Mọi thứ trở nên rực rỡ hơn, đẹp đến mức như là một nơi khác, một con người khácAn Đông chọn hơn chục tấm, Sầm Khê cũng thống nhất rồi bỏ vào một folderThỉnh thoảng sẽ xuất hiện vài tấm ảnh của Sầm Khê, đều là do An Đông chủ động yêu cầu giúp Sầm Khê chụpSầm Khê đang lướt giao diện, An Đông đột nhiên chỉ vào màn hình, nhỏ giọng hỏi: "Sầm Khê... tấm này có thể cho mình không?"Đó là một tấm ảnh của Sầm Khê, đặc biệt khó có được chính là, Sầm Khê trong bức ảnh này đang cười, lửa trại nhảy múa trong mắt cô, mái tóc dài chưa kịp vuốt gọn tản xuống một bên, hơi nghiêng đầu, thần sắc thư thái và dịu dàng mà trước đây chưa từng cóSầm Khê nhìn bức ảnh đó vài giây, sau đó dường như không có gì đặc biệt "Ừm" một tiếng, cũng copy tấm ảnh này vào folderChỉ là một tấm ảnh của cô thôi màAn Đông mím môi, nụ cười không thể kìm được tràn ra khóe miệngChọn xong ảnh, An Đông vẫn không muốn đi, nhìn Sầm Khê chỉnh sửa ảnh trên máy tínhSầm Khê chỉnh sửa ảnh cũng rất lợi hại, những tấm ảnh sau khi chỉnh sửa vẫn trông như ảnh gốc, hình người không hề bị biến dạng, ánh sáng cũng trở nên mềm mại hơnChưa đến nửa giờ, Sầm Khê đã chỉnh xong hai mươi tấm ảnh, nhưng An Đông vẫn không muốn rời điTrong mắt Sầm Khê, An Đông vẫn luôn ngồi trên ghế bên cạnh cô, vẫn luôn giữ khoảng cách không xa không gần, không như trước đây nắm tay côSầm Khê mặt vô cảm gỡ thẻ nhớ camera, nghiêng đầu hỏi: "Cậu chưa về cửa hàng sao?""À..." An Đông đứng lên, lưu luyến nói: "Vậy mình đi trước.""Ừm." Sầm Khê nói, "Ảnh rửa xong sẽ đưa cho cậu.""Được." Nói đến chuyện này, đôi mắt An Đông lại cong lên, thực sự mong chờ: "Cảm ơn cậu, Sầm Khê."Sầm Khê liếc cô ấy một cái: "Không cần cảm ơn."Nhìn bóng lưng cao gầy của An Đông khuất dần sau cánh cửa, Sầm Khê khẽ mím môi. Trong lòng thầm nghĩ: tôi bảo cậu đi, vậy mà cậu lại thật sự đi? Nãy giờ ở đây là để "hoàn thành nhiệm vụ" sao? Bực cả mình...An Đông vừa ra khỏi hiệu sách thì tâm trạng thật sự không tệ. Sầm Khê muốn rửa ảnh cho cô ấy, lại chọn quần áo cho cô ấy. Giờ cô ấy đặc biệt vui vẻ, trong lòng ngọt ngào, cả người như muốn bay lênNhưng trở lại cửa hàng đồ ăn vặt một lúc, cô ấy lại cảm thấy không ổnSầm Khê đối với cô ấy giống như còn rất lạnh lùngTại sao vậy? Có phải vẫn đang giận cô ấy, hay vẫn là do để ý chuyện phát sinh ở Tô Luân?Đúng rồi... ai mà không ngại chứMối quan hệ không rõ ràng, cô ấy lại đối với Sầm Khê như vậy, thật sự rất khiến người phản cảm...Lúc đó Sầm Khê rất thoải mái, còn bây giờ có phải đang hối hận không?Đầu óc cô ấy giờ loạn cả lên, cố gắng chải chuốt lại mọi thứ cho rõ ràng, tính đợi về nhà suy nghĩ kỹ lạiChưa đợi cô ấy tan tầm, đã nhận được tin nhắn của Ngưu LâmNgưu Lâm: [An Đông, ăn thịt nướng không? Lâu rồi không cùng nhau ăn cơm.]An Đông ban đầu định nói lần sau, nhưng đột nhiên nghĩ đến điều gì, nhanh chóng trả lời: [Được.]Hai người hẹn ở một tiệm thịt nướng không xa khu dân cư phố Đông, An Đông đến trước để giữ chỗ, Ngưu Lâm tan tầm xong lập tức đến lại đóVừa gặp mặt, Ngưu Lâm liền bắt đầu than phiền đồng nghiệp: nào là anh Vương bên hậu cần cắt xén giấy vệ sinh; chị Dương ở trên văn phòng hàng ngày dẫn con nhỏ đến; rồi cô mỗi ngày phải tiếp đón một hai người không chịu nói lý..."Hai nghìn tệ này ai thích kiếm thì kiếm, mình không muốn kiếm nữa!" Nói xong, Ngưu Lâm uống một ngụm nước, thở dài tổng kếtAn Đông hiền lành an ủi: "Lâm Lâm, cậu bớt giận đi, ở phố cũng khá tốt, công việc ổn định, người bình thường còn vào không được đâu."Ngưu Lâm lại mắng thêm vài câu, lúc này mới chú ý An Đông có gì đó không ổn: "Ủa? Mình nhớ cậu làm việc nghỉ ngơi rất đều đặn mà, sao chỉ mấy ngày không gặp mà quầng thâm mắt lớn thế? Mắt cũng đỏ như vậy!"Không đợi An Đông nói gì, cô lại nghĩ đến điều gì, sắc mặt nghiêm trọng: "Mình biết rồi! Có phải mấy ngày nay cậu đi chơi với Sầm Khê, bị cậu ấy hành hạ đến cậu ngủ không ngon giấc? Cậu ấy nhiều chuyện thế, mệt cậu còn nhẫn nại dẫn cậu ấy đi chơi!""Không phải..." Nói đến chuyện này, mặt An Đông hơi nóng lên, ấp a ấp úng giải thích: "...cũng không có, khi ở chung, cậu ấy thật ra khá tốt. Mình cãi nhau với mẹ thôi."Ngưu Lâm "À" một tiếng, an ủi cô ấy vài câu, sau đó nói đến chuyện khác: "À đúng rồi, mình nghe đám Hàn Hoan, cậu với Triệu Khiết vì Trương Lỗi mà cãi nhau hả?"An Đông ngạc nhiên mở to hai mắt: "...Không có đâu."Ngưu Lâm nói: "Hèn chi, mình nói mà, cậu từng nói không thích Trương Lỗi, sao có thể vì cậu ta mà cãi với Triệu Khiết... Cũng không biết ai truyền tin đồn nữa."An Đông cũng hơi bực mình. Từ lần trước gặp Trương Lỗi và Triệu Khiết khi đi xem phim với Sầm Khê, cô ấy không còn liên lạc với Trương Lỗi nữaBếp nướng nóng hổi tỏa nhiệt, mùi thịt từ từ lan tỏa xung quanhNgưu Lâm nhìn cô ấy lật thịt nướng, đột nhiên hỏi: "Này, An Đông, cậu có thể tiết lộ một chút không, rốt cuộc cậu thích ai vậy?"An Đông bị nhiệt độ bếp nướng làm khô miệng, liếm liếm môi, ngại ngùng nói: "Cái này... hiện tại chưa thể nói được."Lúc này, cô ấy cũng đột nhiên ý thức được, chuyện cô ấy thích Sầm Khê, ở Bạch Thạch trấn thật sự rất không ổn, rất khác ngườiNhưng... khao khát trong lòng cô ấy cũng không vì thế mà giảm bớtNgưu Lâm thất vọng: "Cậu úp úp mở mở với mình làm gì, bí ẩn thế. Sao, người này mình cũng biết hở?"An Đông đỏ mặt, hàm hồ nói: "Ừm... có thể đấy. Đợi... chắc chắn rồi, mình sẽ nói cho cậu."Ngưu Lâm tò mò muốn chết, nhưng cũng không thể ép buộc An Đông."À đúng rồi... Lâm Lâm," giữa làn khói từ bếp nướng, nghe An Đông hơi có chút khẩn trương hỏi: "Cậu nói... nếu người ấy giỏi hơn mình rất nhiều, mình có thể theo đuổi người ấy không? Nếu được, thì theo đuổi sao cho phù hợp nhỉ?"

Đô Thị, Bách Hợp, Khác
Nguồn: wattpad.com/user/ChanKatie___
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154
Tiến »