Phùng Xuân

Lượt đọc: 2306 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154
Tiến »
Chương 133
phóng túng

❊ ❊ ❊

Mùa xuân ở Bắc Kinh, ba tháng đầu đã mang theo gió xuân say lòng ngườiAn Đông nằm nghiêng trên giường, chỉ mặc một chiếc áo mỏng, phần eo thon lộ ra một khoảng, nơi nào gầy thì gầy, nơi nào đầy đặn thì đầy đặn một cách vừa vặnSầm Khê nhẹ nhàng vén áo cô ấy lên, những nụ hôn vụn nhỏ rải rác rồi dừng lại nơi vết sẹo trên đầu vai, nơi đó, hơi thở vốn đã rối loạn của An Đông lại càng thêm nặng nề dồn dập, làn da khỏe mạnh ở vai cổ nổi lên ửng hồngĐầu ngón tay và môi của Sầm Khê đều lạnh lẽo, An Đông lại nóng bỏng, khi chạm vào nhau như nước và lửa giao hòa, sôi trào mãnh liệtTuy An Đông ở phương diện này không có quá nhiều đòi hỏi, nhưng cũng chịu không nổi nửa tháng không thấy mặt, như nước biển cuồn cuộn tràn lên bờ cát, sóng này nối tiếp sóng kia."An An..." Cảm nhận được cô ấy mất kiểm soát, Sầm Khê nằm sát bên tai cô ấy, giọng nói thanh lạnh run run: "Mình yêu cậu."An Đông lông mi ướt át chớp chớp, sững sốt một giâySầm Khê chưa bao giờ nói ba chữ này trước đâyAn Đông cũng không dám mở miệngVới những người nghiêm túc, ba chữ này có trọng lượng quá nặng, chỉ vài âm tiết ngắn ngủn thôi, nhưng lại hứa hẹn quá nhiềuThấy cô ấy không hé lời nào, Sầm Khê chôn sâu hơn một chút, áp sát tai cô ấy nhẹ giọng lặp lại: "Mình yêu cậu."Giọng nói thanh lạnh động tình gần sát lỗ tai, ba chữ ấy thấm sâu vào lòngGiờ khắc này lý trí hoàn toàn biến mấtNhững ngón tay thon dài của An Đông nắm chặt khăn trải giường, trái tim vốn đập bình thường giờ đây đập siêu tốc, cùng với một chỗ khác đồng bộ căng trướng khó nhịn, dù là cái gì cũng khó có thể chịu đựng được. Cô ấy tựa vào cánh tay, nghẹn ngào phóng xuất ra tới: "Ừm... mình yêu cậu, Sầm Khê... mình yêu cậu..."Cô ấy làm sao có thể không yêu Sầm KhêChỉ là cô ấy không dám dễ dàng nói ra ngoài miệng, sợ giống như trước đây, sẽ lại một lần nữa dễ dàng mất điTim cô ấy đập thình thịch, cảm giác được tấm khăn trải giường bên dưới ướt đẫm, mồ hôi và nước của cô ấy hòa lẫn với nhau, không phân biệt được là gìSầm Khê lại không chút để ý đến, đẩy ra những sợi tóc đen rối tung của cô ấy, hôn lên gáy ướt mồ hôi, chậm rãi xuống phía dưới, lòng bàn tay ở đùi cô ấy khẽ đẩy một chút, ý bảo cô ấy nâng lênSầm Khê cúi đầu hôn xuống. An Đông lại một lần nữa đại não trống rỗng, đôi mắt ướt át, giọng khàn khàn nài nỉ: "Sầm Khê... mình yêu cậu... nhớ cậu, mình rất nhớ cậu..."Tiểu Gia dạo chơi cả buổi chiều ở khu phố mua sắm, sau đó lại ghé qua công viên nổi tiếng, chơi một vòng, ăn mấy que xúc xích nướng hai mươi tệ, nói chung là rất tận hứngBạn cùng lớp lại nói buổi tối muốn đi bar chơi, Tiểu Gia nghe xong sợ quá: "Mình không đi đâu, chị mình mà biết chắc sẽ giết mình mất thôi. Các cậu đi đi."Bạn học tiếc nuối: "Mới chưa đến 8 giờ thôi mà, cậu đã phải về nhà rồi sao? Phí cả một đêm vui!."Tiểu Gia bỗng nghĩ ra, đúng rồi, mới chưa đến 8 giờ, cô ấy bây giờ về, chẳng phải làm phiền thế giới hai người của chị họ và chị An Đông sao? Chẳng may thấy được cái gì không nên thấy..."Cũng đúng." Tiểu Gia nghĩ nghĩ, bỗng linh động nảy ra một ý: "Chúng ta đi chơi mật thất thoát hiểm đi!""Cùng được nha!" Bạn cô ấy vui vẻ đồng ýChơi một phen mật thất thoát hiểm xong, còn có hai mươi phút nữa đến 10 giờ, ngồi mấy chặng tàu điện ngầm là vừa đủ, Tiểu Gia lúc 9 giờ 59 phút đúng giờ gõ cửa nhà Sầm KhêAn Đông mở cửa: "Tiểu Gia về rồi à? Vừa định gọi điện cho em đấy."An Đông có vẻ như vừa tắm xong, tóc đen ướt, cả người toát hơi nóng, mặt trứng ngỗng đỏ hồng."Vâng! Em về đúng giờ báo cáo." Tiểu Gia cười hí hí đóng cửa lại, quay đầu liền thấy chị họ tóc nửa ướt từ trong phòng tắm đi ra, hẳn là cũng vừa tắm xong."Tiểu Gia, em ăn cơm chưa?" An Đông cười hỏi cô ấy: "Chị định đi nấu cơm, em ăn không?"Tiểu Gia thực sự kinh ngạc: "Chị An Đông, chị với chị họ còn chưa ăn cơm sao? Em ăn xong sớm rồi."Mặt An Đông đỏ ửng có vẻ càng đậm hơn, cúi đầu vào tủ lạnh ấp úng: "Ừ... chưa."Trưa nay cô ấy với Sầm Khê ăn tạm chút trái cây và salad, rồi lại nhịn không được quay vào phòng ngủ, mãi đến nửa tiếng trước mới kết thúcTất nhiên, giữa chừng cũng cùng nhau xem phim, ngủ một lát. Chỉ có điều... phim xem một lát cũng bị gián đoạn, Sầm Khê cũng bị cô ấy liếm đến tỉnhCác cô chưa bao giờ phóng túng như vậyCâu "mình yêu cậu" kia như mở ra một cái then cài, các cô buông bỏ hết mọi thứ, chìm đắm vào dục vọng lẫn nhau, có cảm giác như căn phòng ngủ này chính là toàn bộ thế giới."An An." Sầm Khê ngả vào sofa, giọng nói có chút khàn khàn: "Đừng nấu cơm, gọi cơm hộp đi."An Đông cười cười: "Mình không có việc gì mà. Nấu chút mì thanh đạm, được không?"Sầm Khê tựa đầu về phía sau, lười biếng gật đầu: "Được."Tiểu Gia cảm thấy mắt mình đauHai người này nhìn nhau khi nào cũng như có điện, cũng không biết thu liễm chút nàoHay có lẽ đây đã là thu liễm rồi?Tiểu Gia không dám nhìn nhiều cũng không dám nghĩ nhiều, vội vàng đi tắmSầm Khê người mệt lử, ngả trên sofa dùng điện thoại sửa bản thảo phát biểu hội nghị ngày mai. Trong bếp truyền ra tiếng thái rau và nấu nướng, cô cũng thỉnh thoảng quay đầu nhìn về phía đóTrước kia cô thấy mọi tiếng động làm ảnh hưởng công việc đều thuộc loại "tạp âm", đều sẽ làm phiền cô, nhưng bây giờ, những âm thanh này lại khiến cô vô cùng an tâmBên ngoài bình yên là thế, vậy mà trong lòng cô vẫn không tránh khỏi một chút bất an đang tra tấn mìnhCô phát hiện từ khi An Đông tới đây, An Tú Anh vẫn chưa gọi điện một lần nào, điều này thật sự rất bất thườngTuy An Đông từng nói qua loa rằng hai mẹ con vẫn hay cãi nhau, nhưng Sầm Khê lại cảm thấy không đúngCãi nhau chỗ nào? Rõ ràng là An Tú Anh luôn đơn phương mắng An Đông, còn An Đông thì tính cách cực kỳ nhẫn nhịn, nhất là với mẹ ruột mình, phải xảy ra chuyện gì khiến An Đông cũng nhịn không được mà nổi giận?Mà đến giờ An Tú Anh vẫn chưa chủ động liên lạc, điều này chỉ càng chứng minh An Đông đã thật sự nổi giận mà giận không nhỏCũng không phải cô nhất định phải dò xét chuyện gia đình của người yêu, là gia đình An Đông quá đặc thù, cô không thể không lo lắngCô chỉ đơn giản là muốn An Đông được bình an, được sống nhẹ lòng hơn một chútThế nhưng, An Đông lại không tin cô đủ để chia sẻ hay nhờ giúp đỡ. Cô ấy chỉ muốn "yêu đương" cùng cô, không để cô thấy phần nặng nề kiaĐang lúc xuất thần, điện thoại rung lên, cô cầm lên xem, là tin nhắn của JessJess: [[hình ảnh] Bạn mới mở bar, có muốn tới ủng hộ khai trương không?]Sầm Khê: [Xin lỗi, hiện tại nhà có người, hôm nào đi.]Jess: [Giám đốc Sầm, gần đây cô rất kỳ lạ đấy, từ đầu năm tới giờ cứ xuân phong đắc ý, nhà lúc nào cũng có người.]Jess: [Muốn hỏi từ lâu rồi, cũng không phải người ngoài, cô thẳng thắn đi, có tin tốt gì không?]Sầm Khê cắn cắn môi, trả lời: [Ừm, tôi đang yêu đương.]Jess: !Jess: [Là người năm trước làm cô bối rối đó hả?]Sầm Khê: [Đúng vậy.]Jess: [Oa. Cô ấy là người như thế nào?]Có lẽ đây là lý do Sầm Khê vẫn giữ liên lạc với Jess. Nếu là người khác, nói không chừng chỉ biết hỏi: Cô ấy làm nghề gì?Sầm Khê: [Cậu ấy là người rất tốt.]Jess trong quán bar ồn ào im lặng một chút —— ai hiểu câu "rất tốt" trong miệng Giám đốc Sầm có trọng lượng thế nào?Jess: [Cô ấy... không phải là người đồng hương năm trước đi Tây Thành tìm cô đó chứ?]Sầm Khê lông mày nhếch nhẹ —— cô không nghĩ Jess nhạy bén như vậySầm Khê: [Ừm, là cậu ấy.]Jess: [Tôi biết ngay mà! Lúc đó vẻ mặt thất hồn lạc phách của cô, tôi nhìn là biết rồi, cô xong rồi.]Sầm Khê không nhịn được cười. Lúc đó... thực sự rõ ràng như vậy sao? Tưởng lúc đó cô còn lòng hư vinh phát tác, tự cho là ngụy trang khá tốt rồiJess: [Xem ra các cô biết nhau lâu rồi nhỉ, bảo sao nhiều người theo đuổi cô mà cô cũng chưa cho ai cơ hội. Cô ấy làm việc ở quê cô hả?]Sầm Khê: [Ừm, đúng rồi.]Jess: [Vậy các cô có tính toán gì không? Hay yêu xa?]Sầm Khê cúi mặt: [Tạm thời chưa có tính toán.]...Thực ra cô cóKế hoạch công việc của cô từ trước tới nay đều làm trước ba tháng, tình yêu tự nhiên sẽ không ngoại lệCô ban đầu tính toán, trước tiên đưa An Tú Anh tới Bắc Kinh chữa bệnh cho tốt, sau đó xem An Đông muốn phát triển ở đâu, cô sẽ quyết định mua nhà ở đâu... Tóm lại, tất cả đều phải xem thái độ của An ĐôngNhưng kế hoạch này cần hai người cùng thương lượng, một mình cô tính toán thì còn gọi là "kế hoạch" gì?An Đông gần đây tâm tư vẫn hướng về Bắc Kinh, cô cũng đoán An Đông có muốn tới Bắc Kinh phát triển không, nhưng cô lại không thể hỏi, hỏi ra ngoài miệng giống như cô đang ép buộc An ĐôngTính tình An Đông cô biết rõ, một khi cô thể hiện ra khuynh hướng gì, An Đông đều sẽ cố gắng làm đượcCô không muốn ép An ĐôngJess: [Quê cô tuy không đặc biệt xa, nhưng năm sáu trăm km cũng vẫn bất tiện, thực sự muốn yêu xa mãi sao?]Sầm Khê: [Tình huống gia đình cậu ấy có chút đặc thù, tôi không muốn ép cậu ấy đưa ra quyết định.]Jess xoa xoa mắt, đưa điện thoại cho Trần Huyên bên cạnh xem: "Huyên Huyên, em giúp chị xem, chị có phải đang nói chuyện với Giám đốc Sầm không?"Trần Huyên nhìn qua, cười mắng: "Làm gì vậy, chị trêu em hả?"Jess chống cằm, chớp chớp mắt: "Không, chị thực sự giật mình. Giám đốc Sầm thế mà sẽ suy xét vì đối phương như vậy, chị còn tưởng sau khi nói yêu liền sẽ sấm rền gió cuốn nữa chứ."Trần Huyên cũng cười: "Nói gì vậy, tình cảm và công việc có thể giống nhau sao? Thực ra trước khi chưa quen Sầm Khê, chị kể cho em nghe về cô ấy, em đã cảm thấy cô ấy chắc là người ngoài lạnh trong nóng, người như vậy không dễ nói chuyện, nhưng nếu đã nói thì sẽ tới tình cảm sâu sắc nhất."Jess thò lại gần cô: "Người đẹp nè, vậy cưng thấy chị là kiểu gì?"Trần Huyên bưng chén rượu lên, liếc cô ấy một cái: "Duyệt tẫn thiên phàm, hải vương hồi tâm (*)." (*)Đã trải qua muôn người (nhiều mối tình), cuối cùng kẻ đào hoa (hải vương) cũng quay đầu, hồi tâm chuyển ý vì một người. Jess bất mãn mà mếu máo, lại trả lời Sầm Khê: [Tóm lại vẫn chúc mừng cô, Giám đốc Sầm. Có rảnh đưa cô ấy ra chơi, tôi mời.]Sầm Khê: [Được, có cơ hội rồi nói.]...Còn sẽ có cơ hội không?An Đông thậm chí văn phòng cô cũng không muốn xem, còn muốn quen biết bạn bè cô sao?Dù sao, cô bây giờ có thể không cần quan tâm những điều nàyChỉ cần hai cô còn ở bên nhau, còn lại có thể từ từSáng hôm sau, Sầm Khê chưa tỉnh, An Đông đã đi giao hàng rồiTiểu Gia ăn sáng xong cũng ngồi tàu điện ngầm tới chỗ giao hàng tìm An Đông, cùng cô ấy vềAn Đông đóng thùng cuối cùng vào, khóa cửa kho kĩ càng, lau mồ hôi trên trán, lấy điện thoại vội vàng trả lời tin nhắn của Sầm Khê: [Được~ mình sẽ chú ý an toàn. [hôn hôn]]Sầm Khê ~: [Mình nhớ cậu.]An An: [Mình cũng nhớ cậu... [khóc]]Sầm Khê ~: [Cuối tuần mình đưa cậu đi Tùng Thành nội soi dạ dày. Nhớ gần đây đừng uống rượu nữa.]An An: [Được~ Sầm Khê, cậu đối với mình thật tốt [khóc]]Sầm Khê ngồi ở trong văn phòng, cong cong môi cười: [Nhớ mang thêm quyển truyện tranh khác đến đây.]Vừa mới chia tay, cô đã bắt đầu mong chờ lần gặp tiếp theo. Lần nào cũng là thứ Hai — trước đây, một người cuồng công việc như cô chẳng hề ghét ngày đầu tuần, vậy mà giờ đây, mỗi buổi sáng thứ Hai đều khiến tâm trạng cô tụt dốcMỗi lần nhập hàng trở về đều mệt hơn cả giao hàng, bởi vì đồ ăn vặt luôn phải mang rất nhiều. An Đông lái xe sáu tiếng đồng hồ, đưa Tiểu Gia về tận cửa, rồi lại ghé cửa hàng bổ sung hàng. Khi trở về đến nhà thì đã quá giờ ăn tốiKhông khí ở trấn Bạch Thạch giờ đây đã bớt lạnh, bắt đầu có mùi gió xuân len lỏi trong không gian. Trời vẫn còn se, nhưng đã dần dần ấm lại, khô nhẹ, mang theo một chút xúc động mơ hồ như thời điểm giao mùa. Cô ấy đã làm việc cả ngày, mồ hôi vẫn chưa kịp ráo, chỉ muốn nhanh chóng về nhà tắm rửa, ngủ một giấc thật sâuNhưng vừa mở cửa nhà, cô ấy liền thấy An Tú Anh ngồi lặng trên sofa, sắc mặt tối sầm, ngẩng đầu liền nói: "Đi với cái thằng kia lang thang ngoài đường hai ngày, giờ mới biết đường về à?"An Đông mệt mỏi đóng cửa lại, từng bước lê chân nặng nề. Cô ấy không muốn cãi nhau với mẹ, hơn nữa cãi nhau cũng không có ý nghĩa gì. Thay vì vậy, cô ấy lặng lẽ lấy quần áo chuẩn bị đi tắmNhưng phía sau lưng, An Tú Anh lại tiếp tục nói, lời lẽ dồn dập không ngừng: "Đừng tưởng tôi không biết! Tất cả là do con nhỏ Sầm Khê xúi giục cô! Nó không chịu lấy chồng, cũng không muốn cô sống yên, không muốn cô kết hôn! Cái thằng kia rốt cuộc là ai? Cô dẫn nó về đây tôi xem thử! Càng sớm kết hôn càng tốt!"An Đông dừng bước chân, quay đầu nhìn về phía mẹ, im lặng vài giâyVài giây này, trong đầu cô ấy hiện lên vô số hình ảnh —— An Tú Anh muốn tự tử nhưng không thành, khóc to trên bờ sông, An Tú Anh khập khiễng nấu trứng cho cô ấy ăn mà chính mình lại không ăn, An Tú Anh chỉ vào mũi cô ấy mà mắng không ngớt...Thực ra dù là bây giờ, cô ấy đối với mẹ cũng vẫn không thể nói là có bao nhiêu hậnĐặc biệt khi cô ấy hiểu được "yêu" là gì, cô ấy càng cảm thấy An Tú Anh đáng thương. Cô ấy không muốn bản thân cũng trở nên đáng thương như vậyVì cô ấy nhìn thấy được ánh sáng thuộc về mìnhHận là đau khổ. Cô ấy biết, An Tú Anh chắc chắn rất đau khổ, mới có thể làm tổn thương cô ấy như vậy."Mẹ." Đôi mắt đen trắng phân minh của cô ấy hoàn toàn bình tĩnh, nói: "Con sẽ liên hệ một bệnh viện ở Bắc Kinh cho mẹ, vài ngày nữa đưa mẹ đi khám."

Đô Thị, Bách Hợp, Khác
Nguồn: wattpad.com/user/ChanKatie___
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154
Tiến »